“Có người giải mật thành công rồi sao?”
Mấy người chơi phụ trách hậu cần còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe thấy hệ thống lạnh lùng thông báo rằng giai đoạn một đã kết thúc. Ngay sau đó, một luồng gió lạnh buốt từ cửa ra vào và khung cửa sổ đồng loạt ùa vào
Có người vừa xoa tay vừa rùng mình vì nổi da gà, làn da bỗng dưng lạnh buốt: “Mấy người có cảm thấy hình như xung quanh bắt đầu lạnh lên không?”
“Mấy giờ nữa là tối rồi mà, gần tối thì thường lạnh mà, hôm qua trời cũng lạnh dữ lắm còn gì.”
Một người chơi đang nhặt củi nhìn ra ngoài bầu trời xám xịt: “Chắc vậy rồi, trời trông như sắp mưa ấy. Rõ ràng sáng nay vẫn còn nắng cơ mà. Thôi tụi mình tranh thủ dọn hết củi vào trong đi.”
Nhân viên hậu cần cũng cực khổ lắm, tổng cộng có 34 người chơi, chuyện nấu ăn thì không khó, nhưng những việc như nhặt củi, rửa bát, quét dọn… đều do họ làm hết.
Phần lớn người làm hậu cần đều khá nhát gan, nếu không thì đã chẳng chọn ở lại trong phòng, thà giặt giũ nấu nướng hơn ra ngoài thăm dò cùng mấy người chơi kỳ cựu, vì họ cảm thấy bên ngoài nguy hiểm hơn nhiều.
Nhưng trong số đó cũng có vài người không hẳn vì sợ, mà chỉ đơn giản là không muốn gánh vác rủi ro. Có người còn hay tỏ ra khôn lanh, như tên đã chỉ trích người mới ban nãy, gã nói: “Giai đoạn hai là rời khỏi thôn hoang, chắc chắn mấy người trong làng đã bị đội thăm dò thu hút rồi. Chúng ta tranh thủ lúc này trốn đi là vừa!”
Có một cô gái trông thật thà nghe vậy thấy không ổn: “Vậy thì không nên lắm đâu, tôi nghĩ tụi mình là một đội mà, nên đợi họ về thì tốt hơn.” Cô vẫn tin tưởng vào mấy người chơi kỳ cựu, dù gì họ cũng có kinh nghiệm hơn.
Gã hay bắt bẻ kia thì trợn trắng mắt nói: “Ngu ngốc! Cô tưởng mấy người chơi lâu năm thật lòng lo cho bọn mình à? Nhìn xem, họ để nguyên đám người mới ở lại đây, biết đâu là để tụi mình ở lại làm bia đỡ đạn khi cần ấy chứ.” Gã nói rất đanh thép, nhưng thực chất chỉ là viện cớ cho việc bản thân không muốn liều ra ngoài, chỉ muốn ngồi không mà hưởng lợi.
Gã còn đưa ra “bằng chứng mạnh mẽ”: “Nhìn đi, mấy người kỳ cựu căn bản đâu có tin tưởng bọn mình. Lúc ra ngoài thăm dò, họ mang theo hơn nửa số đồ ăn rồi còn gì.”
Từ hôm sau, vì nghĩ đến khả năng mấy người đi thăm dò sẽ bị kẹt trong làng, nên túi khoai lang đỏ kia được chia trước, mỗi người được 3 cân, riêng gã mặc vest được cầm 4 cân.
Còn 30 quả trứng gà thì đã bị ăn mất một nửa – 17 quả chia cho 34 người mỗi người nửa quả. Số còn lại là 13 quả thì được luộc chín hết và để ở chỗ gã vest kia, vì đó là phần vật tư của anh ta.
Không thể không nói, câu nói đó đúng là khiến người ta có chút dao động, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn không bị lay động bởi lời của người chơi mới kia.
“Anh muốn đi thì đi đi, bọn tôi quyết định ở lại canh giữ.”
“Chờ tôu là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ, đến lúc đó các người đừng có hối hận!”
Tuy không ai muốn đi theo gã, nhưng trong lúc chạy trốn mà kéo thêm một người chưa chắc là điều an toàn. Gã thanh niên người chơi kia nghiến chặt răng, quay lại sờ lấy một cái lưỡi hái cũ kỹ, mang theo vũ khí rồi lao thẳng ra ngoài. Hắn nghĩ chỉ cần thoát ra khỏi ngôi làng này là mình thắng rồi.
Gã một lòng tin rằng đám người chơi kỳ cựu kia chẳng hề có ý tốt gì, chờ gã thành công rời khỏi cái nơi quỷ quái này rồi sẽ quay lại cho bọn họ thấy thế nào là sắc mặt thật sự.
Những người còn lại chỉ im lặng nhìn gã chạy ra khỏi cổng làng, bước vào màn sương mù dày đặc bao phủ bên ngoài, sau đó bóng dáng biến mất không rõ tung tích. Người chơi mới kia như không gặp chuyện gì, chạy rất nhanh dọc theo con đường núi, chẳng mấy chốc đã không còn thấy đâu nữa.
Nhìn thấy cảnh đó, những người ở lại bắt đầu xôn xao dao động. Trong số 34 người chơi, hôm nay đã có 24 người đi ra ngoài thăm dò, chỉ còn 10 người ở lại – toàn là những người có thực lực yếu. Trong đó có 4 nam và 6 nữ, bao gồm cả người vừa mới lao đi, tổng cộng có 7 người là tân thủ.
Ba người chơi kỳ cựu liếc nhìn nhau, lập tức quyết định chớp lấy cơ hội này: “Chúng ta cũng nên chuẩn bị rời đi.”
Bọn họ hiểu rõ bản thân không mạnh, nếu thật sự gặp phải mấy thứ quái dị nguy hiểm như quỷ ám, chắc chắn không thể thoát được như đám cao thủ khác, chi bằng học theo tên thanh niên kiêu ngạo lúc nãy, nhanh chóng tìm cách rời khỏi làng.
Hệ thống nói nhiệm vụ là rời khỏi làng, chắc chắn không đơn giản là bước qua cổng làng mà xong, mà là phải thoát khỏi phạm vi mà dân làng có thể đuổi theo – nói cách khác, phải vượt qua rặng núi bao quanh làng và đi qua con đường núi bị sạt lở chắn lối kia để hoàn toàn thoát khỏi khu vực này.
Sau một hồi do dự, 9 người còn lại chia thành hai nhóm. 6 người quyết định rời đi cùng nhau, còn lại 3 người thì kiên quyết ở lại đợi đội thăm dò trở về, muốn cùng nhau bảo vệ đội.
Ba người này đều là các cô gái trẻ. Sau khi bị bỏ lại, thần kinh của họ trở nên căng thẳng tột độ. Khi còn đang do dự, thì hệ thống đột nhiên liên tục vang lên ba lần thông báo:
【Người chơi số 13 đã bị đào thải, hiện tại phó bản còn lại 34 người】
【Người chơi số 18 đã bị đào thải, hiện tại phó bản còn lại 33 người】
【Người chơi số 23 đã bị đào thải, hiện tại phó bản còn lại 32 người】
Lại khoảng nửa tiếng sau, hệ thống lại vang lên hai tiếng thông báo. Sáu người chơi rời đi trước đó đã có người quay về, nhưng lần này chỉ còn hai người trở lại, hơn nữa đều là người chơi lâu năm – một người là nam đeo kính, người còn lại là nam tóc đỏ.
Ba cô gái ở lại càng thêm lo lắng, vội vàng chạy đến hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Sắc mặt hai người sống sót kia vô cùng khó coi, khắp người đầy vết thương, nam tóc đỏ mặt mũi bầm dập vừa th* d*c vừa phun ra một ngụm máu lẫn mảnh răng: “Khốn kiếp, đường núi bên ngoài làng toàn là quỷ!”
Với sức của hai người bọn họ, không thể nào thoát khỏi ngôi làng, chỉ còn cách quay lại đây đợi đội thăm dò trở về.
Nam đeo kính thì có vẻ trấn tĩnh hơn nhiều: “Chuyện này chứng tỏ tên kia chưa chắc đã tìm ra đường rời khỏi làng thật. Đến khi anh Phương và anh Trương về, bọn mình cũng coi như đã dò đường trước cho họ.”
Tóc đỏ thì nổi cáu, hung dữ quát mấy cô gái: “Còn đứng đực ra đó làm gì, mau đun ít nước nóng băng bó cho tôi đi!”
“À… vâng.” Mấy cô gái vội phản ứng lại, nhưng ngay sau đó, trong căn nhà rách nát vang lên tiếng hét chói tai.
Hai người chơi kỳ cựu vừa chiến đấu về còn đang cảnh giác, nhưng không nghe thấy hệ thống thông báo có người chết nên gắt: “La hét cái gì vậy hả?!”
Cô gái hét lên lúc nãy run run nói: “Củi… củi lửa mất rồi…”
Số khoai lang đỏ còn lại thì các cô vẫn để trong ba lô hệ thống. Vì kích thước không đồng đều, nên không được tính là cùng loại vật phẩm, mỗi củ chiếm một ô riêng. Dù sao thì đồ ăn rất quý, phần lớn ô trống trong ba lô người chơi cũng không có gì nên vẫn để vừa.
Nhưng củi lửa thì khác. Cả mớ dụng cụ đổi được từ người chơi khác, cái mâm, cái bệ bếp… toàn bộ đều biến mất. Không chỉ vậy, ngay cả căn nhà mà họ đang đứng cũng bắt đầu… biến mất theo.
Ngôi làng vốn được bao phủ trong làn sương mù quỷ dị, giữa núi non xanh biếc nước biếc, bỗng vang lên tiếng ồn ào từ căn nhà đối diện chỗ nhóm người tóc đỏ đang ở. Có tiếng người cãi nhau dữ dội, xen lẫn cả tiếng kêu thảm thiết của một người phụ nữ, khiến mấy người chơi không khỏi rùng mình, lạnh sống lưng.
Một lát sau, cánh cửa căn nhà ấy mở ra, một người phụ nữ mặt mũi bầm dập bưng theo một chậu nước bước ra ngoài.
Thấy họ đứng đó, người phụ nữ thôn dân xa lạ, chưa ai từng gặp qua trố mắt kinh ngạc hỏi: “Các người là ai vậy? Sao lại xuất hiện trong làng của bọn tôi?”
Một cô gái mặc áo khoác xanh, gan lớn hơn một chút, run run bước ra, nói bằng giọng đầy sợ hãi: “Chúng tôi là khách du lịch, bị lạc đường nên mới vào làng xin tá túc…”
“Người ngoài…”
Nghe đến hai chữ đó, vẻ mặt người phụ nữ bầm dập lập tức trở nên đầy ác ý, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào cô gái áo khoác xanh khiến cô sợ hãi đến mức phải trốn ra sau lưng nam đeo kính. Người phụ nữ không nói thêm gì, bưng nước đi thẳng vào trong rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại, miệng còn mắng một câu nghe không rõ nhưng đầy tức giận và cay nghiệt.
Chuyện này là sao? Nhóm người chơi chẳng ai hiểu chuyện gì đang diễn ra. Cô gái áo khoác xanh lo lắng đề xuất: “Hay là chúng ta đi tìm đội thăm dò đi. Dù sao chỗ ở cũng chẳng còn nữa, phải tìm chỗ khác thôi.”
Cô vừa dứt lời thì hệ thống lại vang lên hàng loạt tiếng thông báo giảm quân số. Số người chơi từ 30 tụt xuống còn 25. Giai đoạn đầu tiên tuy có một vài người chơi mới tự tìm chết trên xe buýt, nhưng nhìn chung vẫn khá suôn sẻ. Vậy mà giờ đây, giai đoạn hai mới trôi qua chưa đầy hai tiếng đồng hồ mà quân số đã giảm gần 1/3 – điều kinh khủng hơn là họ hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Sắc mặt cô gái áo khoác xanh tái nhợt, cảm giác như bất kể đi đâu cũng đều nguy hiểm.
Trong khi họ còn đang bối rối giữa ngôi làng này, thì đội thăm dò bên kia đang điên cuồng chạy trốn. Không hiểu vì sao, trên sườn núi lại bất ngờ xuất hiện một đống thi thể, thứ mà hễ thấy người là lập tức lao đến truy sát không chút nương tay.
May mà nhóm người này đang ở gần chân núi nên chạy rất nhanh, chẳng mấy chốc đã trốn được xuống núi.
Những thôn dân đã chết ấy sau khi theo nhóm người chơi xuống núi thì cũng không tiếp tục đuổi giết họ nữa. Thay vào đó, từng thân thể rách nát ấy lặng lẽ quay về nhà mình. Sau khi rời khỏi khu vực sau núi, những bộ xương khô chẳng còn chút máu thịt ấy bắt đầu dần dần mọc lại máu thịt, biến thành những cơ thể có da thịt như khi còn sống.
Tuy những “người” đó không chủ động truy sát người chơi, nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ không giết. Trên đường trở về, họ tình cờ đụng phải một nhóm nhỏ khác đang thăm dò trong làng. Vì nhóm kia không hiểu rõ cơ chế kích hoạt quỷ giết, kết quả là trong nhóm tám người, chỉ còn ba người sống sót.
Toàn bộ khu vực sau núi và ngôi làng đều bị bao phủ trong một lớp sương đỏ quỷ dị.
Nam mặc vest – người từng đạt đánh giá cấp B– quả không hổ danh là người chơi dày dạn kinh nghiệm, nhanh chóng phân tích và giải mã tình hình cho mọi người:
“Trong thế giới trò chơi, chỗ chúng ta ở lúc trước – khi trong làng vẫn an toàn– được gọi là thế giới giả lập. Trong đó, các thôn dân trông giống như người sống, họ sẽ không ra tay với người chơi, nên tương đối an toàn.”
Anh ta dừng lại một chút, giọng trở nên nặng nề:
“Dựa vào manh mối thu thập được từ thế giới giả lập, chúng ta phải tìm ra sự thật phía sau và tiến vào thế giới thật. Muốn thật sự hoàn thành nhiệm vụ, nhất định phải rời khỏi nơi này – chính là rời khỏi ngôi làng hoang vắng này. Thật ra, những thôn dân kia đều đã chết, bọn họ đều là quỷ cả.”
“Thêm một điểm nữa, tôi đoán rằng – thời gian càng kéo dài, sức mạnh của đám quỷ này sẽ càng trở nên khủng khiếp hơn.” Câu này vừa nói ra, sắc mặt của mọi người lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Nam mặc vest nói tiếp: “May là tốc độ giải mật của chúng ta còn tạm ổn. Nhân lúc bọn quỷ này chưa hoàn toàn khôi phục sức mạnh, chúng ta còn đông người, chúng ta xông ra luôn đi!”
Tuy nhiên, kế hoạch dẫn đội lao ra khỏi làng của anh ta không thành công. Bọn họ phát hiện con đường rời khỏi làng kia thực chất là một tử lộ – đường chết. Số lượng quỷ ở đó cực kỳ kinh khủng. Đừng nói nhóm người chơi của họ, ngay cả đám thôn dân đã hồi sinh thành quỷ cũng không thể vượt qua con đường ấy.
Dù cho số lượng người chơi không tiếp tục giảm, thì bọn họ cũng không thể nào rời khỏi ngôi làng bằng con đường kia. Đúng là “nhà dột còn gặp mưa suốt đêm” – đội thăm dò của nam mặc vest sau khi hội hợp với hai đội nhỏ khác, lại phát hiện ra một chuyện còn tệ hơn: họ không chỉ không thể rời đi theo cách thông thường, mà còn phát hiện ra rằng đại bản doanh – nơi tập trung người chơi – đã biến mất. Lúc này trong làng chen chúc người, không hề có đủ nhà cửa để chứa từng ấy người chơi.
Trời mỗi lúc một lạnh, sắc trời dần tối, cuối cùng cũng có người nhớ đến Đàm Quy – người vẫn luôn hành động một mình trong các phó bản:
“Hay là chúng ta đi tìm đại lão thử xem, biết đâu anh ấy có cách.”
Nam mặc vest, cánh tay đang quấn một lớp băng vải, gật đầu tán thành. Lúc này họ cũng chỉ còn cách gửi gắm hy vọng vào người được mệnh danh là “đại lão” ấy – người chơi mạnh mẽ bậc nhất.
Cô gái áo khoác xanh giơ tay hỏi: “Vậy anh ấy ở đâu?”
Sắc mặt nam mặc vest lập tức cứng lại. Họ gặp Đàm Quy ở sau núi, rồi sau đó mọi người mỗi người chạy một hướng, đến giờ không ai biết Đàm Quy đang ở đâu.
Anh ta dứt khoát nói: “Cứ đến khu sau núi tìm trước. Nếu ở chân núi không thấy thì chuyển qua tìm thôn trưởng.” Dù sao thì không ai dám lên núi lúc này, trên núi có cái thứ tơ đỏ quỷ dị đó, thật sự nguy hiểm quá mức.
Mà lúc này, Đàm Quy dĩ nhiên không ở trên núi, cũng chẳng giống như những người chơi khác bị tập kích. Sau khi rời khỏi miếu Sơn thần, anh đang cùng một nhóm “thôn dân quỷ” trở về nhà thôn trưởng.
Đàm Quy từng gặp rất nhiều loại quỷ, công ty Linh Giới mà anh từng thuộc về là tập đoàn lớn chuyên xử lý những tình huống như vậy. Một đội nhân viên công ty thôi cũng đủ sức san bằng cả ngôi làng này. Với anh, ngôi làng nhỏ nơi đây chẳng qua chỉ là “sự vụ thường ngày”, chẳng có gì đáng sợ cả.
So với chuyện rời khỏi ngôi làng hoang vắng, lúc này anh còn chuyện quan trọng hơn cần phải làm, đó là tìm hiểu cho rõ ràng rốt cuộc Trần Tiểu Mặc đã xảy ra chuyện gì.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]