Tô Hà và Minh rời khỏi ngôi nhà của Lãnh Nguyệt, lòng đầy suy nghĩ. Họ đã quyết định hợp tác với Nguyệt, nhưng sự lo lắng vẫn đè nặng trong lòng. Trần Hạo không phải là kẻ dễ đối phó, và âm mưu của hắn đang dần hiện rõ hơn trong tâm trí Tô Hà.
“Hạo có thể thao túng tâm lý mọi người,” Minh nói, khi họ đi bộ trên con đường nhỏ giữa những tán cây. “Nếu hắn biết chúng ta đang âm thầm chuẩn bị, hắn sẽ không ngần ngại ra tay.”
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Tô Hà đáp. “Phải tìm ra cách để ngăn chặn hắn trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.”
Minh gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. “Nguyệt có thể giúp chúng ta đọc suy nghĩ của Hạo, nhưng cô ấy cũng cần phải học cách kiểm soát sức mạnh của mình. Nếu không, rất có thể sẽ gây ra những hậu quả không mong muốn.”
“Đúng vậy,” Tô Hà nói, cảm thấy một làn sóng quyết tâm dâng lên trong lòng. “Chúng ta sẽ cùng nhau giúp Nguyệt. Không thể để Hạo tiếp tục đánh cắp giấc mơ của những người khác.”
Khi về đến nhà, Tô Hà mở cuốn sổ tay, ghi lại những gì họ đã bàn bạc. Cô cảm thấy cần phải có một kế hoạch rõ ràng hơn. Những giấc mơ của người khác không chỉ là những ước muốn vô hình, mà còn là sức mạnh, là hy vọng và khát vọng sống. Cô không thể để cho Trần Hạo làm tổn thương những điều đó.
Ngày hôm sau, họ gặp nhau tại một góc yên tĩnh trong trường. Nguyệt, với vẻ ngoài lạnh lùng, đã xuất hiện đúng hẹn. Cô không nói nhiều, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. “Tôi đã suy nghĩ về những gì các bạn nói. Tôi sẽ thử.”
Tô Hà cảm thấy một niềm hy vọng le lói. “Chúng ta sẽ cùng nhau tập luyện. Hãy bắt đầu từ những điều đơn giản nhất.”
Minh, với khả năng điều khiển ánh sáng của mình, đã tạo ra những hình ảnh sống động, giúp Nguyệt dễ dàng tập trung. Tô Hà hướng dẫn cô cách kiểm soát suy nghĩ của bản thân, để không bị cuốn vào những cảm xúc tiêu cực từ người khác.
“Đừng để những suy nghĩ của người khác làm bạn hoang mang,” Tô Hà nói, trong khi Nguyệt tập trung vào hình ảnh mà Minh tạo ra. “Hãy tìm ra sức mạnh bên trong bạn.”Nguyệt hít sâu, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu. Cô biết rằng mình không thể để những cảm xúc của người khác chi phối mình, nhưng điều đó không dễ dàng. Tô Hà và Minh đều nhận thấy sự căng thẳng trên gương mặt Nguyệt.
“Cố lên, Nguyệt,” Minh khích lệ. “Hãy tin vào bản thân mình.”
Cuối cùng, sau nhiều lần thử nghiệm, Nguyệt bắt đầu có thể kiểm soát được sức mạnh của mình, mặc dù chỉ một phần nhỏ. “Tôi cảm thấy như có một bức tường đang dần hình thành,” cô nói, ánh mắt sáng lên. “Nhưng tôi vẫn không chắc có thể làm chủ hoàn toàn.”
“Đó là khởi đầu tốt,” Tô Hà nói, động viên. “Chúng ta sẽ tiếp tục tập luyện. Chỉ cần kiên nhẫn.”
Khi ánh hoàng hôn buông xuống, họ quyết định nghỉ ngơi. Trong không khí yên tĩnh, Tô Hà bắt đầu kể về những giấc mơ của mình, về lý do cô muốn trở thành nhà tâm lý học. Nguyệt lắng nghe, đôi mắt xám của cô ánh lên sự đồng cảm.
“Cảm ơn vì đã chia sẻ,” Nguyệt nói. “Tôi chưa bao giờ có ai để nói chuyện như thế này.”
“Cả hai chúng ta đều cần nhau,” Tô Hà đáp. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách.”
Nhưng trong bóng tối, Trần Hạo vẫn đang theo dõi từng bước đi của họ. Hắn nắm trong tay những thông tin quan trọng, có thể dễ dàng làm đảo lộn mọi kế hoạch của Tô Hà và Minh. Nụ cười lạnh lùng của hắn như một lời cảnh báo, rằng cuộc chiến chưa bao giờ dễ dàng.
“Chúng mày nghĩ rằng chỉ cần tập luyện là đủ?” Hạo thì thầm trong bóng đêm. “Chúng sẽ phải trả giá cho những gì chúng đang làm.”
Với những âm mưu đen tối đang dần lộ diện, Tô Hà và Minh sẽ phải nhanh chóng chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới. Họ không chỉ bảo vệ giấc mơ của mình, mà còn của cả những người xung quanh. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối đang đến gần, và những giấc mơ bị đánh cắp sẽ không dễ dàng được hồi sinh.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]