Đời người một kiếp.
Mê muội một lần là đủ rồi.
Hai khắc sau.
Hồng Ngọc mang vẻ mặt thỏa mãn, nàng giơ tay lên bóp nhẹ.
“Ta có thể đưa ngươi trở về rồi.”
Không đợi ta đáp lời, nàng đã quay đầu nhìn về phía bờ, nơi Tạ Trường Vận đang sốt ruột chờ đợi.
Nàng tùy ý hỏi một tiếng.
“Có muốn chào từ biệt hắn không?”
Ta lắc đầu.
Trong lòng có chút không nỡ, ta đưa tay chạm lên gương mặt nàng: “Ta thật sự rất may mắn vì có thể gặp được ngươi.”
Người Tống gia gọi Hồng Ngọc là ác quỷ.
Nhưng ta lại cảm thấy, nàng là người tốt nhất trên thế gian này.
Hồng Ngọc cười.
“Ta cũng rất tò mò về thế giới của ngươi.”
“Rồi sẽ có một ngày, ta sẽ đi tìm ngươi.”
“Nhất ngôn vi định!”
Khi rời khỏi thế giới này, ta có một cảm giác, như thể trái tim lơ lửng suốt hơn chục năm rốt cuộc cũng đã chạm đất.
Khi bước vào thông đạo Hồng Ngọc mở ra cho ta, Tạ Trường Vận như có điều cảm ứng.
Hắn như phát điên mà lao về phía ta.
【Ngoại truyện】
1
Sau khi trở về hiện đại.
Mới chỉ qua hơn chục ngày kể từ tai nạn xe của tôi và việc tôi xuyên sách, kỳ nghỉ sau kỳ thi đại học còn chưa kết thúc.
Hơn hai mươi năm ở thế giới tiểu thuyết, ở thế giới hiện thực lại chưa đến một tháng.
Tựa như chỉ vừa trải qua một giấc mộng hoang đường.
tôi vừa mở mắt trong bệnh viện, mẹ đã ôm chặt lấy ta, cha đứng một bên, mắt cũng đỏ hoe.
Nhìn những nếp nhăn nơi khóe mắt và mái tóc bạc trên đầu họ.
tôi bật khóc nức nở.
Mẹ tưởng tôi bị dọa sợ, vội ôm chặt tôi dỗ dành: “Dao Dao đừng khóc, bác sĩ nói con đã không sao rồi, có thể về nhà rồi.”
“Cha mẹ đưa con về nhà.”
Bà nhẹ nhàng vuốt tóc tôi từng chút một.
Nhưng tôi lại khóc càng dữ dội hơn, là vì nhung nhớ, cũng là vì áy náy.
Ngay lúc này, nhìn thấy họ, tôi mới chợt nhận ra trước kia mình đã ích kỷ đến nhường nào, ích kỷ đến mức muốn bỏ rơi họ, ở lại thế giới không thuộc về mình ấy.
Thấy tôi khóc càng lợi hại, mẹ luống cuống đến mức tay cũng không biết đặt ở đâu.
tôi nghẹn ngào nói: “Cha mẹ, nếu con nói… con từng nghĩ sẽ không trở về nữa, cứ ở lại một thế giới khác, thì hai người có trách con không?”
Mẹ cười cười, đưa tay lau nước mắt cho tôi.
“Chúng ta sao nỡ trách con chứ?”
“Dao Dao ở đâu cũng được, chỉ cần con khỏe mạnh là tốt rồi.”
“Mẹ~”
Cha cũng bước tới nắm lấy tay tôi, ôm cả ta lẫn mẹ vào lòng.
“Trái tim của một nhà ta, vĩnh viễn sẽ luôn ở bên nhau.”
Về đến nhà tôi mới biết, thì ra lúc ấy trong vụ tai nạn xe, tôi bị thương rất nặng.
Bác sĩ từng một thời phán định tôi không thể tỉnh lại, chỉ có thể nằm cả đời như người thực vật.
Nhưng cha mẹ không nỡ bỏ cuộc, ngày ngày đến bên tôi, mong gọi tôi tỉnh lại.
Bây giờ tôi có thể tỉnh lại, trong mắt bác sĩ cũng là một kỳ tích.
2
Sau kỳ nghỉ hè.
tôi liền đến trường đại học báo danh.
Là đại học P tốt nhất ở thành phố Giang.
Ở trong thế giới tiểu thuyết lâu ngày, tôi đều suýt quên mất, trước khi xuyên qua tôi mới vừa đỗ vào ngôi trường đại học mình hằng mong muốn, một quãng đời tươi đẹp mới chỉ vừa mới bắt đầu.
Sau khi nhập học, tôi tích cực tham gia câu lạc bộ, kết giao rất nhiều bạn bè cùng chí hướng.
Thế giới hiện thực hoàn toàn khác với tiểu thuyết, ở đây không có Đèn Trường Minh, không có nữ tử họ Tống, không có những âm mưu quỷ kế, lại càng không có cảnh giết chóc tàn nhẫn đẫm máu.
Mọi thứ yên bình và tốt đẹp đến vậy.
Học kỳ hai năm hai, tôi và học trưởng nghiên cứu sinh thuận theo tự nhiên mà đến với nhau.
Anh ôn hòa lễ độ, việc gì cũng lấy tôi làm đầu, là người thích hợp để cùng tôi đi qua quãng đời còn lại.
Đến đây, tôi hoàn toàn quên sạch những trải nghiệm trong thế giới tiểu thuyết.
Cho đến năm tốt nghiệp.
Cha mẹ và học trưởng đến chúc mừng ta, lúc học trưởng đưa bó hoa trong tay cho tôi, tôi cười, kiễng chân hôn anh ấy một cái.
Học trưởng thân mật xoa mái tóc ta, khẽ khen ta mặc lễ phục tốt nghiệp thật đẹp.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu.
Anh ấy nhân cơ hội đề nghị chụp ảnh cho tôi và cha mẹ, dịu dàng giúp chúng ta chỉnh lại tư thế.
Ở sau lưng anh ấy, tôi nhìn thấy Hồng Ngọc.
Hồng Ngọc mặc một thân đồ cực ngầu, vừa cười vừa vẫy tay với tôi.
Tôi cũng không nhịn được mà mỉm cười với nàng.
Mà bên cạnh nàng còn có một nam nhân, trong mắt người đó là nỗi bi thương không sao hóa giải nổi.
Tôi cảm thấy quen thuộc một cách khó hiểu, nhưng lại không nhớ nổi hắn là ai.
Đang định nhìn cho kỹ, những người xung quanh bỗng bắt đầu thét lên.
học trưởng cầm một chiếc nhẫn trong tay, băng qua đám người rồi quỳ một gối trước mặt tôi.
“Dao Dao, gả cho anh nhé?”
Tôi không còn lòng dạ nào để dò xét những thứ khác, trong khoảnh khắc này trong mắt tôi chỉ còn học trưởng, khóe môi chậm rãi cong lên một nụ cười.
“Được.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]