Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 169:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vừa chân ướt chân ráo trở về Phủ Lan Vương, bước vào Tư Như Trai, Ngụy Ba đã sốt sắng xin cầu kiến.

Thấm Dao đang giúp Lận Hiệu cởi ngoại bào, nghe tiếng Ôn cô bẩm báo, nàng ngước lên nhìn phu quân đầy thắc mắc. Đêm hôm khuya khoắt thế này rồi, còn chuyện gì khẩn cấp nữa chứ?

Lận Hiệu cúi nhìn nàng, trầm giọng: "Chắc là tin tức về tên người nhà của Lục nữ quan. Để ta ra ngoài xem sao."

Không ngờ nhóm Ngụy Ba lại hành động nhanh gọn lẹ đến vậy. Thấm Dao gật đầu, buông tay khỏi đai lưng của hắn, tiễn Lận Hiệu ra cửa.

Dù biết tin tức từ Ngụy Ba chưa chắc đã khả quan, nàng vẫn le lói chút hy vọng. T.ử thi có thể chẳng còn manh mối gì, nhưng biết đâu từ cái gã "người nhà" từ trên trời rơi xuống này, họ lại lần ra được chút vết tích.

Ngồi phịch xuống mép giường, nàng nhờ Thải Tần khêu sáng ngọn đèn dầu, rồi lôi cuốn sách dạy bày trận pháp của tổ sư gia ra nghiền ngẫm. Tuy chưa từng có vinh hạnh diện kiến vị tiền bối này, nhưng qua cách trình bày rành mạch, logic của cuốn sách, nàng cũng đoán được đây là một người làm việc vô cùng quy củ.

Cuốn sách chia làm bốn cấp độ từ dễ đến khó. Tầng thứ nhất là những trận pháp nhập môn như An Trạch trận, Tứ Tượng trận, nàng đã nằm lòng từ lâu.

Tầng hai và ba độ khó nhỉnh hơn, tuy ít khi dùng đến nhưng lại phát huy tác dụng cực lớn trong việc xua đuổi tà ma. Trước đây, vì nội công còn non kém, sợ làm gánh nặng cho sư phụ và sư huynh, nàng đã dồn hết tâm huyết nghiên cứu phù thuật và các trận pháp trừ yêu. Nhờ vậy, những trận pháp ở hai tầng này nàng cũng đã sử dụng thành thạo.

Cái khó nhằn nhất nằm ở tầng thứ tư. Trận pháp không những rắc rối, khó hiểu mà quy mô lại cực kỳ hoành tráng, đòi hỏi đạo hạnh cao thâm và ngốn không ít tiền của. Sư phụ xót của, chẳng nỡ lãng phí bùa chú và chu sa để dạy bọn nàng thực hành, nên đành bỏ xó. Nàng cũng chỉ lúc rảnh rỗi mới lật giở xem qua loa, nắm được chút đỉnh bề ngoài. Quả thực, để thấu hiểu và vận dụng thành thạo những trận pháp này, nàng còn phải tu luyện thêm một chặng đường dài.

Chướng Linh trận, là một trong những trận pháp hóc búa nhất của tầng thứ tư. Ngâm cứu kỹ lưỡng, nàng nhận ra trận pháp này đòi hỏi phải củng cố lại sáu tháng một lần. Lúc thi hành, người lập trận buộc phải dọn dẹp sạch sẽ những kẻ không liên quan xung quanh để tránh làm chệch hướng của Nhiễm Kim Sa.

Đọc đến đây, Thấm Dao khẽ nhíu mày. Tính từ lúc thư viện mở cửa trở lại đến nay, chẳng phải đã ngót nghét nửa năm rồi sao? Dù việc củng cố trận pháp vô cùng phiền phức, nhưng nếu thư viện cứ đóng cửa im ỉm, kẻ đứng sau bóng tối hoàn toàn có thể ung dung ra vào để thực hiện.

Xui xẻo thay, Hoàng thượng bỗng dưng nổi hứng cho mở lại thư viện, học sinh và nữ quan dọn vào ở nườm nượp. Muốn củng cố trận pháp mà không đ.á.n.h động đến ai, kẻ đó ắt hẳn phải vô cùng cẩn trọng. Dù vậy, vẫn khó tránh khỏi những sự cố bất ngờ làm gián đoạn kế hoạch.

Liệu có phải vì lý do này mà tà khí bỗng dưng rò rỉ, thu hút bọn oán linh kéo đến? Và để lấp l.i.ế.m sự thật động trời này, kẻ đó đành phải nhẫn tâm hạ sát người trong đêm. Đúng như lời Lận Hiệu phân tích, nạn nhân có thể là bất kỳ ai, nhưng để tránh gây sự chú ý, Lục nữ quan - một kẻ cô độc, không nơi nương tựa - đã trở thành con tốt thí mạng.

Điều này chứng tỏ, kẻ giấu mặt kia đã ngấm ngầm giăng bẫy ở thư viện từ rất lâu rồi.

Đang chìm trong suy nghĩ, tiếng mở cửa khe khẽ vang lên. Lận Hiệu đã quay lại. Nàng vội vàng khoác áo, rón rén bước qua phòng ngoài, đón hắn ngoài hiên.

Sở hữu đôi chân dài, Lận Hiệu sải bước rất nhanh, thoắt cái đã leo lên thềm. Ngẩng lên thấy Thấm Dao đang đứng đợi dưới ánh đèn lưu ly mờ ảo do Thải Tần, Thái U cầm, hắn khựng lại một nhịp rồi vội vã kéo nàng vào trong: "Trời lạnh thế này, nàng ra đây làm gì?"

Vào đến phòng trong, Thấm Dao giúp Lận Hiệu cởi áo choàng, đón lấy tách trà nóng từ tay Ôn cô đưa cho hắn. Làn gió đêm buốt giá cắt da cắt thịt, những ngón tay thon dài của Lận Hiệu lạnh ngắt như băng: “Sao rồi chàng?"

Lận Hiệu kéo Thấm Dao ngồi xuống, ánh mắt dừng lại trên tách trà đặt trên chiếc bàn nhỏ. Trầm ngâm một lát, hắn mới cất lời: "Gã tự xưng là người nhà đến nhận xác Lục nữ quan từ Đại Lý Tự, không hề nán lại, lập tức rước quan tài rời khỏi kinh thành ngay trong đêm. Bọn chúng không đi đường bộ mà chọn đường thủy. Ngờ đâu, thuyền vừa rời bến đã chìm nghỉm. Không chỉ gã đàn ông kia mà cả t.h.i t.h.ể Lục nữ quan cũng mất tích không dấu vết."

Dù đã chuẩn bị tinh thần đón nhận tin xấu, Thấm Dao vẫn không khỏi bàng hoàng. Không ngờ kẻ chủ mưu lại ra tay tàn độc, dứt khoát đến vậy, xóa sạch mọi dấu vết không thương tiếc. Sau cú sốc này, e rằng t.h.i t.h.ể Lục nữ quan vĩnh viễn nằm lại nơi đáy sông sâu thẳm. Về phần phủ Vi Quốc Công, dù có lo liệu công việc cho Lục nữ quan, họ cũng rảnh đâu mà bận tâm tìm kiếm tung tích thi hài ả. Vụ án này xem như rơi vào bế tắc, trở thành án mạng không lời giải.

Nàng thở dài thườn thượt. Đúng như lời Lận Hiệu đã lường trước, kẻ đó đã cắt đứt sợi dây liên lạc cuối cùng.

Lận Hiệu ngước nhìn nàng. Khuôn mặt kiều diễm của thê t.ử dưới ánh đèn càng thêm phần rạng rỡ, cuốn hút, khiến hắn không nỡ rời mắt. Khẽ v**t v* gò má nàng, hắn bày tỏ nỗi niềm: "A Dao, kẻ thù này không chỉ có khả năng qua mặt được hàng rào phòng thủ nghiêm ngặt của Ngự Lâm Quân, mà còn ngang nhiên điều động nhân lực hủy hoại t.h.i t.h.ể Lục nữ quan ngay dưới mũi chúng ta. Mưu mô thủ đoạn quả thực khôn lường, cực kỳ nguy hiểm. Việc chúng ta nhiều lần ra vào thư viện trước đây chắc chắn đã đ.á.n.h động đến hắn. Thay vì cứ mãi ở thế bị động, chi bằng chủ động tìm cách lật tẩy những uẩn khúc ẩn giấu bên trong thư viện."

"Chàng định làm thế nào?" Mắt Thấm Dao sáng lên hy vọng.

Lận Hiệu nói: "Đừng quên Thư viện Vân Ẩn mới mở cửa lại năm nay thôi. Hai mươi năm trước, Hoàng tổ phụ bỗng dưng hạ lệnh đóng cửa thư viện chắc chắn phải có uẩn khúc. Tuy sau vụ đó, từ trong cung ra ngoài triều ai nấy đều cạy miệng không hé nửa lời, nhưng nếu chúng ta quyết tâm đào xới, kiểu gì cũng lần ra được chút dấu vết."

Thấm Dao chợt tỉnh ngộ. Đúng vậy! Hai mươi năm trước, thư viện đang ở thời kỳ hoàng kim, chẳng có gì bất thường, bỗng nhiên bị Tiên hoàng ra thánh chỉ phong tỏa suốt hai thập kỷ.

Nhớ hồi mới vào học, nàng cũng từng đem chuyện này ra hỏi thăm Bùi Mẫn và mấy người bạn, nhưng hỏi han khắp nơi mà chẳng ai nắm rõ ngọn ngành.

Nàng hăng hái hẳn lên, nắm chặt lấy tay Lận Hiệu: "Chờ hai ngày nữa người phái đi Tùy Châu trở về, chúng ta chia ra làm hai đường. Một mặt điều tra tung tích Duyên Giác, mặt khác đào xới lại sự kiện hai mươi năm trước của thư viện. Song kiếm hợp bích, biết đâu lại lần ra được hung thủ đứng sau màn."

Ánh mắt Lận Hiệu nương theo động tác của Thấm Dao, dừng lại trên đôi bàn tay đang đan vào nhau. Cảm nhận hơi ấm mềm mại từ lòng bàn tay nàng truyền sang mu bàn tay mình, hắn chợt nhớ lại những đêm cô đơn lạnh lẽo trực ca trong cung, nỗi khao khát nhớ mong nàng cào xé tâm can đến nhường nào. Hắn bất giác chìm vào cõi mộng.

Khi giật mình tỉnh lại, nghe giọng điệu phấn khích của Thấm Dao, dường như những muộn phiền trong lòng nàng đã tan biến đi ít nhiều, hắn thờ ơ đáp: "Chuyện này tuy gấp gáp nhưng cũng không thể một sớm một chiều là xong được, cần phải tốn chút công sức bày binh bố trận. Đêm nay muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi."

Thấm Dao đang huyên thuyên sôi nổi, không ngờ Lận Hiệu bẻ lái cực gắt, chuyển thẳng chủ đề sang chuyện đi ngủ. Nàng ngẩn tò te, nhưng ngước nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Lận Hiệu khi gọi Ôn cô chuẩn bị nước nóng, nàng hiểu ra ngay vấn đề. Vừa buồn cười vừa ngượng ngùng, nàng đành đứng dậy, ngoan ngoãn để bọn Thải Tần tháo trâm cài, cởi bỏ y phục.

Từ phòng tắm bước ra, hai người vừa ngả lưng xuống giường, Lận Hiệu đã chồm lên người Thấm Dao. Hai tay chống hai bên vai nàng, hắn dán chặt ánh mắt vào từng đường nét trên khuôn mặt nàng, đè nén ngọn lửa d.ụ.c vọng đang hừng hực cháy, khẽ hỏi: "A Dao ngoan, có nhớ ta không?"

Thấm Dao ánh mắt đưa tình, đắm đuối nhìn hắn một lúc. Thấy hắn chần chừ không chịu "động thủ", nàng bất mãn bĩu môi, dứt khoát quàng tay qua cổ hắn, kéo tuột hắn xuống môi mình.

Lận Hiệu không ngờ mình lại bị Thấm Dao "tấn công" bất ngờ như vậy. Hắn khựng lại một nhịp. Đây là lần đầu tiên thê t.ử của hắn chủ động đến thế trong chuyện chăn gối. Cảm nhận sự vụng về của nàng khi cố gắng cạy mở môi mình, hắn mỉm cười thầm trong bụng. Hắn lập tức giành lại thế chủ động, vừa say đắm hôn nàng, vừa đưa tay cởi bỏ xiêm y, sành sỏi tiến thẳng vào nơi mình hằng mong muốn.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.