Thời gian trôi qua nhanh chóng, giống như kiếp trước, tôi đăng ký thi Olympic Hóa học, tham gia lớp huấn luyện đặc biệt của lão Lưu.
Thực ra ban đầu lão Lưu không đặt quá nhiều kỳ vọng vào tôi.
Dù sao thi đấu và học tập hàng ngày không thể gộp chung lại được, các đề thi đấu có tính linh hoạt cao hơn nhiều, đối với một học sinh xuất thân từ vùng quê như tôi có lẽ sẽ quá khó khăn, thậm chí còn có thể làm chậm tiến trình học tập thường ngày.
Lão Lưu hiểu rất rõ hoàn cảnh của tôi khác với các bạn lớp 11/13. Hầu hết họ đều có gia cảnh giàu có, không phải lo lắng về cơm áo gạo tiền, còn tôi chỉ có chính mình.
Tôi không có quá nhiều thứ để đánh cược.
Lão Lưu nghĩ rằng việc tôi tập trung toàn bộ vào học tập để thi vào trường đại học hàng đầu là lựa chọn tốt nhất.
Còn việc tham gia thi đấu, có quá nhiều điều không chắc chắn.
Tôi kiên định nhìn lão Lưu: "Chủ nhiệm Lưu, em là học sinh đứng đầu toàn khối của trường Đức Thượng."
Học sinh đứng đầu toàn khối Đức Thượng, người phá vỡ truyền thuyết của Lục Thừa.
Thầy mở miệng muốn nói gì đó, cuối cùng cũng đành thỏa hiệp.
*
Nhìn tôi hoàn thành trơn tru một loạt các thí nghiệm hóa học khó, không bị trừ điểm nào.
Lão Lưu đứng bên cạnh, xúc động đến mức không thốt nên lời: "Lâu Miên! Em đúng là có tài năng thiên bẩm về hóa học, may mà thầy tinh mắt để em tham gia cuộc thi, nếu không sẽ uổng phí mất một mầm non tốt như thế này!"
...
*
Để vừa thi đấu vừa duy trì học tập tốt thì phải nỗ lực nhiều hơn.
Tôi gần như sắp xếp mọi thời gian rảnh có thể vào việc học.
Trân trọng thời gian, trân trọng cơ hội.
Kiếp trước, vì quá tự ti, tôi đã để Lục Thừa chiếm hết tâm trí, đến mức chỉ biết nhìn cậu ta mà quên mất bản thân mình cũng có thể tỏa sáng.
Tôi đi theo bước chân của cậu ta, đối diện với khó khăn thì muốn thoái lui, muốn trốn tránh; gặp phải sự lăng nhục thì chỉ nghĩ đến việc nhẫn nhịn và đổ lỗi cho bản thân.
Người tự ti luôn tìm kiếm định vị bản thân qua sự đánh giá của người khác.
Sự ác ý vô cớ của Tô Hàn Thù và Trình Vũ đã khiến tôi rơi vào vòng xoáy nghi ngờ bản thân, thậm chí phủ nhận hoàn toàn giá trị của chính mình.
Kiếp này, tôi không muốn làm một cây lau yếu đuối nữa.
Tôi muốn hướng về ánh mặt trời, kiên cường bất khuất. Đó là lời hứa mà tôi đã đặt ra cho bản thân khi tái sinh.
Tôi muốn có một tương lai tốt đẹp thuộc về chính mình, và điều đó đòi hỏi tôi phải tự tay tạo ra.
*
Tôi vượt qua kỳ thi sơ khảo một cách suôn sẻ, hôm nay là ngày thi vòng hai.
Nhưng vào sáng ngày thi, khi tôi dậy kiểm tra đồ đạc, tôi phát hiện thẻ dự thi của mình đã biến thành một tấm thẻ vô dụng.
Tôi lục soát mọi ngóc ngách trong căn phòng rộng chưa đến mười mét vuông này ba lần.
Tôi nhìn vào điện thoại và phát hiện có tin nhắn từ một người lạ được gửi vào đêm qua, ghi chú là: "Đàn chị, xin hỏi có đánh rơi thẻ dự thi không?"
Tôi ngay lập tức chấp nhận và đến phòng thí nghiệm số 2 mà người đó nói.
Nhưng tôi đến quá sớm, cửa phòng thí nghiệm vẫn còn khóa chặt.
Nhưng lần này trường thi không phải ở trường trung học Đức Thượng, tôi phải đến trường Trung học số 3 để thi.
Tôi đặt cặp xuống trước rồi khó khăn leo vào phòng thí nghiệm và phát hiện ra thẻ dự thi của tôi đang nằm trên bục giảng.
Đúng lúc này, cửa sổ trên đầu đột nhiên bị kéo lại rồi bị khóa từ bên ngoài.
Qua khe cửa chính, tôi nhìn thấy Tô Hàn Thù và Trình Vũ đứng bên ngoài. Tô Hàn Thù từ từ bước tới.
Giọng cô ta đầy mỉa mai vang lên qua khe cửa: "Ồ? Hóa ra người đứng đầu cũng có lúc bỏ chạy trước kỳ thi à?"
Tôi nhíu mày, nhìn bóng họ xa dần.
"Sao giờ này Miên Miên còn chưa đến? Chẳng mấy chốc nữa là vào phòng thi rồi." Tống Yên Nhiên cầm trong tay hộp đồ ăn sáng đã sắp nguội lạnh, lo lắng nhìn dòng xe qua lại.
"Chúng ta đợi lão Lưu đi, biết đâu Miên Miên đang đi cùng lão Lưu." Chu Đồng Vũ vừa dứt lời thì thấy lão Lưu vội vàng chạy đến.
"Các em có thấy Lâu Miên không?"
Tống Yên Nhiên và Chu Đồng Vũ tái mặt: "Miên Miên không đi cùng thầy sao?"
Ba người lúc này mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
*
Cửa sổ đã bị khóa kín. Nếu đập vỡ, tôi có thể trèo ra nhưng tay sẽ bị kính cắt không thể thi được.
Tôi quay lại nhìn chiếc cửa sắt, ánh mắt nhanh chóng chuyển đến tủ đựng hóa chất phía sau.
Thời gian không còn nhiều.
*
Ổ khóa cửa sắt đã bị ăn mòn hoàn toàn, tôi đẩy cửa ra nhưng lại nhìn thấy Chu Đồng Vũ đang cầm cái xẻng chuẩn bị phá cửa xông vào.
Tôi và cậu ấy sững sờ nhìn nhau.
Miệng cậu thiếu niên hé ra vì ngạc nhiên, đôi mắt sáng như sao phủ lên một lớp bối rối nhạt.
"Sao cửa lại mở rồi?"
"Sao cậu lại ở đây?"
*
Chu Đồng Vũ kéo tôi lên chiếc mô tô cực ngầu của cậu ấy. Gió rít qua mặt tôi.
Trán cậu ấy toát mồ hôi vì lo lắng.
Nhưng tôi lại cảm thấy bớt căng thẳng đi nhiều.
Sao tôi thi mà cậu ấy lại trông còn lo lắng hơn cả tôi vậy.
"Sao cậu tìm được tớ?"
Tại một ngã tư đèn đỏ, tôi hỏi cậu ấy.
"Tớ nhớ ra rằng điện thoại tớ tặng cậu có thể định vị thiết bị. Tớ chỉ thử thôi, và phát hiện ra cậu đã đến phòng thí nghiệm số 2 vào sáng nay rồi tắt máy." Giọng Chu Đồng Vũ trầm xuống, "Tớ... tớ vừa mới nhớ ra. Trước đây tớ tuyệt đối chưa bao giờ dùng nó để theo dõi cậu."
Dáng vẻ cậu ấy căng thẳng thật quá đáng yêu.
Đèn xanh bật lên, cậu ấy tăng tốc phóng đi.
Lời cảm ơn của tôi bay đi theo gió.
*
Sau vòng thi thứ hai, Chu Đồng Vũ và Tống Yên Nhiên đều kiên quyết điều tra sự thật.
Cuối cùng, Trình Vũ và Tô Hàn Thù đều bị kỷ luật.
Chu Đồng Vũ bực mình nghiến răng, xoa tay như thể lập tức muốn tìm người đánh nhau: "Chỉ bị kỷ luật thôi à, nhẹ quá."
Tôi đưa tay gõ vào đầu cậu ấy: "Còn nhẹ à?"
Tô Hàn Thù và Trình Vũ là người bắt nạt tôi, nhưng điều đó không có nghĩa tôi ủng hộ việc Chu Đồng Vũ dùng bạo lực để trả đũa.
Nhưng chẳng lâu sau, tôi nghe nói Tô Hàn Thù và Trình Vũ đã chuyển trường.
Tôi ngẩng đầu nhìn Chu Đồng Vũ đang vui vẻ hát, vừa nhìn vào mắt tôi, cậu ấy chợt dừng lại rồi tránh ánh mắt.
Tống Yên Nhiên cười, đặt một ly trà sữa lên bàn tôi, chỉ vào tập đề thi trên bàn: "Miên Miên, mau làm đi. Chu Đồng Vũ chẳng làm gì cả, chỉ là Tô Hàn Thù luôn âm thầm bắt nạt học sinh khác, còn bác của Chu Đồng Vũ là lãnh đạo nhà trường, cậu ấy chỉ báo cáo sự thật thôi."
Tôi ngẩn người một lát rồi cúi đầu tập trung làm bài tập.
*
Năm đó tôi giành được huy chương vàng quốc gia, nhưng tôi vẫn quyết định tham gia kỳ thi đại học.
Trong những tiếng nói tin tưởng và nghi ngờ, tôi đã dùng kết quả thi rực rỡ để khiến tất cả im lặng.
Thủ khoa tỉnh: Lâu Miên.
Người ta chỉ nhớ đến tên của người đứng đầu, Lâu Miên đã trở thành huyền thoại mới.
Còn Lục Thừa, có mấy ai nhớ đến nữa?
Ngày hôm đó khi bảng điểm được công bố, Lục Thừa nhìn tôi nói: "Chúc mừng cậu."
Kiếp trước cậu ta là thủ khoa tỉnh, nhưng không hiểu sao lần này cậu ta lại không lọt vào top 50.
Nhưng, cậu ta thi thế nào, tôi không quan tâm.
Đúng vậy, tôi đã không còn quan tâm nữa.
Những nỗi ám ảnh về sự bắt nạt, hy vọng cứu rỗi tôi khỏi bóng tối.
Giờ đây, tôi không còn bận tâm gì nữa.
"Cảm ơn." Tôi lịch sự đáp rồi quay lưng chỉ để lại cho cậu ta một bóng lưng lạnh nhạt.
"Cho tôi biết tại sao cậu luôn ghét tôi được không?"
"Tôi không ghét cậu."
"Tôi có thể cảm nhận được, tôi muốn biết lý do."
Tôi không trả lời cậu ta nữa.
*
"Nhiệt liệt chúc mừng học sinh Lâu Miên của trường chúng ta giành huy chương vàng Olympic Hóa học toàn quốc (điểm tuyệt đối)!"
"Nhiệt liệt chúc mừng học sinh Lâu Miên của trường chúng ta đạt danh hiệu Thủ khoa tỉnh!"
Bảng vàng của trường Trung học Đức Thượng năm nay được làm hoành tráng hơn hẳn, dù thành tích những năm trước cũng rất tốt nhưng lần này thì khác.
Đó là huy chương vàng điểm tuyệt đối và thủ khoa tỉnh đó!
Trong văn phòng ban lãnh đạo nhà trường, không khí tràn ngập niềm vui, đặc biệt là các giáo viên của lớp 11/13 ai nấy đều rất phấn khởi.
Hiệu trưởng và một nhóm lãnh đạo bận rộn khen ngợi lão Lưu, nhưng ông ấy lại rưng rưng nước mắt.
Trong đầu hiện lên hình ảnh cô gái trầm lặng, khi mọi người xung quanh đều hò reo, cô ấy luôn lặng lẽ học tập ở một góc.
Hoàn cảnh gia đình của cô ấy khác xa so với các bạn cùng lớp, nhưng cô ấy đã dùng chính nỗ lực của mình để mở ra một con đường cho bản thân.
Và những học sinh lớp 11/13 này, ban đầu ông không đánh giá cao họ.
Vì phần lớn bọn họ, ngay từ khi bắt đầu đã đứng ở vạch đích của người khác. Những học sinh trong lớp tự mãn vì điều kiện gia đình ưu việt, không chịu cố gắng. Nhưng sự xuất hiện của Lâu Miên đã âm thầm thay đổi bầu không khí cả lớp, và cuối cùng họ cũng tự mình nộp lên một bài thi trọn vẹn.
*
Khác với niềm vui của mọi người, Tống Yên Nhiên và Chu Đồng Vũ lại vô cùng buồn bã và đau lòng.
"Miên Miên..." Tống Yên Nhiên, người luôn mang đến cảm giác rạng ngời như ánh mặt trời, giờ lại trông u ám.
Chu Đồng Vũ còn quá đà hơn, tôi nhìn giọt nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt cậu ấy, lên tiếng hỏi: "Cậu khóc à?"
"Không có!"
"Miên Miên, tớ không muốn xa cậu, tớ vẫn muốn làm bạn cùng bàn với cậu."
"Miên Miên, tớ cũng không muốn xa cậu."
"Chu Đồng Vũ, cậu cút đi cho tớ!"
"Gì vậy, Tống Yên Nhiên!"
"Chu Đồng Vũ, đứng lại cho tớ!"
“...”
Tôi lau khóe mắt, những cảm xúc xúc động và bồi hồi dâng trào nhưng không thể rơi xuống.
Nhìn Tống Yên Nhiên và Chu Đồng Vũ chạy nhảy tự do, tôi không kiềm được nở nụ cười.
Khoảnh khắc này, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Tôi đã hoàn thành lời hứa với bản thân khi tái sinh, cũng đã có những người bạn đáng quý ở bên cạnh.
Ngọn gió mùa hạ lướt qua những ngón tay, tôi nhắm mắt cảm nhận nhịp đập của trái tim.
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại: https://truyenfull.live
Đuổi gió bắt trăng đừng ngừng bước, nơi cuối con đường là núi xuân.
— HẾT —
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]