Lời Hứa Của Ngôi Sao

Chương 15: Sự Thất Bại Đau Đớn




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tô Hà cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. Mọi thứ xung quanh cô vẫn còn mờ mịt, nhưng cảm giác hụt hẫng trong lòng càng lúc càng rõ rệt. Cuộc chiến với Trần Hạo không chỉ là một trận chiến thể xác mà còn là một cuộc chiến tâm lý, khiến cô phải đối diện với những nỗi sợ hãi mà mình luôn cố gắng chôn vùi.

Cô đứng giữa không gian tĩnh lặng, lòng đầy những câu hỏi. Tại sao sức mạnh của mình lại không đủ để bảo vệ những người mình yêu thương? Tại sao cô lại cảm thấy yếu đuối như vậy? Những suy nghĩ ấy như những mảnh ghép lộn xộn, không có câu trả lời nào thỏa đáng.

Bước chân cô không vững vàng, từng bước đi như kéo theo cả nỗi thất vọng. Nhớ lại hình ảnh của Minh và Nguyệt, những người bạn đã luôn đồng hành bên cô, lòng cô lại tràn ngập nỗi lo lắng. Họ có an toàn không? Hay đã rơi vào tay Trần Hạo?

“Tô Hà!” Giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng không phải từ Minh. Cô quay lại, thấy Bùi Thảo đứng đó, gương mặt đầy lo lắng. “Mình đã tìm thấy cậu! Cậu ổn chứ?”

Cô gật đầu, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. “Mình… mình không chắc nữa, Thảo ạ.”

Thảo tiến lại gần, nắm lấy tay cô. “Cậu đã chiến đấu rất dũng cảm. Đừng để những điều đó làm cậu nản lòng. Chúng ta còn nhau, luôn luôn.”

Tô Hà nhìn vào đôi mắt sáng của Thảo, cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói. Cô biết, tình bạn chính là sức mạnh lớn nhất mà mình có. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Tô Hà không thể thoát khỏi cảm giác mình đã thất bại.

“Cậu có nghĩ rằng mình có thể làm được không?” Cô hỏi, giọng nói lạc điệu.

“Chắc chắn rồi!” Thảo khẳng định. “Cậu có khả năng mà. Hãy nhớ rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở khả năng siêu nhiên, mà còn ở lòng dũng cảm và tình yêu thương.”

Tô Hà gật đầu, nhưng bên trong, sự hoài nghi vẫn không ngừng dấy lên. Cô không thể để bản thân mình thất bại, nhưng đôi khi, cảm giác không đủ mạnh mẽ lại khiến cô chùn bước.

“Chúng ta cần phải tìm Minh và Nguyệt,” Tô Hà quyết định. “Không thể để họ ở lại với Trần Hạo.”

“Đúng vậy,” Thảo đồng tình, nắm chặt tay cô hơn. “Chúng ta sẽ tìm kiếm họ.”

Họ bắt đầu bước đi, tìm kiếm dấu vết của những người bạn. Từng bước đi như một hành trình đầy khó khăn, nhưng sự quyết tâm của Tô Hà dần dần dập tắt những nghi ngờ trong lòng. Cô không thể để những điều tiêu cực đánh bại bản thân.

Khi họ tiến vào một khu rừng nhỏ, ánh sáng từ những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, như thể đang dẫn đường cho họ. Tô Hà cảm nhận được sức mạnh từ những ngôi sao, một nguồn năng lượng kỳ diệu đang chảy trong cơ thể cô.

“Cậu có thấy không?” Thảo chỉ lên bầu trời. “Ngôi sao đó thật đẹp.”

Tô Hà ngẩng đầu, ánh sáng lấp lánh như đang gọi tên cô. “Ngôi sao đó… có vẻ quen thuộc.” Cô nhớ lại những lời hứa mà ngôi sao cổ đại đã nói. Có lẽ sức mạnh mà cô tìm kiếm đang nằm ở đó, trong ánh sáng của những ngôi sao.“Chúng ta phải đi theo hướng đó,” Tô Hà chỉ về phía ngôi sao. “Có lẽ nó sẽ dẫn chúng ta đến Minh và Nguyệt.”

“Đúng vậy! Hãy đi!” Thảo háo hức nói, và họ tiếp tục hành trình.

Nhưng bên trong Tô Hà, những mảnh ghép của sự nghi ngờ lại bắt đầu xao động. Liệu sức mạnh của cô có đủ để đối đầu với Trần Hạo? Liệu cô có thể cứu lấy những người mình yêu thương? Cô không biết, nhưng một điều chắc chắn là cô sẽ không từ bỏ.

Họ đi sâu vào rừng, và một cảm giác hồi hộp lấn át mọi thứ. Giữa những tán cây, tiếng gió thổi qua như đang thì thầm, như đang gợi ý về những điều sắp xảy ra. Tô Hà cảm thấy có điều gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước.

Khi họ tiến tới gần một khoảng trống trong rừng, ánh sáng từ ngôi sao càng lúc càng sáng rõ. Tô Hà cảm thấy một lực hút kỳ lạ, như thể có điều gì đó đang kéo cô về phía đó. Nhưng trong sâu thẳm, một nỗi lo lắng lại dấy lên.

“Thảo… cậu cảm thấy gì không?” Tô Hà hỏi, giọng nói run rẩy.

“Có gì đó… không ổn,” Thảo đáp, ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc. “Hãy cẩn thận.”

Tô Hà gật đầu, lòng đầy hồi hộp. Họ bước vào khoảng trống, và một cảm giác lạnh lẽo bao trùm. Ngôi sao sáng lấp lánh ở trên cao, nhưng xung quanh lại đầy bóng tối. Một hình ảnh mờ ảo hiện lên trước mắt họ, và Tô Hà cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào.

“Ngươi đã đến rồi,” một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng không phải từ ai khác mà chính là Trần Hạo. Hắn đứng đó, ánh mắt lạnh lùng nhìn họ. “Chào mừng đến với cuộc chơi của ta.”

Tô Hà cảm thấy tim mình đập nhanh. “Ngươi không thể giữ họ mãi mãi.”

“Ôi, nhưng ta có thể,” hắn cười lạnh. “Đã đến lúc ngươi phải chứng minh sức mạnh của mình.”

“Chúng ta sẽ không để ngươi thắng,” Tô Hà khẳng định, nhưng giọng nói lại có phần yếu ớt. Cô biết rằng đây sẽ là một cuộc chiến không chỉ để bảo vệ bạn bè, mà còn để tìm ra sức mạnh thật sự của bản thân.

“Thật tốt. Hãy xem ngươi có đủ sức mạnh để đối mặt với bóng tối hay không.” Trần Hạo giơ tay lên, và bóng tối lại bắt đầu bao trùm.

Tô Hà hít một hơi thật sâu, lòng quyết tâm lại dâng lên. Đây chính là thời điểm cô phải đối diện với nỗi sợ hãi, không chỉ cho bản thân mà cho cả những người cô yêu thương. Cuộc chiến này sẽ không chỉ quyết định số phận của cô mà còn của cả vương quốc Celestia.

Bầu không khí trở nên căng thẳng, ánh sáng và bóng tối lại một lần nữa giao thoa. Tô Hà biết rằng mình sẽ không từ bỏ, và cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.