Tối ngày hôm hai vẫn trôi qua yên bình, không có sự kiện kỳ quái nào xảy ra, nhiệm vụ phó bản bước vào ngày thứ ba một cách suôn sẻ và ổn định.
Mở đầu là một ngày thi cử, sau đó tiếp tục trải qua nửa ngày học hành khiến đầu óc choáng váng. Những người chơi mới còn khá hơn, phần lớn đều mơ mơ màng màng, chỉ biết ngoan ngoãn nghe theo chỉ huy. Ngược lại, mấy người chơi kỳ cựu lại càng không thể chấp nhận nổi tình trạng hiện tại.
Trong nhóm người chơi lớn nhất, một gã đàn ông đầu húi cua gãi gãi cái da đầu xanh xanh của mình, mặt đầy hoang mang:
“Chẳng lẽ… chúng ta thật sự phải ở đây học đủ ba năm, rồi thi đại học, thuận lợi tốt nghiệp xong mới ra khỏi phó bản được sao?”
Vốn dĩ ở ngoài đời thật, gã đầu đinh này đã chẳng phải kiểu học hành gì cho cam, cấp ba còn chưa học xong đã nghỉ ngang đi làm công. Mỗi ngày phải ngồi học với gã chẳng khác nào bị ép lên máy bay, đầu óc cứ ong ong mơ hồ, hoàn toàn nghe không lọt. Mỗi lần ngồi vào ghế học là gã lại cảm thấy như bị đóng đinh trên ghế dài, ngồi không yên chút nào. Mấy tiết Toán – Lý – Hóa càng là ác mộng, nghe đến mụ mị cả đầu, suýt ngủ gục không biết bao nhiêu lần, bị giáo viên gọi tên phê bình cũng không ít.
Dù đã trải qua hai phó bản, gan gã cũng coi như không nhỏ, lý trí vẫn giữ ở mức bình thường, nhưng cũng phải trả giá bằng một món đạo cụ phẩm chất màu xanh lục thì mới tránh được bị cái thước gỗ đáng sợ kia đánh cho què tay.
Phải biết rằng, giáo viên ở trường cấp ba Tây thành được phép dùng hình phạt thể xác để răn dạy học sinh — hoàn toàn không giống giáo viên trong các trường công ôn hòa nhã nhặn, chỉ biết dọa nạt bằng lời. Ở đây mà dám ngủ gà ngủ gật trong lớp thì kết cục chính là… ăn gậy!
Tất nhiên, cũng có ngoại lệ — ví dụ như Tiết Kinh. Dù có ngủ trong lớp, giáo viên cũng chỉ biết giả vờ không thấy, hoặc còn ân cần hỏi han: “Em có lạnh không?” vì sợ cậu ta… ngủ bị cảm.
Những người chơi lâu năm thì thể chất đã được cường hóa, nếu chỉ là ăn đòn thông thường thì không đáng ngại, da dày thịt béo, chịu đòn chẳng xi nhê. Nhưng vấn đề là cây thước gỗ kia không phải hàng bình thường! Khi đánh xuống, tấm ván gỗ đen sì ấy còn mở ra cái miệng đầy răng nanh — đúng là nhìn phát rét sống lưng. Ai mà dám bị đánh bởi thứ quái dị như vậy? Kết quả là gã phải tiêu tốn một món đạo cụ thay thế chấn thương cơ thể để bảo toàn nguyên vẹn.
Gã đầu đinh không cam lòng mà than vãn:
“Nếu cứ thế này mà phải chịu đựng tận ba năm, cho dù tôi có mang theo cả đống đạo cụ, cũng không đủ mà xài hết mất!”
Dược chữa thương sơ cấp chỉ có tác dụng hồi máu và làm liền miệng vết thương ngoài da, chứ hoàn toàn không thể giúp mọc lại tay chân hay chữa lành thương tật nghiêm trọng. Trong hệ thống cửa hàng đúng là có bán loại đạo cụ trị liệu cấp cao có thể phục hồi cả tay chân bị gãy hoặc tàn tật, nhưng gã đầu đinh không đủ tiền để mua nổi. Tuy phó bản có cơ chế hồi phục, chỉ cần còn thở, vết thương sẽ dần lành lại, nhưng nếu bị tàn tật khi còn ở trong phó bản thì bất lợi vô cùng.
Hôm nay có đến hai tiết Toán liên tiếp, gã phải dùng cách… tự véo đùi để chống lại cơn buồn ngủ. Kết quả, hết buổi sáng, hai cái đùi đã bị véo sưng tấy cả lên.
Một cô gái mê chơi game có ngoại hình ngọt ngào với mái tóc buộc hai bên cũng chán nản than thở:
“Tôi rời trường lâu lắm rồi, mấy thứ học năm xưa đều trả lại hết cho thầy cô rồi. Ba năm cũng không đủ để nhặt lại đâu…”
Người đeo kính dẫn đầu – một học bá đi theo hướng phát triển trí lực – khẽ liếc hai “học tra” này bằng ánh mắt khinh bỉ. Trong khi họ chật vật chống đỡ, cậu ta ngược lại cảm thấy nếu cho thêm chút thời gian, hoàn toàn có thể lấy thành tích xuất sắc tốt nghiệp từ trường cấp ba Tây thành.
Nhưng đây là trò chơi vô hạn lưu – làm gì có chuyện dễ dàng cho họ sống yên ba năm?
“Đừng quên, các người đang mang thân phận học sinh đặc biệt nhận học bổng miễn phí. Đừng nói tới chuyện ba năm sau, chỉ cần nguyệt khảo lần tới rớt xuống cuối bảng, thử xem chuyện gì xảy ra.”
Trong ngày thi chính thức, nếu giá trị lý trí của người chơi thấp hơn ngưỡng an toàn, hoặc không đủ điều kiện sắm vai một học sinh ngoan ngoãn, sẽ bị hệ thống trực tiếp loại bỏ. Những bài kiểm tra nhỏ thì không sao, nhưng nguyệt khảo mà điểm quá thấp, thì có thể nhận cảnh cáo, bị buộc bồi thường hợp đồng, thậm chí còn bị hệ thống phán định không phù hợp với vai diễn mà cưỡng chế đào thải.
Bởi vậy, cậu ta trầm giọng nói:
“Vô hạn lưu sẽ không tạo ra tình huống chết không lối thoát. Chắc chắn cách thông quan lần này không chỉ là ngoan ngoãn học hành vượt ải. Chúng ta phải tìm được manh mối khác.”
Nữ tóc đỏ nói:
“Đúng rồi, tôi đã điều tra được thời khóa biểu của thầy Đàm. Văn phòng của anh ấy ở tòa nhà sát bên. Hôm qua dạy các lớp từ 0 đến 5, sáng nay là từ lớp 6 đến 9, còn buổi chiều thì nghe nói sẽ đến dạy cho học sinh khối 11.”
Đàm Quy phải dạy cả ba khối cấp ba. Vì lịch dạy của anh rất dày đặc nên hiệu trưởng đã sắp xếp cho anh một văn phòng ở tòa nhà sát bên để tiện nghỉ ngơi trong khoảng thời gian ngắn giữa các tiết học. Là một giáo viên mỹ thuật, Đàm Quy thường tranh thủ ngồi nhờ văn phòng của giáo viên khác để nghỉ ngơi, nên hôm qua đám người chơi mới không thể chặn được anh.
Các khối lớp 10, 11, 12 lại không học trong cùng một khu, nếu Đàm Quy dạy học theo thứ tự như vậy, thì trong mấy ngày tới, muốn tiếp cận anh lại càng bất tiện.
Nữ tóc đỏ đi theo lộ tuyến mị lực, kỹ năng của cô cũng liên quan đến đặc tính này. Cô ta còn đổi sang huyết thống hồ yêu cấp thấp, dựa vào gương mặt xinh đẹp mà dễ dàng hòa nhập với học sinh trong trường. Đến cả bác gái múc cơm trong căn tin nhìn thấy cô ta cũng sẵn lòng cho thêm hai muỗng đồ ăn. Chỉ mất nửa ngày, cô ta đã thu thập được không ít tin tức.
Nhưng hầu hết các tin tình báo có giá trị cô ta đều giữ lại cho riêng mình. Trong trò chơi lần này có quá nhiều người chơi, ai mà biết được trong nhóm của họ có cài gián điệp từ nhóm khác hay không? Cho dù không phải loại phó bản đối kháng, giữa người chơi với nhau vẫn tồn tại cạnh tranh – bởi vì phần thưởng sẽ dựa trên biểu hiện cá nhân. Tin tức do bản thân cất công tìm được, sao có thể dễ dàng chia sẻ không công?
Chỉ những thông tin không mấy quan trọng, không liên quan đến người chơi đang đóng vai giáo viên như Đàm Quy thì nữ tóc đỏ mới sẵn sàng chia sẻ – vì thực tế, cô ta hoàn toàn không hiểu rõ Đàm Quy đang làm gì.
“Kỳ thật việc đi học ở đây rất giống ngoài đời,” một người chơi trầm ngâm nói, “xem tiết thể dục ngày mai thế nào đã. Nếu cũng là tự do hoạt động, chúng ta có thể tranh thủ lúc đó tìm manh mối. Thời gian giữa trưa và buổi chiều cũng tương đối dài, mỗi ngày ít nhất có thể tận dụng được khoảng hai tiếng đồng hồ.”
Nam sinh không được vào ký túc xá nữ, nữ sinh cũng vậy, nhưng may mà trong đội họ có đủ cả nam lẫn nữ, dễ bề phối hợp. Nữ tóc đỏ và nam đeo kính mở một buổi họp nhỏ, phân chia nhiệm vụ đơn giản trong đội.
Đội của họ có 30 người chơi, hiện tại chỉ còn khoảng 25. Trong đó có 15 người chơi kỳ cựu, còn lại là 10 người chơi mới.
Khi mọi người đang ăn cơm giữa trưa, nhà ăn đột nhiên vang lên tiếng xôn xao. Một động tĩnh bất thường như vậy tất nhiên lập tức thu hút sự chú ý — bởi vì tiếng động đồng nghĩa với có manh mối xuất hiện. Dù là nhóm nữ tóc đỏ vốn đang tập trung bàn chiến lược, nhóm nam tóc vàng đã ăn nhanh để đi thăm dò, hay nhóm học sinh “chính khí” hiệu suất thấp chuyên nhờ đại lão kéo theo, tất cả đều lập tức quay đầu về phía phát ra tiếng động.
Không chỉ có người chơi, ngay cả học sinh năm cuối cũng bắt đầu bàn tán:
“Dưới lầu đó… có phải là thầy Đàm không?”
“Đúng là thầy rồi! Hôm nay còn đẹp trai hơn hôm qua ấy, bộ đồ này mặc lên thật quá chuẩn!”
Trong mắt các học sinh, một thầy giáo vừa trẻ tuổi, ngoại hình xuất chúng, ăn mặc có gu, lại còn năng lực chuyên môn mạnh thì đương nhiên dễ dàng nhận được thiện cảm và sự chú ý.
Đặc biệt là với những học sinh từng bị ám ảnh bởi các thầy cô chỉ nhìn gia cảnh và thành tích thì lần đầu tiên trong trường được gặp một giáo viên thực sự không phân biệt đối xử, luôn giữ thái độ bình đẳng, khiến họ càng thêm kính trọng và cảm mến.
“Xì, cũng không đến mức quá đẹp trai đi?” tiếng hừ nhẹ đầy khinh thường vang lên từ một nam sinh nào đó. Nhưng dù miệng nói thế, trong lòng cậu ta sớm đã ghi nhớ bộ đồ hôm nay Đàm Quy mặc, chuẩn bị về gọi điện bảo ba mẹ đặt mua bộ y chang, như vậy tuần sau cậu ta cũng có thể mặc.
Bọn học sinh mỗi tuần chỉ được nghỉ nửa ngày, trừ khi nhà quá xa không có phương tiện về, còn lại ai cũng sẽ tranh thủ về nhà. Mỗi trưa Chủ nhật, cổng trường bắt đầu tắc đường, từng hàng siêu xe nối đuôi nhau, khí thế cực kỳ hoành tráng.
Đám học sinh mở to mắt kinh ngạc: “Thầy Đàm đang nắm tay một người đàn ông!”
“Trời ơi, hai người đàn ông nắm tay ghê quá đi mất.”
Có nữ sinh không đồng tình, liền phản bác: “Kiến thức kém quá. Đàn ông thì sao chứ? Tình yêu đâu phân biệt giới tính, pháp luật còn cho phép hôn nhân đồng giới kia mà. Người ta là trai tài với trai đẹp, còn cậu– cái loại nhiều chuyện xấu tính – có tư cách phản đối sao?”
Huống chi kiểu đàn ông vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi thế kia vốn dĩ không tới lượt những nữ sinh ưu tú như họ tranh giành, hai người đàn ông ở bên nhau cũng rất hợp.
Huống hồ người đàn ông trẻ tuổi đứng cạnh Đàm Quy cũng đẹp trai chẳng kém gì, hai người đứng cạnh nhau, nắm tay rất tự nhiên. Thầy Đàm còn cười rạng rỡ, kiểu nụ cười mà lúc đi học tụi học sinh chưa từng thấy bao giờ, nhìn là biết tình cảm thật lòng, ngọt ngào đến muốn “sâu răng”.
Trong đám học sinh cũng không thiếu mấy đôi mắt tinh tường. Dù cách khá xa, lại bị ngăn bởi một lớp kính pha lê không sạch sẽ lắm, họ vẫn nhìn thấy rõ Đàm Quy và người đàn ông kia đang đeo nhẫn cặp: “Họ đeo nhẫn cưới giống nhau kìa! Còn là kiểu vòng Mobius – biểu tượng của tình yêu vô tận, lãng mạn quá trời!”
Dù nơi này là một trò chơi vô hạn đầy nguy hiểm và kh*ng b*, nhưng giữa đám học sinh đang hóng hớt chuyện tình cảm, các người chơi cảm thấy như khắp nơi đều tràn ngập bong bóng hồng phấn ngọt ngào.
Một cậu tóc ngắn trêu ghẹo nữ tóc đỏ: “Xem ra người kia cũng giống như cậu, là kiểu có sức hút khiến người khác không dứt ra được. Bảo sao thầy chẳng phản ứng gì với tụi mình, thì ra là đã có người trong lòng rồi.”
Cậu con trai đeo kính thì đỡ gọng kính, nói: “Người đó không phải người chơi đâu. Khi chúng ta vào trường, người kia chưa từng xuất hiện.”
Người chơi đều phải gia nhập trò chơi cùng một thời điểm, không tồn tại chuyện người vào trước người vào sau. Hơn nữa cậu ta còn tận mắt thấy chiếc xe đậu ngay gần đó. Không phải ai cũng rành về thẻ xe, nhưng chỉ nhìn tạo hình của chiếc xe ấy thôi – những đường cong mượt mà, ánh kim loại lấp lánh, khí chất xa hoa nổi bật – thì chắc chắn giá trị không thua gì siêu xe năm trăm vạn.
Mấy học sinh trong trường này còn hiểu biết hơn đám người chơi nhiều: “Cái gì mà năm trăm vạn, quê mùa thấy sợ! Xe này là phiên bản giới hạn, không có mười triệu thì đừng mơ mua được. Hơn nữa chiếc xe này không phải cứ có tiền là mua nổi đâu.”
“A, trời ơi, họ hôn nhau kìa!” Mấy học sinh cấp ba ở tuổi này cũng từng xem không ít phim truyền hình, trong hộc bàn còn lén giấu truyện tranh tình yêu hay tiểu thuyết lãng mạn, đúng độ tuổi mới chớm biết yêu.
Thật ra chỉ là một cái hôn nhẹ lên má, nhẹ như chuồn chuồn đạp nước, nhưng ai biểu nhân vật chính lại còn đẹp trai hơn cả minh tinh trong phim thần tượng, đám học sinh xem đến mắt sáng rỡ. Có nữ sinh còn kích động đến mức hét lên một tiếng, để không phát ra cảm xúc quá đà liền mạnh tay véo bạn nam ngồi bên cạnh.
Không cần hỏi sao không véo bản thân – véo mình thì đau, còn nam sinh bên cạnh thì da dày thịt béo hơn, không sao cả.
“Mười triệu một chiếc xe thôi mà, có gì đặc biệt hơn người đâu.” Đây là lời của một nam tóc vàng, nhà cậu ta giàu thật, trong gara toàn là siêu xe.
Người cùng đội với cậu ta từ tốn nói: “Không phải mười triệu tiền liên minh đâu, mà là mười triệu linh tệ đấy. Cậu nghĩ thử xem, xe đạt cấp bậc như vậy thì có thể là đạo cụ phẩm chất gì chứ?”
Tóc vàng nghe vậy thì lập tức động lòng. Nhưng còn chưa kịp nghĩ ra cách gì tiếp cận thì người vừa hôn má Đàm Quy – chính là Mặc Trầm – đã kéo tay thầy Đàm lên xe, còn lưu luyến vẫy tay chào rồi bảo tài xế khởi động xe rời đi.
Địa điểm hẹn hò của hai người cố tình chọn nơi không dễ thấy, thậm chí còn đặc biệt chọn một chiếc xe đủ cao để che khuất tầm nhìn. Hai người đứng ở trước đầu xe, như thể đã cố ý tìm một chỗ không dễ bị phát hiện.
Nếu họ chỉ đơn giản đi dưới đất, với chiếc xe cao như vậy che chắn thì đúng là góc này sẽ rất khó nhìn thấy. Nhưng không ngờ góc nhìn này lại rơi đúng vào khu vực nhà ăn được lắp bằng kính pha lê trong suốt, không hề có gì che chắn.
Từng bước từng bước như ảo ảnh diễn ra trước mắt, đám học sinh ngỡ rằng mình tình cờ phát hiện ra bí mật của thầy Đàm. Nhưng thực tế, tất cả đều là do Mặc Trầm tính toán kỹ càng. Cậu đã cố ý chọn đúng thời điểm này để xuất hiện.
Khi đám học sinh đang ăn cơm ở ký túc xá, khoảng sân cỏ lớn phía trước tòa nhà được ánh mặt trời buổi trưa chiếu rọi, ánh sáng ấy vừa vặn rơi lên người hai người bọn họ. Dưới ánh nắng rực rỡ, cặp nhẫn trên tay họ phản chiếu ánh sáng long lanh lấp lánh, đẹp đến chói mắt.
Chiếc xe cũng là do cậu lái tới, thời gian – địa điểm – nhân vật đều sắp xếp ổn thỏa, vở diễn kết thúc. Sếp Mặc phải lặn lội quay về đi làm. Dù sao Mặc Trầm chỉ là thành viên hội đồng giáo dục của trường cấp ba Tây thành, chứ không phải thầy giáo hay học sinh của trường.
Sau khi tiễn Mặc Trầm, Đàm Quy xoay người bước vào nhà ăn. Bữa trưa chỉ có một mình, chắc chắn anh sẽ chọn cách lười biếng là ăn ngay trong căn tin. Khi anh bước lên tầng hai, đã có học sinh ồn ào gọi với theo: “Thầy Đàm, người lúc nãy là ai thế ạ? Có phải là… sư mẫu không?!”
Đối diện với những học sinh đang ồn ào, thái độ của anh khá là thoải mái, như thể đang đàm phán: “Đúng rồi, là duy nhất, là hợp pháp. Sư mẫu của các em là sinh viên xuất sắc, còn trẻ mà đã làm tổng giám đốc, vừa đẹp vừa có năng lực. Có thấy ngưỡng mộ không? Ngưỡng mộ thì được rồi, cố gắng học hành đi. Chỉ khi các em thi đậu vào một trường đại học thật tốt, trở nên ưu tú giống thầy, thì sau này mới có thể tìm được một người ưu tú như vậy.”
“Yaa~!” Lần này tiếng ồn ào vang lên lại tràn ngập thiện chí và niềm vui.
Đàm Quy nghiêm nghị nói tiếp: “Còn nếu không chịu học hành tử tế, ngay cả đại học cũng thi không đậu, thì tương lai chỉ có thể sống một cuộc sống lộn xộn, chuyện nhỏ nhặt đầy nhà, ngày nào cũng hối hận rồi trách móc lẫn nhau, đổ lỗi cho đối phương khiến mình khổ sở… Không đúng, đến lúc đó có khi các dm còn chẳng có nổi người yêu mà trách với móc đâu.”
Đám học sinh nghe xong lập tức ai nấy đều lộ ra vẻ khổ sở. Từ trước đến nay mấy câu kiểu “không được yêu sớm sẽ có hại” luôn là lời dạy sáo rỗng của thầy cô, không ngờ ngay cả thầy Đàm – người họ luôn thấy “ngầu” – cũng như vậy.
“Rồi, đừng chắn thang nữa, mấy em ăn no rồi đúng không, còn thầy thì vẫn chưa ăn gì đâu.”
Thái độ anh thản nhiên, tự nhiên và hào phóng đến mức khiến đám học sinh cũng không còn tâm trạng ồn ào nữa. Tuy vậy, trong lúc tiếp tục ăn, vẫn có mấy đứa không nhịn được mà nhỏ giọng bàn tán.
Sự xuất hiện của Mặc Trầm đã thành công khiến các người chơi khác dao động.
“Chúng ta không cần tìm Đàm Quy nữa đâu, tôi đoán anh ta vốn dĩ không phải người chơi.”
Người chơi nảy sinh tình cảm với NPC thì không thiếu, trên diễn đàn còn có người khoe kỹ thuật tán NPC, nhưng Đàm Quy kia đã kết hôn với NPC thật sự. Hai người họ đâu phải kết hôn trong game, chuyện đó chứng tỏ Đàm Quy cũng là NPC.
“Dù anh ấy xuất hiện cùng lúc với chúng ta, nhưng hoàn toàn không thể hiện thân phận người chơi, cũng không nói năng gì cả, có khi còn không hiểu chúng ta đang nói gì.”
Có người chơi bỗng tỉnh ngộ: “Bảo sao chỉ có anh ấy là giáo viên. Tôi còn tưởng là nhiệm vụ của anh ấy khác chúng ta, hóa ra chỉ vừa khéo đến đúng ngày để phỏng vấn thôi à.”
Nhưng cũng có người chỉ ra điểm bất hợp lý: “Nhưng nếu không tính anh ấy, thì số người chơi sẽ bị thiếu một người. Hệ thống không thể nào đếm sai được.”
Cũng đúng, chính vì điều này nên họ mới nghi ngờ Đàm Quy là người chơi.
“Có thể là người chơi có tình huống đặc biệt, kiểu như hai linh hồn trong một thân thể, hệ thống tính nhầm thành hai người. Hoặc cũng có thể là… bug.”
Mấy người chơi kỳ cựu chuyên phụ trách dẫn dắt nhóm nhanh chóng đưa ra kết luận: “Không cần phí quá nhiều tâm tư vào chuyện của anh ta.”
Đàm Quy không ngờ chỉ vì Mặc Trầm đi dạo một vòng, mà bản thân mình liền từ “đại lão người chơi” trong mắt đám người chơi biến thành một NPC. Nhưng anh chẳng có hứng thú giao tiếp với người chơi khác, cho nên chuyện này ngược lại lại thành họa phúc song hành – tránh được không ít phiền toái.
Những người chơi từng lo lắng rằng sẽ phải ở trong trường học này suốt mấy năm, nhưng rốt cuộc điều đó cũng không xảy ra. Bởi vì ngay sau ngày kiểm tra và ngày khai giảng, bánh răng thời gian lập tức bắt đầu quay nhanh. Tất cả người chơi như biến thành người máy mất đi ý thức, hoàn toàn nhập vai thành học sinh chuyển trường thực thụ – học tập, sinh hoạt trong khuôn viên trường một cách tự nhiên. Thời gian trôi qua nhanh như những thước phim điện ảnh tua vội, từ ngày khai giảng liền trực tiếp nhảy vọt đến… Chủ nhật.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]