Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 203: Nhật ký lữ hành ( Kết thúc )




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đối mặt Mặc Trầm phồng má như cái bánh bao, Đàm Quy chỉ cảm thấy buồn cười, cho dù anh biểu hiện lạnh lùng xa cách, cao ngạo, khiến người khác khó mà tiếp cận, nhưng gương mặt anh đặt ở đó, lại thêm thành tích ưu tú, từ nhỏ đến lớn anh chưa từng thiếu người theo đuổi.

Chỉ là bất kể là kiểu người theo đuổi nào, Đàm Quy đều từ chối dứt khoát. Trước khi vào đại học, lý do anh đưa ra rất thuyết phục: Trước khi thi đậu một trường đại học tốt, anh sẽ chuyên tâm học tập, không có dư thừa tâm trí để lãng phí vào chuyện tình cảm.

Hơn nữa với tư cách là học sinh giỏi, thầy cô trong trường còn quan tâm đến việc học của anh hơn chính anh, những người theo đuổi từ lớp khác kia đều bị thầy cô chặn lại bên ngoài.

Từ nhỏ đến lớn, anh đều học ở những ngôi trường có bầu không khí học thuật rất tốt, mọi người cũng khá coi trọng việc học, ngoài tiểu học là lớp bình thường, từ cấp hai trở đi tuy cũng có những học sinh đóng tiền để vào học, nhưng Đàm Quy sẽ không ở cùng lớp với họ.

Trong thời gian đi học, anh không cần lo lắng về phương diện này, hơn nữa việc Đàm Quy dán những bức thư tình đã được anh sửa lỗi chính tả lên bảng thông báo để toàn bộ giáo viên và học sinh đều có thể nhìn thấy, cho dù đã xử lý tên người viết, nhưng những người nhận ra đó là thư tình của mình vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Ngoại trừ một số giáo viên và học sinh “trường ngoài” không biết rõ tình hình, cùng với những đàn em khóa dưới dù nam hay nữ chuyển trường đến sau này, cơ hội để Đàm Quy bị “dội bom” thư tình rất ít.

Đúng vậy, người tỏ tình với Đàm Quy không chỉ có nữ sinh, mà còn có một số nam sinh có xu hướng thích nam. Đáng tiếc, bất kể là nam hay nữ, Đàm Quy đều không có chút hứng thú nào.

“Em mở ra xem đi.”

Đàm Quy không giải thích, ngược lại để Mặc Trầm tự mình mở ra, chờ xem cậu giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng lại mang gương mặt cá nóc mà mở phong thư.

Dù trong lòng còn tức giận, nhưng đây dù sao cũng là vật cũ được Đàm Quy cất giữ nhiều năm, động tác của cậu vẫn rất nhẹ nhàng, chỉ là khi nhìn thấy nét chữ quen thuộc, biểu cảm của cậu vẫn không kiềm chế được mà méo mó: Đây rõ ràng là chữ của Đàm Quy!

Hơn nữa nhìn những lời ca ngợi này đi, thật buồn nôn! Thật sến súa! Thật khoa trương! Đàm Quy chưa từng khen cậu như vậy!

Mang theo cơn tức trong lòng, ngón tay Mặc Trầm siết chặt tờ giấy, chỉ cảm thấy mùi hương trên đó khiến cậu choáng váng đầu óc, cho đến khi nhìn thấy phần ký tên: Gửi mẹ thân yêu.

Hả? Đây lại là thư viết cho mẹ sao?!

Đúng rồi, do định kiến ban đầu, Mặc Trầm cảm thấy bức thư này rất buồn nôn, nhưng nhìn kỹ lại, những lời ca ngợi của Đàm Quy đều hướng đến sự vĩ đại và thiêng liêng, hoàn toàn không có chút ám muội nào!

Gương mặt Mặc Trầm lại một lần nữa từ trắng chuyển sang đỏ, lần trước là vì tức giận, lần này là vì xấu hổ, cậu lại suy diễn lung tung, ghen tuông vô cớ, hiểu lầm người yêu.

Trước đó Đàm Quy dung túng Mặc Trầm là vì không muốn cậu buồn, nhưng lần này anh biết rõ cậu hiểu lầm mà vẫn không giải thích, để cậu tự mình xem, là để trừng phạt việc cậu không tin tưởng.

Ghen tuông một chút thì có lợi cho sức khỏe thể chất lẫn tinh thần, nhưng bất cứ thứ gì cũng đều có chừng mực, ghen quá nhiều sẽ làm hỏng một mối quan hệ tốt, Đàm Quy hy vọng Mặc Trầm có thể dành cho anh nhiều sự tin tưởng hơn trong tình cảm, đồng thời sửa lại thói quen hay ghen vô cớ.

Có một số lời không cần nói nhiều, Mặc Trầm tự mình chủ động nhận lỗi, mềm nhũn mà sáp lại: “Vừa rồi em không nên suy nghĩ lung tung.”

“Em suy nghĩ lung tung cái gì?”

Nhìn phong thư này, cậu lập tức lại nói năng đầy lý lẽ: “Cái này cũng không thể trách em mà, ai bảo phong thư là màu hồng! Lại còn gấp thành hình trái tim, tuổi thiếu niên rung động… cũng rất bình thường!”

Đàm Quy chỉ vào ba chữ trên phong thư: “Gửi mẹ.”

“Tuy mở đầu không ký tên, nhưng ở đây viết rất rõ ràng.”

Mặc Trầm lập tức chột dạ, lẩm bẩm: “Em sốt ruột trong lòng, chỉ muốn xem bên trong rốt cuộc viết gì, không nhìn kỹ bên ngoài.” Đàm Quy nói: “Đây là bức thư anh viết vào ngày của mẹ năm lớp mười hai, đáng tiếc chưa kịp gửi đi.”

Khi bà rời khỏi thế gian, nó trở thành một bức thư không thể gửi, bức thư vốn dĩ nên được giữ cùng di vật của mẹ, nhưng anh kẹp nó vào bức ảnh tốt nghiệp, cùng với quá khứ của mình, phong kín trong cuốn album.

Đàm Quy cũng là vì thấy Mặc Trầm lục ra, mới nhớ lại chuyện cũ này.

Hô hấp của Mặc Trầm chợt khựng lại, lập tức hạ thấp tư thái, chân thành xin lỗi người yêu: “Xin lỗi.”

Hôm nay cậu dường như có chút ngốc, rõ ràng không cố ý, lại giống như luôn vô tình chạm vào vết thương của người yêu.

Đàm Quy đưa tay xoa đầu người yêu, mái tóc đen mềm mại, giống như lông của một con thú nhỏ xù lông: “Em không làm sai gì, không cần xin lỗi.”

Anh nhìn cuốn album: “Đối với anh, đó không phải là ký ức tồi tệ, nhớ lại cũng không thấy đau lòng hay khó chịu.”

“Trở về lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đi thăm mộ họ, ngày mai em đi cùng anh được không?”

Anh vừa nói như vậy, chuyển chủ đề, Mặc Trầm lập tức đồng ý: “Đương nhiên phải đi.”

Mặc Trầm có năng lực hành động rất mạnh, lập tức đặt hoa trên nền tảng bán hàng, chọn thêm tiền để đảm bảo có được một bó hoa đủ đẹp.

Trước mặt trưởng bối, cậu vẫn là một đứa trẻ rất nghiêm túc và ngoan ngoãn. Cho dù hai người kia đã rời khỏi thế gian, cậu vẫn muốn đến cảm ơn cha mẹ của Đàm Quy, chân thành và trang trọng cảm tạ họ, cảm ơn họ đã đưa Đàm Quy đến thế giới này, để cậu có được bạn đời tốt nhất trên đời!

Những ngày du lịch luôn trôi qua rất nhanh, dường như chỉ trong chớp mắt, từ năm 79 Linh giới đã đến năm 82, còn trong hiện thực thì đã trôi qua lâu hơn nữa.

Trước khi rời đi, Đàm Quy lại đến thăm bà ngoại, so với sáu năm trước, tóc của bà càng thêm trắng xóa, trước kia là trắng bạc có ánh sáng, còn bây giờ lại là trắng nhợt, giống như cỏ khô mất đi độ ẩm.

Bà ngoại già đi một chút, nhưng sức khỏe không kém đi bao nhiêu, ngược lại ăn uống tốt, những bệnh vặt nhỏ cũng không còn nghiêm trọng như trước. Điều này dĩ nhiên không tách rời khỏi “đồ bổ” mà Đàm Quy mang đến.

Nhưng ngoại trừ Mặc Trầm, những trưởng bối sớm muộn rồi cũng sẽ rời đi trước họ, Đàm Quy tạm biệt bà ngoại, thu dọn hành lý, chuẩn bị ngày mai trở về Linh giới.

Năm 82 lịch mới, ngày Thủy Diệu, thời tiết nắng đẹp.

Đây là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, cũng có nghĩa là chuyến du lịch dài ngày của chúng tôi đã đi đến ngày cuối cùng. Trong một khoảng thời gian tiếp theo, tôi sẽ không viết nhật ký du lịch nữa, cho nên trang này chính là trang cuối cùng của nhật ký du lịch.

Mặc Trầm viết liền mạch dưới ánh đèn bàn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, cách đó không xa là thư ký Đàm đang cầm máy tính kiểm tra công việc.

Tuy rằng có thể viết ghi chép trên thiết bị điện tử, nhưng những thứ riêng tư như nhật ký, vẫn nên dùng bút ghi lại trên cuốn sổ đẹp thì tốt hơn.

Người ta nói 21 ngày có thể hình thành một thói quen, lúc đầu Mặc Trầm kiên trì viết, về sau cũng cứ thế duy trì, cho dù có ngày lười biếng, cậu cũng sẽ cố viết vài nét vào sổ, dù sao cũng chỉ là hai ba câu.

Nhưng nếu gặp phải chuyện thú vị, Mặc Trầm sẽ ghi chép rất chi tiết, ngoài việc dùng chữ viết, còn sẽ dán thêm một bức ảnh hoặc một tờ tranh nhỏ vào trang đó.

Bất tri bất giác, Mặc Trầm đã kiên trì viết 1000 ngày nhật ký, từng cuốn sổ đều đã được lấp đầy, kệ sách lớn tầng thứ nhất cũng đã dùng hết hơn một nửa cho sổ nhật ký.

Rõ ràng, với Mặc Trầm mà nói, ngày như hôm nay là một ngày rất đặc biệt, đáng để ghi lại thật chi tiết, viết đến vài trăm thậm chí vài nghìn chữ.

Mặc Trầm nhìn thư ký Đàm mặc đồ ngủ một cái, bộ đồ ngủ cotton xanh trắng trên người anh là do cậu mua, kiểu dáng rộng rãi, trông rất mềm mại, khiến Đàm Quy mang theo một khí chất ôn hòa và yên tĩnh.

Dù nhìn bao nhiêu lần, cậu vẫn sẽ mê mẩn gương mặt này, cho dù đang giận, nhìn thấy gương mặt ấy cũng rất dễ nguôi ngoai. Đàm Quy luôn có thể mang lại cho cậu sự bình yên, khiến cậu tràn đầy cảm giác an toàn.

Mặc Trầm nhìn Đàm Quy một lúc, người sau cảm nhận được ánh nhìn của cậu, liền quay đầu khỏi màn hình máy tính: “Sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là muốn nhìn anh thôi, anh cứ làm việc đi.”

Nếu lúc này cậu không có việc gì trong tay, có lẽ Mặc Trầm đã như con koala bám lên người chồng, nhưng nhật ký vẫn chưa viết xong, đã quyết định kết thúc thì phải có một cái kết đàng hoàng, cậu là người rất coi trọng cảm giác nghi thức như vậy.

Nhưng điều này cũng liên quan đến việc Đàm Quy đang bận công việc, nếu Đàm Quy chủ động gọi, Mặc Trầm sẽ chẳng quan tâm đến nhật ký nữa.

Cậu hơi tiếc nuối thở dài, oán trách Đàm Quy không hiểu phong tình, tuy rằng ngày mai phải trở về, nhưng thể lực của hai người đều không kém, vận động vài tiếng cũng chẳng ảnh hưởng gì! Mặc Trầm cầm bút tiếp tục viết:

Rõ ràng tính ra thời gian cũng không ngắn, nhưng dường như chỉ chớp mắt một cái, thời gian đã vụt trôi qua, những ngày nghỉ luôn ngắn ngủi như vậy, nếu không phải có nhật ký mấy ngày nay, tôi còn tưởng chuyến du lịch mới bắt đầu từ hôm qua.

Thật ra nếu tính theo tốc độ thời gian giữa Linh giới và hiện thực, tôi còn chưa nghỉ đủ kỳ nghỉ đông của mình. Đếm thử một chút, tôi và Đàm Quy đã cùng nhau ở thế giới hiện thực 178 ngày 3 giờ 2 phút 11 giây, làm tròn lên một chút thì cảm giác như tôi đã mệt suốt 178 ngày!

Hai người chúng tôi cũng không ở mãi trong hiện thực, trong thời gian đó cũng có quay về Linh giới, nhưng vì xuyên qua thường xuyên không tốt, nên hai phần ba kỳ nghỉ chúng tôi ở Linh giới, một phần ba ở hiện thực, mà thời gian ở thế giới hiện thực trôi nhanh hơn, cho nên thực tế chúng tôi chỉ ở hiện thực khoảng nửa năm.

Nghĩ đến bà ngoại của Đàm Quy, nghĩ đến những phong cảnh hai người đã cùng nhau nắm tay đi qua, thưởng thức mỹ thực khắp nơi, suy nghĩ oán giận trong lòng Mặc Trầm lại biến mất.

Cậu tiếp tục viết: Nhưng phong cảnh bên ngoài cũng không tệ, dù sao đó là nơi Đàm Quy từng lớn lên. Trên mảnh đất đó đã nuôi dưỡng người tôi yêu, anh đã lựa chọn rời bỏ mảnh đất quen thuộc hơn ấy chỉ để sống cùng tôi!

Nghĩ đến điều này, Mặc Trầm lập tức thẳng lưng, trên mặt lộ ra vài phần kiêu ngạo.

“Anh yêu!”

Cậu đột nhiên gọi một tiếng, Đàm Quy ngẩng đầu lên, lần này người nào đó đột nhiên xuất hiện bên cạnh anh, chụt một cái thật mạnh lên mặt anh.

Đánh úp xong, Mặc Trầm lại thỏa mãn quay về chỗ, ở đoạn cuối của nhật ký viết: Tuy đây là bài cuối cùng của nhật ký du lịch, nhưng không phải là ngày cuối cùng của cuộc đời chúng tôi, có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục viết nhật ký, ghi lại từng chút một trong cuộc sống của chúng tôi.

Không có phong cảnh mỹ lệ hùng vĩ, không có những tình tiết kịch tính trắc trở đầy máu chó, chỉ có công việc ngày qua ngày không quá nhiều thay đổi, còn có những cảnh sắc nhìn mãi cũng chán, nhưng chúng tôi sẽ nắm tay nhau đi thật lâu thật lâu.

Quá khứ không cần thường xuyên nhớ lại, chúng tôi chỉ chú trọng hiện tại, nhất định sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn.

 

Tác giả có lời muốn nói:

Bộ truyện đến đây là hoàn toàn kết thúc rồi!

Cảm ơn mọi người đã đồng hành, yêu mọi người.

Editor có lời muốn nói:

Cảm ơn mọi người, mong mọi người để lại một bình luận trước khi rời đi nhé!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.