Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà

Chương 5:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tôi ngước mắt thì thấy Trần Dã đi vượt qua đám người, bảo vệ tôi sau lưng, đưa tôi đi.

Bỏ xa đám người còn muốn ngo ngoe tiến lên ở phía sau.

Trần Dã về đến cửa hàng thì dùng thuốc bôi lên trán tôi, mặt đen thành than: “Có phải em ngốc không, nhiều người như vậy mà còn đến sáp lại gần.”

Tôi cười nhìn về phía anh.

Vào lúc dư luận đang lên men, Trần Dã chẳng hiểu sao lại cướp điện thoại của tôi, cứ ra lệnh cho tôi đến nông thôn giúp bà thu hoạch cải thìa, mệt đến mức không thẳng eo lên được.

Tôi cho rằng anh đang trả thù, hóa ra là một kiểu bảo vệ khác.

“Chú, hôm nay chú đẹp trai thật đó.” Tôi nở nụ cười, giơ ngón cái lên chân thành nói.

“...”

Tôi nghiêng đầu hỏi anh: “Vậy chú còn tức giận không?”

Anh cúi đầu nhìn tôi: “Cái gì?”

“Chính là chuyện em và người ta đánh nhau đó, còn có,” Tôi muốn nói lại thôi mà xoa tay, không dám nhìn anh: “Còn có lời em nói tối hôm đó khi say rượu.”

“Không giận.”

Anh thu lại bàn tay bôi thuốc, xoay người đi ra phía sau rửa tay.

Trong lúc này, tôi nhìn thấy một góc tấm hình lộ ra ở chiếc ví tiền trên bàn, là tấm hình lần trước anh không cẩn thận làm rơi xuống đất rồi bỏ lại vào ví tiền.

Tay ngứa ngáy đến mức tôi vẫn lấy ra xem.

Nhìn thấy rõ người trong hình, tôi chợt kinh ngạc, vì đó chính là tấm hình bị mất trên bằng tốt nghiệp cấp 3 của tôi, lúc đó tôi còn đi chụp bù dán tấm khác lên.

Sau cửa vang lên tiếng động, tôi cầm tấm hình huơ huơ: “Trần Dã, chú thích em.”

Lại cảm thấy không đúng, tôi hỏi: “Trước kia chúng ta từng gặp nhau sao?”

Tôi tìm kiếm trong đầu rất lâu cũng không có khuôn mặt của Trần Dã.

Có điều anh không lên tiếng, rời đi rất nhanh.

Tôi còn chưa gọi anh lại thì Lương Thanh Vân đã gọi điện thoại cho tôi: “Yêu Yêu, gần đây con vẫn ổn chứ? Mẹ nhìn thấy tin tức rồi, bọn họ —”

Tôi biết bà muốn nói gì, hổ thẹn, áy náy, nhưng tôi chỉ cảm thấy không cần thiết cho lắm.

Liên quan đến chuyện riêng và hôn nhân của bà, tôi không nhắc đến một chữ.

Khoảng thời gian sau đó cũng có phóng viên giải trí muốn phỏng vấn tôi, đều bị Trần Dã hung dữ đuổi đi.

Tôi chợt cảm thấy, trông anh vẫn rất đáng yêu.

Tôi muốn đến gần giúp đỡ công việc, anh luôn né tránh, hoặc là cả đêm không về.

Anh không muốn thừa nhận anh thích tôi, anh nâng tôi lên rất cao, hạ mình xuống rất thấp.

Muốn tình cảm có sự tiến triển thì nhất định phải có nhân tố thứ ba khiến anh cảm thấy bị uy h**p.

Cho nên khi nhận được tin bạn thân từ nhỏ, Tiền Hữu Minh đến thị trấn, tôi vui mừng đi đón cậu ta.

*

Tôi không ngờ rằng đi cùng còn có Tiền Hối Nhất.

Ông ta và bố tôi cùng nhau sáng lập công ty vận tải lên sàn chứng khoán bây giờ, khi còn bé tôi thường xuyên chơi cùng với đứa con trai cùng tuổi tôi của ông ta là Tiền Hữu Minh.

Chàng trai Tiền Hữu Minh đứng đón gió, ngông cuồng trẻ tuổi, cũng khiêm tốn dịu dàng.

Cậu ta xem trên tin tức thấy tôi ở thị trấn cho nên làm loạn muốn tới.

Tôi cố ý bảo cậu ta cùng tôi về giúp bà bó cải thìa, lúc Trần Dã chạy xe ba gác tới thì đúng lúc nhìn thấy tôi và Tiền Hữu Minh ngồi trên bờ ruộng ăn cà chua vừa hái.

Tôi và thiếu niên cười nói vui vẻ, mặt mày rạng rỡ.

“Chào chú ạ,” Tiền Hữu Minh hồi hộp cúi đầu mà mắt thường có thể thấy được: “Cháu là bạn thân từ nhỏ của Yêu Yêu ạ.”

Trần Dã không hề để ý đến cậu ta, nhìn thẳng về phía tôi, nhíu mày, có chút khó chịu và lửa giận bị áp chế.

“Yêu Yêu?” Anh hỏi.

Tiền Hữu Minh cực kỳ không có ánh mắt mà nhiệt tình giành trả lời: “Đúng vậy, đây là tên hồi bé của Lâm Dao, người nhà thân thiết bên cạnh cậu ấy đều gọi như vậy.”

Trần Dã thấp giọng lẩm bẩm hai chữ “người nhà” nhiều lần, sự nguy hiểm trong mắt ngày càng tăng lên mấy phần.

Tôi đắc ý kéo cánh tay Tiền Hữu Minh: “Đúng vậy, tôi và Tiểu Minh từ nhỏ đã là người nhà rồi, sau này cũng vậy.”

Nói xong, tôi còn cố ý xích lại gần tai cậu ta hỏi có phải không.

Khuôn mặt Tiền Hữu Minh thoáng cái đỏ lên đến tận cổ, đứng ngây ngốc nói: “Phải.”

Trần Dã tối sầm mặt lại xoay người đi vào cửa sân.

Trong cả bữa cơm tối, anh không nói lời nào, cũng không để ý đến tôi.

Tôi cũng không thấy mất mát, không ngừng gắp thức ăn cho cậu ta, bà cũng nhiệt tình chiêu đãi cậu ta.

Buổi tối chúng tôi đều ở lại viện nhỏ của bà, nửa đêm tôi ngủ nửa mê nửa tỉnh thì nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra.

Là Trần Dã.

Tôi cười nhìn anh: “Chú, đã thế thế này rồi mà tự tiện xông vào phòng là không tốt đâu.”

“Mấy ngày trước không phải còn thích tôi sao? Thay lòng đổi dạ nhanh như vậy à?” Anh đứng trong ánh trăng, không trả lời mà hỏi lại, giọng điệu lạnh lùng: “Thằng nhóc đó cũng là đứa thiếu đầu óc mà lại thích như vậy à?”

Tôi gật đầu: “Tôi và Tiểu Minh cùng nhau lớn lên từ nhỏ, con người cậu ấy tốt, tính tình tốt, còn có gia thế nữa, tôi cảm thấy rất xứng đôi.”

“Đừng thích nó.” Trần Dã nhìn tôi chằm chằm, trong đôi mắt có bóng tối không tan ra được.

Giống như nghe được lời ngạc nhiên ngoài ý muốn, tôi áp chế sự mừng rỡ, làm bộ kinh ngạc hỏi: “Chú, không phải là chú thích tôi đấy chứ.”

Anh nghiêng người tiến lên nhìn xuống tôi, trong tầm mắt anh, tôi giống như bị lồng giam vô hình nhốt lại, nhưng tôi vui vẻ chịu đựng.

“Đúng vậy, tính tình tôi đê hèn, tôi không có nhiều bản lĩnh lắm, cũng không tiền không quyền, lại thèm muốn em, kể từ ngày chân chính gặp em là đã muốn để em đi theo tôi rồi.”

Anh đưa tay v**t v* trái tai của tôi, giống như đang ổn định tinh thần cho con mồi đang cầu xin, không khiến nó phát cuồng: “Thế nhưng em lại hết lần này đến lần khác không nghe lời, hơn nữa còn không ngừng dụ dỗ ông đây.”

Giờ phút này, d*c v*ng đã bị anh áp chế gần hai tháng dần dần được phóng đại, mà bây giờ con mồi ở gần trong gang tấc, chạm tay là tới.

Nhớ đến lần đầu tiên gặp mặt, anh luôn mang dáng vẻ không sợ trời không sợ đất, hơn nữa còn thỉnh thoảng móc mỉa tôi.

Giống cái gì chứ?

Đúng vậy, giống như nam sinh đi học ngồi ở hàng phía sau, kéo lấy bím tóc của cô bé mình thích, trêu cho người ta khóc lên, để cô ấy nhớ đến mình.

Tôi nín cười, trịnh trọng gật đầu: “Trần Dã, em phát hiện ra anh cực kỳ ngây thơ đó.”

Anh sửng sốt.

“Anh đã qua tuổi mười tám được mười hai năm rồi, sao còn giống như một cậu nhóc vậy, thích thì thích thôi, quanh co lòng vòng làm gì.”

“VẬy thì làm cậu nhóc cũng được,” Trong lời nói của anh mang theo sự dụ dỗ, bị đêm tối phóng đại vô hạn: “Vậy Yêu Yêu có thể đổi người để thích không?”

Tôi giả vờ ngây ngốc: “VẬy thì thích ai đây?”

Giống như nhìn ra được sự mừng thầm và đắc ý trong mắt tôi, anh bò lên theo bậc thang: “Thích tôi.”

Trả lời anh là tiếng đóng cửa đuổi người của tôi.

Tôi cười trên nỗi đau của người khác mà nói với người ngoài cửa: “Chú à, không còn sớm nữa, đi ngủ đi.”

Trần Dã đã hiểu được mình bị đùa giỡn, cười nói: “Yêu Yêu, ông đây sớm muộn gì cũng có ngày bị em chơi chết.”

Quan hệ của chúng tôi đã chọc thủng lớp ngăn cách cuối cùng, dường như chúng tôi đều ăn ý che chở cho tình cảm sắp nảy mầm này, không nhiệt liệt nói muốn ở bên nhau, mà là chầm chậm từng bước.

Dùng lời của Trần Dã để nói.

“Tối hôm đó em đẩy ra là đúng, tình cảm không phải là sự xúc động do Dopamine (*) xông lên đầu, tôi cần cho em một lời tỏ tình trân trọng, tiến hành khi đã xác định được thời gian và đã chuẩn bị quà tỉ mỉ, để em có thể hiểu được sự khởi đầu tình cảm này không phải mơ hồ, mà là sự chuẩn bị đã có từ lâu.”

(*) Dopamine: Dopamine là một hóa chất hữu cơ được tạo ra từ chất tyrosine, có chức năng vừa là hormone vừa là chất dẫn truyền thần kinh và đóng vai trò quan trọng trong não và cơ thể. Nhiều người gọi dopamine là “hormone hạnh phúc” bởi chúng có nhiều tác dụng tốt đối với tinh thần và thể chất của con người. Khi hormone hạnh phúc dopamine trong cơ thể được giải phóng với số lượng lớn, bạn sẽ có cảm giác thích thú, hưng phấn, tràn đầy cảm hứng.

Có điều trong mấy ngày chúng tôi bồi dưỡng tình cảm, Tiền Hữu Minh ngày nào cũng bị anh sai việc, xuống ruộng làm việc, đến lò mổ bắt heo.

Nhìn thiếu niên mệt mỏi như chó, trong lòng tôi cũng lặng lẽ nói xin lỗi.

Mà Tiền Hối Nhất đi cùng cậu ta đến đây còn dùng thân phận trưởng bối mà nghiêm túc hỏi tôi: “Chú chỉ hỏi cháu một câu, cháu và Trần Dã đó có quan hệ gì?”

“Cháu thích anh ấy.”

Việc này vốn dĩ sạch sẽ, không cần phải che giấu.

“Tiểu Dao, cháu hồ đồ rồi,” Tiền Hối Nhất giận dữ vỗ bàn: “Đó là kẻ tình nghi giết bố cháu đó.”

“Lần này chú đến không chỉ vì Tiểu Minh làm loạn muốn chú dẫn nó đi gặp cháu, mà là chú phát hiện ra trước khi chết bố cháu và Trần Dã đã gặp nhau, có camera an ninh làm chứng, chú đã giao cho cảnh sát rồi.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.