Khi tỉnh dậy, mở mắt ra, bên cạnh là một vạt áo bào trắng thêu mãng xà.
Quý Hành đang ngồi bên giường, gương mặt u ám nhìn chằm chằm vào ta.
"Môi nàng bị thương rồi."
Ta đưa tay sờ lên, khẽ "xuýt" một tiếng.
Sắc mặt hắn chẳng mấy vui vẻ: "Sao lại bị thương?"
"Va phải thôi."
"Va phải ở đâu?" Hắn không chịu buông tha.
Ta vẫn còn buồn ngủ, chẳng buồn để ý đến hắn, lại từ từ nhắm mắt.
Trước lúc nhắm mắt, thứ đọng lại là vẻ mặt muốn nói lại thôi của hắn.
Xung quanh chìm vào tĩnh lặng.
Hắn chắc hẳn đã đi rồi.
Lúc sắp th.i.ế.p đi, mơ màng nghe thấy tiếng ai đó thì thầm bên tai.
"Cố Thanh, nàng dậy cãi nhau với ta một chút không được sao?"
Một bàn tay chạm lên chân mày ta, đầy vẻ si mê.
"Đừng phớt lờ ta."
8.
Ta đã có một giấc ngủ ngon.
Sau khi tỉnh dậy, phát hiện mình đang gối đầu trên đùi một người.
Quý Hành một tay cầm dải ngọc buộc tóc, một tay nhẹ nhàng v**t v* mái tóc ta, nét mặt không rõ vui buồn.
Dải buộc tóc đó là của Lục Dung Trạch.
Hắn nhận ra động tĩnh trên đùi mình, cúi đầu nhìn ta.
"Tỉnh rồi?"
"Đói không?"
Hắn tiện tay vứt dải buộc tóc đó xuống đất, ôm ta đến bàn tròn.
Trên bàn bày mấy đĩa thức ăn còn đang bốc khói nghi ngút.
Hắn hôn lên má ta: "Nàng muốn ăn món nào?"
Ta dùng sức lau đi.
"Ta tự ăn được, đừng ôm ta."
Sắc mặt hắn cứng đờ vài nhịp, cuối cùng mỉm cười buông ta ra: "Được."
Quý Hành ở lại bầu bạn cùng ta mãi đến tận chạng vạng.
Ta thêu thùa thì hắn ngồi bên cạnh đọc sách, ta đi đâu là hắn chắp tay sau lưng theo sát phía sau.
Hắn lấy lòng nắm tay ta: "Ta đã xin nghỉ mấy ngày, muốn chuyên tâm bầu bạn cùng nàng."
Ta đành dẹp bỏ ý định ra ngoài lấy hòa ly thư.
Đêm đến, hắn đứng trước tủ quần áo, nhìn hai cái bọc bên trong mà ngẩn người.
"Sao lại thu xếp đồ đạc vậy?"
Ta đau đầu nhắm mắt lại, thốt ra lời nói dối vụng về: "Toàn là y phục cũ không dùng đến nữa."
Chẳng rõ hắn có tin hay không, leo lên giường, ôm lấy ta từ phía sau.
"Ngủ đi."
Ta không thoải mái cựa quậy, hắn lại càng ôm chặt hơn.
Hắn vùi đầu vào mái tóc ta, thở dài thườn thượt.
"Cố Thanh, ta yêu nàng."
Dài lâu không một lời đáp lại.
Thời gian trôi qua đã quá lâu, đến mức ta quên mất ngày xưa mình từng khát khao nghe được câu này đến nhường nào.
Thế nhưng, muộn quá rồi.
Ta sớm đã chẳng còn bận tâm nữa.
Mấy ngày nay, hắn luôn túc trực không rời nửa bước bên cạnh ta.
Ta bị hắn giam lỏng trong phủ, đi đâu cũng có hai ma ma theo sát.
Hắn xua đám hạ nhân lui ra, lấy ra một cặp ngọc bội Vân Điệp.
"Nàng xem đây là vật gì?"
Ta vẫn còn nhớ, đây là vật định tình ta tặng hắn lúc ở Du Châu, mỗi người một chiếc.
Hắn chưa từng đeo nó trên người lần nào.
Về sau còn bị hắn đập nát ngay trước mặt ta.
Hắn mỉm cười đặt chiếc thuộc về ta vào lòng bàn tay ta.
"Ta đã chạy qua bao nhiêu cửa hiệu mới tìm được một lão thợ, kỳ công khôi phục lại rất lâu."
Ngọc vẫn trong veo, hệt như năm đó.
Ta buông tay.
Sắc mặt hắn biến đổi, vội vã đỡ lấy giữa không trung, ôm chặt vào lồng ngực.
Ta xòe tay: "Đưa cho ta."
Sắc mặt hắn tái nhợt: "Nàng đừng đập thứ này."
"Đưa cho ta."
Hắn hoảng hốt lắc đầu: "Cầu xin nàng đấy."
"Không đưa cũng được, vậy thì hãy thả ta đi."
Hắn im lặng.
Ta cười khẩy: "Chẳng phải nói yêu ta sao? Ngươi yêu ta như thế à? Thứ gì cũng không cho, như vậy tính là cái gì?"
Hắn há miệng, thỏa hiệp:
"Ta đưa nàng những khối ngọc khác, nàng muốn đập bao nhiêu cũng được."
"Dẫu sao đây cũng là vật định tình của chúng ta."
Ta nhìn hắn, từng chữ từng chữ đoạn tuyệt quá khứ.
"Là giả thôi, đây là thứ ngươi lừa ta mà có, tình cảm của chúng ta cũng là do ngươi lừa gạt."
"Ngọc bội này, vốn dĩ là dành cho huynh trưởng của ngươi."
Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu.
"Nàng nói dối! Nàng từng nói bất kể ta là ai, nàng đều yêu ta, rõ ràng nàng từng thốt lên tên của ta cơ mà."
"Chính miệng nàng từng nói, tại sao giờ lại không nhận?"
Lệ tràn mi, hắn vội vàng muốn nắm tay ta nhưng bị ta hất ra.
Ta mệt mỏi thở dài, chẳng hiểu sao bản thân và hắn lại đi đến bước đường châm chọc đối đầu thế này.
"Quý Hành, chúng ta đừng tiếp tục giày vò lẫn nhau nữa."
Mấy hôm sau
Ta vòng qua hậu viện, thấy một thị vệ đeo đao đang quỳ một chân trước mặt Quý Hành.
Hắn từ tốn vứt xuống một dải buộc tóc.
"Vẫn chưa tìm được sao?"
"Thuộc hạ vô năng."
Hắn cười đầy quái dị.
"Thôi bỏ đi, cho ngươi thêm hai ngày nữa, tìm được rồi thì giếc chếc ngay."
Ta nghi ngờ mình nghe nhầm, m.á.u trong người như đông cứng lại.
Ma ma bên cạnh gọi hắn: "Đại nhân."
Quý Hành quay sang nhìn, ánh mắt thâm sâu như hồn ma bóng quế.
Bên hông hắn là miếng ngọc bội Vân Điệp trong suốt tinh khiết.
"Sao lại ra ngoài?"
Hắn bế bổng ta lên, đưa về phòng.
Quý Hành đ.i.ê.n rồi.
Hắn khóa chặt cửa phòng ta, phái người canh giữ bên ngoài.
Ta hoàn toàn mất đi tự do, chỉ có thể tranh thủ lúc hắn bãi triều trở về để ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
"Nói nàng yêu ta đi."
Hắn kìm kẹp khuôn mặt ta: "Nói nàng yêu ta, ta sẽ không giếc hắn."
Ta trừng mắt đầy căm hận, bị hắn dùng một bàn tay che khuất.
"Nàng từng bảo ta đừng ngốc nghếch như thế, đừng nhường người mình yêu cho kẻ khác, đương nhiên ta phải nghe lời nàng mà giữ nàng bên cạnh ta chứ."
"Thế nào, ta có ngoan không?"
Trong bóng tối, đôi môi bị hắn nhẹ nhàng m*t lấy.
Rõ ràng kẻ bị nhốt là ta, nhưng người tuyệt vọng lại chính là hắn.
Một giọt lệ mặn chát trượt vào khóe môi.
"Thanh Thanh, nàng hãy hận ta đi."
Ta cứ mơ màng sống qua ngày, chẳng rõ đã bao lâu, Quý Hành liên tiếp hai ngày không tới.
Mụ ma ma ngoài cửa cũng chẳng thấy tung tích đâu.
Tim ta đập cuồng loạn, ghé sát cửa nghe ngóng hồi lâu rồi mới lấy hết sức bình sinh đạp mạnh cửa ra.
Trong phủ không một bóng người, ta vội vàng thu dọn hành lý rồi trốn qua cửa hông.
Đường đi vô cùng suôn sẻ.
Đi chẳng được mấy bước, cảnh tượng Lục Dung Trạch nằm sóng soài trong vũng m.á.u khiến sắc mặt ta tái nhợt.
May thay, hắn chỉ bị thương ở bụng, vẫn còn tỉnh táo.
Hắn lấy ra một tờ giấy, vẻ mặt muốn được thưởng công: "Hòa ly thư."
"Ta đã sắp xếp thuyền rồi, nàng đừng sợ, Quý Hành sẽ không tìm tới nữa đâu."
"Còn nữa," hắn lẩm bẩm, "phải mang ta đi cùng, đừng bỏ lại ta."
Ta đỡ hắn dậy.
"Ngươi đừng nói nữa, có gắng gượng được không?"
Hắn lúc này đã thoi thóp, hơi thở mong manh, chỉ cố gượng cười.
"Ừm."
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]