Khóa Chặt Trái Tim Anh - Băng Kỳ Lâm Tiểu Thư

Chương 1:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

「 Cô gái, xin cô hãy giữ tự trọng. 」

Những tiếng ồn ào xung quanh mỗi lúc một lớn, trong số đó có một giọng nam dễ nghe vang lên bên tai, bên dưới người tôi cảm nhận được hô hấp nặng nề của ai đó.

「 Anh... là ai? 」, mí mắt của tôi nặng trĩu, khó khăn lắm mới mở ra được, một khuôn mặt điển trai mơ hồ hiện ra trước mặt.

「 Cô gái, cô có thể đứng lên trước được không? 」, khuôn mặt anh tuấn ấy mỗi lúc càng rõ ràng hơn, huy hiệu cảnh sát trên nón của anh ta khiến tôi thấy chói mắt.

Nhưng tôi đã uống quá nhiều, thị lực kém, thần trí mơ hồ, nếu không thì đã oán giận nói:

「 Anh gọi tôi là gì... Cô sao! Đồ khốn... 」

「 Cô gái, cô đã uống nhiều rồi, về nhà nhanh đi! 」, người đàn ông kia chau mày, sau đó túm lấy tay tôi.

Dù cả người mềm như bùn nhão, nhưng tôi không thể không đứng dậy.

「 Tôi không có... nhà... 」

Câu nói này hệt như xát thêm muối vào nỗi đau của tôi, tôi bắt đầu giương nanh múa vuốt.

Có lẽ đối phương không ngờ là tôi lại giãy giụa mạnh đến vậy, do mất thăng bằng, tôi lại đẩy ngã anh ta xuống đất thêm lần nữa, bộ dạng luống cuống đè lên người đàn ông đấy.

Sau đó, môi của tôi chạm lên môi của người đó.

Trước khi ngất đi, tôi mơ hồ nghe thấy một tiếng [Bốp] giòn tan, xung quanh là những tiếng ồn ào huyên náo, cùng với một mệnh lệnh không rõ được cảm xúc——

「 Tiểu Lý, dìu cô ấy lên xe, mang người về đồn! 」

... ... ...

[2]

「 Cô Phương Nhiễm, nơi này không phải khách sạn, cô muốn ngủ thì về nhà mà ngủ. 」

Lại là giọng nam từ tính, dễ nghe ấy gọi tôi.

「 Nơi này là... 」, tôi chậm rãi ngẩng đầu lên, tay tê cứng vì bị gối đầu, cả tay lẫn chân đều đau nhức, đầu thì đau như muốn nổ tung.

「 Cảnh sát?! 」, đôi mắt của tôi mở to, tay chân mềm nhũn vì sợ hãi, trong đầu điên cuồng nhớ lại liệu có phải bản thân đã gây nên chuyện vi phạm pháp luật nào không.

Tôi òa khóc, làm nhòe đi lớp trang điểm, trong khi chị gái cảnh sát xinh đẹp cười như được mùa thì anh trai cảnh sát đẹp trai còn lại nhếch môi khẽ cười, như thể đang mỉa mai tôi vậy.

「 Đây là đồn cảnh sát Song Hà. Bây giờ cô Phương đã tỉnh táo hơn chưa? 」, đầu ngón tay của anh trai cảnh sát gõ gõ lên bàn, cắt ngang tiếng khóc của tôi.

Sự thất vọng trong lòng không đáng sợ bằng tình hình hiện tại, tôi run run mở miệng, hỏi:

「 Các đồng chí cảnh sát, cho hỏi em đã phạm tội gì... 」

Cửa phòng đột ngột mở ra, sau đó có một đồng chí cảnh sát trẻ tuổi vừa mỉm cười vừa đi vào, nói:

「 Đây! Chị Trương, đây là sữa nóng mà đội trưởng Cao bảo em mua cho chị dâu! 」

Không biết có phải do đối phương bị khuôn mặt lấm lem nước mắt lẫn lớp trang điểm bị nhòe của tôi hù dọa; hay là bị ánh mắt sắt bén như dao của đội trưởng Cao - người đang thẩm vấn tôi dọa sợ, mà khi anh ta đẩy cửa đi vào thì suýt chút nữa đã nuốt xuống ba từ "sữa bò nóng", sau khi để túi đồ lên bàn thì lập tức xoay người bỏ chạy.

Vẫn chưa thể loading hết được tình hình hiện tại, hơn nữa hai từ "chị dâu" kia khiến tôi giật mình, chậm rãi đưa mắt nhìn về phía người đàn ông với khuôn mặt anh tuấn kia.

Hàng chân mày rậm, sống mũi cao, đường nét khuôn mặt sắc sảo, là kiểu khiến người khác phải trầm trồ khen ngợi.

Chỉ là toàn thân của vị đội trưởng Cao đây cứng đờ, anh ta mím mím môi, quay mặt sang hướng khác, không nói lời nào.

Chị Trương ở bên cạnh lên tiếng trước:

「 Cô Phương, cô có biết nửa đêm con gái một mình ở quán bar uống nhiều rượu rất nguy hiểm không? Nếu như không phải đúng lúc chúng tôi tuần tra ngang đó, đội trưởng Cao còn bị cô cưỡng... 」

Sắc mặt của vị đội trưởng Cao kia càng u ám hơn ban nãy, chị Trương không nói thêm, chỉ đẩy phần sữa bò sang cho tôi rồi nói:

「 Cô uống chút sữa nóng để tỉnh rượu. 」

Tuy lời nói của chị Trương nghiêm túc nhưng mang theo sự ấm áp, cộng thêm phần sữa nóng kia khiến hốc mắt của tôi ửng đỏ.

25 tuổi, từ lần đầu tiên uống rượu đến lần cuối cùng uống đến say khướt, bạn trai của tôi - Chu Thành đều sẽ hâm một ly sữa nóng cho tôi, ngoại trừ lần này.

Đội trưởng Cao liếc nhìn sắc mặt không được tự nhiên của tôi, nghiêm nghị nói:

「 Cô là con gái mà không biết yêu thương bản thân mình? Bao nhiêu tuổi rồi mà uống rượu đến say không biết trời đất gì?! 」

Tôi lại òa khóc lớn hơn.

... ... ...

[3]

「 Em thất tình rồi—— 」

Bạn trai cũ của tôi ở bên cô bạn cùng phòng của tôi, vào đúng ngay ngày sinh nhật 25 tuổi của tôi.

Còn tôi - một kẻ thất bại thảm hại, chỉ có thể uống đến say khướt trong một quán bar ở gần trường.

Bạn trai cũ của tôi, Chu Thành là một lập trình viên, tôi và hắn ta đều là mối tình đầu của nhau. Từ khi học Đại học cho đến tận lúc đi làm, tôi vì Chu Thành mà một mình đến thành phố B, nhưng hắn ta lại qua lại với cô bạn thân nhất của tôi ở thành phố B—— bạn cùng phòng của tôi, Ngụy Vi Vi.

Vừa mất đi bạn trai lẫn bạn thân, nói không chừng đến căn nhà tôi vừa mới thuê cũng không thể giữ lại được.

Điều tệ hơn nữa là tôi vẫn còn đến hai tháng thử việc cho công việc trợ giảng Đại học.

Đây là công việc tôi rất yêu thích, nhưng sau những chuyện đã xảy ra, bản thân còn không chắc rằng mình có còn muốn nán lại một thành phố chỉ toàn chất chứa những nỗi buồn này không.

Lúc này phần sữa nóng kia đã nguội lạnh, còn tôi thì nằm úp mặt xuống bàn, khóc nức nở, tôi khóc nhiều đến mức hô hấp khó khăn, câu chuyện cũng bị kể đứt đoạn.

「 Trước đây hắn ta từng nói rằng em không đủ... quyến rũ.
Chẳng lẽ những cô gái xuất thân từ gia đình tử tế... là sai sao huhuhuhuhu—— 」

Nỗi đau cùng tức giận dâng trào trong lòng, và có lẽ còn có cả sự tiếc nuối.

Từ bộ đồng phục đến chiếc váy cưới, nó như một lời nguyền trói buộc tôi, chỉ vì một người đàn ông mà bất chấp hết tất cả để đến một thành phố xa lạ, nhẫn nhịn những buồn đau. Phải cho đến khi trái tim lẫn đôi mắt đều nhìn thấu được con người Chu Thành, tôi mới chợt nhận ra rằng mấy năm thanh xuân của mình đã bị chóa ăn sạch hết rồi.

Vào sinh nhật lần thứ 25 của mình, tôi được sắp xếp tăng ca, vì muốn cùng Chu Thành trải qua ngày sinh nhật nên đã quyết định tạm đổi ca với người đồng nghiệp và về nhà sớm. Nhưng thứ chờ đón tôi ở nhà lại là cảnh tượng bạn trai Chu Thành cùng cô bạn thân Vi Vi của tôi đang ôm nhau.

Sự thân mật của hai người họ, mãi cho đến bây giờ khi nghĩ lại, vẫn khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

「 Được rồi được rồi, cô gái, một tên cặn bã như hắn ta không xứng đáng để em đau buồn nhiều đến vậy. 」

Chị Trương lấy khăn giấy, sau đó ngồi xuống bên cạnh, vừa vỗ nhẹ lưng tôi vừa giúp tôi lau nước mắt.

Khi được người khác an ủi càng khiến tôi thấy tủi thân hơn, tôi khóc đến lồng ngực cảm thấy đau nhức, nhưng lại không thể ngừng khóc được.

Hóa ra chuyện cả thế giới có thể sụp đổ trong nháy mắt là có thật.

「 Cô ta bị mất trí rồi, đúng chuẩn trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện yêu đương. 」, có lẽ do tiếng khóc của tôi khiến đội trưởng Cao thấy khó chịu, anh ta lãnh đạm lên tiếng.

Đôi mắt tôi ửng đỏ trừng anh ta một cái, sau đó lại vùi mặt vào khuỷu tay, khóc lớn hơn.

Qua hai hàng nước mắt, tôi chỉ thấy mọi thứ đều lờ mờ, cũng không biết qua thêm được bao lâu, cánh cửa phòng hết đóng rồi lại mở, có bóng người đi ra ngoài rồi lại đi vào, sau đó trên tay tôi xuất hiện thêm một hộp kem chocolate.

Khi ngước mắt lên nhìn, khuôn mặt của đội trưởng Cao vẫn căng thẳng như vậy, có điều bây giờ vành tai của anh ta hơi ửng đỏ.

「 Cô... Tôi mua kem cho cô, đừng khóc nữa, được không? 」

... ... ...

[4]

「 Mọi người nói xem. 」 , tôi vừa lau nước mắt vừa nức nở trong lúc múc một muỗng kem cho vào miệng, hỏi:

「 Em có nên tiếp tục ở lại đây làm công việc cố vấn hay không? 」

Chị Trương đặt tay lên vai tôi, nhìn tôi mỉm cười nói:

「 Em nghĩ sao? 」

「 Em cũng không biết nữa... 」, tôi cúi đầu, dùng muỗng chọc mạnh vào hộp kem như muốn trút giận, khiến cho phần kem trong hộp bị nát hết.

Ánh mắt u ám của đội trưởng Cao dán chặt vào chiếc muỗng trong tay tôi, anh ta gằn giọng hung dữ nói:

「 Cô không biết suy nghĩ cho thật kỹ à, rốt cuộc thì công việc mà cô đang làm là vì một tên đàn ông hay là vì chính bản thân của cô? 」

Hốc mắt của tôi lại đỏ lên.

Tôi thừa nhận mình là một người dễ rơi nước mắt, dù chỉ là một chút ấm ức nhỏ nhưng không chịu đựng nổi, nhưng thực sự thì không phải cố ý muốn như thế.

「 Ơ, chuyện này... cô đừng có khóc nữa mà! 」, hàng chân mày đẹp của đội trưởng Cao chợt nhíu lại, trên khuôn mặt điển trai ấy để lộ sự hoảng loạn.

Chị Trương bật cười thành tiếng, nói:

「 Cao Vũ Ngang, cậu có thôi đi không? Suốt ngày chỉ giỏi hù doạ mấy em gái nhỏ. 」

「 Chị Trương, em... em đâu có nói gì đâu... thật sự em không cố ý mà, ôi trời! 」

Đội trưởng Cao tùy ý rút ra mấy tờ khăn giấy rồi đưa nó cho tôi, nói:

「 Xin em đấy em gái, em đừng khóc nữa được không? Nếu không thì mọi người sẽ nghĩ rằng tôi đang bắt nạt em đấy! 」

Tôi bĩu môi, cố gắng để không khóc nữa.

Có lẽ là do ánh mắt của tôi mang theo sát khí nên đã khiến Cao Vũ Ngang xuống nước chịu thua, anh ta cởi nón của mình rồi đặt lên bàn, ngữ điệu cũng mềm mỏng hơn trước:

「 Thực sự tôi... Em đừng khóc nữa, sợ em luôn rồi. Không phải chỉ là một người đàn ông thôi sao, cùng lắm thì đổi người khác thôi... 」

Nghĩ đến ánh mắt của Chu Thành nhìn tôi khi bị tôi bắt gian ngay tại trận, bộ dạng hoảng loạn lẫn nhếch nhác, mặc dù lúc đó hắn ta đã đẩy Ngụy Vi Vi ra.

Tôi không phải là người có lỗi, cũng không phải là người trong bộ dạng nhếch nhác khó xử, thế nhưng tại sao chúng tôi lại phải có kết cục như ngày hôm nay.

Trái tim lại bắt đầu cảm thấy đau nhói, nước mắt lại tuôn rơi, cố gắng kiềm nén, tôi thấp giọng mắng:

「 Đàn ông trên đời này đều là chóa, không thể được. 」

Cũng không hiểu tại sao mà chị Trương hết liếc nhìn sang Cao Vũ Ngang rồi lại nhìn tôi, ánh mắt mơ hồ không rõ, nhưng rất nhanh đã thu hồi lại.

Còn chưa kịp suy nghĩ thì bên tai đã nghe thấy tiếng cười khe khẽ của Cao Vũ Ngang, trong ánh mắt chất chứa sự bất lực xen lẫn không cam lòng, đối diện với ánh mắt của tôi, hỏi:

「 Em thấy tôi có được không? 」

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.