Lão Bà Của Ta Là Boss Trong Trò Chơi Vô Hạn

Chương 29: Thôn hoang vắng ( 5 )




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

“Anh Đàm, anh dọn dẹp nhà cửa gọn gàng thật đấy.”

Vừa bước vào phòng, Trần Tiểu Mặc đã không tiếc lời khen ngợi. Mà cậu dám khen thì Đàm Quy cũng dám nhận, dù sao chuyện này cũng chẳng đáng để đỏ mặt hay ngại ngùng gì.

Đàm Quy đáp lại với nụ cười nhẹ: “Cũng là do em vốn yêu sạch sẽ, nên căn nhà này đã sáng sủa, sạch sẽ sẵn rồi, anh chỉ tiện tay sắp xếp lại một chút thôi.”

Lần này bị cái hệ thống chết tiệt kia hố, lúc mới đến đây Đàm Quy chỉ mang theo đúng cái giá vẽ của mình, hành lý cũng chỉ là một cái giá vẽ mà thôi. Cái ba lô không gian chứa đạo cụ của anh thì không dám tùy tiện lấy đồ ra dùng, dù sao nơi đây cũng là phó bản có nhiều người, anh không muốn để lộ quá nhiều thông tin.

Còn lại tất cả đồ đạc trong nhà đều là của căn phòng này có sẵn – nào bàn ghế, nào sách vở – phần lớn là sách của Trần Tiểu Mặc.

Khi Đàm Quy nhìn đến đống sách ấy, ngoài sách giáo khoa ra còn có mấy quyển truyện tranh, tạp chí lẻ tẻ. Nhưng số lượng thì ít đến đáng thương, đã vậy nhìn còn cũ nát, nhàu nhĩ.

Cả buổi trưa hôm nay, anh bận rộn quét dọn căn phòng mà mình sẽ ở vài ngày tới. Đến cả gầm giường cũng kéo ra quét sạch. Ngoài việc đem chăn đi phơi nắng, anh còn phơi luôn cả đống sách đó một lượt, từng nếp gấp đều được vuốt thẳng. Tủ, bàn, từng ngóc ngách trong phòng đều được lau đến sạch bóng không vương một hạt bụi. Sức lực anh lớn, lau đến nỗi cả vết ố cũ kỹ từ năm nào cũng biến mất luôn.

Trần Tiểu Mặc xấu hổ đỏ tai: “Em cũng chẳng giúp được gì cho anh, căn nhà này bao năm nay chưa từng sạch sẽ ngăn nắp như vậy đâu.”

Nói đi cũng phải nói lại, Đàm Quy không chỉ lau dọn sạch sàn nhà mà còn tiện tay di chuyển lại vị trí bàn ghế, giường ngủ cùng những vật dụng có thể xê dịch được, khiến cách bố trí căn phòng trông thoải mái hơn hẳn. Cả không gian phòng trở nên thoáng đãng, sáng sủa hơn nhiều. Anh là kiểu người dù ra ngoài sống tạm cũng vẫn rất chú trọng chất lượng sinh hoạt và sự gọn gàng ngăn nắp.

Cái chăn mới được phơi nắng đã được anh trải lên giường một cách gọn gàng, ngay ngắn. Cái gối duy nhất thì được đặt chính giữa không lệch chút nào. Thật ra ban đầu Trần Mặc định lấy cho anh một đôi gối, vì giường trong phòng này vốn là giường đôi.

Nhưng Đàm Quy đã từ chối. Nếu chỉ có một người ngủ, thì anh nhất định phải nằm chính giữa. Nếu có thêm một chiếc gối nữa, sẽ khiến anh cảm thấy rối mắt. Với một người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế chưa khỏi hẳn, đôi lúc còn phát tác bất chợt, kiểu bày biện như thế sẽ khiến anh rất khó chịu.

Chiếc giường này ban đầu được kê sát hai mặt tường, nhưng giờ chỉ còn đầu giường áp tường, hai bên đều để chừa lối đi rộng bằng nhau. Bất kể ngủ bên nào cũng đều thuận tiện để chạy thoát khi có sự cố.

Giường làm từ gỗ đặc chạm khắc tinh xảo, trọng lượng rất nặng. Nếu là trước kia, Đàm Quy chắc chắn không thể nào di chuyển nổi. Nhưng hiện tại anh đã có đến 50 điểm lực lượng, là một nam nhân sức mạnh vượt chuẩn, đừng nói chỉ một cái giường, cho dù trên đó có ngồi cả trăm người như Trần Tiểu Mặc, anh cũng có thể nhấc cả giường cùng người lên dễ dàng.

Nghĩ đến đây, Đàm Quy không khỏi âm thầm cảm ơn hệ thống trò chơi vô hạn kia. Trong lúc làm nhiệm vụ ở phó bản, anh đã cho cơ thể thích ứng với sự thay đổi về thể chất và sức mạnh, may mà hệ thống phong ấn ký ức lại, sợ anh lỡ không kiểm soát được, một lúc nào đó có khi lại phá hủy sạch đồ đạc trong hiện thực mất.

Đó là kiểu “sức mạnh chế tạo gia” của anh — hễ có thứ gì hư hỏng hay không hoàn mỹ là Đàm Quy sẽ cảm thấy khó chịu một cách rất vi diệu, cứ như có gai trong lòng, ngứa ngáy bứt rứt.

Nếu việc nằm bên trong hay bên ngoài giường không có khác biệt gì, Trần Tiểu Mặc cũng chẳng thắc mắc nhiều. Dù sao hôm nay Đàm Quy đã đồng ý cho cậu ngủ cùng, cậu sợ Đàm Quy đổi ý nên vội vã nhét ngay cái gối của mình lên giường, như thể sợ mất chỗ trước khi bị từ chối.

Cậu cũng biết cách đặt hai chiếc gối nằm hai bên trái phải cho ngay ngắn, nhưng vấn đề là: một cái gối mới, một cái đã cũ, hoa văn trên vỏ gối thì chẳng ăn nhập gì nhau, nhìn vào đúng là khiến người có thẩm mỹ như Đàm Quy cảm thấy khó chịu.

Không nhịn được, Đàm Quy khẽ nhắc với giọng uyển chuyển:
“Vỏ gối có còn bộ nào cùng kiểu không? Anh cảm thấy nếu là một đôi thì nhìn sẽ thuận mắt hơn.”

Trần Tiểu Mặc nghe vậy, tai đỏ bừng. Anh Đàm muốn dùng một đôi vỏ gối với cậu? Vậy tính kiểu gì thì cũng giống như đang nói họ là… một đôi thật rồi còn gì!

“Em nhớ hình như trong tủ còn một bộ mới, anh chờ em một chút, em đi lấy ngay!” Nói rồi cậu như thỏ con bị dọa, vội vã chạy ra ngoài.

Đàm Quy đưa tay kéo hai chiếc gối cũ kỹ không ăn nhập nhau nhét xuống trong chăn, che kín không để lộ ra ngoài. Không nhìn thấy nữa, tâm trạng cũng dễ chịu hẳn.

Chẳng bao lâu sau, Trần Tiểu Mặc đã ôm hai cái vỏ gối mới trở lại. Vải thì là loại đỏ chói, kiểu rẻ tiền giả lụa, nhìn qua đúng là chẳng có cảm xúc gì đặc biệt. Trên bề mặt còn thêu hai con vịt nước… à không, phải nói là hai con uyên ương, chỉ là tay nghề thêu hơi tệ

Đàm Quy không nhịn được hỏi: “Cái này là gì vậy?”

Trần Tiểu Mặc vừa nhanh tay thay vỏ gối mới, vừa tiện miệng giải thích: “Là trong thôn lúc tổ chức đám cưới thì người ta tặng, gối mới hoàn toàn luôn, chỉ là hoa văn hơi đặc biệt một chút, chưa có ai dùng bao giờ.”

Quả thật nhìn là biết còn mới tinh, chỉ là… sắc đỏ tươi kia quá mức rực rỡ, vui mừng đến chói mắt. Trên bàn lại còn đặt hai cây nến long phụng hỉ đỏ có thể cháy đến tận bình minh – toàn là những thứ tượng trưng cho không khí lễ cưới, khiến khung cảnh càng thêm phần đặc biệt.

Nếu không phải vì màu chăn tương đối bình thường, loại cũ nhưng được giặt sạch sẽ kỹ càng, cộng thêm cửa sổ không dán chữ “hỉ” đỏ hay bất kỳ trang trí cưới nào, Đàm Quy thật sự suýt nữa cho rằng tối nay mình và Trần Tiểu Mặc chuẩn bị “thành hôn” tại gian phòng này.

Thấy ánh mắt Đàm Quy dừng lại nơi hai cây nến đang cháy lặng lẽ, Trần Tiểu Mặc vội giải thích: “Hai cái này cũng là dùng mấy hôm trước làm hôn sự trong thôn. Gần đây hôn sự nhiều lắm, ba em nhập sỉ về một đống, giá rẻ hơn nến trắng rất nhiều, nhìn lại còn đẹp.”

Ngôi làng này nghèo lắm. Dù là nhà thôn trưởng, vốn được coi là khấm khá nhất, cũng chẳng có nổi một món đồ điện tử ra hồn. Muốn bảo quản thực phẩm thì dùng nước giếng, nấu cơm vẫn phải dùng bếp đất truyền thống như hồi xưa.

Theo lời Trần Mặc kể thì: “Chỗ bọn em hiếm ai dùng đồ điện, mọi người tiếc tiền điện nên thường xuyên bị cắt điện. Dù có mua thì cũng dễ hỏng. Hồi trước lúc mẹ em mới gả về đây, trong nhà từng mua một cái tivi màu, nhưng vì ít khi mở nên cuối cùng cũng hư mất tiêu.”

Ngoài cái đèn điện treo ngoài sân ra, trong nhà này thứ đồ điện duy nhất có thể xem là “hiện đại” chính là cái radio cũ, à không, còn có thêm cái đèn pin siêu to bằng sắt của thôn trưởng – nhưng hai món này đều chạy bằng pin cả.

“Anh Đàm, nếu anh muốn nghe radio, e. có thể qua phòng ba lấy cho, ông ấy đi giúp làm đám cưới rồi, chắc không mang theo đâu.”

“Không cần phiền phức thế đâu, chẳng phải em từng nói nếu đụng vào đồ của ba em thì ông ấy sẽ không vui sao.”

Thật ra thì Đàm Quy cũng chẳng hứng thú gì với việc nghe radio buổi tối. Gần nửa đêm mà lỡ đâu nghe phải mấy chuyện xui xẻo thì thể nào tối nay cũng mất ngủ mất. Dù gì thì thời gian nghỉ ngơi vẫn còn dư dả, anh cũng không vội gì.

Mà Trần Tiểu Mặc vốn dĩ cũng không định đi lấy thật. Cậu bước ra cửa, mục đích chủ yếu chỉ là để… tiện tay cài then cửa phòng lại từ bên trong.

Thiếu niên lanh lẹ trèo lên giường, xốc một góc chăn lên rồi vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, gọi Đàm Quy: “Còn đứng đó làm gì vậy, ban đêm lạnh lắm, vào ổ chăn ấm hơn nhiều.”

Đàm Quy: …

Nếu anh nhớ không lầm thì… đây là phòng mình mà? Nhưng thôi, dù sao anh cũng là người đến tá túc, vẫn nên giữ phép lịch sự với chủ nhà. Mà Trần Tiểu Mặc cũng không có gì quá đáng, chỉ là hơi… nhiệt tình và thân thiết một chút.

Đàm Quy cởi giày, leo lên giường, kéo chăn cho phẳng. Bình thường khi ngủ, anh luôn nằm ngửa ngay ngắn, hai tay đan lại để lên bụng, là một tư thế vô cùng nghiêm túc và quy củ.

Ánh nến trong phòng vẫn đang lay động, cửa sổ có khe hở thông gió, không lo chuyện thiếu oxy. Không có gì để giải trí, Đàm Quy cũng nhắm mắt lại, chuẩn bị đi ngủ.

Nhưng người nằm bên cạnh anh— Trần Tiểu Mặc — không định yên như vậy. Cậu lặng lẽ ngắm nhìn sườn mặt anh Đàm, sống mũi cao thẳng, hàng mi dài, làn da trắng mịn và sắc môi nhạt nhòa tinh tế. Tất cả đều khiến người ta cảm thấy dễ gần, thoải mái, và rất… muốn thân thiết.

Tuy rất muốn lại gần, nhưng Trần Tiểu Mặc không dám. Một nam nhân làm sao lại có thể thân cận nam nhân được chứ? Cậu sợ bị anh Đàm cho là b**n th**.

Trong lòng rối rắm, Trần Tiểu Mặc cố bắt chước tư thế của Đàm Quy, cũng nhắm mắt lại định ngủ. Nhưng ngay bên tai nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của người kia, khiến cậu chẳng tài nào chợp mắt nổi.

Cuối cùng, không nhịn được nữa, cậu khẽ hỏi:
“Anh Đàm, anh ngủ rồi sao?”

Tiếng hít thở nhẹ nhàng vang lên bên tai, phảng phất như gió thổi qua, muốn làm ngơ cũng khó. Đàm Quy đành mở mắt ra: “Còn chưa ngủ.”

Trần Tiểu Mặc lập tức tranh thủ tìm chuyện để nói: “Em ngủ rất ngoan, không ngáy, cũng không lăn lộn. Anh đừng lo.”

Đàm Quy “ừ” một tiếng, rồi lại nhắm mắt lại: “Anh biết rồi. Giờ khuya rồi, mau ngủ đi, ngủ sớm dậy sớm mới tốt cho sức khỏe.”

Hôm nay anh vừa ngồi xe đường dài, vừa nấu cơm, tiếp nhận ký ức bị phong ấn một cách dồn dập, lại còn vẽ liền một lúc mười bức tranh. Sau đó lại liên tục làm việc không ngơi nghỉ – toàn là những việc tỉ mỉ, đòi hỏi thủ công và tinh lực.

Tuy thể lực anh rất mạnh, nhưng tinh thần không dồi dào như vậy. Giờ nằm lên chiếc gối bông mềm mại, cả người từ trong ra ngoài đều mỏi mệt rã rời.

“Ừm, em biết rồi. Em ngủ ngay đây.”

Thế nhưng chưa đến vài phút sau, Trần Tiểu Mặc lại nhỏ giọng hỏi lần nữa: “Anh Đàm, anh ngủ rồi sao?”

Đàm Quy không thể không mở mắt lần nữa, nghiêng người nhìn sang Trần Tiểu Mặc. Ánh nến mờ nhạt trong phòng rọi lên khuôn mặt cậu, khiến những đường nét vốn đã mềm mại lại càng thêm dịu dàng, nhu hòa.

Ngay khoảnh khắc đó, Trần Tiểu Mặc nhìn thấy Đàm Quy như đang ở giữa ánh sáng và bóng tối, mỏi mệt, thanh tĩnh, gương mặt tựa như rũ bỏ hết mọi d*c v*ng trần thế, mang một vẻ đẹp ma mị đến kỳ lạ.

Cậu ngẩn người trong vài giây, rồi đỏ bừng mặt, lúng túng xin lỗi: “Thật xin lỗi nha… em có phải… không cẩn thận đánh thức anh rồi?”

“Không, thật sự không có.” Đàm Quy bình tĩnh đáp, giọng không hề mang theo chút dỗ dành nào, “Em nói khẽ lắm, nếu anh mà đã ngủ say thì chắc chắn không nghe thấy đâu. Anh là người rất thẳng thắn, không thích nói dối.”

Nhưng nếu Trần Tiểu Mặc cứ tiếp tục như vậy mãi thì đúng là hơi khó chịu thật. Anh đành nói thẳng: “Em có chuyện gì thì cứ nói đi, giờ cũng chưa muộn lắm đâu.”

“Không có gì đâu, chỉ là… đột nhiên đổi chỗ ngủ, hơi khó quen một chút.” Trần Tiểu Mặc vừa tự kiếm cho mình cái cớ, vừa dừng lại một lúc rồi dè dặt hỏi tiếp, “Anh Đàm, vậy em hỏi thật đấy nha?”

“Ừ, em hỏi đi.” Đàm Quy cũng không từ chối. Với tình hình thế này thì anh xác định đêm nay khó mà ngủ ngon nổi.

“Ờm…” Thiếu niên co người lại như cô tiểu thư khuê các cổ đại chuẩn bị gả đi, vừa ngại ngùng vừa xoắn xuýt, cả người như sắp tan vào chăn. Cuối cùng cũng thốt ra, “Anh có… đối tượng chưa?”

Cậu vừa hỏi xong liền cảm thấy câu hỏi này hơi riêng tư, vội vàng bổ sung: “Là do ba em luôn bắt em sớm tìm đối tượng rồi kết hôn. Nhưng em không thấy chuyện kết hôn có gì hay ho, nên mới muốn hỏi thử anh nghĩ sao thôi.”

“Có rồi.” Đàm Quy trả lời vô cùng dứt khoát.

“Cái gì?!” Trần Tiểu Mặc lập tức bật dậy, chăn trên người cũng bị hất văng ra. May mà Đàm Quy phản ứng nhanh, giơ tay kéo lại chăn kịp lúc, nếu không thì giữa đêm khuya giá lạnh thế này, Trần Tiểu Mặc chắc phải run cầm cập trong bộ quần áo mỏng kia mất.

“Em ngồi dậy làm gì thế?” Đàm Quy hỏi, “Nếu muốn đi vệ sinh thì cứ đi đi.”

Dù gì đây cũng là nhà của Trần Tiểu Mặc, cậu ấy chắc chắn quen thuộc chỗ này hơn anh nhiều. Một thanh niên, chẳng lẽ đi WC cũng cần có người đi cùng?

Trần Tiểu Mặc mặt mày ủ rũ, lại nằm trở về, chui thẳng vào trong chăn, nằm thẳng đơ như…
xác sống.

Giọng nói buồn bã đến mức có thể nghe ra cả đám mây xám đè trên đầu: “Không có gì… chỉ là em quá bất ngờ thôi.”

“Cũng đúng,” Trần Tiểu Mặc thì thầm, “Anh lớn lên đẹp trai như vậy, tuổi cũng tới rồi, có người yêu là chuyện rất bình thường.” Nếu không phải vì Đàm Quy quá ưu tú, cậu cũng đâu có vừa gặp đã để ý.

Huống chi anh Đàm lại đến từ bên ngoài, nơi đó phồn hoa biết bao, cám dỗ biết bao, có người yêu cũng là lẽ thường tình… Không có thì mới kỳ lạ ấy.

Đáng giận! Trần Tiểu Mặc nhịn không được cảm thấy trong lòng có chút khó chịu, một loại không cam lòng mơ hồ dâng lên. Cậu cũng chẳng rõ vì sao lại thấy vậy. Dù sao… cậu và Đàm Quy đều là nam, có gì mà phải để ý?

Có thể là do trong sách viết, dưới chân núi nữ nhân như hổ, gặp thì phải tránh xa ngàn dặm.
Cũng có thể là vì câu thành ngữ kia —“Đàn ông có phụ nữ rồi thì sẽ quên anh em.”
Tuy hôm nay mới gặp anh Đàm lần đầu, nhưng cậu cảm thấy hai người rất hợp, nếu cậu có anh trai, chắc chắn phải giống như Đàm Quy vậy.

Cậu ngập ngừng hỏi, giọng mang theo chút ghen tị lẫn tiếc nuối:
“Vậy… người yêu của anh có phải… rất xinh đẹp không? Cũng rất ưu tú?”

Đàm Quy nhìn khuôn mặt Trần Mặc, bình thản trả lời:
“Thật sự rất xinh đẹp, cũng rất ưu tú.”

Đáng giận thật! Dù ánh nến trong phòng mờ mờ tối tối, Trần Tiểu Mặc vẫn nhìn rõ khóe môi Đàm Quy hơi cong lên, là nụ cười rất tự nhiên, vô cùng dịu dàng khiến tim cậu khẽ run động.

Nhưng nụ cười đẹp đẽ như vậy… lại không phải vì cậu mà nở rộ, mà là vì một người phụ nữ nào đó, gương mặt cậu còn chưa từng thấy qua! Không trách được sách nói, dưới chân núi nữ nhân đều là hồ ly tinh, mê hoặc đến nỗi khiến anh Đàm của cậu thần hồn điên đảo!

Trong bụng Trần Tiểu Mặc như đang bốc hơi chua loét, cả miệng như ngậm đầy giấm già nhiều năm, đến mức nói ra cũng nồng mùi giấm:
“Anh Đàm, không phải em cố ý nói linh tinh đâu, nhưng em nghe người ta nói, phụ nữ mà quá xinh đẹp thì phải canh cho kỹ, không là bị người ta cướp mất thì biết làm sao!”

Giọng nói của cậu vừa chua vừa ấm ức:
“Anh ra ngoài làm việc một mình, sao không dẫn chị ấy theo? Hay là… chị dâu ở nhà phải trông con nên không đi được? Em nói anh nghe nha…”

Trong đầu cậu giờ đã hiện lên cả đống kịch bản vừa u ám vừa cay cú, mùi giấm chua còn nồng nặc hơn cả hũ dưa chua ngâm lâu năm.

“Chúng ta còn chưa kết hôn, không phải vợ chồng.” Đàm Quy nhìn cậu bằng ánh mắt hơi quái dị, nhấn mạnh từng chữ, “Hơn nữa… chúng ta cũng sẽ không có em bé.”

Trần Tiểu Mặc là người rất biết bắt trọng điểm, lập tức nắm chặt lấy mấu chốt, dè dặt hỏi:
“Vì sao lại không có em bé? Là chị dâu… à không, bạn gái của anh không thể sinh, hay là… anh Đàm anh… không được?”

Bạn gái thì sao chứ, bạn gái sớm muộn gì cũng chia tay thôi! Đàm Quy nhất định sẽ nghĩ lại cho kỹ, người bạn gái kia chắc chắn không hợp với anh chút nào!

Trần Tiểu Mặc đang nghĩ miên man thì nghe Đàm Quy mở miệng, giọng điệu lạnh nhạt:
“Ạn không có bạn gái, chỉ có bạn trai.”

Ầm! Một tia sét như bổ thẳng xuống đầu Trần Tiểu Mặc! Cậu không biết trong đầu mình lúc đó đang nghĩ cái gì nữa, nhưng câu vừa rồi giống như bùng nổ cả thế giới quan.

“Bạn… trai?!” Giọng cậu vang lên như thể vừa phát hiện ra lục địa mới, đầy kinh ngạc, sửng sốt:
“Hai nam nhân… cũng có thể ở bên nhau sao?”

Đàm Quy nghiêm túc gật đầu, dùng giọng nói hết sức chắc chắn đáp:
“Đương nhiên rồi. Tình yêu chân chính không phân biệt giới tính. Chỉ cần thật lòng thích nhau, thì hoàn toàn có thể ở bên nhau. Nếu không thích nữ nhân, cũng đừng vì cái gọi là nối dõi tông đường mà làm khổ một cô gái lương thiện!”

Trần Tiểu Mặc nghe vậy thì lập tức mặt mày nghiêm nghị gật đầu:
“Em hiểu rồi! Em sẽ không tùy tiện cưới một nữ nhân chỉ vì bị ép buộc. Dù ba em có dọa sống dọa chết thì em cũng tuyệt đối không thỏa hiệp!”

Đàm Quy bật cười:
“Cha mẹ cũng rất quan trọng, cần cố gắng giữ cân bằng giữa gia đình và bản thân. Nhưng cuối cùng, chính mình mới là người phải sống cuộc đời đó.”

“Anh Đàm, anh nói chuyện nghe quá có lý, em nghe cái gì cũng thấy có đạo lý… anh thật sự là người tốt.”

Đột nhiên bị phát cho một tấm thẻ “người tốt”, Đàm Quy: “…”

Anh là người tốt thật, nhưng hiện tại cái người tốt này chỉ muốn ngủ. Đàm Quy liếc nhìn chiếc điện thoại bên cạnh, thời gian đã gần mười giờ đêm. Nếu còn không đi ngủ, e là đến cả quỷ cũng phải tới gõ cửa.

“Được rồi, đừng nói nữa. Giờ thật sự khuya rồi, ngủ sớm một chút đi.” Anh nói.

Lần này, Trần Tiểu Mặc không tiếp tục quấy rầy nữa, chỉ im lặng nằm bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe tiếng hít thở của Đàm Quy dần trở nên mềm nhẹ và đều đặn.

Chờ đến khi Đàm Quy thật sự ngủ say, cậu mới khẽ mở mắt. Đôi mắt vốn trong trẻo phân minh nay dưới ánh nến lập lòe lại trở nên tối đen.

Màu đen trong mắt như bị ngấm thêm ánh đỏ rực, rồi theo thời gian trôi qua, khi bên ngoài hẻm nhỏ vang lên tiếng chiêng trống u ám, ánh đỏ trong mắt cậu vụt tắt, đồng tử lập tức trở lại màu đen thuần túy.

Thiếu niên nhẹ nhàng ngồi dậy, hai bàn tay tái nhợt vươn ra, thật cẩn thận che lại đôi tai của Đàm Quy đang ngủ say.

Anh Đàm mới vừa ngủ được một lát, không thể để anh bị tiếng ồn bên ngoài làm tỉnh lại.

Tiếng chiêng trống rền vang kéo dài từ đầu thôn đến cuối thôn, từng tiếng gõ như xuyên qua bóng đêm. Âm thanh ấy đương nhiên cũng khiến những người chơi ẩn mình trong các căn phòng khác tỉnh giấc.

Gã mặc tây trang nghiêm túc lập tức ra lệnh cho những người chơi cùng nhóm:
“Quả nhiên đêm nay có chuyện lạ… Mau chóng chèn kín cửa lại! Cửa sổ cũng phải che kín!”

Anh ta do dự chốc lát rồi nói tiếp:
“Tắt hết đèn lửa đi, chỉ để lại một mồi lửa là được.”

Ở giai đoạn này, phần lớn người chơi đều chỉ thêm điểm vào lực lượng hoặc nhanh nhẹn, nhưng lại không ai chú ý đến kháng độc. Mà trong phòng thì không có bệ bếp hay ống khói, nên khi đã đóng kín cửa sổ, bịt chặt mọi khe hở để tránh quỷ mò vào… thì chưa chắc đã tránh được cái chết, chưa bị quỷ giết thì đã có thể bị ngạt khí hoặc ngộ độc khí carbon monoxide mà chết trước.

“Nhưng nếu đóng cửa kín mít thế này, thì làm sao chúng ta biết tình hình bên ngoài ra sao?”

“Cứ để tôi lo.” Một người chơi cấp C móc ra một cái gương hóa trang mini.

Anh ta xé lớp giấy dán bảo vệ ra, dán gương lên cửa sổ đã bịt kín. Ngay lập tức, thông qua mặt gương, họ có thể nhìn rõ hình ảnh bên ngoài như thể đang nhìn trực tiếp qua kính.

Nhìn thấy hình ảnh “thần kỳ” hiện ra trong gương, những người chơi khác đều ồ lên thán phục, lập tức xúm lại xung quanh người đó.

“Cái này cũng quá lợi hại rồi đi?!”

“Anh Trương, đây có phải là đạo cụ truyền thuyết mà người ta đồn có thể mang ra khỏi phó bản, kiểu vật phẩm đặc biệt không vậy?”

Trong phó bản này, đạo cụ vốn đã cực kỳ khan hiếm, mà những thứ có thể mang ra khỏi phó bản thì lại càng quý hiếm như lông phượng sừng lân. Đám người chơi hôm nay đã lang thang cả một ngày ngoài thôn, vậy mà không ai tìm được lấy một đạo cụ, điều này cho thấy nơi này chẳng những NPC nghèo rớt mồng tơi, mà đến cả tài nguyên cũng thiếu thốn đến đáng thương.

Chiếc gương nhựa nhỏ trong tay anh Trương rõ ràng không phải vừa mới có, mà là đạo cụ đã mang theo người từ trước đến giờ.

Bị vây quanh bởi đám người chơi khác,anh Trương – một người chơ cũ – nở nụ cười đắc ý, khóe môi nhếch nhẹ:
“Cũng không có gì đặc biệt đâu, chỉ là đạo cụ phẩm chất màu xanh lục thôi mà. Thật ra thì tác dụng cũng không lớn lắm… chỉ là không giới hạn số lần sử dụng thôi.”

Vừa nghe đến bốn chữ “không giới hạn sử dụng”, cả đám người chơi lập tức hít vào một hơi lạnh, ánh mắt đều lộ vẻ hâm mộ lẫn ghen tị, rối rít giơ ngón tay cái với ạn Trương.

Mấy người chơi mới lại không mấy bận tâm, thậm chí còn cảm thấy hành động vây quanh để xem một cái gương nhỏ như vậy thật ngốc nghếch. Rõ ràng họ vẫn chưa thật sự nhận thức được sự tàn khốc của thế giới trò chơi vô hạn này.

“Đội chiêng trống sắp đến khu vực chúng ta rồi,” có người lên tiếng nhắc nhở, “Mọi người nhớ, khi họ đến gần… ngàn vạn lần phải cố gắng nín thở!”

Chiếc gương nhỏ lúc này giống như một màn hình điện thoại, phản chiếu cực kỳ rõ nét hình ảnh bên ngoài. Một cỗ kiệu đỏ quỷ dị đang dần dần đi tới từ phía đầu thôn. Những người khiêng kiệu mặt trắng bệch, không chút sinh khí. Dù đang tấu lên khúc nhạc vui vẻ của lễ cưới, nhưng lại khiến người ta sởn da gà vì cảm giác âm u khó tả.

Đi sát cạnh cỗ kiệu là một bà mối khoa trương đến mức kinh dị. Gương mặt không biết đã bôi bao nhiêu lớp son phấn, hai má hồng đỏ chói đến dị hợm, mỗi bước đi là một lớp phấn rơi xuống, giống như vôi quét tường, tạo thành một vệt trắng dài kéo lê trên mặt đất.

Cả đám người căng mắt nhìn, nhưng vẫn không nhìn rõ được mặt mũi thật sự của bà mối kia, chỉ thấy trên đỉnh đầu bà ta cài một đóa hoa đỏ to rực, khuôn mặt đeo nụ cười giả tạo cứng ngắc, cả người toát ra khí âm u lạnh lẽo như từ địa phủ bước ra.

Nhưng mà… không chỉ đơn giản là “âm phủ” nữa, khi đội ngũ mỗi lúc một tiến gần, mọi người cũng dần thấy rõ chi tiết. Lúc này, một người trong nhóm rùng mình hét lên:

“Không phải người! Là bà mối bằng giấy!”

Tiếng nói run rẩy, nhưng rõ ràng. Quả thật, đó không phải là người sống mà là một hình nhân giấy được dán lên khung xương, đội lốt bà mối.

Ngay sau đó, lại có người mắt tinh phát hiện điểm khác thường:
“Chân… chân của bọn họ kìa!”

Mọi người nín thở nhìn kỹ, từ những người khiêng kiệu, đến nhóm thổi kèn xô na, khua chiêng gõ trống, tất cả bọn họ đều lơ lửng giữa không trung, chân không hề chạm đất. Một cảnh tượng lạnh sống lưng đến dựng tóc gáy!

“A!” Một người chơi mới chưa từng thấy cảnh tượng kinh dị đến mức này không kìm được hét lên. Nhưng cô ta lập tức bị gã mặc tây trang bịt miệng lại bằng một chiếc giẻ lau, hạ giọng quát giận:

“Muốn ch·ết thì hét tiếp đi!”

Xử lý xong, anh ta liếc nhanh sang màn hình phát trực tiếp trong phòng mình, khung bình luận bắt đầu dậy sóng, làn đạn (bình luận bay ngang) xuất hiện những câu cực kỳ cực đoan và quái dị, toàn những thứ trong thế giới thực chắc chắn bị kiểm duyệt, giờ lại hiển hiện không che đậy:

【Vặn gãy cổ nó đi】

【Gi·ết nó! Tao thưởng cho mày, không làm thì tao trừ điểm mày】

【Nhiệt độ phát sóng quá thấp bị trừ tích phân đấy. Giải quyết nó đi, tao giới thiệu bạn mới cho mày】

Hiển nhiên, so với những nội dung “hòa bình – thân thiện”, người xem phát sóng trực tiếp lại càng ưa thích những cảnh máu me, bạo lực, tàn sát lẫn nhau. Đặc biệt là hình ảnh người chơi quay sang công kích, phản bội hay giết hại lẫn nhau, đó mới là thứ khiến họ hào hứng bàn tán, xem say như điếu đổ.

Ngay cả gã mặc tây trang, vốn tự nhận mình là người tốt, trong khoảnh khắc ấy cũng không tránh khỏi lóe lên một ý nghĩ độc ác. Phát sóng trực tiếp này quá mức ác ý, chẳng khác nào cố tình dẫn dụ người chơi ra tay với đồng đội. Dù đây là phó bản không yêu cầu đạo đức, nhưng tình huống như vậy khiến anh ta cũng không khỏi dè chừng. Có vẻ về sau khi tham gia phó bản, cho dù là người chơi lâu năm, cũng không thể dễ dàng tin tưởng bất cứ ai, đặc biệt là những kẻ bật livestream.

Mà tiếng thét chói tai vừa rồi hiển nhiên đã thu hút sự chú ý của quỷ quái. Đội ngũ quỷ quái đang đi tới đột nhiên dừng lại, và sau khi quan sát kỹ các kiến trúc xung quanh, đám người chơi lạnh cả sống lưng, đội rước kiệu… dừng lại ngay trước căn phòng mà họ đang trốn.

Từ chiếc gương, từng đôi mắt của những sinh vật bên ngoài đồng loạt quay đầu nhìn về phía căn phòng, như thể có chung một ý thức. Những con mắt đó hoặc là không có tròng trắng, hoặc là toàn lòng trắng không có đồng tử, nhìn qua cực kỳ khủng khiếp.

Rèm cửa bị vén lên một góc, một đôi chân nhỏ mang giày thêu đỏ thò ra. Cây cối hai bên đường lớn đứng im lìm, rõ ràng là không có gió, thế mà rèm lại tự động bị nâng lên…

Chẳng lẽ… cô dâu trong kiệu muốn bước ra?!

Dù bình thường có không tin mấy chuyện thần quái, thì ai cũng từng nghe qua nữ quỷ mặc áo cưới đỏ, một khi xuất hiện thì chắc chắn hóa thành lệ quỷ, giết người không chớp mắt!

Cả đám người chơi không ai dám thở mạnh, vô thức nín thở, căng như dây đàn. Một vài người còn hung hăng liếc về phía cô gái lúc nãy hét lên, nếu tối nay thật sự có người phải chết, thì phải để người gây họa chết trước!

May mắn là đội ngũ quỷ quái chỉ dừng lại chốc lát. Bà mối bằng giấy cất giọng lanh lảnh, sắc nhọn như dao cạo:

“Cô nương, giờ lành sắp tới rồi, chúng ta phải mau lên đường thôi~”

Đôi giày thêu đỏ thoắt cái đã rụt trở vào trong kiệu. Đội ngũ rước dâu lại bắt đầu khua chiêng gõ trống, dần dần rời đi, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt trong gương.

Một người thở phào, mồ hôi lạnh túa ra, khẽ hỏi bằng giọng nhỏ như muỗi:

“Vậy là… quỷ đã đi thật rồi sao?”

Gã mặc tây trang lắc đầu, vẻ mặt căng thẳng:
“Tôi cũng không chắc…”

Dù trước đó bắt tắt đống lửa trong phòng, nhưng lúc này anh ta lại châm một cây nến trắng- là đạo cụ mua được trong thương thành hệ thống.

【Ngọn nến đuổi quỷ】
Phẩm chất: Trắng
Giá: 5 đồng vàng
Không thật sự có năng lực đuổi quỷ, nhưng quỷ quái không thích mùi hương của ngọn nến, nên thường sẽ tránh xa.
Nếu có quỷ đang ở gần, ngọn nến sẽ cháy rất nhanh.

Gã mặc tây trang cũng chẳng hy vọng gì vào tác dụng “đuổi quỷ” của cây nến, nhưng tốc độ thiêu đốt có thể dùng để phán đoán khoảng cách của quỷ quái.

Chờ đến khi sáp nến bắt đầu chảy chậm lại, ngọn lửa cháy ổn định như bình thường, anh ta mới dùng nó châm lại đống lửa trong phòng, trầm giọng nói:
“Ổn rồi, tạm thời quỷ đã đi. Nhưng chưa chắc là không quay lại. Mọi người giữ tỉnh táo, đợi đến trời sáng rồi ngủ sau.”

Trong khi đó, đoàn rước kiệu bên ngoài tiếp tục di chuyển với tốc độ rất nhanh, chẳng bao lâu đã đến trước một căn nhà treo bốn chiếc đèn lồng: hai đỏ, hai trắng. Theo tập tục dân gian, điều này có nghĩa: nhà này vừa có hôn sự, lại vừa có tang sự.

Nghe tiếng khua chiêng trống, Trần Quang – thôn trưởng – nắm chặt tay, khớp ngón tay trắng bệch. Nhưng rồi ông ta từ từ thả lỏng, phủi phủi tro bụi tưởng tượng trên người, rồi lấy gương mặt đầy nếp nhăn gượng gạo nặn ra một nụ cười cứng đờ.

“Tân nương tới rồi! Nhanh ra cửa đón dâu! Mang quan tài tân lang ra đi!”

Ngay khi lời ông vừa dứt, quan tài đặt trước linh đường chợt vang lên âm thanh lạo xạo, như thể có thứ gì bên trong đang cố gắng bò ra ngoài.

Một giọng nữ chói tai vang lên, là bà mối bằng giấy, xuất hiện đồng thời trong đại sảnh vừa được bài trí cả hỉ đường lẫn linh đường. Giọng bà ta nhọn hoắt như dao cứa, khanh khách cười nói:

“Tân lang hôm nay không tệ đâu”

“Thôn trưởng vất vả rồi.”

Trần Quang lau mồ hôi lạnh trên trán, dù đã từng trải qua rất nhiều chuyện kỳ dị, mà lúc này sau lưng ông vẫn ướt đẫm:
“Không vất vả, không vất vả… đều là vì thúc đẩy một mối hôn nhân tốt đẹp thôi mà.”

Tân lang quan tài — người được gọi là chú rể trong quan tài — không ai khác, chính là một thanh niên trong thôn Trần gia mới vừa chết bất đắc kỳ tử. Thi thể anh ta vừa được đặt trong linh đường, chưa kịp đưa đi chôn.

Lúc này, cô dâu đội khăn voan đỏ, đi giày thêu bước ra từ trong cỗ kiệu đỏ. Trên người cô ta mặc bộ hỉ phục tinh xảo, cổ xưa đến mức tưởng như bước ra từ sử sách.

Ngay sau đó, nắp quan tài từ từ bật mở, thanh niên mặc tây trang hiện đại, trước ngực đeo một bông hoa đỏ nhỏ, thẳng lưng ngồi dậy, không chút do dự.

Hai người, một người như từ quá khứ, một người như sống ở hiện tại.
Hai thời đại, hai thế giới, nhưng chẳng ai dám chỉ ra sự quái lạ này.

Dưới sự “chủ trì” của thôn trưởng và lời xướng phụ của bà mối bằng giấy, cả đám người đều cố gắng phối hợp hoàn thành buổi hôn lễ kỳ quái chẳng ra cổ đại cũng chẳng phải hiện đại này.

Người thổi kèn xô na đứng ở linh đường thổi một đoạn nhạc cưới sau cùng, rồi buổi “lễ cưới” này chính thức kết thúc. Cô dâu khẽ nâng tay, cổ tay đeo vòng bạc trắng muốt. Ngay khi cô ta nhấc tay, cỗ quan tài nặng nề bỗng bay lên, lơ lửng không trung, rồi chậm rãi rơi vào đoàn rước dâu phía sau.

Bà mối cười khanh khách: “Chúng ta mang theo tân lang quan tài và tân nương đi trước nha. Mọi người cứ ăn ngon uống tốt!”

“Ăn ngon uống tốt.”
Trần Quang thuần thục đốt một phong bao đỏ thật dày, đựng đầy tiền giấy, đưa tiễn bà mối.

Chờ đến khi tiếng kèn xô na đã hoàn toàn biến mất, Trần Quang mới cảm thấy chân mềm nhũn, suýt nữa ngã khuỵu.

“Hôm nay… đúng là một đêm hung hiểm thật rồi.”

Trước kia mỗi lần có chuyện quỷ quái, chó trong thôn còn dám sủa, vậy mà hôm nay… ngay cả một tiếng cũng không dám phát ra.

Ông thở dài, chẳng biết đêm nay đã tiễn đi bao nhiêu lệ quỷ

Mọi người vội vàng đỡ lấy Trần Quang:
“Thôn trưởng, ông vất vả rồi. Hay là vào nhà nghỉ ngơi một chút đi?”

Tuy rằng thân thể mệt rã rời, nhưng Trần Quang vẫn khó lòng yên tâm. Ông lo cho thôn dân một phần, nhưng trong lòng vẫn còn một người chiếm vị trí nặng nhất là con trai của ông.

Con ông vừa trẻ trung lại khôi ngô, lỡ đâu bị một con lệ quỷ để mắt tới thì biết làm sao? Tối nay đón cưới ít ra còn trông giống người trẻ tuổi, chứ vài hôm trước còn có cả một bà lão bị đưa đi. Ai… mỗi ngày trôi qua đều như đang làm nghiệp, đúng là phải nhanh chóng tìm cách gả con trai đi, để nhà họ Trần còn có người kéo dài hương hỏa!

Nghĩ đến đó, ông lập tức không tài nào ngủ được, vội vàng chạy đến từ đường, đứng trước tượng thần phụ trách hôn nhân, vô cùng thành kính thắp ba nén nhang:

“Thần linh phù hộ, cầu cho con con sớm tìm được một người trẻ trung, dịu dàng, xinh đẹp, là đối tượng tốt nhất để thành thân!”

Tượng thần trong từ đường cũng không phải lần đầu tiên nhận hương khói của Trần Quang. Mỗi khi trong thôn có chuyện gì, ông ta đều đến khấn bái. Lần nào cũng thành tâm khẩn thiết, lễ nghi đầy đủ.

Nhìn thấy lòng thành như vậy, thần linh hiển nhiên động lòng từ bi, định bụng sẽ gắn cho con trai Trần Quang một mối nhân duyên, xem thử rốt cuộc con trai ông ta đang ở đâu

Một sợi tơ hồng mảnh như sợi tóc — mà người thường không thể nhìn thấy — từ thần tượng trong từ đường bay ra, lượn theo gió, mang theo ý chỉ se duyên của thần linh.

Thế nhưng khi vừa bay đến gần vị trí Trần Tiểu Mặc, sợi tơ ấy liền vỡ nát trong nháy mắt, không chỉ đứt lìa mà trên thân tượng thần còn hiện lên một vết nứt rõ rệt!

Thần linh giật mình:
Con trai của Trần Quang rốt cuộc là cái thứ gì vậy?!
Vừa kết duyên thôi mà đã khiến tượng thần xuất hiện khe nứt là đủ thấy oái oăm cỡ nào.

Không chần chừ thêm nữa, tượng thần lập tức tự động từ chối lời cầu khấn, dứt khoát không nhận hương của Trần Quang nữa.
“Thời đại đã khác rồi, ép duyên là không được. Để người trẻ tự quyết định đi.”

Mà Trần Tiểu Mặc, cậu con trai khiến tượng thần cũng phải “bó tay”, thật ra vẫn chưa ngủ chút nào.

Cậu vẫn nằm yên trong tư thế nghiêng người, lặng lẽ nhìn anh Đàm của mình suốt mấy tiếng đồng hồ, ánh mắt càng nhìn càng mê mẩn.

Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Đàm Quy, cậu đã cảm giác người này là của mình, nên thuộc về mình. Giờ phút này, người nằm bên cạnh cậu chính là anh Đàm vậy vì sao không thể luôn luôn là như thế?

Mọi người đều nói cậu lớn lên rất đẹp, chắc Đàm Quy cũng thấy vậy, phải không? Cái cách anh nhìn mình, dịu dàng mà thân thiết như thế…

Lúc này, từ sảnh chính nhà Trần gia, bầy chim bồ câu đột ngột bay ra, vang lên mười hai tiếng gù rõ ràng, như một tín hiệu tà dị.

Ngay sau đó, đội rước tân lang quan lại một lần nữa dừng lại trước gian nhà khí phái nhất trong thôn.

Đúng như dự đoán của các người chơi:
Không cần dùng đạo cụ nào cả, chỉ bằng bản lĩnh của mình, nữ quỷ trong kiệu đã có thể xuyên qua tường để nhìn rõ tình hình bên trong từng căn phòng.

Nhưng khả năng này chỉ thuộc về nữ quỷ mặc váy đỏ trong kiệu — cô ta là một tân nương đã tự tử trong đêm tân hôn.

Chuyện xảy ra là vì cha mẹ ép gả cô ta cho một ông già vừa xấu vừa đáng sợ, cô ta là người “nhan khống” — theo đuổi vẻ đẹp đến mức cực đoan — không chịu nổi cảnh bị một người như thế “làm bẩn” bản thân, nên đã lặng lẽ treo cổ tự vẫn trong đêm cưới.

Rèm kiệu lại một lần nữa tự động lay động không cần gió, từ trong kiệu, nữ quỷ mặc váy đỏ lặng lẽ nhìn thấy khuôn mặt đang ngủ yên tĩnh bên trong căn phòng.

Bất kể là lúc còn sống hay sau khi chết, cô ta chưa từng thấy người đàn ông nào anh tuấn đến vậy.

Gương mặt đó như thể thần linh tự tay tạc ra, sống mũi cao, chân mày đậm, đôi mắt khẽ khép, hàng mi dài và làn tóc rủ xuống — không một nét nào không đập vào tim cô ta.

“Đây là nam nhân đến từ đâu?”
“Vì sao cả đời cô ta chưa từng gặp được?”

Ánh mắt cô ta hoàn toàn dừng lại trên gương mặt ấy — Đàm Quy — hoàn toàn phớt lờ Trần Tiểu Mặc đang nằm ngay bên cạnh.

Một giọng nói từ bà mối vang lên nhắc nhở:

“Cô nương, vì sao còn chưa lên đường?”

Từ phía dưới lớp khăn voan đỏ, giọng nữ e thẹn vang lên:
“Tôi còn muốn… cưới thêm một người nữa.”

Nam nhân có thể tam thê tứ thiếp, vậy cô ta— một nữ quỷ mạnh mẽ, tam phu tứ hầu chẳng phải quá hợp lý?

Cô ta đã nghĩ sẵn cả rồi. Người trong quan tài là phu quân danh chính ngôn thuận, nếu người vừa ý kia… không thích thì đuổi phu quân đi là được.

Giấy trát bà mối nhanh chóng dò hỏi tình hình, rồi nói:

“Không được, cô nương à, người kia hình như là người bên ngoài, hiện tại chưa đến thời điểm, nếu muốn… phải chờ thêm tám, chín ngày nữa.”

Nữ quỷ gật đầu trong im lặng.

Hôm nay không cưới được thì thôi, dù sao cô ta cũng chết nhiều năm, thứ cô ta không thiếu chính là thời gian.

Nhưng nếu đã muốn cưới, thì phải đánh dấu trước, không thể để người khác giành mất. Để thể hiện thành ý, quỷ tân nương mặc áo cưới đỏ quyết định đích thân vào tận phòng đặt dấu ấn.

Con chó Đại Hoàng bị buộc trong sân đột nhiên tru lên điên cuồng, sủa dữ dội không ngừng. Thế nhưng chỉ thấy nữ quỷ khoác áo cưới đỏ nhẹ nhàng nâng tay áo một luồng âm khí cuốn tới, Đại Hoàng lập tức bị đánh ngất.

Rất nhiều nhà trong thôn từng dán phù chú, treo bát quái kính trừ tà, nhưng những thứ đó đối với nữ quỷ hỉ này mà nói là hoàn toàn vô dụng.

Cô ta tiến bước không ngừng, kiên định hướng về phía mục tiêu, căn phòng mà Đàm Quy đang ngủ. Trên đường đi, cô ta còn tháo vòng tay bạc luôn đeo không rời, chuẩn bị dùng làm của hồi môn, biểu hiện thành ý chân thật muốn “kết hôn”.

Nhưng…

Khi cô ta chưa kịp phá cửa, hai chân bỗng nhiên như bị đóng đinh, không cách nào nhúc nhích!

Từ bên dưới khăn voan đỏ, hai hàng huyết lệ chảy dài xuống má, cô ta run rẩy, không hiểu vì sao bản thân lại bị trói cứng như vậy.

Chính lúc này, ánh mắt nữ quỷ lần đầu tiên nhìn thấy một thứ mà cô ta chưa từng để ý tới, trong phòng, ngoài Đàm Quy còn có “một sự tồn tại khác”.

Lúc trước cô ta không thấy, là vì đối phương toàn thân bị hắc khí bao phủ, như thể tan vào bóng tối. Nhưng giờ… trong tích tắc, cô ta cảm nhận được rõ ràng.

Một tiếng rít gằn, tràn đầy giận dữ, lạnh lẽo, vang lên:

“Cút.”

Ngay khoảnh khắc ấy, xiềng xích âm hồn trên chân nữ quỷ bị bóp nát, cô ta bị thổi bay ra ngoài như một tờ giấy mỏng trong bão lớn.

Không chỉ mắt chảy máu, mà cả tai, miệng, chân tay cũng bắt đầu rỉ máu liên tục.

Sai lầm rồi! Anh đã có chủ! Cô ta đã ra tay quá muộn.

Nữ quỷ vẫn còn sợ hãi nhìn chằm chằm những vết thương đang rỉ máu trên người mình. Lúc này, luồng hắc khí kia vẫn chưa tan hết, tốc độ hồi phục chậm đến đáng sợ, chậm đến mức khiến cô ta nhớ về quãng thời gian khi mình còn sống, là một con người yếu ớt.

Thôi vậy… Cho dù có ra tay nhanh hơn đi nữa, cô ta nghĩ chắc gì đã thắng được người kia.

Đoàn quỷ rước dâu rời đi trong vội vã, không còn dáng vẻ thong thả, chậm rãi như ban đầu. Ngay cả đám khách lạ trẻ tuổi, mạnh mẽ trong thôn cũng không bị quấy rối, nữ quỷ lúc này chỉ muốn nhanh chóng tìm nơi dưỡng thương, hấp thu quỷ khí khôi phục nguyên thần.

Từ trong ngôi nhà, những người chơi vẫn còn căng thẳng, thấy đội ngũ quỷ dị kia xuất hiện liền một lần nữa nín thở, tim treo lơ lửng. Ai cũng lo lắng mình sẽ bị chọn làm mục tiêu tiếp theo.

Thế nhưng trái với dự đoán, đội rước dâu chậm rì rì khi đến, lúc rời đi lại bay như gió cuốn, nhanh đến mức như sau lưng có ác quỷ đang đuổi theo chúng nó vậy.

Khoan đã…
Không phải bọn chúng đều là quỷ à?

Một người chơi nhỏ giọng hỏi, lòng vẫn chưa yên:

“Anh Phương… quỷ thật sự đi rồi hả? Không phải… quay lại giết hồi mã thương chứ?”

Anh Phương— chính là gã mặc tây trang — nhìn cây nến trắng, lúc này lửa đã cháy đều, tốc độ nhỏ giọt ổn định trở lại. Anh ta gật đầu:

“Đi hết rồi. Mọi người mở khe cửa sổ ra cho thông gió. Thay phiên canh chừng đến khi gà gáy rồi hãy ngủ tiếp.”

Suốt cả đêm đó, không có chuyện lạ nào xảy ra, trong thôn cũng không có ai chết, mọi thứ yên ắng một cách hiếm thấy.

Cho đến khi tiếng gà gáy vang lên, ánh sáng đầu tiên len lỏi qua mái nhà, từng nhà lại bắt đầu nổi lửa nấu cơm, khói bếp lượn lờ, mang theo mùi thơm nhẹ nhàng quen thuộc của một buổi sáng ở làng quê.

Lúc kim đồng hồ chỉ đúng 10 giờ, Đàm Quy được đồng hồ sinh học đánh thức. Anh thoải mái duỗi lưng, vươn vai một cái, tâm trạng nhẹ nhõm và sảng khoái.

Trừ việc bụng hơi đói, thì cả đêm qua anh ngủ rất ngon, giấc ngủ sâu đến mức chẳng mộng mị điều gì.

Mặt trời dần dần nhô cao, một ngày mới tươi đẹp lại bắt đầu.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.