Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 249: Ba con và mẹ chỉ là vì phép lịch sự




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tiếng nổ vang trời xé toạc không gian, ngọn lửa bốc lên tận mây xanh, mang theo sức nóng ngùn ngụt nuốt chửng bóng người vừa lao vào trong nháy mắt.

"Thẩm Nghi!" Chu Tùng Cẩn bỗng giật mình tỉnh dậy khỏi cơn mê, ngồi bật dậy, đồng tử tối sẫm như vực sâu không đáy, trán toát mồ hôi lạnh.

Ngoài phòng bệnh có vài người đang thấp giọng trò chuyện, nghe thấy động tĩnh lập tức đẩy cửa chạy vào.

Ba mẹ của Chu Tùng Cẩn cùng mấy y tá vội vã lao tới. Thấy con trai đã tỉnh lại, mẹ Chu lập tức bật khóc vì mừng rỡ, ôm chặt lấy anh nghẹn ngào nói:

"Tùng Cẩn! Con làm mẹ sợ muốn chết!"

Trên gương mặt của Chu Tùng Cẩn thoáng hiện nét bối rối.

Anh để mặc mẹ ôm, theo phản xạ nâng tay vỗ nhẹ lên vai bà.

Ngẩn người vài giây, cuối cùng anh cũng dần tỉnh táo lại.

Nhớ lại hình ảnh trong giấc mơ vừa rồi, ánh mắt anh nhanh chóng đảo qua một lượt khắp phòng bệnh. Sau đó, anh khẽ mở môi, nhìn về phía ba mình, giọng run run:

"Ba... Thẩm Nghi đâu rồi?"

Ba Chu nhìn anh, có chút ngạc nhiên vì hiếm khi thấy con trai mình mất bình tĩnh đến vậy.

Sau đó ông thở dài bất đắc dĩ, nói: "Cô bé ở phòng bệnh khác."

Phòng bệnh? Cô ấy sao lại phải nằm viện?

Cả người Chu Tùng Cẩn bỗng căng cứng, hơi thở chợt nghẹn lại. Rồi anh nghe ba mình nói tiếp:

"Dây chằng mắt cá chân phải bị rách, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian."

Trái tim vốn đang treo lơ lửng trong lồng ngực rốt cuộc cũng được buông xuống, toàn thân Chu Tùng Cẩn dần thả lỏng, hô hấp cũng nhẹ nhàng hơn.

Nhớ lại cảnh tượng cô vác anh lê từng bước trong đêm tuyết, bờ vai gầy guộc của cô gắng sức chống đỡ cơ thể anh, tiếng thở hổn hển không ngừng truyền vào lồng ngực, Chu Tùng Cẩn đột nhiên dâng lên một nỗi nhớ mãnh liệt, anh chỉ muốn lập tức được gặp cô.

"Con nằm yên trên giường đi!" Ba Chu nhìn ra suy nghĩ của anh, trầm giọng dặn dò.

Rồi như để trấn an, ông nói thêm:

"Mẹ con đã sắp xếp dì giúp việc trong nhà, từ mai sẽ qua chăm sóc con bé. Tối nay thì có em gái nó ở lại trông."

Sắp xếp dì giúp việc trong nhà?

Nghe xong, Chu Tùng Cẩn thoáng bất ngờ xen lẫn vui mừng, liếc nhìn ba mẹ mình:

"Ba... mẹ..."

Mẹ Chu nằm nhoài trên vai anh khóc một hồi, rồi mới ngồi dậy, quay mặt sang chỗ khác lau nước mắt:

"Ba con nói, con bé đó mồ côi cha mẹ, thật đáng thương. Lần này nó cũng liều mình kéo con ra khỏi xe, coi như cũng có chút lòng tốt..."

"Ba con và mẹ chỉ là vì phép lịch sự. Con đừng hiểu lầm, tưởng chỉ vì chuyện này mà chúng ta sẽ đồng ý..."

"Đủ rồi." Ba Chu cắt ngang lời bà, liếc nhìn mấy y tá xung quanh, ra hiệu đừng nói quá nhiều trước mặt người ngoài.

Chu Tùng Cẩn im lặng nhắm mắt, không vội phản bác.

Mấy y tá cẩn thận kiểm tra lại các chỉ số tình trạng sức khỏe của anh, rồi nói với ba Chu: "Bệnh nhân đã tỉnh, tạm thời chưa phát hiện bất thường gì. Viện trưởng Cố đề nghị nên ở lại theo dõi hai tuần, nếu có vấn đề gì thì gọi chúng tôi ngay."

Sau khi kiểm tra xong, mấy y tá lần lượt rời khỏi phòng bệnh.

Ba Chu gật đầu cảm ơn, tiễn họ ra cửa.

Chu Tùng Cẩn được mẹ đỡ ngồi tựa vào đầu giường:

"Chú Trạch sao rồi?"

"Còn hôn mê trong ICU, bác Cố nói vẫn chưa qua được giai đoạn nguy hiểm. Ba và mẹ đã qua đó, vợ con chú ấy cũng đang túc trực ngoài phòng."

Nghe xong, lồng ngực Chu Tùng Cẩn trào dâng cảm giác xót xa, sắc mặt càng thêm nặng nề.

Mẹ Chu ngồi bên mép giường, nhớ lại dáng vẻ thảm thương của người tài xế nằm trên giường bệnh, trong lòng vẫn còn sợ hãi, vừa giúp anh đắp chăn vừa cau mày nói:

"Chú tài xế đó, trời thì tuyết lớn vậy mà không biết chạy chậm một chút, giờ nhìn xem, người thì bị đâm đến thảm như vậy..."

"Mẹ." Chu Tùng Cẩn cau mày cắt ngang lời bà, suy nghĩ một lát rồi nói "Con khát nước."

"Được được, mẹ ra ngoài rót nước nóng cho con."

Nói rồi, bà vội vã rời khỏi phòng.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Ba Chu nhìn theo bóng vợ rời đi, rồi quay đầu lại hỏi.

Ông ngồi xuống ghế sofa cạnh giường bệnh, nghiêm túc nhìn con trai:

"Tai nạn, hay có người cố ý?"

Chu Tùng Cẩn trầm giọng đáp:

"Chú Trạch lái xe rất cẩn thận, không phải lỗi của chú ấy. Mặt đường tuy trơn nhưng cũng không phải nguyên nhân chính."

Anh nhớ lại chiếc xe tải đỏ lao tới như điên, toàn thân căng chặt lại:

"Chiếc xe tải đỏ đó..."

"Tài xế vẫn chưa tìm được. Cảnh sát đang điều tra, ba đã nhờ trợ lý của con theo sát vụ này."

Ba Chu ngừng lại một chút, cau mày:

"Con thử nghĩ lại xem, dạo gần đây có đắc tội với ai không?"

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn tối sầm, trầm ngâm một lát rồi nhẹ giọng nói:

"Ba, chuyện này để con tự xử lý."

"Ba sao có thể không lo?" Ba Chu thấp giọng: "Nếu là kẻ liều mạng cố ý gây tai nạn, lần này không thành, chắc chắn sẽ còn có lần sau!"

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn bỗng lạnh đi, không lên tiếng.

Ba Chu nói tiếp:

"Thời gian này ba sẽ cho người canh ngoài phòng bệnh, đề phòng có chuyện bất trắc xảy ra. Con cũng phải cẩn thận hơn."

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.