Vân Thính Chu sững sờ, nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, đối diện với một đôi mắt mang theo ý cười, cậu khẽ mở miệng, giọng rất nhỏ: “Tống Bạc Lễ.”
“Ừ.” Tống Bạc Lễ lại bước lên một bước, chỉ cần cúi đầu là có thể dùng trán chạm vào trán Vân Thính Chu, hơi thở ấm áp phả ra, “Chu Chu, là anh.”
Vân Thính Chu chớp mắt, ngẩng đầu kéo ra khoảng cách, dùng bàn tay xương khớp rõ ràng nắm chặt cổ người đàn ông trước mặt, hơi dùng sức, lạnh giọng hỏi: “Vì sao không tới?”
Giọng nói thì lãnh đạm, nhưng ý tứ trong ánh mắt lại hoàn toàn trái ngược với lời nói.
“Anh không tới được, xin lỗi.” Tống Bạc Lễ ngoan ngoãn để cổ mình dán sát hơn vào bàn tay của thanh niên, thậm chí còn cọ nhẹ, lấy đó để tỏ ý rằng, muốn làm gì anh cũng đều được.
Vân Thính Chu cắn chặt răng, sức lực trên tay tăng thêm, ép người va vào cánh cửa phát ra tiếng động lớn. Cậu không tin anh không tới được, trong mắt cậu, đó hoàn toàn chỉ là cái cớ.
“Vậy anh nói cho tôi biết, vì sao phó bản này không có hệ thống?”
Từ lúc cậu tỉnh dậy cho đến khi phó bản bắt đầu, chưa từng nghe thấy giọng hệ thống, tất cả quy tắc và trật tự đều do trường học công bố.
Hơn nữa, hình như phó bản này có rất ít người chơi. Khi cậu giới thiệu bản thân trước mặt toàn bộ học sinh, nhìn xuống phía dưới rõ ràng thấy có nhiều gương mặt mang vẻ hoảng loạn, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa từng gặp lại ở đây.
“Có.” Tống Bạc Lễ mím môi, ngửa đầu tựa vào cánh cửa, yết hầu khẽ trượt, giọng khàn khàn: “Chỉ là hệ thống đã quên, cho nên phó bản này trở thành kẻ câm.”
Nghe vậy, trong đầu Vân Thính Chu đột nhiên hiện lên một gương mặt. Cậu dùng ngón cái đặt lên yết hầu của anh, khẽ v**t v*, “Hệ thống đang ở đâu?”
Tống Bạc Lễ rũ mắt, nhìn người trước mặt từ trên xuống dưới, hồi lâu sau mới mở miệng: “Tiểu thảo ở đâu?”
Cô bé đang ở đâu?
Tiểu thảo ở đâu?
Quả nhiên, tiểu thảo chính là hệ thống của phó bản này.
“Đã chết.”
Khi hai chữ ấy vang lên, đầu Vân Thính Chu như bị vật nặng giáng xuống, choáng váng đến mức trước mắt lóe sáng trắng.
“Anh đã biết.” Tống Bạc Lễ gật đầu, đưa tay nâng gương mặt Vân Thính Chu, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt nơi cằm, “Rất nhanh thôi, rất nhanh thôi, chúng ta sẽ ra ngoài được.”
Lời này chẳng ăn nhập gì với câu chuyện, từ một đề tài bỗng nhảy sang đề tài khác, không có mạch văn, ngoài Tống Bạc Lễ thì chẳng ai hiểu anh đang nói gì.
Vân Thính Chu nghiêng đầu né tránh bàn tay trên mặt mình, “Vậy còn anh?”
Vậy còn anh, anh là dạng tồn tại như thế nào trong phó bản này?
Không phải nói chỉ là người chơi bình thường sao, vì sao lại nắm rõ phó bản đến mức này.
“Anh đang là người chơi.” Tống Bạc Lễ không do dự, thốt ra ngay, sau đó còn bổ sung, “Người chơi bình thường.”
“Anh diễn càng ngày càng giống thật.” Vân Thính Chu nhìn chằm chằm đôi mắt anh, tay trái đưa vào túi áo của anh, sờ thấy vài thứ nhọn nhọn, bàn tay khép lại, lấy toàn bộ ra, đưa ra giữa hai người.
Cả hai cùng nhìn xuống đồ vật trong tay Vân Thính Chu, đó là vài mảnh xương nhỏ, hình dáng kỳ quái, trên tay trông giống như vật trang sức.
“Đây là thứ anh trộm được khi lén ra ngoài lúc nửa đêm?” Giọng Vân Thính Chu nhạt nhẽo, như thể những thứ trong tay chẳng có gì lạ lẫm.
“Thì ra em không ngủ, Chu Chu.” Tống Bạc Lễ cười nhẹ, không phủ nhận, “Đúng, đây là xương cốt anh cướp được vào buổi tối.”
“Người chơi bình thường?” Vân Thính Chu đưa mấy mảnh xương trong tay đặt trước mặt anh, giọng hơi cứng lại, “Anh nói cho tôi nghe, một người chơi bình thường làm sao có thể hành động ngoài những quy tắc được công bố?”
“Đó chỉ là ngoài ý muốn, anh…”
Tống Bạc Lễ định biện giải, giọng nói gấp gáp mở đầu, nhưng câu kế tiếp chưa kịp thốt ra.
Bởi vì, cánh cửa sau lưng anh bị một lực va đập mạnh mẽ, văn phòng vốn yên tĩnh vang lên tiếng “thịch thịch thịch” dồn dập, âm thanh rõ ràng không phải con người bình thường có thể tạo ra.
Lực va đập lớn khiến cơ thể Tống Bạc Lễ chúi về phía trước, cổ chạm vào lòng bàn tay mềm mại của Vân Thính Chu, bị ép xuống, làm cả vùng cổ tê dại.
Vân Thính Chu cụp mắt liếc nhìn, nhanh chóng rút tay lại, chống lên cánh cửa đang rung lắc, đồng thời nói: “Nữ chủ nhiệm giáo dục đến rồi.”
“Tê, nhanh vậy.” Tống Bạc Lễ vẫn không đứng dậy, lưng dựa sát vào cánh cửa như cũ, trong giọng nói không hề có cảm xúc kinh ngạc, cực kỳ bình tĩnh.
Cho dù hai người họ có sức mạnh lớn đến đâu thì cũng không thể thắng nổi một con quỷ, huống hồ cánh cửa này vốn không chắc chắn gì, chỉ cần bị đâm mạnh thêm vài lần là sẽ nát bấy.
Vân Thính Chu khẽ gõ gõ lên cánh cửa, thu hút sự chú ý của Tống Bạc Lễ, nhỏ giọng nói: “Để cô ta vào đi.”
Nhìn vào đôi mắt cậu, ngay giây sau Tống Bạc Lễ liền đáp: “Được.”
Động tác hai người cực kỳ ăn ý, đồng thời buông lực giữ cửa. Cánh cửa bên trong chẳng còn chống đỡ, ngay lần va chạm kế tiếp của nữ chủ nhiệm giáo dục liền bật tung ra ngoài, phịch một tiếng đập vào tường.
Bên sườn phải của Vân Thính Chu, nữ chủ nhiệm giáo dục lao thẳng vào phòng. Cô ta không còn vẻ chỉnh tề xinh đẹp như trước, mái tóc xõa tung, khuôn mặt trắng bệch, hốc mắt đỏ ngầu, như thể giây tiếp theo sẽ chảy ra máu mắt.
Quần áo trên người cô ta cũng đã biến đổi, trở thành chiếc váy đỏ liền thân giống hệt những con quỷ nam trong tầng hầm từng mặc. Hai cánh tay buông thõng hai bên với tư thế vặn vẹo, còn đôi chân thì bị che khuất, nhìn không rõ, thoạt nhìn giống như lơ lửng giữa không trung.
Do lực lao tới, cô ta đập ầm một cái vào bức tường đối diện, mặt tường lõm sâu vào, thân thể cô ta như bị khảm vào bên trong.
Vân Thính Chu thu hồi ánh nhìn, lập tức nhấc chân chạy ra ngoài.
Tống Bạc Lễ bám sát phía sau, đi ra còn không quên khép cửa văn phòng lại.
Nữ giáo viên này hẳn chính là nguyên thân của những con quỷ nam trong ký túc xá tòa phụ tầng 3, cảnh tượng bọn chúng vây quanh lúc trước chắc chắn là bút tích của cô ta. Nếu muốn cô ta dừng tay, chỉ có thể tìm ra nguyên nhân vì sao cô ta biến thành như vậy.
Tầng 3 là nơi đặt văn phòng của giáo viên, không thể xuất hiện quá nhiều thứ bẩn thỉu. Không thể là tầng 3, khả năng lớn nhất chính là từ tầng 4 trở lên.
Vân Thính Chu hướng về tầng 4 chạy tới, tốc độ của người bám đuổi phía sau cũng chẳng kém, luôn duy trì khoảng cách không xa không gần.
Khi cả hai vừa đặt chân lên tầng 4, tiếng bước chân chợt ngừng lại. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi ấy, từ cửa cầu thang vang lên một tiếng loảng xoảng.
Âm thanh xuyên khắp hành lang.
Vân Thính Chu quay đầu, chạm phải ánh mắt của người đàn ông phía sau. Rồi ngay sau đó, trước mắt cậu liền hiện lên một làn khói bụi mờ mịt, lan ra trong không khí, để lộ thứ ở phía sau nó.
Một cánh cửa sắt, loang lổ gỉ sét, dính đầy vết máu, trông như sắp sụp đổ.
Lối ra bị phong kín, đối với bọn họ mà nói chưa hẳn đã là chuyện xấu, ít nhất cũng có thể ngăn nữ chủ nhiệm giáo dục lại một thời gian.
“Chu Chu.”
Khi Vân Thính Chu còn đang chăm chú nhìn cánh cửa sắt phía trước, bên tai vang lên giọng nói quen thuộc. Cậu xoay qua, nghe được câu tiếp theo: “Quay lại đi.”
Cậu theo bản năng làm theo, xoay người trở về tư thế lúc trước, và trong khoảnh khắc ấy, cảnh hành lang trước mắt đã biến đổi hoàn toàn.
Sự tráng lệ huy hoàng, sạch sẽ ngăn nắp ban đầu, giờ bị thay thế bằng sự đổ nát và những màng nhện giăng đầy.
Trần nhà cũng nứt toác, có thứ gì đó đang rơi xuống từ bên trong khe hở.
“Phần phật!” một tiếng vang lên, vô số tờ giấy đồng loạt rơi xuống, phủ khắp dưới chân, thậm chí có mấy tờ lơ lửng ngay trước mặt người.
Vân Thính Chu đưa tay đón lấy một tờ, mở ra mới phát hiện đó là một tờ báo, có vẻ đã cũ kỹ nhiều năm, mép giấy và cả nội dung bên trong đều ố vàng, hơn nữa bố cục chỉ có trắng đen.
Cậu từ trên xuống dưới nhìn qua, không thấy ngày tháng, nhưng lại thấy tiêu đề cực kỳ bắt mắt.
[Kinh hoàng! Học sinh của một trường cấp 3 liên tiếp m·ất t·ích, rốt cuộc là do người làm hay là quỷ quái…]
Bên dưới là những dòng chữ nhỏ chi chít, điều kỳ lạ là tờ báo này chỉ đưa tin duy nhất một sự kiện ấy.
Chỉ cần nhìn qua tình cảnh này liền có thể thấy sự việc lúc ấy có sức ảnh hưởng lớn đến thế nào.
Vân Thính Chu lật xem tờ báo, ngay trước mắt lại xuất hiện thêm một tờ báo khác. Bề ngoài không khác gì tờ trong tay cậu, ngẩng lên liền thấy một bàn tay khớp xương rõ ràng giữ lấy, nhìn lên nữa chính là gương mặt của Tống Bạc Lễ.
Lúc này anh hơi rũ mắt, che giấu đi một phần cảm xúc, thoạt nhìn có chút khác với dáng vẻ thường ngày, “Chu Chu, nhìn này.”
Tống Bạc Lễ đưa tay gõ gõ vào tờ báo, tiếp tục nói: “Nữ giáo viên này ch·ết sau khi xảy ra chuyện học sinh m·ất t·ích.”
Vân Thính Chu nhìn sang, thấy tiêu đề là: “Nữ giáo viên trường cấp 3 dùng hình phạt thể xác khiến học sinh b·ị đ·ánh gãy, sau đó t·ự s·át!!” Nội dung chiếm hẳn bốn trang.
Cậu quét qua mấy lượt, khái quát lại thì là: Vương Thiết Anh bị nhân viên trong trường tố giác thường xuyên dùng hình phạt thể xác với học sinh, hay nhốt học sinh vào phòng tối, dẫn tới rất nhiều học sinh m·ất t·ích, cô ta chính là kẻ chủ mưu.
Nhưng đọc xong Vân Thính Chu lại không cho là như vậy. Nếu thật sự là do cô ta làm, tại sao lại t·ự s·át? Một kẻ tội ác tày trời chưa bao giờ cho rằng mình có lỗi, trong mắt bọn họ là thế giới sai, người khác sai, tuyệt đối không có chuyện biết hối hận mà nghĩ lại.
Thế nhưng bản tin lại viết rằng sau khi bị trường tiến hành giáo dục tư tưởng, cô ta hoàn toàn tỉnh ngộ, cảm thấy hổ thẹn, nên quyết định dùng cái ch·ết để tạ tội.
“Anh thấy đây là thật sao?” Vân Thính Chu nhận lấy tờ báo, đưa tờ ban nãy mình cầm cho người bên cạnh, hỏi.
Tống Bạc Lễ cầm báo đọc nhanh, vừa nhìn vừa lắc đầu: “Không, sau khi cô ta ch·ết, việc học sinh m·ất t·ích không hề kết thúc, ngược lại càng lúc càng nghiêm trọng.”
“Rõ ràng có người đã lợi dụng cái ch·ết của cô ta để che giấu chân tướng thực sự.”
“Ừ, tôi cũng không thấy một con quỷ nào có thể trực tiếp động vào người.” Vân Thính Chu gật đầu, ném tờ báo xuống, rồi cầm thêm một tờ khác mở ra.
Lần này cậu không đọc nội dung, mà chỉ nhìn tiêu đề.
[ Nữ giáo viên trường cấp 3 sau khi ch·ết vẫn không hối cải, hóa thành ác quỷ b·ắt c·óc học sinh!! ]
[ Tinh thần học sinh trường cấp 3 bất ổn, bênh vực một nữ giáo viên không có đạo đức nghề giáo… ]
[ Hiệu trưởng trường cấp 3 tuyên bố sẽ tăng cường quản lý giáo viên. ]
[ Học sinh thần trí bất thường bị quỷ ám, còn muốn chiêu hồn! ]
Tay Vân Thính Chu khựng lại, nhìn kỹ vào bài viết về chiêu hồn kia.
Đại khái có học sinh cảm thấy bất bình cho Vương Thiết Anh, nói rằng cô ta là một giáo viên tốt, ôn nhu, tận tâm vì học sinh, không hiểu tại sao lại phải đổ cả chậu nước bẩn lên người cô ta.
Vì giữ thái độ hoài nghi về cái ch·ết của cô ta, bọn họ sau khi suy tính liền quyết định dùng cách chiêu hồn học trên mạng để gọi hồn cô ta về.
Đáng tiếc nghi thức mới làm được nửa chừng thì bị phát hiện, học sinh ấy bị trừng phạt nặng.
Xem đến cuối cùng, Vân Thính Chu thấy danh sách học sinh tham gia chiêu hồn, chỉ có hai người.
Lý Hoa, Trương Tam.
Yết hầu Vân Thính Chu như bị chặn lại, không thốt nổi lời nào. Cậu mím môi, đưa tờ báo đến trước mặt Tống Bạc Lễ.
“… Em và anh?” Tống Bạc Lễ nhíu mày, dường như còn muốn nói gì, nhưng cuối cùng mím chặt, không thốt ra một câu.
“Tôi và anh.”
Vân Thính Chu buông tờ báo để nó rơi xuống đất, đồng thời liên kết lại những gì vừa đọc được. Cậu cảm thấy Vương Thiết Anh bởi vì nghi thức chiêu hồn bị đánh gãy nên đã bị trường học lợi dụng.
Có khả năng là nhờ chiêu hồn mà cô ta quay lại, sau khi gi·ết chết những kẻ cầm thú kia, lại bị quy tắc giam cầm, dần dần đồng hóa thành bộ dạng như bây giờ.
Nếu không thì đã không chỉ có cô ta là kẻ duy nhất có thể đi lại dưới ánh mặt trời.
“Chậc.” Tống Bạc Lễ khẽ tặc lưỡi, “Dư luận ảnh hưởng quá lớn, có thể đảo lộn trắng đen, một kẻ…”
Lời còn chưa dứt thì đã bị cắt ngang.
Phía sau, cánh cửa sắt bị phá tung bởi một lực mạnh mẽ, không chống đỡ nổi, nện vào tường nát bấy.
Nữ chủ nhiệm giáo dục lao ra từ văn phòng hiệu trưởng, đi lên tầng 4. Trên người cô ta lại có thêm nhiều vết bầm tím, dáng vẻ càng chật vật, sát khí càng nặng.
Đôi mắt cô ta trừng lớn, lao thẳng về phía hai người với tốc độ cực nhanh, miệng lẩm bẩm những tiếng lộc cộc khó hiểu.
Tống Bạc Lễ xoay người đối diện, trong đầu nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định không nhúc nhích, che chắn trước mặt Vân Thính Chu.
“Tống Bạc Lễ.” Trong lòng Vân Thính Chu chợt thấy có gì đó không ổn, muốn đưa tay kéo anh lại, nhưng vì vừa nãy ném báo khiến khoảng cách giữa hai người có chút xa.
Nữ chủ nhiệm giáo dục lao tới nhanh hơn, một người một quỷ cùng nhắm vào một điểm, rốt cuộc quỷ lại nhanh hơn.
Cô ta vươn tay, móng tay sắc bén nhắm thẳng vào tim người đàn ông, “phụt” một tiếng, bàn tay trắng bệch xuyên qua ngực anh, máu tươi nhuộm đỏ cánh tay, nhỏ giọt tí tách xuống nền.
Quá dễ dàng.
Cô ta thoáng ngẩn người, ngẩng đầu, qua những sợi tóc xõa rối che mặt nhìn anh. Lỗ tai chợt nghe thấy tiếng gọi yếu ớt nhưng vô cùng chân thành: “Cô giáo…”
“Cô giáo, cô đã trở lại rồi.”
Khoảnh khắc này, Tống Bạc Lễ không còn là Tống Bạc Lễ, mà là Trương Tam, dùng thân phận ấy để gọi người giáo viên của mình.
“Cậu…” Nữ chủ nhiệm giáo dục bỗng ngửa đầu gầm lên với trần nhà, nước mắt máu tuôn trào từ hốc mắt, lăn dài trên gương mặt. Trong mắt cô ta dần lóe lên chút tỉnh táo.
Tay Vân Thính Chu vẫn trong túi, nhưng cậu không hiểu rõ công năng cũng như tên của các thẻ bài, trong thời gian ngắn không thể sử dụng. Chỉ khi chạm vào thẻ bài mới có thể biết được tác dụng, nhưng lúc này hoàn toàn không phát động được.
Với tình cảnh này, Tống Bạc Lễ chắc chắn sẽ ch·ết, không một thẻ bài nào có thể cứu sống.
Vì thế, Vân Thính Chu bước tới sau lưng anh, tay đặt mạnh lên vai, cố sức kéo người ra. Máu trong miệng anh phun ra, hơi thở dần dần biến mất.
Toàn bộ quá trình, cả hai không ai nói một lời, chỉ nhìn nhau, dùng ánh mắt khắc sâu hình bóng đối phương vào đáy lòng.
“Cô giáo.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]