Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 34: Tôi chỉ rảnh vào tối mai




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Thẩm Nghi đến quán cà phê để lấy đơn đặt hàng online.

Đang là giờ làm việc buổi sáng nên trong quán không có nhiều khách.

Vừa đẩy cửa bước vào, cô vô tình liếc thấy Chu Tùng Cẩn đang ngồi ở góc sát cửa sổ.

Ánh mặt trời mùa đông rọi vào từ bên ngoài, anh ngồi ở nơi nửa sáng nửa tối, khẽ cúi đầu, nhấp một ngụm cà phê nóng.

Đây là quán cà phê ngay dưới tòa nhà của An Hạ, tình cờ gặp anh cũng không có gì lạ.

Thẩm Nghi không định chào hỏi, giả vờ như không nhìn thấy, xoay người nói với nhân viên để lấy mã đơn hàng.

“Thẩm tiểu thư đúng không? Ba ly cà phê của cô vẫn chưa xong, xin mời cô ngồi chờ một lát.”

Nhân viên phục vụ mỉm cười, chỉ vào một dãy ghế trống phía sau cô.

Giọng nói của cô ta khá lớn, Thẩm Nghi vô thức quay đầu lại theo hướng chỉ tay, và ngay lập tức chạm phải ánh mắt của Chu Tùng Cẩn vừa nghe thấy tiếng mà nhìn qua.

Không còn cách nào khác, cô đành phải bước tới chào hỏi.

“Chu tổng.”

“Ừm.” Chu Tùng Cẩn vẫn nhìn vào màn hình laptop, thản nhiên hỏi: “Tới họp à?”

“Phải, tôi hẹn David bàn về phương án.”

Anh ngước mắt nhìn cô. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác lông cừu màu kem, mái tóc dài được vén gọn sau tai, trên vành tai lấp lánh một đôi khuyên ngọc trai nhỏ nhắn.

Những viên ngọc trắng dưới ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ phản chiếu ánh sáng dịu dàng lấp lánh.

Chu Tùng Cẩn dời mắt đi, bình tĩnh cầm cốc cà phê lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, yết hầu khẽ chuyển động.

“Hôm trước Trần tổng nói muốn mời anh ăn cơm. Anh đợi ba ngày rồi, vẫn chưa thấy tin tức gì.”

Thẩm Nghi hơi sững người, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Anh đang... nhắc khéo chuyện mời cơm sao?

Cô nhớ rõ lần đó khi mình chuyển lời rằng Trần tổng muốn mời anh một bữa, chính miệng anh đã từ chối. Giờ sao lại tỏ ra để ý tới lời mời cơm thế này?

Nhưng nghĩ lại, một vị tổng tài bận rộn trăm công nghìn việc như anh, không nhớ được mấy chuyện nhỏ nhặt này cũng là điều dễ hiểu.

Thẩm Nghi vội giúp Trần Duệ kiếm cớ: “Trần tổng chắc chắn không quên đâu, có điều dạo này ông ấy bận quá...”

“Vậy còn cô?”

“Hả?”

“Cô mời cũng được.” Chu Tùng Cẩn nghiêng người tựa vào lưng ghế sofa, ánh mắt sâu thẳm bình thản nhìn sang cô.

Thẩm Nghi: “...”

Mời anh ăn cơm, ít nhất cũng phải tốn cả nghìn tệ.

Đúng là tổn thất nặng nề.

Nhưng khách hàng thì vẫn nên tiếp đãi chu đáo, huống hồ dù trước đó anh có phải là tiện tay hay không, thì anh thực sự đã giúp cô và công ty một việc lớn.

“Được thôi.” Thẩm Nghi cắn răng đáp: “Chu tổng, khi nào ngài có thời gian, tôi sẽ mời.”

“Tối mai.” Chu Tùng Cẩn lập tức trả lời.

Tối mai?

Thẩm Nghi khựng lại, ngại ngùng cười: “Chu tổng, ngài có biết ngày mai là ngày gì không?”

Chu Tùng Cẩn đặt cốc cà phê xuống, nghi hoặc nhìn cô: “Ngày gì?”

Thôi vậy. Thẩm Nghi đáp: “Ngày mai là Giáng Sinh.”

Gương mặt Chu Tùng Cẩn không có vẻ gì là bất ngờ, anh chỉ cúi mắt, thản nhiên nói: “Anh chỉ rảnh vào tối mai.”

“Nhưng tối mai tôi có hẹn rồi.”

Dù cho không có hẹn, thì vào dịp Giáng Sinh mà hai người đơn độc đi ăn cùng nhau cũng không thích hợp lắm.

“Cùng với bạn trai?” Giọng điệu Chu Tùng Cẩn mang theo chút lành lạnh như vô tình.

“Phải.” Thẩm Nghi đáp dứt khoát: “Xin lỗi thưa Chu tổng, lần sau xem khi nào ngài rảnh tôi sẽ mời.”

Hai người trao đổi thêm vài câu đơn giản, đúng lúc nhân viên phục vụ báo rằng cà phê của cô đã sẵn sàng.

Thẩm Nghi nói lời từ biệt, cầm cà phê rời đi mà không quay đầu lại.

Chu Tùng Cẩn dõi theo bóng lưng cô, đôi mắt sắc bén như bị ánh nắng che phủ, ẩn chứa những gợn sóng khó đoán.

Tối ngày Giáng Sinh, thời tiết khá đẹp.

Khắp các cửa hàng đều trang trí cây thông lớn nhỏ, khung cảnh tràn ngập âm nhạc vui tươi đặc trưng của Giáng Sinh.

Nhà hàng nào cũng đông nghẹt khách. Thẩm Nghi và Vương Lộc bị dòng người chen chúc, chờ gần một tiếng đồng hồ mới lấy được chỗ trong một quán lẩu.

Món ăn còn chưa mang lên hết, điện thoại Thẩm Nghi đã rung lên, báo có tin nhắn WeChat.

Cô mở ra xem—là Chu Tùng Cẩn.

“Phương án của bên em có vấn đề.”

Thẩm Nghi nhíu mày, nhanh chóng nhắn lại:

“Chu tổng, có vấn đề gì ạ? Tôi có thể giải đáp online.”

“Tới công ty anh một chuyến.”

“Chu tổng, xin lỗi, nhưng bây giờ là ngoài giờ làm việc rồi.”

“Rất gấp.”

Chỉ vỏn vẹn hai chữ, không hề có chỗ để thương lượng.

Vương Lộc nhận ra sắc mặt cô có gì đó bất thường, liền hỏi: “Sao thế? Công việc à?”

Thẩm Nghi gật đầu, do dự một chút, rồi vẫn cầm lấy túi xách và khăn quàng cổ, áy náy nói với anh ta: “Anh cứ ăn trước đi, em phải đi xử lý chút việc.”

“Quay về công ty à?” Vương Lộc có chút hụt hẫng.

“Không, đến chỗ khách hàng.”

Vương Lộc lập tức cảnh giác, thử thăm dò: “Khách hàng? Là Chu Tùng Cẩn?”

“Ừm.”

Vừa đứng dậy, cổ tay cô đã bị anh ta giữ chặt. “Tan làm rồi mà, không thể để mai đến công ty xử lý sao?”

“Chuyện này khá gấp, em đi xem thế nào.”

Anh ta vẫn không buông tay: “Khách hàng quan trọng, hay bạn trai em quan trọng hơn?”

“Công việc quan trọng hơn.” Thẩm Nghi đáp gọn, nhẹ nhàng vỗ lưng bàn tay anh ta an ủi: “Anh cứ ăn đi.”

“Thẩm Nghi!” Vương Lộc không giữ được cô, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô bước ra khỏi quán.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.