Ba năm sau cái ch.ết của Tống Yến Thanh, ta trở về kinh thành.
Đại diện cho muôn dân cảm ơn ta đã cứu vớt chúng sinh.
"Ngươi có quen Tống Yến Thanh không?"
Lão hoàng đế râu bạc phơ trên cao, ngài sống thật lâu.
"Thần nữ chưa từng có vinh hạnh được biết Trạng nguyên lang."
"Vậy có lẽ là trẫm nhớ nhầm rồi. Ngày trẫm điểm trạng nguyên, từng hỏi y có nguyện vọng gì?"
"Y nói, thần khi còn nhỏ quen một người, nếu một ngày nào đó đại thù được báo, mà nàng vẫn chưa lấy chồng, xin bệ hạ ban hôn cho chúng thần."
"Cô nương đó trùng tên với ngươi, cũng tên là Uyển Nhu."
Nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống.
Thì ra, ta đã từng ở trong trái tim chàng.