Ngày thứ hai, khách khứa đến còn ít hơn hôm trước. Phần nhiều chỉ phái con cháu tới làm lấy lệ. Tần Minh Nguyệt cũng chẳng mấy để tâm, nói đúng ra ngoài lần đầu tiên bị nhan sắc của Lưu thị làm kinh diễm, với những việc khác, dù là bi thương hay phẫn nộ, với nàng cũng chỉ như đang xem một bộ phim truyền hình, không thể và cũng chưa từng coi là thật.
Mãi cho đến khi Lưu thị vận tang phục ung dung đi tới, trên đầu chỉ cài một bông hoa trắng nhỏ, khăn lụa trắng che mặt khiến người ta nhìn không rõ dung nhan. Dù vậy, vẫn khiến đám khách trẻ tuổi phải ngoái nhìn liên tục, thử hỏi có người đàn ông nào lại không liếc thêm một cái với thiếu phụ mềm mại, trong lớp tang phục rộng thùng thình vẫn mơ hồ lộ ra dáng vẻ uyển chuyển này chứ?
Chỉ thấy Lưu thị mắt nhìn thẳng, đi thẳng vào linh đường, thắp hương cho ba người đã khuất, rồi đến trước mặt Tần Minh Nguyệt, cung cung kính kính quỳ xuống, giọng dịu dàng hành lễ.
"Nô tỳ Lưu thị, thỉnh an chủ mẫu."
Không ít nam nhân ánh mắt sáng rực, ngay cả Dương Lão Hổ từng nói muốn đá chết nàng cũng nhìn đến ngây dại.
Mà trong mắt mỹ nhân yếu đuối kia, chỉ có chủ mẫu của nàng.
"Giết Lưu thị đi!" - tiếng gào thét của Tần thị lại vang vọng bên tai.
"Đứng lên đi."
Tần Minh Nguyệt có chút hoảng hốt, vô thức đưa tay đỡ Lưu thị, hành động này khiến đối phương như được ân sủng bất ngờ, ngay cả đám khách vốn đang chăm chú nhìn cũng bắt đầu nghi hoặc, phải chăng chuyện vợ lẽ nhà họ Phương bất hòa chỉ là hư ngôn?
"Đa tạ chủ mẫu." Giọng Lưu thị khẽ như muỗi kêu, rồi lui về đứng sau lưng Tần Minh Nguyệt, cúi thấp đầu không để ai thấy gương mặt.
Thời gian chẳng đợi người, sau một hồi chuẩn bị, cuối cùng ba cỗ quan tài cũng được đưa lên xe, bắt đầu hành trình hạ táng.
Lưu thị chủ động bước lên xe ngựa của Tần Minh Nguyệt và Phương Tự. Vừa lên, nàng liền quỳ ngồi bên chân Tần Minh Nguyệt, đôi tay trắng nõn nhẹ nhàng ấn bóp lên bắp chân nàng, ngoan ngoãn chẳng khác nào một nha đầu nhỏ, không dám ngẩng đầu, đem sự nhu thuận dịu dàng diễn đến mức tận cùng.
"Chủ mẫu tối qua e rằng chẳng ngủ ngon, để Lưu nhi xoa bóp giúp người, thả lỏng đôi chút." Nói đoạn, lại muốn tháo giày tất của Tần Minh Nguyệt, "Dù sao cũng còn một lát mới tới, để Lưu nhi bóp chân cho người nhé."
Quả thật trong thoáng chốc, với tư cách một người phụ nữ, một người phụ nữ thích nữ nhân, Tần Minh Nguyệt đã nếm trải cảm giác "máu dồn lên não". May mà cảm giác ấy chỉ thoáng qua rồi tan biến. Trong xe dường như càng lúc càng nóng, nàng vén rèm cửa sổ lên, cố tình tránh nhìn Lưu thị. Bên kia, vì không được cho phép, Lưu thị cũng không dám thực sự cởi giày tất, chỉ tiếp tục khẽ khàng xoa bóp nơi bắp chân.
Lực đạo vừa phải, không nặng không nhẹ.
Ngay lúc Tần Minh Nguyệt vô thức quay đầu nhìn người đang nửa quỳ dưới chân mình, lại vừa vặn chạm phải ánh mắt đối phương, bốn mắt giao nhau, Lưu thị chỉ khẽ cười, nụ cười tựa như vì được giữ lại quyền bóp chân mà nảy sinh niềm vui thỏa mãn.
Một người ngồi, một người quỳ - tôn ti phân minh.
Hừ- tám chữ "kiều thê mỹ thiếp, tả hữu giai ôm"* bỗng dưng nhảy ra trong đầu Tần Minh Nguyệt. Nàng lập tức lắc mạnh đầu, xua đi những vọng tưởng không đâu.
*"kiều thê mỹ thiếp, tả hữu giai ôm" (娇妻美妾、左拥右抱) là một thành ngữ Hán Việt dùng để miêu tả hình ảnh một người đàn ông có nhiều vợ, thiếp xinh đẹp và tận hưởng cuộc sống phong lưu, sung sướng.
"Ngươi đứng lên đi." Tần Minh Nguyệt cố ý hạ giọng dịu dàng, "Ngươi đã là thiếp thất của nhà họ Phương, cũng không cần mang dáng vẻ nô tỳ."
Lưu thị lại không đứng dậy, chỉ hơi tăng thêm chút lực, cúi đầu nói: "Bất quá chỉ là một tiểu thiếp chưa từng hầu hạ lão gia, sao có thể sánh với các tỷ tỷ đã sớm hầu hạ trong phủ."
Tần Minh Nguyệt khẽ hắng giọng, nhưng không sao thốt nên lời. Với một người coi trọng tự tôn và lòng tự trọng như nàng, chưa từng bao giờ gặp qua cảnh tự hạ thấp mình đến thế này.
Chỉ thấy vì dùng sức mà gương mặt Lưu thị ửng hồng, giữa trán lấm tấm những hạt mồ hôi mịn, lại càng làm làn da nàng thêm trắng mịn như ngọc.
"Nương, con đói rồi." Phương Tự quấn lấy người Tần Minh Nguyệt, đúng lúc chen vào giữa hai người.
"Khụ khụ," Tần Minh Nguyệt giả vờ ho khan để che giấu, thoáng thấy trên xe ngựa có một hộp đồ ăn, đó là Tín mụ mụ lo Phương Tự dọc đường sẽ đói nên đã chuẩn bị mấy món điểm tâm, chỉ là một hộp nhỏ, tổng cộng cũng chỉ có năm miếng. Nàng chọn miếng bánh thạch thủy tinh lớn nhất, đặt lên khăn tay rồi đưa cho Phương Tự: "Ăn đi."
"A nương thật tốt." Phương Tự vui vẻ nhận lấy, lập tức cắn ngấu nghiến miếng bánh to.
Đang định đặt hộp trở lại chỗ cũ, Tần Minh Nguyệt bỗng nghĩ đến việc hôm qua Lưu thị sợ hãi lo lắng, chắc hẳn cũng chưa ăn uống được gì, sáng nay lại khởi hành quá sớm, căn bản chẳng nuốt nổi thứ gì.
Nếu là trước tối qua, với nhân vật phản diện này, nàng chẳng hề có chút thiện cảm, thậm chí ước gì đối phương chịu thêm khổ sở. Nhưng hiện tại nhiệm vụ của nàng lại là giết Lưu thị, điều này ngược lại khiến Tần Minh Nguyệt thấy áy náy. Dù nàng không thích Lưu thị, nhưng cái cảm giác chán ghét vì đọc tiểu thuyết kia hoàn toàn không thể sánh với người sống sờ sờ trước mặt, gió thổi qua cũng đã tan biến.
Do dự chốc lát, Tần Minh Nguyệt lại lấy một miếng nhỏ hình hoa đào màu hồng đưa cho Lưu thị.
"Ngươi cũng ăn chút đi, chôn cất xong quay về cũng phải mất mấy canh giờ."
Lưu thị thoáng sửng sốt, nhưng ngay sau đó liền che giấu, vẫn giữ nguyên tư thế quỳ gối đấm bóp cho Tần Minh Nguyệt, cung kính đưa hai tay đón lấy điểm tâm.
"Tạ ơn chủ mẫu."
Lưu thị rốt cuộc không dám ngang hàng cùng Tần Minh Nguyệt, suốt dọc đường cứ nửa quỳ nửa ngồi trên sàn xe, thấy Tần Minh Nguyệt mệt liền ngừng động tác, an tĩnh hầu ở một bên.
Phương Tự tuy rất ghét Lưu thị, nhưng trẻ con ăn xong đồ ngon thì buồn ngủ, chẳng mấy chốc đã lơ mơ thiếp đi.
Cả đoạn đường xem ra yên ổn.
Nhà họ Phương vốn không có phần mộ tổ tiên, chỉ là lão thái gia lúc sinh thời đã chọn sẵn một nơi phong thủy tốt, mua đất từ lâu. Ra khỏi Tú Châu thêm bảy tám dặm là đến.
Chôn cất cũng chỉ là vài nghi thức định sẵn, có một người bạn cũ của lão thái gia đứng ra chủ trì. Nói là "bạn cũ", nhưng thực chất cũng chỉ là nhận tiền để làm việc. Đến khi tất cả hoàn thành thì đã gần đến giờ Ngọ, Tần Minh Nguyệt cảm tạ khách khứa đến dự, rồi dẫn cả nhà quay về.
Cả đường đi dường như không xảy ra chuyện gì bất ngờ.
Ngày hôm sau sau lễ hạ táng, Tần Minh Nguyệt bắt tay vào việc kiểm kê tài sản trong tay. Lão thái gia nắm giữ mấy chục cửa hiệu, buôn bán đủ ngành nghề, ngoài ra còn có không ít ruộng đất. Tất cả những thứ này, Tần Minh Nguyệt đều định đích thân đi kiểm tra một lượt.
Về phần Lưu thị và ca ca nàng là Lưu Trường Xuân, thì chỉ nghe nói Lưu Trường Xuân đã bị bắt, nhưng mãi vẫn chưa xét xử, cho đến nay cũng chẳng có chút tin tức nào.
Nếu lão thái gia còn sống, có lẽ còn có cách xoay chuyển. Nhưng bây giờ, e rằng chỉ có thể đến nha môn đánh trống kêu oan.
Vừa vào đến Tú Châu, đã có tiểu đồng chờ ở cổng thành, báo cho Tần Minh Nguyệt biết rằng lão phu phụ nhà họ Lưu đã tới, đang ở ngay cổng lớn ăn vạ lăn lộn, la lối nhà họ Phương ỷ thế h**p người, rõ ràng là tự làm tự chịu mà lại giam giữ con trai họ. Phần lớn người nhà họ Phương đều đi đưa tang, trong nhà chỉ còn lại mấy nha đầu. Mấy người ra khuyên giải đôi câu, chẳng những không được, ngược lại còn bị nhà họ Lưu đánh thương cả Đỗ Quyên.
Nhà họ Lưu chính là nhà mẹ đẻ của Lưu thị, nhưng đôi vợ chồng già kia thật ra không phải cha mẹ ruột của nàng, bà mối nói chỉ là chú bác xa. Hai vợ chồng già họ Lưu sống bằng nghề bán bánh bao, chỉ có một đứa con trai, chính là Lưu Trường Xuân - kẻ đã đánh chết Phương Bác Dụng. Nghe đến đây, trong lòng Tần Minh Nguyệt càng thêm kinh ngạc - một gia đình bán bánh bao lại có thể nuôi ra một nữ tử như Lưu thị ư?
"Bọn khốn ấy còn dám tới?" Dương Lão Hổ nổi giận đùng đùng, lộ ra con dao bên hông: "Cô nương cứ chờ xem, Lão Hổ ta đi đuổi bọn chúng."
Huynh đệ nhà này từ nhỏ đã nhìn Tần thị lớn lên, còn thương nàng hơn cả cha ruột. Lần này vốn định đến nhà họ Phương quậy một trận, nào ngờ vừa đến Tú Châu thì nhà họ Phương lại gặp đại tang, Tần Minh Nguyệt lại liên tục ép họ không được gây chuyện, khiến họ một bụng tức giận không có chỗ trút. Lúc này nghe có người tìm Tần Minh Nguyệt gây phiền toái, ngược lại còn thấy hứng khởi.
"Khoan đã," Tần Minh Nguyệt gọi Dương Lão Hổ lại. Nhà họ Lưu tuyệt không phải hạng dễ đối phó, mà tính tình Dương Lão Hổ lại nóng nảy, để hắn đi chỉ càng khiến người ta chắc chắn rằng nhà họ Phương ỷ thế h**p người. Nàng luôn không hiểu vì sao Tần thị khi trước lại dễ dàng tha cho Lưu Trường Xuân - kẻ đánh chết trượng phu của mình, đến giờ xem ra, mọi việc đều không phải không có nguyên do.
"Cứ cùng nhau về đi."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]