Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà

Chương 1:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Lần đầu tiên gặp Trần Dã, tôi mặc váy luống cuống đứng ở lò mổ của thị trấn nhỏ.

Có chàng trai nghe nói tôi nghe ngóng tên của anh thì cười gian, lớn giọng vẫy tay gọi: “Này, chú Dã ơi, có cô gái đến tìm chú này.”

“Gọi cái gì mà gọi, gọi ma à!”

Tôi nhìn theo tầm mắt anh ta thì thấy ở cách đó không xa, người đàn ông đang vác một nửa con heo với vẻ mặt khó chịu, bực bội đi tới.

Trong tay anh còn xách theo một chú cún con đang cắn chiếc q**n l*t màu đỏ.

Anh nhíu mày nhìn tôi: “Lâm Dao?”

Tôi gật đầu, còn chưa đợi tôi nói tiếp, con chó trong tay anh đã hưng phấn kêu lên với tôi, hơn nữa còn cong miệng cười, dáng vẻ kiêu ngạo cầu được khen ngợi.

Trần Dã tóm lấy cún con đưa đến trước mặt tôi: “Tên nhóc lưu manh này là của cô à?”

Khuôn mặt tôi vô cùng ngượng ngùng, có chút xấu hổ ôm nó về, che cái miệng đang kêu au áu của nó, nhẹ giọng nói: “Nó tên là Sầu Riêng.”

“Vừa tới là xông về phía ông đây ngay, còn ngậm chiếc quần ông đây vừa mua không tha,” Trần Dã hừ cười: “Thế nào, cái này cũng do cô dạy à?”

Tôi quan sát từ trên xuống dưới, từ chiếc quần dính máu heo, dần dần nhìn lên trên, khuôn mặt người đàn ông cứng rắn, hung thần ác sát.

Hung dữ quá.

Tôi cúi đầu không dám nói lời nào.

Sau khi bố mẹ ly hôn, từ năm bảy tuổi tôi đã được gửi nuôi ở nhà người thân tại nước ngoài.

Mẹ tôi, Lương Thanh Vân tiếp tục xông xáo giới giải trí, trở thành Ảnh hậu, bố tôi kinh doanh một công ty vận tải đã lên sàn chứng khoán vào mấy năm trước.

Mấy ngày trước đó, Lương Thanh Vân gửi tin nhắn nói bố tôi tự sát chết rồi, đúng lúc tôi vừa được nghỉ hè, hốt hoảng về nước tham gia tang lễ.

Sau khi gặp được Lương Thanh Vân, bà không nói gì, vừa tới đã bảo người ta cướp lấy hộ chiếu và thẻ căn cước của tôi, đóng gói tôi rồi bảo người đưa tôi đến thị trấn nhỏ này.

Nói là một người vệ sĩ trước kia mà khi còn sống bố tôi cực kỳ tin tưởng đã mở một cửa hàng thịt heo ở đây, nhân lúc nghỉ hè thì cố gắng vượt qua cái chết của bố tôi, khi nào nhập học thì ra nước ngoài sau.

Trước khi đến thị trấn nhỏ, Lương Thanh Vân đã gửi cho tôi hình ảnh của Trần Dã.

Tôi không có việc gì mà nhìn ngơ ngác, Sầu Riêng thông minh, vùi đầu trong lòng tôi nhìn mãi, sau khi xuống xe thì lại nhảy nhót chạy đi mất.

Không ngờ nó lại tìm được Trần Dã trước tôi một bước, hơn nữa còn cắn đồ riêng tư của người ta không tha.

Tôi đỏ bừng mặt không biết nói thế nào thì đã được anh dẫn đường về cửa hàng.

*

Phía trên cửa hàng thịt heo có một gác lửng, vừa đi lên là mùi hương cũ kỹ của gỗ ẩm ướt phả vào mặt, trên đó chỉ có một chiếc giường gỗ và tủ quần áo.

Nhà vệ sinh nằm ở lối đi lên tầng hai phía sau cửa hàng, dùng chung cho cả căn nhà.

Nhìn hết bố cục đơn giản, tôi bứt rứt ngồi trên ghế đẩu, cố gắng để lời nói của mình có vẻ không quá thận trọng.

“Tôi có thể thương lượng với anh một việc không?”

Anh đè bật lửa châm điếu thuốc trong miệng, khẽ tặc lưỡi một tiếng, lười biếng dựa vào cửa: “Nói đi.”

“Lúc tôi tới có nhìn thấy chỗ nhà gia có khách sạn, tôi muốn tạm thời ngủ ở đó, sau này tôi tự tìm nhà,” Dừng lại một chút: “Anh yên tâm, tất cả chi phí tôi sẽ tự bỏ ra, cho đến khi nào mẹ tôi xong việc tới đón tôi về thành phố thì thôi.”

Anh nhàn nhạt liếc nhìn tôi một cái, cười khẽ: “Tùy cô.”

Đây xem như là đồng ý nhỉ.

Tôi thở ra một hơi nhẹ nhõm thật dài.

Thấy anh đi ra ngoài, tôi kéo vali ôm chú chó đi đến khách sạn ở nhà ga.

Nhưng tối hôm đó, tôi bị tiếng kêu to của Sầu Riêng đánh thức, cửa phòng đang bị ai đó cạy khóa, chốt cửa chuyển động nhiều lần.

Bởi vì ban ngày tôi đã nghĩ đến nên đã cắm chìa khóa trên ổ, người bên ngoài có chìa khóa thì cũng không mở ra được.

Tôi rón rén đi tới cửa, trên trán là mồ hôi dày đặc: “Đi nhầm phòng rồi hả?”

Đột nhiên, động tĩnh bên ngoài dừng lại, nhưng chưa đến một giây, người bên ngoài bắt đầu đạp cửa.

Tôi hoảng sợ nhìn giữa cửa xuất hiện vết nứt, ngay sau đó liều chết chống lưng lên cửa chặn lại, chống đỡ sự va chạm kịch liệt của người ngoài cửa, từng đợt từng đợt giống như dầu sôi, dài đằng đẵng khiến người ta khó chịu đựng được.

Đêm tối phóng đại tất cả sự sợ hãi, tôi căng thẳng đến mức mặt mày trắng bệch, toàn thân phát run.

Mãi đến khi bên ngoài cửa yên tĩnh lại, cửa bị gõ vang.

Tôi nhân cơ hội cầm thấy con dao gọt trái cây trên bàn, cảnh giác run giọng mở miệng: “Ai vậy?”

Giọng nam trầm vang lên: “Là tôi, Trần Dã, mở cửa đi.”

Nghe vậy, dây cung kéo căng của tôi hoàn toàn thả lỏng khi mở cửa nhìn thấy vẻ lo lắng của người đàn ông sau khe cửa, ngồi liệt trên mặt đất.

Tôi mang theo đôi mắt sưng đỏ nhìn anh, cảm giác sống sót sau tai nạn giống như vớt tôi ra biển hồ sâu thẳm, toàn thân là mồ hôi đầm đìa.

“Sao anh lại tới đây?”

“Ông đây tâm tình tốt, ở dưới lầu cho muỗi ăn,” Anh nhướn mày, giọng điệu không đứng đắn: “Không được sao?”

Lời nói cà lơ phất phơ khiến tâm tình tôi dần bình tĩnh lại.

“Khóc cái gì?”

Ngón cái của anh lau mạnh nước mắt chảy xuống cằm tôi, tay dùng sức khiến tôi hơi đau, da ửng đỏ lên.

“Yếu ớt y như con người cô vậy.”

Tôi sĩ diện lén lút cúi đầu: “Không có khóc.”

*

Không ở khách sạn được nữa, tôi ôm Sầu Riêng hơi ủ rũ lên xe máy của anh về cửa hàng thịt heo.

Anh dùng một tay kéo cửa cuốn ra, nấu một nồi nước nóng rồi xách theo, dẫn tôi đến nhà vệ sinh công cộng tắm rửa.

Tôi nhìn hơi nóng trong nước bay lên, cảm nhận được mồ hôi dinh dính trên người, rất muốn tắm, nhưng vừa nhớ đến sự giày vò của một tiếng đồng hồ trước, tôi nghĩ lại mà sợ, không dám di chuyển.

Tôi cong tay lại gõ cửa, hỏi qua cánh cửa gỗ: “Trần Dã, anh còn ở ngoài cửa không?”

Anh tùy ý “Ừm” một tiếng, tôi mới yên tâm mà hành động.

Chỉ là cách một lúc tôi lại dựa vào cửa gọi anh.

“Trần Dã.”

“... Đây.” Anh bất đắc dĩ đáp lại.

“Trần Dã.”

Lần này anh không trả lời nữa.

Tôi tiếp tục: “Chú Dã, anh có đó không?”

Ngoài cửa truyền đến một tiếng mắng th* t*c, anh cáu kỉnh cảnh cáo tôi: “Còn gọi nữa là ông ấy nhét cô về khách sạn lại đấy.”

Tôi ngoan ngoãn im miệng.

Chờ đến khi tôi ra khỏi nhà vệ sinh công động thì thấy Trần Dã đứng ngoài cửa hút thuốc, dưới chân anh là một đống tàn thuốc.

Anh thấy tôi đi ra thì nhất tắt điếu thuốc, một tay xua đi khói thuốc rồi mới tiến lên đi lướt qua tôi.

Tôi mờ mịt xoay người thì nhìn thấy anh đi lên đá một cái vào người đàn ông trung niên tướng mạo bỉ ổi đang ở trên cầu thang sau lưng tôi, mang theo cảm giác áp bách dày đặc mà quát.

“Cút, còn nhìn nữa ông đây móc mắt mày ra cho heo ăn bây giờ.”

Người nọ lộ vẻ mặt hài lòng chạy đi.

Lúc này tôi mới ý thức được, mình mặc áo ngủ quần đùi ở nơi trấn nhỏ này có chút chướng mắt.

Mấy phút sau.

Tôi nhìn chiếc áo ngắn tay dài rộng lớn dài đến đầu gối, cùng với quần dài lê đất ở trong gương, có chút kháng nghị: “Tôi có thể lựa chọn không mặc không?”

Anh bưng hai bát mì đi vào, có chút mất kiên nhẫn: “Được thôi, vậy bây giờ cô mặc mấy món đồ ngắn ngủn xinh đẹp đó của cô ra ngoài đi dạo vài vòng đi, xem xem bị mấy tên đàn ông chó má bên ngoài ăn đến mức biến thành tiên hay thành ma.”

Tôi không dám phản bác một câu nào, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống.

Anh động đũa ăn một miếng mì, liếc nhìn chiếc bát không hề được động vào một miếng trước mặt tôi: “Làm sao, chê à?”

Tôi lắc đầu, do dự mãi rồi vẫn cung kính nói lời cảm ơn anh.

“Tôi thừa nhận lúc trước tôi không chịu được nơi này, cảm ơn anh không so đo sự chê bai trước đó mà vẫn thu nhận giúp đỡ tôi.”

Nói xong, tôi không nhịn được mà nghe ngóng chuyện ở khách sạn: “Ban nãy người ngoài cửa phòng tôi rốt cuộc là ai vậy?”

Trần Dã đứng dậy đi rửa chén: “Trên trấn này nhiều lưu manh lắm, quan tâm nhiều như vậy làm gì, ăn mì của cô đi.”

Tôi biết anh cũng vì giữ lời hứa với mẹ tôi mà chăm sóc tôi, che chở tôi hết kỳ nghỉ hè.

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

“Được.”

Buổi tối, tôi ở trên gác, anh ở dưới lầu kéo một chiếc giường giá thép gấp gọn ra ngủ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.