Chờ tôi mở mắt ra thì đã thấy Trần Dã ngồi ở mép giường, ánh sáng vụn trong mắt giống như sự mừng rỡ và nặng nề khi mất mà lại được.
Tôi nhìn thấy cửa phòng mở rộng, đột nhiên hiểu ra là Lương Thanh Vân dẫn anh vào.
Mà mục đích không cần nói cũng biết - vì cởi bỏ khúc mắc nhiều năm của tôi.
Nhiều năm như vậy, Lương Thanh Vân đứng ở góc nhìn thứ ba càng có thể thấy rõ những gì trong lòng tôi nghĩ.
Nhưng khúc mắc đầu phải nói cởi là cởi được.
Cho nên khi Trần Dã đưa tay muốn chạm vào tôi, tôi đã đứng dậy né tránh.
Giọng điệu tôi bình tĩnh nói: “Trần Dã, tôi không thích anh.”
Trần Dã, không nói gì, từng bước một ép tôi đến bên tường.
Lưng tôi dán vào tường, ánh mắt lay động: “Anh muốn làm gì?”
Anh hừ cười, dịu dàng xé bỏ áo khoác, giờ phút này người hiện ra trước mặt tôi là tên vô lại điên cuồng ngang ngược tùy ý trong trí nhớ.
“Anh làm gì mà em không biết sao?”
“Lâm Dao, giả vờ cái gì chứ?” Anh giữ lấy cổ tay tôi, tôi muốn rút tay lại nhưng sức vẫn như thế, không giãy ra được.
Anh nói một cách chắc chắn: “Em thích ông đây, từ trước đến nay đều như vậy.”
Tôi quay đầu đi nhắm mắt lại, kiên cường giữ bình tĩnh: “Không phải.”
“Vậy cái này là gì?”
Anh vừa nói vừa trở tay đè tôi úp mặt vào tường, một tay giữ lấy hai tay tôi, tay còn lại vén áo sau lưng tôi lên.
Hành động đó đã gợi lên ngọn lửa giận bấy lâu trong tôi, tôi giãy giụa quát: “Trần Dã, con mẹ nó anh buông tay cho tôi! Anh buông tay cho tôi!!”
Tôi ngẩng đầu trừng to hai mắt, nước mắt đọng lại ở viền mắt, tất cả lời mắng mỏ giận dữ đều im bặt mà dừng lại ở đôi môi nóng bỏng sau lưng.
Gió dừng thôi, màn cửa chậm rãi đong đưa.
Ánh trăng treo trên cao, chiếu sáng phòng tôi đến mức không có chỗ để trốn.
Đôi môi anh nhẹ nhàng hôn từ trên cùng dần dần xuống dưới, cuối cùng dừng lại triền miên trên vết sẹo được đồng hồ che đậy trên cổ tay tôi.
Trong năm năm nay mỗi khi phát bệnh và nhớ anh, áy náy với anh, tôi đều sẽ dùng dao rạch lên khi cơ thể sắp tê liệt, chỉ vì có được sự giải thoát, nhưng lần nào Lương Thanh Vân cũng cứu tôi.
Anh muốn ép tôi bước ra khỏi chuyện của năm năm trước, dùng cách thức tàn nhẫn nhất để tôi tỉnh táo lại.
Anh đang cứu tôi, cũng đang cứu lấy chính mình.
“Những thứ này đều là chứng cứ tốt nhất chứng minh em thích ông đây,” Giọng nói lưu luyến của anh truyền đến: “Lâm Dao, ông đây bị em lừa gạt khổ quá.”
Tôi giãy giụa đẩy anh ra, sự oán hận và tâm tình trong lòng đạt tới đỉnh điểm vào giờ phút này.
Tôi không ngừng đánh anh: “Dựa vào cái gì mà anh nói đến là đến, nói đi là đi.”
“Vì sao năm năm trước có thể không hề lo lắng, không cho tôi cơ hội lựa chọn đường lui cho anh, không cho tôi một hy vọng sống, tự chủ trương đẩy tôi đến phạm vi mà anh tự cho là an toàn.”
“Trần Dã con mẹ nó anh chính là thằng cháu nhát gan!”
Lòng tôi thương anh, cũng hận anh, không tha thứ cho chính thân mình.
Mấy năm nay bà qua đời, anh vào tù, tôi vẫn luôn không được giải thoát.
Nếu như tôi không đưa cho bà ly nước đó, nếu như Trần Dã không vì che chở tôi, vậy thì tất cả mọi người sẽ bình an, tôi cũng không phải gánh tội nghiệt không được vãng sinh.
Trần Dã không lên tiếng, chỉ im lặng cho tôi phát tiết tâm trạng.
Mãi đến khi tôi vô lực trượt xuống, ngồi liệt trên mặt đất, khóc không thành tiếng.
Anh ngồi xổm xuống, dùng hai tay nâng mặt tôi lên, chống trán vào trán tôi, khẽ gọi tên mụ của tôi.
“Yêu Yêu, năm nay anh ba mươi lăm tuổi, cơ thể khỏe mạnh, mặc dù có tai nạn có bệnh tật, nhưng về cơ bản đều đã chịu đựng qua được rồi.”
“Yêu Yêu, em không có lỗi, cho dù là năm đó hay là bây giờ.”
Con ngươi của tôi dần tụ lại, cứ sững sờ như vậy nhìn anh cẩn thận ôm lấy tôi, khẽ vỗ lưng tôi giống như dỗ trẻ con.
“Lúc em rơi xuống biển thì anh đã hối hận rồi.”
Giọng nói của tôi khàn đi vì khóc, hơi chói tai: “Hối hận cái gì?”
“Hối hận vì đã ra tay với Tiền Hối Nhất.”
Lồng ngực của anh thật ấm áp, tôi không đẩy ra.
“Năm năm này là cái giả của việc anh tự cho là đúng, anh đã chịu tội rồi.”
Đầu ngón tay tôi động đậy, muốn ôm lại anh nhưng vẫn không có can đảm.
Trong phòng, chúng tôi thật lâu không nói chuyện.
Sau đó anh dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau khô nước mắt cho tôi, động tác dịu dàng cẩn thận, tôi cũng không nói một lời.
Đợi đến khi tận mắt nhìn tôi nằm xuống nhắm mắt lại, hồi lâu sau anh mới yên tâm rời đi.
Đêm đó tôi hoàn toàn mất ngủ, trong lòng có chút bối rối, thậm chí là bắt đầu sợ Trần Dã.
Năm năm trước anh cực đoan lại dứt khoát, hình ảnh anh bị cắt cổ là khúc mắc của tôi.
Tôi không thể cứu anh, là do tôi bất lực.
Tôi sợ anh một lần nữa lựa chọn bỏ tôi lại, sợ anh mãi mãi không cho tôi có cơ hội lựa chọn và lên tiếng, đẩy tôi ra.
Cũng sỡ chính mình tuyệt vọng khi giẫm lên vết xe đổ năm đó.
Tôi muốn chạy, tôi chỉ muốn trốn đi thôi.
Năm giờ sáng, tôi mua vé máy bay chuyến gần nhất đi đến Vân Nam mua vải, nhân cơ hội trốn tránh anh.
Máy bay hạ cánh, Trần Dã nhắn tin cho tôi.
“Lâm Dao, chạy nhanh lắm, tốt nhất là em trốn đi làm con rùa rụt đầu đi, nếu không ông đây mà tìm được thì sẽ trói em về đi đăng ký kết hôn luôn, đời này đừng hòng vứt bỏ anh nữa.”
“Ông đây thương em, nâng em trong lòng bàn tay cũng sợ tan mất, đồ phụ nữ xấu xa không có lương tâm.”
Anh thẳng thắn rõ ràng, tình cảm mãnh liệt, tôi sợ tới mức trực tiếp tắt máy.
Trong mấy ngày tôi ở Đại Lý, Vân Nam, không những mua vải mà tôi còn cho mình chút thời gian suy nghĩ rõ ràng.
Có lẽ là sông núi biển hồ và khói lửa nhân gian đã vỗ về sự phức tạp trong tôi, tôi muốn điều chỉnh tâm trạng xong rồi mới nói chuyện đàng hoàng với Trần Dã một lần, ít nhất thì tôi cần thật sự bước ra khỏi năm năm trước.
Nhưng kế hoạch vẫn không theo kịp ý trời.
Tiền Hữu Minh trùng hợp đang ở Vân Nam bàn chuyện hợp tác, cậu ta gọi điện thoại tìm tôi ăn cơm.
Vào lúc nhìn thấy cậu ta ở quán ăn, chỉ liếc mắt thôi, tôi đã phát hiện ra thiếu niên năm đó đã cởi bỏ vẻ thanh xuân tươi, khí chất ngược lại trở nên chững chạc.
Ánh mắt cậu ta dịu dàng, hỏi: “Yêu Yêu, cậu cảm thấy cái gì là ác? Cái gì là thiện?”
Đầu tôi vô cùng choáng váng, không thể trả lời câu hỏi của cậu ta.
Trước khi tôi hoàn toàn ngất xỉu mất đi ý thức, lời cậu ta nói vang lên bên tai: “Tôi xin lỗi.”
Chờ đến khi tôi tỉnh lại, Tiền Hữu Minh đã cầm dao ép tôi lái xe đi về phía biên giới.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]