Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 38: Quan trọng là người cùng ăn




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

"Giáng Sinh mà cô Thẩm không ở bên bạn trai à?" Cố tình nhắc đến chuyện không nên nhắc, Cố Hoài mỉm cười hỏi.

Nghe anh nhắc đến Vương Lộc, giữa hàng mày Thẩm Nghi lại lộ ra chút lo lắng.

Cô liếc nhìn Chu Tùng Cẩn một cái: "Ban đầu có hẹn ăn tối, sau vì bên Chu tổng có việc nên huỷ."

Cố Hoài nhìn sang Chu Tùng Cẩn với ánh mắt đầy hứng thú, bật cười: "Tùng Cẩn, chuyện này là cậu không đúng rồi. Sao lại phá cuộc hẹn của đôi tình nhân vào dịp Giáng Sinh thế?"

Sắc mặt Chu Tùng Cẩn không mấy tốt, trầm giọng đáp trả: "Một nồi hải sản vẫn không nhét nổi miệng cậu à?"

Cố Hoài biết điều mà ngậm miệng, sau đó liếc bạn gái một cái đầy ẩn ý.

Cô gái đến từ Hồng Kông ấy đảo mắt nhìn qua lại giữa Chu Tùng Cẩn và Thẩm Nghi, hiểu ý rồi khẽ cúi đầu mỉm cười.

Cố Hoài gắp một con tôm lớn bỏ vào miệng, giả vờ ngây thơ tiếp tục hỏi: "Vậy ban đầu Thẩm tiểu thư định ăn gì với bạn trai?"

"Lẩu bò."

"Ồ, quán nào thế? Có ngon không?"

"Ở khu phố thương mại phía bắc thành phố. Mỗi dịp lễ là đông nghịt, phải xếp hàng rất lâu. Không hợp với mấy người như các anh đâu." Thẩm Nghi trả lời nhàn nhạt.

Cố Hoài bĩu môi, liếc Chu Tùng Cẩn rồi cười bảo: "Thế mới nói, ăn với Tùng Cẩn đúng là có lợi ghê."

"Ăn với cậu ấy không cần chen chúc ngoài phố, không cần giành chỗ ngồi. Ngồi phòng riêng thế này, thoải mái biết bao."

Thẩm Nghi chỉ mỉm cười nhẹ, không đáp.

"Thẩm tiểu thư?" Thấy cô không trả lời, Cố Hoài lại gọi một tiếng.

Thẩm Nghi ngẩng đầu, khẽ cười: "Cố tiên sinh, tôi nghĩ chuyện ăn uống quan trọng không phải là phải chờ bàn bao lâu hay ăn ở đâu, mà là người ăn cùng là ai. Không phải sao?"

"Giống như Cố tiên sinh, hôm nay Giáng Sinh là đi ăn cùng bạn gái anh yêu. Còn tôi, là đi cùng khách hàng."

Câu nói này khiến Cố Hoài ngẩn người, hơi lúng túng liếc nhìn sắc mặt âm trầm của Chu Tùng Cẩn.

Thấy anh chỉ im lặng, cầm ly nước lọc trên tay không lên tiếng, Cố Hoài đành cười gượng: "Ờ… đúng, đúng vậy."

Ban đầu anh chỉ định giúp Chu Tùng Cẩn "lấy lại thế trận", ai ngờ lại bị phản đòn.

Cố Hoài khẽ cười hề một tiếng, lắc đầu tự trách mình nhiều chuyện.

Đến gần cuối bữa ăn, điện thoại của Vương Lộc cuối cùng cũng gọi lại.

Thẩm Nghi vội cầm điện thoại trên bàn lên, ra hiệu với mọi người rồi bước ra ngoài nhận cuộc gọi.

"Vương Lộc, anh không sao chứ?"

Giọng anh ta bên đầu dây hơi nhỏ, có vẻ hoảng loạn và mơ hồ: "Thẩm… Thẩm Nghi, anh vừa mới ngủ quên mất."

"Anh đang ở nhà à?"

"Ừ… về từ sớm rồi. Tối nay có uống chút rượu, hơn chín giờ thì ngủ luôn, nên không thấy tin nhắn với cuộc gọi của em."

Thẩm Nghi im lặng một lúc, dịu giọng hỏi: "Anh uống rượu à?"

"Ừ, một chút thôi." Anh ta cười gượng, rồi lảng sang chuyện khác: "Em về nhà chưa? Ăn tối chưa?"

"Em vẫn đang ở ngoài, vừa ăn xong, sắp về rồi."

"Với ai? Chu Tùng Cẩn?" Giọng anh ta hơi khựng lại, hỏi với vẻ nặng nề.

"Vâng." Thẩm Nghi bổ sung thêm: "Còn có hai người bạn khác nữa."

Đầu dây bên kia im vài giây, giọng nói quả nhiên dịu hơn chút.

"Vậy là bốn người ăn với nhau à?"

"Vâng."

"Được rồi, ăn xong thì về sớm nhé."

"Vâng." Sau một đêm lo lắng, cuối cùng cũng nhận được cuộc gọi từ anh, Thẩm Nghi nhẹ nhõm hơn nhiều. Cô khẽ nói thêm: "Anh uống bao nhiêu vậy? Em mang chút canh giải rượu qua nhé?"

"Không cần đâu!" Giọng anh ta có phần lúng túng, nhưng lại nhanh chóng bình tĩnh lại, giải thích: "Trời lạnh quá, em ăn xong thì về nhà nghỉ sớm. Anh ngủ một giấc là tỉnh rượu rồi."

Thẩm Nghi không nhận ra sự bất thường trong giọng anh ta, chỉ nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

Trong phòng riêng, thấy Thẩm Nghi cầm điện thoại đi ra ngoài, Chu Tùng Cẩn ngả người tựa lưng vào ghế, sắc mặt u tối, tiện tay ném chiếc khăn nóng lau tay xuống bàn.

"Ăn no rồi hả, Chu tổng?" Cố Hoài cười trêu "Hay là… không còn tâm trạng ăn nữa?"

Chu Tùng Cẩn liếc anh ấy một cái, không đáp.

Cố Hoài gác tay ra sau ghế, mỉm cười nói tiếp: "Tôi nói thật đấy, cậu phá cuộc hẹn của người ta vào đúng dịp Giáng Sinh, hại người ta suốt cả buổi cứ thấp thỏm, mắt dán vào điện thoại chờ cuộc gọi từ bạn trai."

"Đây là cách cậu cảm thấy áy náy, rồi dùng bữa tối để bù đắp à?"

Ánh mắt Chu Tùng Cẩn lặng lẽ dời đi, giọng nhạt nhẽo: "Công việc cần thiết."

Ừ, công việc cần thiết… Cố Hoài cố gắng nhịn cười, nhướn mày gật đầu phụ hoạ.

"Chu tổng." Cô gái đến từ Hồng Kông, Trương Gia Huệ, mỉm cười đưa một ngón tay lên trước mặt anh khẽ lắc, nói:

"Đàn ông mà vừa cứng miệng vừa cứng đầu thì dù món ngon trước mắt cũng chẳng ăn được. Huống hồ cô Thẩm đây lại là người đã có nơi có chốn rồi."

Cố Hoài nghe xong lời gan dạ ấy, dưới bàn lén giơ ngón tay cái tỏ vẻ tán thưởng.

Hàng mi Chu Tùng Cẩn khẽ cụp xuống, ánh mắt sâu thẳm khẽ gợn sóng, tựa hồ đang chìm trong suy nghĩ nào đó.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.