Nhưng muốn khám xét cái xác của mụ Văn Nương lại chẳng hề đơn giản. Chẳng lẽ lại đi nhờ vả Lận Hiệu? Hay tiếp tục làm khó Phùng Bá Ngọc? Dù là cách nào thì Thấm Dao cũng chẳng đành lòng, mà khổ nỗi lại chẳng moi đâu ra diệu kế thứ ba, đành ngậm ngùi xếp xó chuyện này.
Từ hôm đó, Thấm Dao vừa miệt mài ôn thi cùng lão học giả họ Phó, vừa mòn mỏi chờ tin tức mới từ Phùng Bá Ngọc. Thế nhưng, Phùng Bá Ngọc cứ như bốc hơi mất tăm, biệt vô âm tín, chẳng thèm ló mặt đến phủ họ Cù. Thỉnh thoảng Cù T.ử Dự mới mang về dăm ba câu, kể rằng dạo này Phùng Bá Ngọc bận tối mắt tối mũi, ăn ngủ còn chẳng xong thì rảnh đâu mà lo chuyện bao đồng. Huynh ấy khuyên Thấm Dao nên bỏ chuyện ở Đại Lý Tự ra khỏi đầu. Thấm Dao dù lòng buồn thiu nhưng cũng đành chịu, chỉ biết vùi đầu vào đống sách vở cho khuây khỏa.
Vài hôm sau, Vương Ứng Ninh bất chợt gửi thiệp mời Thấm Dao đi chơi xuân. Bị giam cầm trong nhà bấy lâu, nay có cơ hội được "sổ lồng", Thấm Dao vui sướng tột độ, chữ nghĩa sách vở bay biến đâu hết. Nàng xin nghỉ học nửa buổi với Phó lão tiên sinh, rồi hý hoáy viết thiệp nhận lời Vương Ứng Ninh.
Thiệp mời của Vương tiểu thư ghi địa điểm là Chùa Đại Ẩn ở Tây Thành, còn báo trước là sẽ có mặt vài vị thiên kim quen biết từ đêm tiệc ở Phủ Vi Quốc công.
Đến ngày hẹn, Thấm Dao dậy từ sớm, chải chuốt gọn gàng rồi dắt theo Thái Tần, chào từ biệt Cù Trần thị, hai chủ tớ leo lên xe ngựa thẳng tiến Chùa Đại Ẩn.
Thấm Dao đã nghe danh Chùa Đại Ẩn từ lâu. Nàng biết ngôi chùa này được xây cất cùng năm với Thanh Vân Quán. Phương trượng trụ trì - Duyên Giác, năm nay trạc tứ tuần, thuở trẻ dường như có chút dây dưa với sư phụ nàng. Tiếc là sư phụ cứ giấu như mèo giấu cứt, hễ Thấm Dao lân la dò hỏi là y như rằng sư phụ tảng lờ hoặc nổi trận lôi đình. Riết rồi Thấm Dao cũng chẳng buồn tọc mạch nữa.
Nhờ tài thao lược của phương trượng Duyên Giác, Chùa Đại Ẩn nay trở thành ngôi chùa hưng thịnh bậc nhất Trường An. Không những thầu luôn mấy cái lễ tế trong cung đình, mà còn bao thầu luôn các nghi thức cúng bái thường nhật của các quý phu nhân, danh gia vọng tộc ở Trường An. Từ việc cầu duyên cho các cô chiêu chưa gả, xin con nối dõi cho các nàng dâu mới cưới, đến nghệ thuật giữ chồng của mấy bà vợ già, hay cả những chuyện thâm cung bí sử rùng rợn trong những tòa nhà đồ sộ... tất tần tật đều gói gọn trong mấy nghi lễ này.
Cứ đến mùa xuân, các tiểu thư đài các lại lũ lượt kéo nhau lên chùa du xuân. Vừa thưởng ngoạn cảnh đẹp, vừa tranh thủ xì xụp cầu xin Bồ Tát chứng giám cho những tâm nguyện thầm kín của con gái.
Lúc chủ tớ Thấm Dao vừa tới Chùa Đại Ẩn, ngay trước cổng có mấy cô nương ăn vận lộng lẫy bước xuống từ xe ngựa. Vừa thấy Thấm Dao, một cô đã cất tiếng gọi: "Cù tiểu thư." Giọng cô nàng trong trẻo như suối reo, nghe lọt lỗ tai vô cùng.
Thấm Dao ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một mỹ nhân thanh tao thoát tục, đang tựa người vào phụ nhân bên cạnh, khẽ nhoẻn miệng cười với mình. Người đó chẳng phải ai xa lạ, là Kỷ tiểu thư của Phủ Vi Quốc công.
Người phụ nữ đi cùng là quý phu nhân Thấm Dao từng chạm mặt ở Phủ Vi Quốc công. Cốt cách cao quý, ung dung tự tại, khí chất ngời ngời, vượt xa những người đàn bà bình thường.
Thấm Dao lật đật bước tới hành lễ: "Bái kiến Công chúa điện hạ, bái kiến Quận chúa điện hạ."
Công chúa Đức Vinh tuy miệng cười nhưng nụ cười như xa cách ngàn mây, chỉ đậu trên khóe môi chứ chưa kịp lan tới đuôi mắt. Bà hờ hững liếc Thấm Dao một lượt rồi ra hiệu cho nàng đứng lên.
"Cù tiểu thư cũng nhận được lời mời của Vương tiểu thư sao?" Hạ Nguyên cười hỏi Thấm Dao: “Trùng hợp thay, mẫu thân và cữu mẫu ta cũng muốn đến chùa dâng hương, nên ta đi cùng họ luôn."
Lời Hạ Nguyên chưa dứt, từ một cỗ xe khác, một quý phu nhân nữa bước xuống. Người này trẻ hơn công chúa Đức Vinh khá nhiều, trạc mười tám, mười chín tuổi, nhưng khoản ăn diện thì ăn đứt mẹ con Hạ Nguyên.
Nhận ra người mới đến, Thấm Dao giật mình, luống cuống cúi gằm mặt xuống, tim đập thình thịch. Ai mà ngờ lại đụng độ Lan Vương Phi ở đây chứ?
Lần trước giúp Lận Hiệu lật tẩy âm mưu của Vương phi ở Lan Vương Phủ, nhìn thái độ vừa giận vừa hoảng của Lan Vương lúc đó, chắc mẩm bà ta đã phải nếm mùi hình phạt không hề nhẹ.
Theo như Thấm Dao suy đoán, nếu nàng ta không nhận ra bà thì coi như êm chuyện. Chứ mà để bà ta nhận ra, chắc chắn sẽ xéo xắt, c.h.ử.i bới um sùm cho xem.
Thấm Dao vốn giấu giếm thân phận đạo sĩ của mình bấy lâu nay, trừ trường hợp bất khả kháng, nàng chẳng đời nào muốn phơi bày nó ra cho thiên hạ biết, lại càng không muốn bị gán cho cái mác khác người. Hơn nữa, vị thế của nàng và nàng ta một trời một vực, bà ta mà rắp tâm gây khó dễ, nàng lấy gì mà chống đỡ? Tự mình rước họa vào thân làm gì cho mệt.
Thế là nàng cứ cắm mặt xuống đất, hạ giọng khép nép hành lễ với Thôi thị: "Bái kiến Vương phi." Thái Tần đứng bên cạnh thấy thế thì lấy làm lạ, tiểu thư nãy giờ vẫn tươi tắn, cớ sao tự dưng lại rúm ró lại như vậy.
Ngờ đâu, Thôi thị lại cực kỳ khoái chí khi thấy kẻ khác khúm núm trước mình. Bà ta nhoẻn miệng cười, giọng ngọt xớt: "Ừm, cũng biết phép tắc đấy. Tên gì, con nhà ai vậy?"
Thấm Dao thầm kêu khổ trong bụng. Tính cúi chào cho qua chuyện, ai dè lại thu hút sự chú ý của bà Vương phi này. Hết cách, nàng đành nuốt nước bọt đáp: "Bẩm Vương phi, tiểu nữ là con gái của Thái sử lệnh Cù Ân Trạch."
Đến lúc này, Hạ Nguyên cũng nhận ra điều bất thường. Từ lúc quen biết Cù tiểu thư, nàng ta chỉ thấy Cù tiểu thư là người cởi mở, sảng khoái, chưa bao giờ khúm núm, hẹp hòi như bây giờ.
Thôi thị gật gù, gọi Thấm Dao lại gần, cười bảo: "Ngẩng mặt lên để bổn cung nhìn cho rõ nào." Lý ma ma đứng bên cạnh cũng tươi cười hùa theo: "Đừng sợ, Vương phi nhà ta dễ gần lắm."
Não Thấm Dao hoạt động hết công suất, cố nghĩ cách đ.á.n.h lạc hướng Lan Vương Phi. Bỗng từ đằng xa vang lên tiếng móng ngựa "lộc cộc" dồn dập, phi thẳng về phía cổng chùa.
Mọi người đồng loạt ngoái đầu nhìn. Công chúa Khang Bình cưỡi một con chiến mã đỏ rực đi đầu, theo sau là đám người hầu vận trang phục Hồ. Cả đám ồn ào, ầm ĩ lao tới trước mặt Thấm Dao và những người khác.
Khang Bình nhảy tót khỏi lưng ngựa một cách điệu nghệ, quăng dây cương cho người hầu, cười tít mắt với Hạ Nguyên và Công chúa Đức Vinh: "Suýt nữa thì đến muộn. Vào thôi nào."
Hoàn toàn bơ đẹp Thôi thị.
Mặt Thôi thị lúc này khó coi ra mặt. Công chúa Đức Vinh chứng kiến tất cả, khẽ thở dài, kéo Khang Bình lại lau mồ hôi cho cô ả: "Cứ bạ đâu chạy đó! Trời này nhìn thì ấm, nhưng chỗ râm vẫn còn lạnh lắm. Đổ mồ hôi đầm đìa thế này, lỡ ốm thì sao? Lát nữa bảo bọn chúng thay quần áo cho con."
Quay sang Thôi thị, Công chúa Đức Vinh mỉm cười: "Trẻ con mà, chẳng biết lo cho bản thân gì cả. Hôm qua ta thấy Mẫn lang trộm vía bụ bẫm hơn lần trước gặp, chắc thẩm phải vất vả chăm bẵm lắm đây." Ý bóng gió nhắc Thôi thị là người lớn, đừng chấp vặt trẻ con.
Thôi thị đành dịu mặt, nhỏ nhẹ đáp: "Mẫn lang lúc mới sinh èo uột lắm, bệnh tật liên miên. Nửa năm nay đổi hai nhũ mẫu, trộm vía giờ cũng cứng cáp hơn rồi." Vừa nói chuyện, cả hội vừa rảo bước vào chùa.
Nguy cơ của Thấm Dao phút chốc tan thành mây khói. Nàng lén thở phào nhẹ nhõm, bỗng thấy Công chúa Khang Bình cũng không đến nỗi đáng ghét cho lắm.
Đi được một quãng, Công chúa Đức Vinh cười bảo Hạ Nguyên và Khang Bình: "Lũ trẻ các con cứ tụ tập chơi với nhau đi, bọn ta già rồi, theo vào lại làm mất hứng. Ta với cữu mẫu con vào chính điện thắp hương đây."
Hạ Nguyên và đám bạn cười đáp lời, ríu rít đi tìm Vương Ứng Ninh.
Vương Ứng Ninh đang ngồi nghe giảng kinh cùng mấy vị tiểu thư đến sớm. Lúc nhóm Thấm Dao bước vào, căn thiền phòng rộng thênh thang im phăng phắc, thỉnh thoảng vang lên giọng đọc kinh trầm ấm, nhịp nhàng của một người đàn ông trung niên. Giọng đọc ấy tĩnh tại, không mảy may vướng bụi trần, mang một sức mạnh xoa dịu kỳ lạ.
Thấm Dao bước vào thiền phòng, ngước mắt nhìn lên. Một vị hòa thượng trung niên đang ngồi chính giữa, gương mặt bình thản như mặt hồ thu, đôi mắt khẽ khép hờ, hàm râu chẳng hề lay động khi nói.
Hóa ra đó là phương trượng Duyên Giác. Thấm Dao không kìm được sự tò mò, lén ngước nhìn kỹ. Có lẽ do sống trong nhung lụa nhiều năm, Duyên Giác trông trẻ hơn sư phụ nàng rất nhiều. Khuôn mặt ấy mang dáng dấp của một Nho sĩ hơn là người xuất gia.
Tiếng giảng kinh bỗng dưng im bặt. Nhóm Vương Ứng Ninh đang mải mê lắng nghe đều ngơ ngác ngẩng lên. Xưa nay, phương trượng Duyên Giác nổi tiếng là người không màng thế sự, mỗi khi giảng kinh là phải một lèo cho xong, chẳng bao giờ dừng lại nửa chừng.
Họ tò mò nhìn lên, thì thấy Duyên Giác đang đăm đăm nhìn Thấm Dao vừa bước vào. Nét mặt ông ta lúc này vô cùng phức tạp, khác hẳn với vẻ thản nhiên, ung dung vừa rồi.
Chỉ trong chớp mắt, Duyên Giác đã lấy lại được bình tĩnh. Ông gấp quyển kinh lại, nói với đám Vương Ứng Ninh: "Hôm nay giảng đến đây thôi. Các vị tiểu thí chủ cứ tự nhiên nhé." Nói đoạn, ông đứng lên, chắp tay hơi cúi người chào các vị tiểu thư, rồi thong thả bước ra ngoài.
Khi đi ngang qua Thấm Dao, Duyên Giác khựng lại. Ông không nhìn nàng, chỉ ngước nhìn bầu trời trong xanh, thăm thẳm ngoài kia.
Hồi lâu, ông khẽ thở dài một tiếng đầy ẩn ý, rồi bước tiếp.
Mọi người nhìn nhau chưng hửng.
Khang Bình quắc mắt nhìn Thấm Dao đầy ác ý: "Đúng là sao chổi, đi đến đâu cũng làm người ta ghét! Thấy chưa, cô vừa tới là phương trượng ngừng giảng kinh luôn."
Thấm Dao coi lời Khang Bình như gió thoảng ngoài tai, nhưng trong lòng cũng không khỏi thắc mắc.
Vương Ứng Ninh vội bước tới giảng hòa: "Thật ra thì bài giảng hôm nay cũng vừa hay xong rồi. Công chúa Khang Bình, Quận chúa Di Thục, Cù tiểu thư, ba người đến muộn. Nếu không phải đang đứng trước tượng Bồ Tát, chắc chắn phải phạt ba người vài ly rượu mới được."
Hạ Nguyên cười duyên: "Vương tiểu thư nói vậy đã là mắc tội rồi."
Trần Du Kỳ cũng góp lời châm chọc: "Đúng thế! Trước mặt Bồ Tát, đừng nói là 'nói' hay 'làm', đến cả 'nghĩ' bậy cũng là có tội rồi."
Khang Bình nghe họ đấu khẩu ẩn ý thì thấy bực mình, gắt gỏng: "Chán ngắt! Không phải bảo trong chùa có hoa đào nở sao? Đứng đây nói chuyện khô khan mãi làm gì, ra ngắm hoa thôi."
Thế là một tiểu sa di nhanh nhảu dẫn đường đưa đám Vương Ứng Ninh tới rừng hoa đào của chùa.
Thấm Dao lững thững đi cuối cùng. Một lúc sau, có giọng nói rụt rè vang lên bên tai: "Cù tiểu thư."
Thấm Dao quay đầu, thì ra là Tần Viện, vị Tần tiểu thư nhút nhát, ngồi cạnh nàng trong đêm tiệc hôm nọ. Nàng mỉm cười gật đầu: "Tần tiểu thư."
Tần Viện cười hiền lành đáp lại. Hai người sánh bước bên nhau. Lát sau, Tần Viện như lấy hết can đảm, nhỏ giọng nói: "Vài hôm nữa, ta sẽ mở tiệc mời vài bạn đồng môn về nhà chơi. Lúc đó... mong Cù tiểu thư bớt chút thời gian đến chung vui." Nói xong, mặt nàng ta đỏ lựng như quả gấc chín, tay cầm khăn tay cũng run run.
Thấm Dao cười tươi, nắm lấy tay nàng ta, ánh mắt khích lệ: "Được chứ, cầu còn không được ấy. Lúc đó ta nhất định sẽ đến."
Tần Viện như trút được gánh nặng, cười bẽn lẽn với Thấm Dao.
Hoa đào ở chùa Đại Ẩn quả thực là một tuyệt tác. Mỗi độ xuân về, hàng trăm gốc đào trong chùa đua nhau khoe sắc thắm. Nhìn từ xa, cả khu rừng như một đám mây đỏ rực, mờ mờ ảo ảo đẹp đến nao lòng.
Khi đến nơi, Công chúa Đức Vinh và Lan Vương Phi đã yên vị trên chiếc ghế dài dưới gốc cây ngắm hoa. Thấy đám Hạ Nguyên tới, Đức Vinh cười vang: "Thật xin lỗi, ta già rồi, xương cốt lụ khụ, mới đi được một quãng đã muốn ngồi nghỉ. Không định phá bĩnh cuộc vui của tụi con đâu, tụi con đừng chê ta phiền nhé."
Hạ Nguyên nũng nịu sà vào lòng mẹ: "Mẹ cứ nói dối! Mẹ ngồi đây, đám hậu bối tụi con có dám mở miệng nói câu tâm tình nào đâu."
Đức Vinh âu yếm v**t v* má con gái: "Lớn tồng ngồng rồi mà cứ quấn mẹ như đứa trẻ thế này. Sang năm gả chồng rồi thì biết tính sao?"
Nghe vậy, mọi người đều tủm tỉm cười đầy ẩn ý. Xem ra chuyện đại sự của Quận chúa Di Thục đã được định đoạt đâu vào đấy rồi. Chẳng rõ vị lang quân nào tốt phước rước được mỹ nhân sắc nước hương trời này về dinh.
Sắc mặt Lan Vương Phi chợt cứng đờ, trong mắt lóe lên tia oán hận, nhưng nàng ta vội cúi đầu che giấu đi.
Thấm Dao tinh mắt bắt trọn khoảnh khắc ấy, thầm lấy làm lạ. Lan Vương Phi có hiềm khích gì với Hạ Nguyên sao? Suy đi tính lại, nàng đành tặc lưỡi bỏ qua. Ân oán chốn hào môn sâu như biển, đầy rẫy đao quang kiếm ảnh vô hình, người ngoài như nàng có vắt óc cũng chẳng hiểu nổi.
Đám tiểu thư lần lượt hành lễ với Công chúa Đức Vinh và Lan Vương Phi. Thấm Dao vẫn cố nán lại cuối cùng, lề mề hành lễ, bụng nơm nớp lo Lan Vương Phi sẽ lại soi mói mình. May mắn thay, Lan Vương Phi có vẻ đang lơ đãng, thái độ uể oải, chẳng còn bụng dạ đâu mà để mắt tới nhóm Thấm Dao.
Tiểu sa di dâng trà lên, mọi người vừa thưởng trà vừa ngắm hoa. Cảnh sắc hữu tình, hoa đào khoe sắc, quả là thơ mộng vô cùng.
Đang lúc trò chuyện rôm rả, tai Thấm Dao bỗng nghe tiếng gió rít dữ dội ngừng bặt, cả người nàng sởn gai ốc.
Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, nàng bật dậy quát lớn: "Ai đó?"
Đức Vinh ngơ ngác ngẩng lên: "Có chuyện gì vậy?" Lời chưa dứt, từ sâu trong rừng đào, vài gã đàn ông vận áo đen, bịt mặt kín bưng, tay lăm lăm hung khí từ từ tiến tới chỗ nhóm Thấm Dao.
Mọi người há hốc mồm kinh ngạc, mãi mới hoàn hồn, Trần Du Kỳ cố gượng cười: "Trò gì thế này?"
Mặt Đức Vinh tái mét, bà kéo thốc Hạ Nguyên bỏ chạy, thất thanh hét: "Có thích khách! Cứu, cứu với!"
Lúc này mọi người mới bừng tỉnh, mặt cắt không còn hột máu, la hét bỏ chạy tán loạn.
Đáng tiếc là hộ vệ của Đức Vinh và Khang Bình đều chầu chực ở cổng chính, bọn thích khách rõ ràng đã trèo qua bức tường phía sau rừng đào. Đừng nói là tiếng kêu cứu của Đức Vinh không truyền ra được, mà dù có nghe thấy thì cũng phải mất một lúc lâu bọn họ mới tiếp ứng được.
Thân thể Tần Viện mảnh mai, thoắt cái đã tụt lại phía sau mọi người. Nàng vắt chân lên cổ mà chạy. Trong lúc hoảng loạn, nàng vấp phải tà váy, ngã phịch xuống đất đau điếng.
Nghe tiếng bước chân của thích khách dồn dập phía sau, chỉ tích tắc nữa là bị tóm gáy như một con gà con, mặt nàng tái nhợt như tro. Nàng nhắm nghiền mắt, hai tay quơ quào loạn xạ, gào lên: "Cha ơi, cha cứu con với!"
Bất chợt, một bóng người từ một góc lao tới, tung một cước đá văng cánh tay tên thích khách đang vươn ra tóm lưng Tần Viện. Tần Viện hoảng hốt ngoái lại, gương mặt giãn ra, bật khóc nức nở: "Cù tiểu thư!"
Thấm Dao dốc sức gạt phăng lưỡi đao c.h.é.m tới của tên thích khách, quay sang hét lớn với Tần Viện: "Chạy đi!"
Nói rồi, nàng vờ hớ hênh một chiêu, lừa tên thích khách rướn người tới trước, sau đó vận hết sức bình sinh đ.ấ.m thẳng một cú trời giáng vào huyệt Thái dương của hắn, khiến hắn đo ván ngay tắp lự.
Nàng không chần chừ, xốc ngược Tần Viện đang nhũn như con chi chi dậy rồi bỏ chạy thục mạng.
Bọn thích khách đông như kiến, Thấm Dao chẳng dại gì mà nán lại đ.á.n.h đấm, giữ được cái mạng quèn lúc này đã là giỏi lắm rồi.
Một vài tên thích khách tinh ý nhận ra sự việc bên này, nhưng chúng chỉ chần chừ giây lát rồi làm lơ, tiếp tục bám riết lấy mẹ con Đức Vinh.
Phải lôi theo Tần Viện nên tốc độ của Thấm Dao giảm hẳn. Vừa chạy ra khỏi rừng cây, đằng trước đã vang lên tiếng thét chói tai: "Buông ta ra!"
Hóa ra hai tên thích khách đã tóm được Hạ Nguyên. Một tên vác thốc nàng lên vai, tên còn lại yểm trợ phía sau, cả hai cắm cổ chạy thục mạng về con đường nhỏ xuyên qua rừng đào.
"C.h.ế.t tiệt! Bọn chúng định tẩu thoát!" Khang Bình vừa giận vừa hoảng, giậm chân la hét ầm ĩ: "Mau gọi người tới đây! Tuyết Nô, Hồng Nô! Các người c.h.ế.t dẫm ở xó xỉnh nào rồi!"
Thì ra mục tiêu của bọn chúng là Hạ Nguyên! Thấm Dao giật mình, buông tay Tần Viện, vận khí thi triển khinh công, lao như bay đuổi theo hai tên thích khách.
Khi rượt kịp, nàng mới tá hỏa nhận ra võ công của hai tên này cao cường hơn hẳn tên lúc nãy. Giao thủ chưa được vài chiêu, hai tên đồng loạt tung chưởng đ.á.n.h trúng bả vai Thấm Dao, lực đ.á.n.h mạnh đến mức khiến nàng văng xa nửa trượng.
Ngực Thấm Dao đau nhói, khí huyết cuộn trào. Nàng vùng vẫy một hồi, nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt ở vai, lảo đảo đứng lên đuổi theo: "Bắt nạt kẻ yếu thì hay ho gì. Giỏi thì đấu tay đôi với ta xem nào. Cứ hèn nhát né tránh thế này đúng là làm nhục mặt hảo hán!" Nàng thừa hiểu mình không phải đối thủ của chúng, nên đành dùng lời khích tướng để câu giờ, mong sao hộ vệ ở cửa trước kịp thời ứng cứu.
Thế nhưng bọn thích khách coi lời nàng như gió thoảng qua tai. Chúng vác Hạ Nguyên phi như bay đến chân tường bao, vừa định lấy đà vượt tường tẩu thoát thì trên tường bất thình lình xuất hiện vài nam thanh niên. Chưa kịp nhìn rõ chiêu thức của những người này, hai tên thích khách đã rên lên một tiếng nghèn nghẹt rồi ngã quỵ xuống đất mềm oặt.
Thấm Dao nhìn mấy người vừa tới, thấy quen quen. Nhìn kỹ lại, nàng mới vỡ lẽ, đó chẳng phải là mấy hộ vệ vẫn thường theo hầu Lận Hiệu hay sao.
Bọn họ đều là những cao thủ ẩn danh, đối phó với đám lâu la này quả thực dễ như trở bàn tay. Thấm Dao thở phào nhẹ nhõm, ngã ngồi bệt xuống đất rã rời. th* d*c một lúc, nàng ngoái lại nhìn vết thương ở vai, cơn đau nhức lan tỏa từ vai đến ngực, chẳng rõ có bị tổn thương đến xương cốt hay không.
Thường Vanh và đồng bọn ra tay dứt khoát, chỉ trong vòng nửa nén nhang đã tóm gọn toàn bộ đám thích khách. Sợ chúng c.ắ.n lưỡi tự sát, bọn họ bẻ quặt luôn cằm của chúng, trói gô lại như bó giò, đợi lát nữa chủ nhân đến sẽ giải quyết.
Đức Vinh chạy bổ tới bên Hạ Nguyên, ôm chầm lấy con gái mà khóc: "Con ơi, con làm mẹ sợ quá. Đứa nào mất nhân tính mà dám dùng cái chiêu hèn hạ này để hại gia đình mình chứ!"
Hạ Nguyên cũng chỉ hơi hoảng sợ một chút, lúc rớt khỏi vai tên thích khách bị xước xát ngoài da đôi chút, chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng. Nàng ủ rũ nhìn mẹ: "Mẹ à, con không sao."
Vương Ứng Ninh và mấy người khác thoát c.h.ế.t trong gang tấc, cảm giác mọi thứ xung quanh cứ như một giấc mộng. Vừa mừng rỡ vì thoát nạn, lại xen lẫn nỗi sợ hãi tột độ, ai nấy đều không kìm được lấy tay áo che mặt khóc sụt sùi.
Lúc này, từ ngoài bìa rừng vọng lại tiếng bước chân dồn dập. Thấy cảnh tượng trước mắt, người vừa đến cất tiếng niệm Phật: "A Di Đà Phật, tội lỗi tội lỗi! Rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Hóa ra là phương trượng Duyên Giác cuối cùng cũng dẫn người đến nơi.
"Thế nào là thế nào?" Khang Bình bước tới, chĩa thẳng ngón tay vào mặt ông: “Chùa to như thế này mà để trộm lẻn vào cũng không hay biết. Ông còn vác mặt đến hỏi chúng ta là thế nào à?"
Duyên Giác chắp tay rủ mắt, giọng đều đều: "Sự tình hôm nay hoàn toàn nằm ngoài dự tính của bần tăng, bần tăng xin nhận mọi trách nhiệm! Tuy nhiên, chùa Đại Ẩn xưa nay luôn phòng thủ cẩn mật, trước sau đều có hộ vệ canh gác, người ngoài rất khó thâm nhập. Xin điện hạ cho bần tăng biết, đám thích khách này đã lọt vào từ cửa nào?"
"Đó! Bọn chúng trèo từ bức tường rào phía sau rừng đào này vào đấy!" Khang Bình hậm hực chỉ tay về phía bức tường.
"Thôi được rồi, cũng đừng cứ đổ lỗi cho phương trượng nữa. Mọi người hôm nay đều hoảng sợ rồi, tốt nhất là báo cho các phủ phái người đến đón các tiểu thư về, mọi việc còn lại giao cho quan phủ giải quyết." Lan Vương Phi nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng chợt cất lời can ngăn, sắc mặt bà ta xanh lét, dường như vẫn còn chưa hoàn hồn.
"Thế tử!" Thường Vanh đứng sau Thấm Dao bỗng nhiên gọi lớn.
Thấm Dao ngẩng đầu lên, thấy từ đằng xa ngoài rừng đào có mấy người đang đi tới. Ngoài Lận Hiệu ra, còn có một người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng.
Tần Viện vừa nhìn thấy người đàn ông đó bèn òa khóc nức nở: "Cha ơi...” Hóa ra đó là Tĩnh Hải Hầu.
Tĩnh Hải Hầu vừa thấy con gái, bèn bước những bước dài lại gần, giọng nghẹn ngào: "Cha đến rồi đây, đừng sợ!" Ông ôm gọn Tần Viện vào lòng, vỗ nhẹ đầu con gái hồi lâu. Đợi đến khi Tần Viện bình tĩnh lại, ông mới trừng mắt lạnh lẽo nhìn đám thích khách.
Ánh mắt Lận Hiệu dừng lại trên người Thấm Dao, nhanh chóng lướt qua nàng một lượt. Thấy nàng đang lấy tay ôm vai, có vẻ như đã bị thương, sắc mặt hắn bèn khựng lại. Hắn sải bước tới chỗ đám thích khách, dùng mũi kiếm nâng cằm một tên lên.
Khi nhìn rõ mặt tên thích khách, ánh mắt Lận Hiệu trở nên lạnh lẽo. Hắn quay sang hỏi Thường Vanh: "Người c.h.ế.t cả rồi, còn trói lại làm gì nữa?"
Thường Vanh kinh ngạc tột độ, vội cúi người kiểm tra mấy tên thích khách. Quả nhiên, tên nào tên nấy mặt vàng như sáp, đã tắt thở từ lâu.
"Chắc chắn bọn chúng đã ngậm sẵn t.h.u.ố.c độc từ trước!" Thường Vanh hoảng hốt thốt lên.
Thấm Dao thầm kinh ngạc. Kẻ đứng đằng sau quả thực là một tay lão luyện, tính toán đâu ra đấy. Dù nhiệm vụ có thành công hay thất bại, thì số phận của đám người này cũng chỉ có một con đường c.h.ế.t.
"Soát kỹ lại mọi ngóc ngách, đừng để sót manh mối nào." Lận Hiệu quay người, như vô tình như cố ý bước về phía Thấm Dao. Hắn dừng lại trước mặt nàng chốc lát, trầm giọng hỏi: "Có những ai bị thương rồi?"
Thấm Dao cúi gằm mặt, chỉ nhìn thấy vạt áo màu lam ngọc thêu hình kỳ lân của hắn, cách nàng chưa đầy nửa xích. Lúc này n.g.ự.c nàng vẫn còn đau nhói, cả cơ thể mệt mỏi rã rời, chẳng còn sức lực đâu mà hé miệng trả lời.
Lận Hiệu im lặng một lát, ánh mắt đậu trên bàn tay đang ôm vai của Thấm Dao. Hắn vừa định cúi xuống kiểm tra vết thương của nàng thì Đức Vinh công chúa bỗng hét thất thanh: "A Nguyên! A Nguyên! Duy Cẩn, mau đến xem A Nguyên!"
Thấm Dao ngẩng đầu lên, thấy Hạ Nguyên đang nằm mềm oặt trong vòng tay Đức Vinh, mặt mày trắng bệch, hơi thở thoi thóp. Dù mẹ có khóc than t.h.ả.m thiết thế nào, nàng cũng nhắm nghiền mắt, không có chút phản ứng nào.
Lận Hiệu buộc phải đứng lên, bước đến bên Đức Vinh, hỏi: "A Nguyên bị thương rồi sao?"
Nước mắt Đức Vinh trào ra: "Duy Cẩn, con thử nói xem kẻ nào lại đê hèn đến vậy, cứ phải nhắm vào A Nguyên mà hại? Nếu A Nguyên có mệnh hệ nào, cô cô cũng không sống nổi đâu!" Bà níu chặt ống tay áo Lận Hiệu mà khóc rống lên, khiến hắn chẳng biết phải mở miệng khuyên can thế nào.
Lan Vương Phi đứng đằng xa chứng kiến cảnh tượng này, sắc mặt bỗng nhiên trở nên cực kỳ khó coi.
Một lát sau, Lận Hiệu nhỏ nhẹ khuyên nhủ: "Cô cô, việc khẩn cấp bây giờ là phải nhanh chóng mời Thái y đến khám bệnh cho A Nguyên."
Vừa nói, hắn vừa dặn dò Thường Vanh và đám thuộc hạ: "Các ngươi mau đi chuẩn bị vài chiếc kiệu, đưa mấy vị tiểu thư bị thương về phủ ngay lập tức, đừng để chậm trễ việc chữa trị."
Thường Vanh và nhóm cận vệ tuân lệnh, lập tức đi sắp xếp.
Chỉ chốc lát, vài người đã khênh đến một chiếc kiệu, đặt cẩn thận bên cạnh Hạ Nguyên đang bất tỉnh nhân sự.
Đức Vinh tất tả cùng mấy nha hoàn xúm vào định nâng Hạ Nguyên lên kiệu, nhưng khổ nỗi người thì nắm cánh tay, người thì kéo cẳng chân, mãi mà chẳng nhấc nổi Hạ Nguyên lên. Đức Vinh sốt ruột đến tái cả mặt, quay sang nhìn Lận Hiệu, khóc ròng: "Duy Cẩn, mau đến giúp một tay."
Lận Hiệu vốn đang dồn toàn bộ sự chú ý về phía Thấm Dao. Nhìn thấy cảnh tượng đó, hắn thầm chau mày, ra lệnh cho Thường Vanh và thuộc hạ tìm thêm vài bà v.ú khỏe mạnh đến để nâng Hạ Nguyên.
Nhưng Đức Vinh thấy Lận Hiệu cứ chần chừ không chịu lại gần Hạ Nguyên, bà lại càng gào khóc thê lương hơn, vừa dậm chân vừa gọi: "Duy Cẩn!"
May mắn là Thường Vanh đã nhanh chóng tìm được vài bà v.ú làm việc nặng nhọc. Những người này sức lực như trâu, nhẹ nhàng xốc Hạ Nguyên lên như bắt một con gà con, đặt gọn gàng lên chiếc kiệu.
Khi các bà v.ú nâng kiệu lên, Thấm Dao vô tình liếc thấy bàn tay dưới tay áo của Hạ Nguyên hình như vừa khẽ nắm lại. Nàng tưởng mình hoa mắt, bèn nhìn kỹ lại, thì thấy bàn tay đang nắm chặt kia từ từ thả lỏng, lại trở về với bộ dạng mềm nhũn, yếu ớt như trước.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]