Tô Hà đứng giữa vòng tròn ánh sáng, lòng cô trĩu nặng. Ánh sáng từ Nguyễn Minh và Lãnh Nguyệt đang rực rỡ, nhưng bên trong cô, một cơn sóng lăn tăn đang dâng lên. Cô phải lựa chọn. Giữa ước mơ của bản thân và trách nhiệm với vương quốc, cô cảm thấy như mình đang đứng trên lằn ranh của sự sống và cái chết.
“Cô ổn không?” Minh hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
Tô Hà gật đầu, nhưng bên trong, một phần của cô lại không chắc chắn. “Mình chỉ cần… cần một chút thời gian,” cô nói, giọng nói yếu ớt. Trong tâm trí, hình ảnh về việc trở thành nhà tâm lý học, giúp đỡ những người đang gặp khó khăn, lại hiện lên rõ ràng. Nhưng vương quốc đang cần cô, cần sức mạnh mà cô có thể mang lại.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Minh khẳng định, bàn tay anh nắm chặt tay cô. “Tôi tin vào cô, Tô Hà.”
Ánh mắt ấm áp của Minh như một tia sáng nhỏ le lói trong bóng tối đang bao trùm tâm hồn cô. Nhưng ngay khi cô cảm thấy được an ủi, hình ảnh của Trần Hạo lại lướt qua tâm trí cô, khiến cô không thể yên lòng. Hắn ta không chỉ là một kẻ thù, mà còn là biểu tượng cho sự tham vọng và tàn nhẫn mà cô đang phải đối mặt.
“Cô có thể làm được,” Lãnh Nguyệt, với giọng nói lạnh lùng nhưng tràn đầy sự kiên định, tiếp lời. “Chúng ta cần sức mạnh của cô. Nếu không, mọi thứ sẽ mất đi.”
Tô Hà hít một hơi sâu, lòng tự hỏi liệu cô có thực sự đủ sức mạnh để làm điều đó. “Nếu tôi không thể bảo vệ mọi người, nếu tôi không thể cứu lấy những giấc mơ của họ…” Cô dừng lại, nuốt nước bọt, “Thì tôi còn giá trị gì?”
“Đừng nghĩ như vậy!” Minh khẽ nói, “Cô đã mang lại hy vọng cho rất nhiều người. Chúng ta sẽ không để Hạo thắng. Cô phải tin vào bản thân mình.”
Cảm giác bất an lại dâng lên trong Tô Hà. Cô đã từng mạnh mẽ, nhưng giờ đây, áp lực đang đè nặng lên vai cô. Hình ảnh vương quốc Celestia, những ngôi sao đang lấp lánh, lại hiện lên trong tâm trí. Liệu cô có thể trở thành người mà vương quốc cần?
“Chúng ta phải hành động,” Nguyệt cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Hà, ánh mắt của cô hướng về phía Trần Hạo, kẻ đang chờ đợi cơ hội để tấn công. “Hắn không chỉ muốn quyền lực, hắn muốn tiêu diệt chúng ta.”
“Vậy thì hãy cùng nhau chiến đấu,” Tô Hà quyết định. “Tôi sẽ không để vương quốc này phải chịu đựng thêm bất kỳ nỗi đau nào nữa.”
Họ bắt đầu tạo thành một vòng tròn chặt chẽ hơn, ánh sáng từ Minh tỏa ra như một lá chắn bảo vệ. Tô Hà cảm nhận được sức mạnh từ những người xung quanh, từ những giấc mơ mà họ đã cùng nhau bảo vệ. “Cùng nhau!” cô kêu lên, và mọi người đồng thanh đáp lại.
Trần Hạo, với nụ cười tự mãn, tấn công bằng một đòn mạnh mẽ. “Các ngươi không thể ngăn cản ta!” Hắn hét lên, ánh sáng u ám từ tay hắn bắt đầu lan tỏa.“Chúng ta không thể lùi bước,” Tô Hà nói, quyết tâm trong giọng nói. “Hãy cùng nhau đẩy lùi hắn!”
Họ dồn sức mạnh vào một đòn tấn công, ánh sáng chói lòa bùng nổ, nhưng ngay khi gần chạm đến Trần Hạo, một cơn gió lạnh lẽo bất ngờ ập đến. Ánh sáng quanh họ bắt đầu lụi tàn, và Tô Hà cảm thấy một cảm giác sợ hãi tràn ngập.
“Không!” Cô kêu lên, nhưng tiếng thét của cô bị nuốt chửng trong không gian tăm tối. “Chúng ta không thể thua!”
Hạo chỉ cười khẩy. “Chỉ cần ta còn tồn tại, các ngươi sẽ mãi mãi bị giam cầm trong giấc mơ của mình.”
Ánh sáng từ Minh bắt đầu yếu dần, và Tô Hà nhận ra rằng họ cần một sức mạnh khác. “Chúng ta cần phải kết hợp sức mạnh,” cô nói với Minh và Nguyệt. “Hãy tin tưởng vào nhau!”
“Đúng vậy,” Nguyệt gật đầu, ánh mắt cô đã trở nên quyết tâm. “Hãy để tôi giúp các bạn kết nối tâm trí. Chúng ta có thể tạo ra một sức mạnh mạnh mẽ hơn.”
“Nhưng chúng ta phải hành động ngay bây giờ!” Tô Hà kêu lên, lòng cô tràn đầy hồi hộp. “Nếu không, mọi thứ sẽ chấm dứt.”
Cả ba người cùng nhau đứng vững, và Tô Hà cảm nhận được sức mạnh từ những ngôi sao xung quanh. Cô nhắm mắt, hình dung tất cả những ước mơ và hy vọng của vương quốc, và dồn hết sức mạnh vào bàn tay mình.
Khi họ bắt đầu kết hợp sức mạnh, ánh sáng từ Minh bừng lên rực rỡ hơn bao giờ hết. Tô Hà cảm thấy một làn sóng năng lượng mạnh mẽ từ những người xung quanh. Họ không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì tất cả những giấc mơ đang lấp lánh trong bầu trời Celestia.
“Cùng nhau!” Tô Hà hét lên, lòng tràn đầy hy vọng. Nhưng ngay khi họ chuẩn bị tấn công, một bóng tối lớn ập đến, như thể muốn nuốt chửng tất cả. Tô Hà cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo quét qua, và cô biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.
“Đừng từ bỏ!” Minh kêu lên, và ánh sáng từ họ bùng nổ mạnh mẽ hơn, như một ngọn lửa thiêng liêng. Nhưng trong lòng Tô Hà, một nỗi lo sợ lại dâng lên. Liệu họ có thể thật sự đánh bại Trần Hạo và cứu lấy vương quốc?
Mọi thứ đang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Họ phải tìm ra sức mạnh tiềm ẩn bên trong nếu không, tất cả sẽ bị nuốt chửng trong bóng tối. Tô Hà cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, như thể một điềm báo. Cuộc chiến này chưa kết thúc, và những bí mật còn ẩn giấu bên trong đang chờ đợi để được khám phá.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]