Cù Trần thị mừng vui khôn xiết, cứ nán lại mãi đến chập tối mới chịu ra về. Trong khoảng thời gian ấy, bà đích thân đi săm soi quanh trong quanh ngoài phòng ngủ đến mấy bận, dò xem có thứ gì phạm điều kiêng kỵ không, xong xuôi mới an tâm thở phào. Sực nhớ tới dạo này Thấm Dao hay chán ăn, bà lại hăm hở định bày biện vài món khai vị. Nhưng khi chạm mặt Lận Hiệu, nghĩ lại vương phủ đâu thiếu vắng các đầu bếp tay nghề điêu luyện, mình có chen vào cũng bằng thừa, bà bèn kìm lại ý định ấy.
Dẫu thế, bà vẫn dặn dò dông dài không biết bao nhiêu là điều cấm kỵ kiêng cữ rồi mới thòm thèm lên xe ra về.
Lận Hiệu từ khi nghe tin Thấm Dao mang thai, trong lòng luôn ngập tràn sự vui vẻ sục sôi. Cứ nghĩ tới việc từ lúc nào cơ thể Thấm Dao đã ươm mầm một sinh linh bé nhỏ, hắn mừng rỡ đến đứng ngồi không yên.
Sắp làm cha rồi! Chỉ cần nghĩ tới điều này, ý cười nơi đáy mắt hắn đã đong đầy chẳng thể che giấu nổi. Vô thức ngẩng đầu nhìn đám hạ nhân chạy ngược chạy xuôi trong phòng, hắn bỗng thấy tò mò không rõ một người thê t.ử lúc có mang sẽ khác ngày thường như thế nào.
Vừa nghĩ vậy, hắn xuyên qua đám đông tìm bóng hình thê tử. Nào ngờ lại vừa lúc bắt gặp ánh mắt sáng long lanh của nàng.
Lận Hiệu không ngờ thê t.ử cũng đang chăm chú dõi theo mình với nét vui vẻ. Nhìn kỹ một chút, trong ánh mắt nàng dường như còn mang theo sự tò mò ngượng ngùng muốn dò xét phản ứng của hắn khi có con. Hắn bất giác mỉm cười. Vừa buồn cười lại vừa thương xót, sự nóng lòng bồn chồn lại càng trào dâng. Chỉ hận không thể lập tức nhào tới ôm chầm lấy Thấm Dao mà hôn một trận cho thỏa.
Vì nhạc mẫu đại nhân cứ đi lại vội vã bận rộn lăng xăng, hắn chẳng có cớ nào để tự do âu yếm vợ mình. Ngồi trên sập cạnh cửa sổ, lúc nhận lấy chén trà từ tay hạ nhân, hắn vậy mà lại lơ đãng suýt đ.á.n.h rơi cả chén - một điều trước nay chưa từng có.
Ôn cô thu hết mọi chuyện vào mắt, vừa than nhẹ vừa buồn cười. Từ lúc biết nhận thức tới nay, đây là lần đầu tiên Thế t.ử thất thố trước mặt người khác thế này, chứng tỏ trong lòng y đang ngập tràn niềm vui đến nhường nào. Dẫu sao, từ khi Vương phi qua đời, Phủ Lan Vương đã lạnh lẽo biết bao năm. Nay Thế t.ử phi mang thai, vương phủ cuối cùng sắp náo nhiệt trở lại rồi.
Cù Trần thị sao có thể không nhìn thấy nét vui mừng trên mặt Lận Hiệu? Dù là trước hay sau khi thành thân, người con rể này luôn trân trọng Thấm Dao hệt như ngày đầu, tiểu phu thê họ càng sống càng mật ngọt như đường, bà vô cùng mãn nguyện. Biết ý, bà không đứng lù lù cản đường đôi trẻ ríu rít tâm sự nữa mà thoăn thoắt cáo từ về phủ. Một là nóng lòng báo tin mừng tày trời này cho hai cha con nhà họ Cù, hai là hạ quyết tâm bằng mọi giá phải tự tay làm chút đồ ăn vặt khai vị mang tới cho Thấm Dao nhấm nháp.
Lận Hiệu không lãng phí một khắc thời gian, tay chân nhanh nhẹn tắm rửa sạch sẽ rồi thay áo trong lên giường. Hắn ôm chặt Thấm Dao vào lòng, nương theo ánh đèn sừng dê mờ ảo hắt từ ngoài màn ngắm nhìn khuôn mặt dịu dàng tì vết của nàng. Hắn trịnh trọng hôn lên trán nàng nâng niu tựa thế gian kỳ trân, trầm giọng thở dài: "Dao Dao ngoan, cảm ơn nàng."
Thấm Dao úp mặt vào hõm cổ hắn, bị sự êm ái ôn nhu ngập tràn trong câu nói kia làm cho nóng bừng hai tai. Nàng ngượng ngùng ngẩng đầu lên, mỉm cười nói: "Sao chàng lại nói tiếng cảm ơn? Kể từ lúc Dư ngự y bắt mạch xong, trong lòng ta cũng vui y hệt chàng vậy."
Lận Hiệu kề trán lên trán nàng, cười thán: "Ta không biết nữa, chỉ là muốn nói cảm ơn nàng thôi. Đáng tiếc chúng ta biết tin hơi muộn, chẳng mảy may giữ gìn sức khỏe cho nàng. Mấy ngày nay lại cứ bắt nàng rảo bước bôn ba khắp nơi, chẳng được nghỉ ngơi nhàn nhã lấy một phút. Chẳng biết có động chạm gì đến đứa bé không nữa."
Nói rồi, dưới lớp chăn dày, hắn lần tay men theo vòng eo nàng trượt xuống, cẩn thận đặt nhẹ lên phần bụng dưới tĩnh lặng.
"Chẳng phải Dư thái y vừa bắt mạch nói mạch tượng ta vững vàng, đứa trẻ vẫn an toàn không sao đó ư?" Nàng che miệng cười khẽ, nhẹ nhàng đặt tay lên tay Lận Hiệu. Cảm giác diệu kỳ ùa tới, nàng cứ ngỡ vợ chồng nàng đang dùng cách này để lên tiếng chào hỏi với hình hài nhỏ bé trong bụng.
Lận Hiệu do dự một lúc, rốt cuộc không nén nổi sự tò mò, lật chăn ra, nhẹ nhàng duỗi thẳng đôi chân nàng đang co lại, hỏi nhỏ: "Lạnh không?"
Trong phòng vốn đốt địa long vô cùng ấm áp, Thấm Dao lại khỏe khoắn, cơ thể lúc nào cũng ấm rực nên chưa hiểu hắn đang định làm gì, nàng lắc đầu: "Không lạnh." Nàng tò mò mặc kệ hắn thao túng.
Lận Hiệu cúi người, khe khẽ kề tai lên phần bụng dưới hãy còn phẳng lì của nàng để lắng nghe. Chờ hồi lâu chẳng thấy động tĩnh gì khác biệt, hắn thận trọng vén vạt áo nàng lên nhìn vào trong. Nơi đó vẫn trắng ngần không tì vết như ngọc, từng khiến hắn thần hồn điên đảo bao phen, nhưng giờ đây lại ấp ủ một mầm sống mới. Cảm nhận sự huyền diệu khó nói thành lời, dẫu biết có hơi ngốc nghếch nhưng hắn vẫn không nhịn được mà trịnh trọng in một nụ hôn cung kính lên bụng nàng.
Thấm Dao bị động tác nhột nhạt ấy làm cho dở khóc dở cười. Nàng nào ngờ hắn hì hục làm cả đống chuyện chỉ để hôn bụng nàng cơ chứ. Hơi muốn bật cười trêu chọc hắn vài câu, nhưng bởi Lận Hiệu sợ nàng nhiễm lạnh nên đã cẩn thận giũ vạt áo đắp lại rồi dùng chăn bông bọc kín mít quanh người nàng.
Trong trướng ngập tràn mùi hương ngọt ngào, cõi lòng hai người tuôn chảy niềm vui tĩnh lặng. Khẽ buông tiếng thở dài, họ hài lòng nằm yên không chút vướng bận.
Những ngón tay thon dài của Thấm Dao vô ý miết nhẹ dọc theo lớp áo trong của hắn. Sực nhớ tới điều gì, nàng chống tay ngồi dậy, vạch áo hắn ra xem xét. Cơ n.g.ự.c hắn nhẵn nhụi trơn bóng, nhìn ngoài chẳng có gì khác lạ, hiển nhiên lệnh bài Nữ Túc chưa để lại bất kỳ dấu vết nào trên người hắn.
"Sao thế?" Lận Hiệu hỏi.
Thấm Dao cúi đầu nhìn, trong không gian nửa sáng nửa tối, khuôn mặt hắn hoàn hảo như được chạm trổ từ tay ngọc tài hoa. Nàng bất giác ngẩn người. Lần đầu gặp, nàng chỉ thấy người này khôi ngô quý khí, phong thái cao nhã hữu lễ, nên chưa từng dám nhìn lâu. Qua lại mấy phen mới phát hiện hắn trông hút mắt tới nhường này.
Mặt nàng phiếm hồng, khe khẽ lắc đầu, ngoan ngoãn tựa lại vào vòng tay hắn, thủ thỉ: "Hắn nói xem, có phải vì tiểu gia hỏa trong bụng ta nên lệnh bài Nữ Túc không cách nào nhập vào người ta được, đành phải vòng qua tìm hắn không?"
"Biết đâu đấy, mà có thể không phải." Hắn dừng một chút, lại cười: “Nhưng nếu quả thực là vậy, thì đứa trẻ này khá là biết quan tâm đấy. Còn chưa chào đời đã biết bênh vực bảo vệ mẹ nó rồi."
"Nhưng lại quăng sang cho phụ thân nó rồi." Thấm Dao nửa mừng nửa lo than thở. Từ nay về sau, cứ cách ba năm Lận Hiệu lại phải ra tay củng cố thần trí cho sư huynh, mà mỗi lần bày trận đều không thể thiếu vắng hai người. Nói cách khác, cả đời này sư huynh sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi sự che chở của Lận Hiệu.
Lận Hiệu khẽ mỉm cười: "Thế chẳng phải chuyện tốt sao? Thương mẹ vất vả nên tự chủ trương sắp xếp mọi chuyện, bắt người làm cha phải thay mẹ chắn gió che mưa. Đứa bé này cũng hiểu chuyện lắm chứ."
"Có ai lại đi tự tâng bốc con mình như vậy chứ?" Thấm Dao bị vẻ mặt đứng đắn nghiêm túc của hắn chọc cười. Mơ hồ cảm nhận được, Lận Hiệu vừa biết đến sự tồn tại của đứa con đã thể hiện rõ sự cưng nựng hết mực, không biết tương lai đứa bé ra đời rồi hắn có làm nổi một "nghiêm phụ" không nữa.
Lận Hiệu cúi xuống mổ nhẹ lên môi nàng, bá đạo tuyên bố: "Con của chúng ta tất nhiên là tốt nhất rồi. Chỉ cần ngoan ngoãn một chút, bớt hành hạ mẹ nó, đừng để nàng ăn không ngon ngủ không yên nữa là được."
Vừa nói hắn vừa dán môi hôn, ban đầu tính chỉ thưởng thức sơ sơ nên môi miết thật nhẹ. Nhưng vì bấy lâu nay bận rộn chưa kịp mây mưa cùng thê tử, vừa chạm vào bờ môi nàng, khao khát dồn nén lập tức bùng lên thành ngọn lửa thiêu rụi cả thảo nguyên. Hắn cạy mở khớp hàm nàng, quấn lấy lưỡi nàng tình tứ mà bắt đầu công thành đoạt đất.
Thấm Dao bất ngờ bị Lận Hiệu lật người đè xuống, những nụ hôn dày đặc dồn dập rào rào rơi xuống chẳng chừa lối thoát. Sau phút chốc choáng váng, cơ thể nàng thành thực đáp trả, chẳng màng e thẹn nữa mà kéo ghì hắn áp sát lấy mình. Môi lưỡi quấn quýt dây dưa mãnh liệt hơn hẳn mọi lần.
Hai cơ thể thanh xuân thu hút lẫn nhau, vừa châm lửa đã bùng. Gian phòng nhanh chóng vang lên những thanh âm ám muội. Lận Hiệu dần mất đi lý trí, vừa th* d*c vừa cuồng nhiệt hôn nàng. Khi tay hắn thò vào vạt áo tìm cách cởi chiếc quần trong của nàng, Thấm Dao chợt nhớ tới lời răn dạy thầm kín mẹ dặn hồi nãy. Mẹ dặn đi dặn lại, nàng m.a.n.g t.h.a.i tháng còn nhỏ, Lận Hiệu lại đương độ thanh xuân sung mãn, lỡ không biết nặng nhẹ thì vô cùng nguy hiểm. Mẹ dặn nàng bất kể thế nào cũng phải kiểm soát kìm kẹp, đừng có lúc nào cũng chiều chuộng hắn quá, lại còn truyền thụ vô khối điều kiêng cữ phòng the.
"Chàng... chàng đợi đã." Nàng hổn hển th* d*c, né tránh những nụ hôn vội vã.
Lận Hiệu đã cung giương tên cắm trên dây, hận không thể b.ắ.n ngay. Nhưng nhận thấy nàng chống cự, hắn đành cố gắng hãm lại, khàn giọng hỏi: "Sao thế?"
Hôm nay cả ngày bôn ba thu xếp tàn cuộc bên ngoài, về nhà chẳng kịp gặp Dư Nhược Thủy, hắn vốn chẳng rành mấy chuyện của giới nữ lưu này, làm sao biết trong đó có cả tá những đường vòng khuất tất cần phải dè chừng?
Thấm Dao ôm chặt cổ hắn, đỏ bừng mặt rủ rỉ: "Ngày mai chàng vào cung nhớ hỏi kỹ Dư ngự y nhé. Sức khỏe ta chưa bình phục hẳn... Hôm nay, mình dùng cách khác được không?"
Càng nói về sau giọng nàng càng lí nhí mỏng dính gần như không nghe thấy.
Lận Hiệu sững lại. Nhìn vào đôi mắt đọng nước x**n t*nh lóng lánh cực điểm của nàng, lòng hắn trào dâng xúc động, dù còn nhiều nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu đáp: "Được, ngày mai ta sẽ hỏi Dư Nhược Thủy."
Ngưng giây lát, không muốn bỏ lỡ, hắn bật cười tà mị: "Cách khác là cách gì?"
...
Sáng hôm sau lúc cả hai tỉnh dậy thì trời đã sáng tỏ, mơ hồ nghe bên ngoài ồn ào huyên náo hơn hẳn thường ngày nên đều thấy tò mò. Lận Hiệu nói với Thấm Dao: "Nàng ngủ thêm lát nữa đi, để ta ra ngoài xem sao."
Khoác tạm tấm áo ngoài bước đi, hắn vẫy hạ nhân tới hỏi: "Sáng sớm thế này có chuyện gì mà ồn ào vậy?"
Tảo Tuyết đứng ngoài mỉm cười bẩm báo: "Bẩm Thế tử, đêm qua tuyết rơi ạ. Hoa mai trong sân chỉ sau một đêm đã nở rộ hết cả. Bọn nô tỳ chưa từng thấy hoa nở tươi tốt nhường này, lạ mắt quá nên mới nán lại xem lâu hơn một chút."
Thấm Dao vừa nghe hoa mai nở, làm sao còn nằm ngoan trên giường được nữa, cuống quýt giục Lận Hiệu: "Ta cũng muốn ra ngoài ngắm hoa mai!"
Lận Hiệu đành bó tay, gọi tỳ nữ vào hầu nàng mặc y phục. Đợi chỉnh tề xong xuôi, đích thân hắn dìu nàng ra ngoài hành lang. Vừa bước chân ra khỏi cửa, một luồng hương mai thanh lãnh ùa tới. nhìn quanh, quả nhiên hoa mai đỏ rực như áng mây đầy sân, những nụ hoa trên cành hầu như bung nở chỉ sau một đêm. Cánh hoa nở đến độ mãn khai, trong suốt như ngọc, màu sắc tươi tắn ướt át. Hoa đỏ hòa quyện cùng tuyết trắng xóa thành một bức tranh tương chiếu tương ánh, thật xứng danh cảnh đẹp họa hoằn lắm mới được chiêm ngưỡng một lần. Ai nhìn thấy cũng không ngớt lời khen ngợi.
Thấm Dao đứng nhìn ngẩn ngơ, cảm thán với Lận Hiệu: "Cứ tưởng trong sân trồng bạch mai, chẳng ngờ lại là hồng mai. Màu đỏ quyến rũ trong sáng vô ngần, quả thực là tuyệt sắc. Mai đỏ vờn quanh nhà tuyết, cảnh đẹp này ngắm bao nhiêu cũng chẳng thấy đủ. Lát nữa ta sẽ bảo hạ nhân nhóm lò hồng nê hâm rượu, đôi ta thưởng tuyết ngắm mai, hắn thấy thế nào?"
Nghe thấy thế, Lận Hiệu quay sang chỉnh lại cây trâm Tầm Mai trong Tuyết trên búi tóc của nàng, ôn tồn nói: "Chủ ý đó hay thì hay thật, nhưng nàng đang mang thai, vụ rượu chè này đành gác lại đã, chúng ta lấy trà thay rượu có được không?"
Thấm Dao nghe giọng điệu dỗ dành trẻ con ấy, bất mãn lườm hắn một cái: "Chẳng phải đã bảo sáng sớm đi tìm Dư ngự y hỏi rồi sao, thì tiện thể hỏi một lượt cho tường tận là được mà."
Lúc Thấm Dao thốt câu này chỉ mải nghĩ đến chuyện uống rượu được hay không, nhưng Lận Hiệu thì lại chột dạ nhớ ngay tới khung cảnh lả lơi trong màn trướng đêm qua, mặt bỗng nóng bừng, hắng giọng đáp: "Ừm."
...
Vài ngày sau, Hoàng thượng công bố tội trạng Di phi cấu kết với ngoại tặc mưu toan soán ngôi, ban cho một ly rượu độc ban c.h.ế.t. Nhổ cỏ tận gốc toàn bộ dòng họ Di phi, thanh toán các phe phái phe cánh trong triều, phàm là những viên quan từng có dính líu đến bà ta hầu như không ai trốn thoát, thi nhau ngã ngựa rơi đầu.
Thái t.ử và Ngô vương may mắn giữ được mạng sống, nhưng bị phế làm thứ dân, đày ải đến nơi biên ải, vĩnh viễn không được quay lại Trường An.
Bên cạnh đó, Hoàng đế ban thánh chỉ phong đích t.ử do Tiên Huệ phi sinh ra lập làm Thái tử, khiến cả triều đường xôn xao bàn tán chẳng dứt.
Do thời tiết giá rét cộng thêm những cơn ốm nghén triền miên, Thấm Dao ít khi ra khỏi cửa. Ở nhà cả ngày, nhưng qua lời Lận Hiệu, nàng vẫn tỏ tường nội tình. Việc Di phi bị ban rượu độc chỉ là cái cớ, thực chất mụ ta vẫn đang bị giam lỏng ở chùa Đại Ẩn. Chỉ đợi sư phụ sắp xếp ổn thỏa các bước ban đầu, Hoàng đế sẽ ban c.h.ế.t thật, tiến hành tráo đổi mệnh cách giữa Di phi và Huệ phi, giúp Huệ phi chuyển thế.
Kỳ quái ở chỗ, Hoàng thượng dẫu biết thi độc đã xâm lấn tận tâm mạch, tuổi thọ chắc chắn bị hao tổn, nhưng ông chẳng hề mảy may để tâm. Chuyển A Hàn vào cung túc trực cả ngày lẫn đêm tự mình rèn giũa chỉ dạy, hận không thể nhồi nhét mọi mánh lới đế vương vào đầu hắn trong khoảng thời gian ngắn nhất.
Chưa hết, ông còn ban chỉ tứ hôn cho A Hàn và Lưu Băng Ngọc, lệnh cho Khâm Thiên Giám tức tốc định ngày hoàng đạo cho Thái t.ử đại hôn. Gấp gáp như thể sợ mình nhắm mắt xuôi tay không kịp nhìn con trai thành gia lập thất.
Liên tiếp mấy đạo thánh chỉ ban xuống, thế lực các phe phái triều đường chỉ trong vài ngày đã phân định lại bàn cờ. Dưới sức ép ngàn cân của hoàng quyền, vận mệnh của rất nhiều người đã xoay vần nghiêng ngả.
...
Tại phủ Vi Quốc công, Công chúa Đức Vinh khóc c.h.ế.t đi sống lại, nài nỉ Vi Quốc công: "Quốc công gia, ông mau nghĩ cách đi chứ! Chẳng lẽ cứ trơ mắt nhìn con gái chúng ta theo Ngô vương bị lưu đày đến vùng khỉ ho cò gáy như ải Nhạn Môn sao? Thân hình nó liễu yếu đào tơ, vùng đất ấy lại khắc nghiệt đói khổ bần hàn, làm sao nó chịu đựng nổi? Nghe nói mấy ngày bị giam cùng Ngô vương trong thiên lao, nó đã ốm thập t.ử nhất sinh rồi, nếu phải lưu đày thật, e là bỏ mạng trên đường mất. Quốc công gia, ông thiên vị lão Đại lão Nhị thì cũng đành, nhưng A Nguyên là tâm can bảo bối của ta, ông định bắt ta sống sao đây?"
Vi Quốc công lạnh nhạt đáp: "Bà đâu phải không biết, vì chuyện của Huệ phi mà thù hận cũ mới lại trỗi dậy trong lòng Hoàng thượng. Hiện giờ ngài ấy coi mẹ con Di phi là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt. Thậm chí nhiều lần quát mắng ầm ĩ giữa triều đình chuyện Ngũ hoàng huynh nói lời xấc xược vô đức năm xưa. Ngộ nhỡ trong lòng không thấu, vì chuyện của Ngũ hoàng huynh mà giận lây sang Phủ Vi Quốc công chúng ta thì sao? Trong cái tình thế nhạy cảm này, làm sao có thể mặt dày lên điện cầu xin cho A Nguyên được? Lần lưu đày trước đã khiến Phủ Vi Quốc công nguyên khí đại thương rồi, giờ mà làm thêm bận nữa, chưa biết chừng là họa diệt môn đấy."
Đức Vinh nào đâu không biết phu quân của mình vẫn còn sợ bóng sợ gió tai kiếp năm xưa, ông ta lo nhất là cơ nghiệp trăm năm của Phủ Vi Quốc công sụp đổ trong tay mình. Bắt ông ta phải vì con gái mà xâm phạm lợi ích của gia tộc là chuyện vạn vạn không thể.
Nhưng bà ta vẫn không cam lòng, khóc lóc ỉ ôi: "Mẹ con mụ kia to gan lớn mật, đến chuyện mưu phản cũng dám làm. Nhưng A Nguyên nhà mình chỉ mang danh gả cho Ngô vương, từ đầu chí cuối không hề nhúng tay tham dự cơ mà, nó vô tội tới thế nào! Dựa vào đâu bắt nó phải gánh chịu tội nghiệt do mẹ con mụ ấy gây ra? Hoàng huynh không phải là người không nói đạo lý, nếu ta thân chinh đi cầu xin, biết đâu ngài ấy niệm tình mà tha cho A Nguyên."
Vi Quốc công nghe mà sắc mặt xám xịt. Trừng mắt nhìn thê tử, ông nghiêm giọng chất vấn: "A Nguyên vô tội? Bà cứ nhất định ép ta phải nói toạc móng heo ra mới chịu sao? Đừng nói gì khác, cái hôm cả nhà bốn người chúng ta bị Di phi bắt trói, dùng để uy h.i.ế.p Nhị lang đầu hàng, A Nguyên đang ở đâu?!"
Đức Vinh sững lại, quên cả gạt nước mắt, hỏi vặn lại: "Quốc công gia có ý gì?"
Vi Quốc công lạnh lẽo vạch trần: "Đến tận sau khi sự việc ngã ngũ ta mới hay biết. Cái ngày hôm ấy, A Nguyên núp sẵn trên một chiếc xe ngựa được đội thân vệ của Di phi hộ tống! Nó biết tỏng Di phi định mang chúng ta ra uy h.i.ế.p nhị ca nó, vậy mà trước không lén báo tin, sau lại chẳng thèm mở miệng xin xỏ lấy một lời. Cái lúc Di phi đe dọa sẽ băm vằm ta thành vạn mảnh, nó vẫn cắm rễ trên xe, không ló mặt ra đến nửa bước! Bà xem đứa con gái ấy m.á.u lạnh vô tình tới mức nào, vậy mà bà còn đang bao che cho nó ư?"
Đức Vinh run rẩy cự cãi: "Không... không thể nào, A Nguyên tuyệt đối không làm thế, nhất định trong chuyện này có hiểu lầm!"
Vi Quốc công hừ lạnh: "Đến lúc Chiết Xung đô úy phủ đầu hàng, cỗ xe chở A Nguyên lù lù ở ngay trong hàng ngũ đó, bị Ngự lâm quân thu hồi đầu tiên. Nó vẹn nguyên lành lặn leo xuống xe, có thể làm giả được sao? Hừ, ta dư biết con ranh đó mưu tính chuyện gì. Biết thân biết phận gả cho Ngô vương rồi thì đ.â.m lao phải theo lao. Di phi muốn tạo phản, nó không nói hai lời răm rắp đi theo mẹ chồng tạo phản! Đứa trẻ này trời sinh ích kỷ tư lợi. So với sự bình an của bản thân nó, tính mạng của cả gia đình chúng ta, thậm chí sự sống c.h.ế.t của nhị ca nó đáng giá xu nào? May cho nó là Nhị lang thà c.h.ế.t chứ không hàng Di phi, nếu không Phủ Vi Quốc công chúng ta đã bị phán tội mưu nghịch, chịu cảnh tịch thu gia sản tru di cửu tộc từ đời nào rồi!"
Sắc mặt Đức Vinh khó coi cực độ, vẫn mạnh mồm chống chế: "Nó nói không chừng là bị Di phi ép buộc, không thể trách nó được."
"Di phi ép buộc sao?" Vi Quốc công tiếp lời: “Lúc Trường An đại loạn, Ngô vương không có trong phủ. Không nói gì tới chuyện nó không chạy về Phủ Vi Quốc công tìm chúng ta, mà lại chạy đến gặp mẹ chồng đầu tiên. Sau đó tận mắt chứng kiến chúng ta bị Di phi nhục mạ, khoảng cách gần trong gang tấc vậy mà nó cứ thản nhiên rúc trên xe ngắm hoa trong chậu. Cứ thử nghĩ mà xem trái tim đó lạnh lùng cứng rắn đến mức nào. Đáng buồn nhất là, bà có thấy những câu Di phi dùng để chiêu dụ Nhị lang không? Từng câu từng chữ đều hàm chứa ẩn ý. Nếu không phải A Nguyên từ sớm đã dốc bầu tâm sự mách nước cho Di phi về điểm yếu của Nhị lang, chỉ cho bà ta cách chiêu dụ thì làm sao từng lời bà ta thốt ra đều trúng phóc tâm tư Nhị lang như thế? Lúc đó ta nghe mà sợ muốn rụng tim, chỉ sợ Nhị lang hồ đồ. May thay đứa trẻ này còn hiểu chuyện, không vì tư thù cá nhân mà đ.á.n.h rơi cơ đồ trăm năm của phủ Quốc công."
Nghe đến đây tay chân Đức Vinh lạnh toát, môi mấp máy run rẩy nhưng không thể thốt ra lấy một chữ nào nữa.
Vi Quốc công giọng lạnh lẽo thấu xương chốt lại: "Ta khuyên bà đừng bôn ba ngược xuôi vì đứa con gái ấy nữa, cũng đừng mất công tìm mọi cách vào Đại Lý Tự thăm nó làm gì. Đứa con này giống hệt mẹ chồng nó, trong lòng chỉ có bản thân chứ tuyệt nhiên không có người khác, hoàn toàn không đáng để chúng ta phải cược cả mạng sống gia tộc vì nó! Đại lang vẫn chưa lấy vợ, Nhị lang mới thập t.ử nhất sinh trở về từ ải Ngọc Môn. Bà tự suy nghĩ cho thấu đáo, bà không chỉ có mỗi một mụn con gái này đâu, đừng có làm chuyện hồ đồ nữa!"
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]