Rời khỏi phủ Lư Quốc công, chưa kịp từ biệt Lận Hiệu cùng những người khác, Thấm Dao đã theo sư phụ và A Hàn áp giải hồ ly chạy trong đêm ra khỏi ngoại thành Trường An.
Không hiểu vì sao địa thế của núi Vô Vi đã thay đổi, khiến cho phong ấn giam giữ con hồ ly suốt mười năm mất đi hiệu lực, vì thế vài tháng trước nó mới có cơ hội thoát ra.
Rõ ràng việc nhốt lại nó dưới núi Vô Vi là không thể, Thanh Hư T.ử mở bản đồ Trường An ra cân nhắc hồi lâu, rồi chọn một ngọn núi nhỏ vắng người qua lại ở ngoại ô.
Trước khi tiến hành làm phép, hồ ly tự biết hết đường thoát bèn nở nụ cười thê lương nhìn Thanh Hư Tử: "Thanh Hư Tử, bao năm nay lão bị phồn hoa trần thế che lấp, ngũ quan đã chẳng còn thấu thị như xưa, nên lão không nhìn ra thiên tượng bất thường. Lão cứ chờ xem, chẳng bao lâu nữa thành Trường An này sẽ bị yêu ma quấy nhiễu, tới khi thiên hạ khuynh đảo, sao dời vật đổi, đám các người một ai cũng đừng hòng trốn thoát."
Thấm Dao và A Hàn đưa mắt nhìn nhau.
Động tác bày trận của Thanh Hư T.ử khựng lại, ngài vung phất trần ngước nhìn bầu trời. Đang là giờ Dần, là thời khắc giao thời giữa đêm và ngày. Các vì sao mờ nhạt, vầng sáng ban mai mới chớm lóe. Bầu trời có màu xám nhạt như mực, không hề nhìn ra điều gì dị thường.
Thanh Hư T.ử vuốt râu im lặng hồi lâu rồi vẫy tay ra lệnh cho A Hàn và Thấm Dao tiếp tục bố trận.
Sau khi kết thúc nghi lễ, Thấm Dao lo lắng cho gia đình nên xin phép Thanh Hư T.ử về lại Cù phủ.
Trải qua hai đêm kinh hoàng liên tiếp, Thấm Dao đã sớm mệt lử. Về tới nhà, nàng thỉnh an cha mẹ và ca ca rồi đi một mạch về phòng ngủ mê mệt.
Lận Hiệu lại không có diễm phúc đó. Hắn giờ là cận thần của thiên tử, lại là thống lĩnh Vũ Lâm quân, thời gian nghỉ ngơi thư giãn đều được quy định nghiêm ngặt. Cho dù có về phủ nghỉ cũng chỉ được vỏn vẹn nửa ngày.
Trở lại cung, hoàng thượng đang gọi Ngô Hành Chi và Mạc Thành tới thư phòng bàn việc.
"Hoàng thượng, chuyện mở lại thư viện Vân Ẩn e là phải xem xét cẩn thận từ nhiều bề." Tiếng Ngô Hành Chi cất lên. Hiện tại y đang làm Trung thư thị lang, ngày thường rất được hoàng bá phụ trọng dụng. Hễ có quyết định gì quan trọng hoàng bá phụ đều hỏi ý kiến y trước.
"Thứ nhất, thư viện Vân Ẩn đã đóng bụi suốt hai mươi năm, viện xá chắc chắn đã xuống cấp trầm trọng, muốn tu sửa cũng phải mất nhiều ngày, tốn kém bao nhiêu là bạc.
"Thứ hai, năm xưa khi Tiên Thái Mục Hoàng hậu lập ra thư viện Vân Ẩn là nhằm mục đích tuyển chọn thê t.ử hiền thục cho con cháu tông thất, do đó nữ học sinh được thu nhận đều là con gái của quan lại từ tam phẩm trở lên. Giờ đây mở lại, thế nào cũng phải báo với nhà các bá quan, lại tốn thêm công sức.
"Thứ ba, sau này thư viện toàn nữ sinh, quy củ thư viện phải lập ra sao, thầy dạy nữ sinh phải chọn ở đâu, hoàng thượng đã có ý tưởng gì chưa?"
Lận Hiệu mỉm cười. Ngô Hành Chi vẫn dám nói thẳng thắn như thế.
Giọng hoàng thượng có chút mệt mỏi: "Khanh nói trẫm đâu phải không rõ. Có điều dạo này đêm nào trẫm cũng mơ thấy Huệ phi, trong mơ đều là hình ảnh trẫm lần đầu gặp nàng ở thư viện Vân Ẩn. Lúc đó nàng còn chưa đến tuổi cập kê, độ xuân xanh phơi phới, còn trẫm cũng mới độ hai mươi tuổi đầu. Cảnh tượng trong mơ hiện lên sống động, khó phân thực hư. Huệ phi mất đã lâu, trẫm chưa từng gặp nàng trong mộng. Giờ gặp lại lại là ở thư viện Vân Ẩn. Trẫm nghĩ có lẽ đây là ý trời..."
Ngài nhìn chằm chằm vào giá bút bằng gỗ hoàng dương trên bàn, thở dài: "Trẫm đã quyết định rồi, thư viện Vân Ẩn nhất định phải được mở lại, các khanh đừng khuyên nữa. Thế nhưng các khanh nhắc trẫm mới nhớ, hiện tại nhiều hoàng tôn tông thất vẫn chưa thành thân, mấy vị tỷ tỷ của trẫm cứ nhắc mãi chuyện tứ hôn. Chi bằng nhân dịp mở lại thư viện Vân Ẩn, chọn những nữ nhi có đức hạnh tốt của các quan viên vào thư viện học hỏi một năm. Sau một năm, trẫm sẽ lựa những người ưu tú tứ hôn cho con cháu tông thất, cũng coi như kết mối giai duyên."
Giọng hoàng thượng càng nói càng quyết đoán: "Cũng không cần bó buộc ở tam phẩm trở lên, chỉ cần là quan viên trong triều, con gái đều nằm trong diện tuyển chọn."
Lận Hiệu nghe đến đây, lòng bỗng rung động.
Hoàng thượng ngoảnh sang Lận Hiệu, vẫy tay gọi: "Duy Cẩn, con thấy chủ ý này thế nào?"
Lận Hiệu tiến tới hành lễ: "thư viện Vân Ẩn xưa kia là một trong ba thư viện lớn của Trường An, sánh ngang với Minh Lộc và Chung Sơn, danh tiếng lẫy lừng thiên hạ. Nếu mở lại được, đương nhiên là một chuyện vô cùng tốt."
Hoàng thượng nở nụ cười hài lòng.
Ngô Hành Chi và Mạc Thành trố mắt nhìn Lận Hiệu. Hoàng thượng tính khí mưa nắng thất thường đã đành, cớ sao Thế t.ử cũng hùa theo ngài làm bậy?
"Vậy cứ quyết như thế." Hoàng thượng đứng phắt dậy khỏi long ỷ, bước đi bước lại đầy phấn khích: “thư viện Vân Ẩn do chính Tiên Thái Mục Hoàng hậu dày công sáng lập, sau này phát triển hưng thịnh rực rỡ mấy mươi năm, quy củ thư viện vốn dĩ đã thành nếp, chẳng cần thay đổi làm gì. Tới lúc đó tuyển bao nhiêu học trò, bố trí khóa học ra sao, các khanh cứ theo lệ cũ mà làm."
Thấy hoàng thượng đã hạ quyết tâm, nói thêm cũng bằng thừa, Ngô Hành Chi và Mạc Thành đành gật đầu nhận lệnh.
Bước ra ngoài, Ngô Hành Chi và Mạc Thành đứng cạnh lan can chạm ngọc bạch, lặng lẽ ngắm nhìn cung thành nguy nga hùng vĩ. Vốn tưởng bận xong kỳ thi xuân sẽ được xả hơi một bận, nào ngờ hoàng thượng hứng lên lại giao cho một công việc hóc búa đến thế. Chưa tính chuyện gì xa xôi, nguyên việc chốt danh sách nữ sinh vào thư viện đã đủ làm người ta đau đầu nhức óc rồi.
Hai người đang cau mày suy nghĩ thì có tiếng bước lại gần: "Ngô thị lang, Mạc thường thị."
Cả hai quay lại, không ngờ người gọi lại là Lận Hiệu.
...
Đúng ngày thi Hội mùa xuân, Thấm Dao đã thức dậy từ khi trời chưa sáng, vội vàng chải chuốt đơn giản rồi cùng mẫu thân lên xe ngựa đưa ca ca tới trường thi.
Thần sắc của T.ử Dự vẫn điềm tĩnh như mọi ngày, chỉ có Cù Trần thị là bồn chồn lo lắng, dặn đi dặn lại dọc đường mấy câu quen thuộc nghe đến buồn ngủ.
"Đại lang, khát không, uống nước không?" Đây là câu thứ nhất.
"Đừng lo quá, con chịu thương chịu khó đèn sách bao năm nay chẳng phải để chờ ngày này sao, cứ bình tĩnh phát huy là được, mẫu thân ở nhà chờ tin vui." Đây là câu thứ hai.
"Nghe đồn đồ ăn ở trường thi dở tệ, con ăn thêm cái bánh ngọt lót dạ không?" Đây là câu thứ ba.
Quý giá ở chỗ dù Cù Trần thị có lặp lại bao nhiêu lần, T.ử Dự vẫn nhẫn nại trả lời, lại còn bớt chút thời gian lườm Thấm Dao khi nàng cứ trợn ngược mắt chê bai.
Suốt dọc đường dài dằng dặc, cuối cùng cũng tới trường thi. Thấm Dao đội mũ rèm xông ra xe ngựa đầu tiên như chạy trốn.
Bên ngoài trường thi đông nghịt những thí sinh tứ xứ đổ về dự thi.
Triều đại này xưa nay có câu nói "Tam thập lão Minh Kinh, Ngũ thập lão Tiến sĩ", nghĩa là ở độ tuổi ba mươi đã đỗ Minh Kinh, nhưng đậu Tiến sĩ thường phải ngoài năm mươi. Vì thế trong số các sĩ t.ử đi thi có rất nhiều người luống tuổi, thi sinh trẻ tuổi cỡ Cù T.ử Dự thật ra chiếm số lượng rất ít.
"Văn Viễn!" Có ai đó gọi lớn.
"Văn Viễn" là biểu tự của ca ca, Thấm Dao giật mình ngó nghiêng theo tiếng gọi.
Từ xa xa một thanh niên vô cùng tuấn tú bước tới. Dưới hàng lông mày kiêu hãnh là đôi mắt sáng lấp lánh như sao băng, ánh nhìn có thể thấu tận đáy lòng người. Làn da hắn trắng bóc như ngọc làm nổi bật mái tóc đen như mực. Sống mũi hắn cao và thẳng tắp, đôi môi mỏng ươn ướt hơi ửng đỏ, khuôn mặt hoàn mỹ đến không tỳ vết.
Thời tiết lúc này hãy còn lạnh giá, người dân Trường An đa phần vẫn mặc áo quần dày cộm, nhưng chàng thanh niên kia lại diện một chiếc áo dài màu lam thô đã bạc màu vì giặt giũ, đầu đội khăn xếp cùng màu. Ngoài bộ cánh đó, hắn chẳng mang theo vật tùy thân gì quý giá, giản dị đến khó tin.
Tuy nhiên, với phong thái đó, sự xuất hiện của hắn vẫn nổi bật tựa viên minh châu rực sáng trong đêm tối, làm lu mờ những người xung quanh.
"Ký Chu!" Cù T.ử Dự mừng rỡ bước lên đón người.
Thấm Dao chợt thấy cái tên này quen quen, ngẫm nghĩ một lát rồi sực nhớ ra: Ồ, đó chẳng phải là vị đồng môn tài hoa hơn người của ca ca từng được Quý tiên sinh hết lòng khen ngợi sao?
Cù Trần thị cũng thấy mắt sáng ngời, cất tiếng hỏi: "Vị này là?"
Ca ca vội dẫn người kia tới, giới thiệu với mẫu thân và muội muội: "Đây là hảo hữu đồng môn của con, tên Phùng Bá Ngọc, tự Ký Chu, quê ở Nguyên Châu, lần này thi xuân chung với con." Rồi lại quay qua Phùng Bá Ngọc: "Đây là mẫu thân ta, đây là muội muội. Phụ thân lên triều sớm nên không theo tới đây."
Phùng Bá Ngọc đàng hoàng cúi lạy Cù Trần thị: "Kính chào phu nhân." Rồi lại gật đầu chào Thấm Dao.
Cù Trần thị cũng hệt bao bà mẹ lớn tuổi khác, mang một bụng yêu thương đôn hậu nhìn những chàng thanh niên trạc tuổi con cái mình. Thấy Phùng Bá Ngọc tuy áo quần giản dị nhưng lại anh tuấn, phong thái lỗi lạc tự nhiên, đứng cạnh con trai bà chẳng hề lép vế, đ.â.m ra bà sinh lòng quý mến, mỉm cười hiền từ: "Hảo nam nhi, sau này năng qua nhà chơi nhé." Giọng điệu ngập tràn trìu mến.
Phùng Bá Ngọc hơi ngẩn ngơ, trong mắt lóe lên vài tia vui vẻ, đáp: "Nếu bá mẫu không chê, sau này xin phép năng tới quấy rầy."
Vì dậy sớm quá nên trên đường về, Thấm Dao gà gật ngủ gục trên đùi mẫu thân.
"Đợt này đại lang thi xong, ta và cha con sẽ phải lo bề gia thất cho nó." Lúc lơ mơ ngủ, nàng thoáng nghe mẫu thân lầm bầm.
Nàng không đáp lại, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
"Các năm trước cũng có vài nhà ướm ý định, nhưng nghe đồn tới bệnh trạng của T.ử Dự xong là biệt tăm biệt tích. Cũng chẳng trách được người ta, ai lại bằng lòng gả con gái cho thằng rể ốm yếu bệnh tật cơ chứ? Bây giờ T.ử Dự thân thể đã tráng kiện, ta và cha con có bàn nhau, dứt khoát đợi nó thi xuân xong xuôi sẽ tính chuyện hôn nhân..."
"Á á á..." Từ xa bỗng vang lên tiếng thét chói tai, cắt ngang lời lải nhải của Cù Trần thị.
Cơn buồn ngủ của Thấm Dao tan biến, nàng vội nhoài người ra cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
Xe ngựa đang đi qua phường Bình Khang, một con hẻm nhỏ hẹp xúm xít người đứng vây quanh. Vài thiếu niên sợ hãi lách khỏi đám đông chạy túa ra như ruồi mất đầu.
"Có chuyện gì vậy?" Cù Trần thị nhoài người hỏi một thiếu niên chạy qua.
"Có người c.h.ế.t!" Thiếu niên hét lên rồi cắm cổ chạy đi mất.
Bà hoảng hốt, hoảng sợ vuốt n.g.ự.c rụt lại chỗ ngồi. Nhưng chợt sững người khi thấy con gái đã trùm mũ rèm nhảy tót xuống xe.
"Con vào lại ngay, có người c.h.ế.t có gì mà coi!" Bà cuống quýt gọi với theo.
Thấm Dao đã rẽ đám đông lách vào con hẻm.
"Sợ quá đi mất, giữa ban ngày ban mặt mà như gặp ma." Có kẻ bịt khăn mùi soa nghẹt mũi thì thầm.
"Đúng đó, nghe đâu là ca nữ của phường Xuân Oanh ở gần đây, tuổi còn trẻ mà đã c.h.ế.t thảm, đúng là tạo nghiệt mà."
Thấm Dao lách mình đi qua đám đông, nhìn thấy t.h.i t.h.ể một nữ nhân trẻ tuổi đang nằm ở tít cuối con hẻm. Khuôn mặt người c.h.ế.t chìm trong bóng tối lờ mờ, không rõ nhan sắc và tuổi tác, nhưng chỗ yết hầu bị rạch một lỗ đen ngòm, to bằng miệng bát trông vô cùng ghê rợn.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]