Hóa Ra Crush Là Ma Cà Rồng

Chương 2: Chương 2




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bây giờ, cô gần như có ảo giác nghe thấy tiếng gầm của mãnh thú và tiếng thét kinh hoàng của chính mình khi bị xé nát và ăn thịt. 

Cô cố gắng giữ bình tĩnh, suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Nghe tôi nói một câu.” 

Michael nhìn cô, đôi mắt xanh biếc đặc biệt tập trung, như thể đang chờ đợi điều gì đó. 

Mỗi lần ở thư viện, khi cô nói nghe anh, anh đều bày ra dáng vẻ này. Tất cả những lời nói vô nghĩa nhàm chán của cô, tất cả những lời phàn nàn phiền muộn, anh đều sẵn lòng lắng nghe và bao dung cô. 

Khi anh hơi cong môi cười, cô cảm thấy bầu trời trở nên xanh trong hơn, không khí cũng ngát hương thơm. 

Lúc đó anh thực sự rất giống một thiên sứ. 

Tuy nhiên lần này thì không phải. 

Irene hít sâu, giữ bình tĩnh, không muốn chọc giận anh. Cô thương lượng: “Nể tình chúng ta quen biết nhau ----- cậu có thể đừng giết tôi được không? Chậm rãi mà tận hưởng, bảo vệ nguồn tài nguyên bền vững.” 

Ánh mắt Michael tối sầm lại, anh cúi đầu xuống. 

Irene lặng lẽ động tay một chút. Cô được đối xử khá tốt, giường rất mềm mại, chăn nệm rất ấm áp, không có xích trói cô lại. 

Có lẽ cô có thể thử chạy trốn xem sao.

Dù ma cà rồng không phải là con người, nhưng cô cũng có thể thử một chút.

Michael đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô một cái. 

Irene lập tức cứng đờ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra. 

Ánh mắt của anh như thực thể, rơi trên đôi chân cuộn lại dưới chăn của cô. Đôi chân ấy co lại, bày ra tư thế chuẩn bị chạy trốn. 

Irene bị anh nhìn chằm chằm, không dám động đậy, một lúc sau, cô hoàn toàn cứng đờ.

Michael đột nhiên đứng dậy. 

Irene giật mình một cái, gần như bật dậy. Đó là bản năng của động vật khi đối mặt với kẻ săn mồi. 

Anh khẽ nhíu mày, vẻ u buồn như dòng sông lạnh lẽo. 

Anh nói: “Irene.” 

Giọng nói vẫn dễ nghe như trước, nhưng Irene lại dựng hết tóc gáy, không còn tâm trí để thưởng thức nữa.

Michael phát hiện ra sự thờ ơ của cô. Anh nhắm mắt lại, bước tới phía trước. 

Một bước, hai bước, anh cao ráo, chân dài, rất nhanh đã từ bên cửa sổ đi vào bóng tối, đến trước giường. 

Irene che miệng lại. Nếu lúc này cô mà thở, chắc chắn là hơi thở sẽ rất hoảng loạn, kích thích ham muốn tấn công của anh.

Anh đến gần quá. 

Michael cúi xuống nhìn cô, trong mắt có chút ánh sáng tối tăm.

Anh đưa tay ra, lần đầu tiên chủ động chạm vào cô. 

Anh vuốt ve đỉnh đầu cô, nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo. 

Cả người Irene run rẩy.

Muốn bóp nát hộp sọ, ăn từ đầu xuống sao? 

Cô che mặt: “Làm ơn mà, tôi không muốn chết đâu.” 

Michael dừng lại một chút. 

Anh buông tay ra. 

Irene không dám ngẩng đầu nhìn. 

Michael đứng bên giường nhìn cô một lúc, đột nhiên khẽ hỏi: “Tại sao lại sợ chứ?”

Irene không nói được lời nào. 

Không sợ ư? Nằm mơ cái gì thế? Chúng ta là kẻ thù không đội trời chung đấy. 

Anh chờ một lúc, nhưng chẳng chờ được gì cả. Vì vậy, anh nhắm mắt lại. 

Anh lại cúi xuống. 

Không có hơi thở, không có nhịp tim, không có âm thanh. 

Trong cơn run rẩy, Irene cảm nhận được một thứ gì đó lạnh lẽo và mềm mại chạm vào bàn tay đang che mặt của cô. 

Nụ hôn rơi trên đầu ngón tay cô, đầy quyến luyến và dịu dàng, hơi thở lạnh lẽo. 

Irene không kìm được, nghẹn ngào một tiếng. 

Michael vẫn không lùi lại. Anh ngồi xuống bên giường, đưa hai tay ra, đặt lên vai của Irene. 

Đôi môi lạnh lẽo của anh rơi trên vành tai cô. 

Chuyện bị cắn đứt tai mà cô lo lắng không hề xảy ra. 

Trái tim vì hoảng sợ và lo lắng mà đau đớn, Irene nghe thấy tiếng thì thầm của anh. 

“Xin lỗi.” 

“Nhưng mà… em nên ở lại.” 

Đôi tay đang đặt trên vai cô của Michael trượt xuống, vuốt ve lưng cô. 

Cô bị cuốn vào một vòng tay lạnh lẽo.


 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.