Hám An An nghe thấy âm thanh gầm rú lớn hơn từ con khủng long sau khi được cải tiến, liền giật mình nuốt nước bọt, nhất là sau tiếng rống đó, con khủng long bắt đầu biến hình, chân trước dựng thẳng lên, “Phanh ——” một tiếng đập xuống mặt đất.
Hám An An ngồi ở phía trên, bị chấn động vì móng vuốt khủng long vỗ xuống, cả người bị lắc lư.
Cô chỉ có thể ôm chặt cổ khủng long, phấn khích hét to: “Tiểu Béo, cái này chơi vui ghê!”
Khóe mắt cô lướt thấy có người đi tới cuối con đường nhỏ.
Hám An An vội vàng ấn một nút tròn nhô lên, khủng long đang chạy dữ dội thì lập tức dừng lại, cô thử nhảy xuống, kéo Tần Tiểu Béo trốn vào phòng: “Suỵt… chắc chắn là Daddy tới.”
Cô kéo ra một cái rương lớn, lén lút chui vào núp phía sau, chỉ để lộ một chút.
Cô nói nhỏ: “Chỗ này ta trốn nhiều lần rồi, Daddy lần nào cũng không tìm ra ta.” Cô khẽ nhướng đôi mày tự tin, nghịch ngợm như yêu tinh, khiến người khác không nhịn được bật cười.
Tần Tùy tròn mắt ngạc nhiên, dè dặt gật đầu.
Nhưng trong mắt lại lóe lên nghi ngờ.
Chưa đến hai phút sau khi Hám An An dứt lời, cái thùng giấy bị nhấc lên.
Cô rùng mình, chớp chớp đôi mắt to, đối diện với gương mặt lạnh lùng của Hám Uyên Trình, An An nhe răng cười lấy lòng: “Daddy, sao ngài lại đến đây vậy?”
An An vừa nói vừa ra hiệu bằng tay sau lưng.
Ý là bảo Tần Tiểu Béo phối hợp.
Cô là chủ nhà, Tiểu Béo là khách. Nếu cả hai cùng làm nũng, Daddy chắc chắn không nỡ phạt cô trước mặt khách.
Đáng tiếc, Tiểu Béo luôn ăn ý với cô hôm nay lại như không hiểu ý, chỉ nhìn Hám Uyên Trình và ngoan ngoãn chào: “Chào Hám thúc thúc.”
Hám Uyên Trình “Ừ” một tiếng.
Gương mặt vẫn lạnh lùng, ánh mắt bình tĩnh nhìn An An.
“Tự mình ra đây.”
An An nhăn nhó bước ra, vò tay: “Daddy, ngài đừng giận mà.” Cô níu lấy tay Hám Uyên Trình làm nũng.
Hám Uyên Trình nhìn thoáng qua cô bé đang treo trên cánh tay mình làm nũng, không đáp lại, chỉ bước đến bên cạnh con khủng long lớn.
Ông nhấc Hám An An xuống khỏi khủng long.
“Đứng yên.”
An An ngại ngùng đứng cạnh món đồ chơi lớn, ngửa đầu, nhìn Hám Uyên Trình với vẻ đáng thương, giơ tay nói nhỏ: “…Con chơi trong nhà mình thôi mà, đâu có gây chuyện đâu? Đúng không, Daddy?”
Hám Uyên Trình nhìn cô con gái rón rén theo sau cậu bé mập.
Rồi lại nhìn cô con gái đang lén lút liếc ông.
Sự tức giận trong đầu cuối cùng cũng dịu xuống, ông hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt hai đứa nhỏ, đặc biệt là cậu bé Tần Tùy đang ngại ngùng: “…Có thể chơi ở nhà, căn nhà nhỏ này là chỗ của các con, nhưng tốt nhất đừng gây ra tiếng động lớn như vậy, hiểu chưa?”
Tần Tùy cảm thấy mình bị nhìn thấu.
Cậu hơi cúi đầu, vẫn cười ngại ngùng như cũ.
Hám An An là cô bé tinh ranh, nhận ra tâm trạng Daddy đã dịu đi, nét mặt lo lắng lập tức biến mất, cô nhảy nhót vài cái, cười hì hì nói: “Daddy, con biết rồi ~~~ ngài mau xem tiểu khủng long của con nè, có giỏi không?”
Hám Uyên Trình nhìn con “Tiểu khủng long” dài đến nỗi còn cao hơn cả ông. Nghĩ đến mấy tiếng gầm lúc nãy vang khắp sân như thật sự có khủng long xuất hiện.
Vẻ mặt ông vừa dịu đi đã lại đen như mực.
“…Không được chơi khủng long trong nhà.”
Hám An An không hiểu vì sao, chỉ “Dạ” một tiếng.
Cô quay đầu nhìn Tần Tiểu Béo một cái, hai người nhanh chóng trao đổi ánh mắt: Không chơi ở đây được, vậy có thể mang ra ngoài chơi không?
Từ ngày hôm đó, căn nhà nhỏ trong vườn sau đã trở thành công viên giải trí của Hám An An và Tần Tiểu Béo.
Mỗi cuối tuần, hai đứa cùng nhau nghe thầy giáo giảng bài ở đó, sau khi thầy rời đi, hai đứa liền lôi ra đủ loại vật liệu, hạt, cân nhắc ý tưởng mới.
Phải nói rằng, Tần và Hám An An thật sự có thiên phú trong chuyện này.
Tới thứ hai.
Vợ chồng Hám Uyên Trình phải đến bệnh viện thăm đứa trẻ mới sinh. Hai anh em được tài xế trong nhà đưa đến trường.
Hám An An mặc đồ xong một cách lưu loát.
Cô chạy nhanh đến phòng Ân Tinh Trạch, đẩy cửa ra rồi hét: “Ca ca, anh dậy chưa, mau tới giúp em nào!”
Ân Tinh Trạch tóc rối bù, vừa mặc đồng phục xong. Cậu tức giận trừng mắt nhìn cô: “Hám An An, em phải gõ cửa trước khi vào chứ.”
Hám An An nhận lỗi rất nhanh: “Em sai rồi.”
Nhưng lần sau chắc chắn vẫn sẽ phạm.
Ân Tinh Trạch cũng biết tính xấu của cô, không kiên nhẫn hỏi: “Tìm anh làm gì?”
Mắt An An đảo qua đảo lại, thì thầm: “Tiểu Béo nói em mang đồ chơi mới đến trường, nhưng em không bê nổi, ca ca giúp em đi.”
Ân Tinh Trạch vẫn chưa thấy món đồ chơi mới của cô.
“Daddy đồng ý à?”
Hám An An ưỡn ngực tự tin: “Hôm qua em nghe lén được, hôm nay không phải Daddy đưa tụi mình đi, ông với ba so đi bệnh viện thăm em trai nuôi nhỏ mà.”
Nên cô mới dậy sớm như vậy.
Ân Tinh Trạch: “……”
“Mau lên, sắp muộn rồi. Em với Tiểu Béo đã giấu nó ở tầng một.”
Hai người loay hoay vài phút, cuối cùng cũng đem món đồ “nhập cư trái phép” lên xe.
Thật ra không phải vì Hám An An bê không nổi.
Mà là để lén đưa đồ lên xe, cần có người đánh lạc hướng tài xế. Nếu không, chắc chắn chưa đến trường đã bị Hám Uyên Trình phát hiện.
Ân Tinh Trạch liếc nhìn cái vật xanh mướt đó, nhướng mày hỏi: “Cái gì vậy?”
Hám An An chớp mắt: “Anh đoán xem?”
Ân Tinh Trạch: “Em đoán thử anh đoán không? Nói lẹ, không thì anh bỏ đi đó.”
Hám An An chu môi, tức giận nhìn anh.
Ca ca thật sự khó chịu, em mới không chủ động nói nữa.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng cô không nhịn nổi mà ba phút sau đã kéo tay anh khoe khoang: “Lợi hại lắm nha, tuy là ý tưởng của Tiểu Béo, nhưng phần lớn là em làm, có thể biến thành Gậy Như Ý, còn có thể biến thành rắn mềm… Em đúng là quá lợi hại, vừa dễ thương vừa thông minh, đây gọi là trí tuệ và nhan sắc cùng tồn tại, em là thiên tài nhỏ đó.”
Cả hai đã rút kinh nghiệm từ con khủng long.
Cảm thấy nó quá to và khó di chuyển. Nên dùng lại ý tưởng cũ, chế tạo một cái “Trúc Diệp Thanh” mới. Không chỉ có thể điều khiển hai chế độ, mà còn có chức năng điện giật.
Ân Tinh Trạch: “……”
Cậu thật sự cạn lời với Hám An An, người có thể biến bất kỳ món đồ chơi nào thành vũ khí tấn công, chỉ biết yên lặng nghe.
Hám An An chẳng cần ai khen.
Vì cô có thể mặt không biến sắc mà tự khen bản thân đủ kiểu, khen đến mức không còn mặt đất, cũng chẳng còn bầu trời, đã bay ra cả ngân hà rồi.
Ánh mắt Ân Tinh Trạch phức tạp, muội muội cậu hình như từ nhỏ đã rất bá đạo.
“…Ca ca, em có phải rất lợi hại không?” Hám An An trợn mắt nhe răng, làm bộ mặt hung dữ, thể hiện thế nào là lợi hại.
Ân Tinh Trạch miễn cưỡng cười, biểu cảm hơi méo mó: “Rất lợi hại.”
Hám An An cười rộ lên.
Cô đổ hết sách trong cặp mình sang cặp Ân Tinh Trạch, rồi đem bảo bối của mình — Tiểu Lục bàn thành một khối, bỏ vào cặp mình.
Rút ra một cái tay kéo gấp, đặt cặp lên trên.
Cô kéo cặp hướng lớp học đi tới.
Tài xế nhìn thấy, cảm thấy lạ, nhưng nghĩ có lẽ tiểu thư muốn thử cảm giác kéo cặp, nên cũng không để ý.
Hám An An và Ân Tinh Trạch học chung lớp.
Hai anh em ngồi trước sau.
Buổi sáng sau tiết học, thầy giáo thông báo, chiều nay, học sinh năm 3 sáu lớp sẽ đi chơi công viên dã ngoại.
“An An, cặp của cậu là gì mà nặng vậy?” Một bé gái kéo ba lô của cô, An An che miệng, thì thầm: “Tớ mang đồ chơi cho Tần đấy.”
Bé gái không biết nghĩ gì mà mặt đỏ lên, cũng hạ giọng hỏi: “Cậu với lớp trưởng đang yêu nhau à?”
Tuy lớp trưởng học giỏi, tính tình cũng tốt. Nhưng mà… mập quá, chẳng đẹp trai chút nào.
Dù sao cũng chỉ là mấy đứa nhóc mười tuổi thôi mà.
Vẫn chỉ là một thiếu nữ mười lăm tuổi, hoặc cùng lắm là cô gái vừa tròn mười tám, rất hiếm ai lại thích một cậu bé mập mạp.
Bởi vì như thế thì không ngầu chút nào.
Hơn nữa Hám An An lại đáng yêu thế kia, chẳng lẽ không nên thích một nam sinh như anh trai cô ấy sao?
Cô bé nhỏ nhìn Hám An An với ánh mắt phức tạp, rồi thở dài: “An An, thẩm mỹ của cậu thật kỳ lạ.”
Hám An An trừng mắt, vừa nghe thấy bạn nói vậy, lập tức quên luôn câu trước đó, phản bác ngay: “Thẩm mỹ của tớ vẫn luôn rất tốt! Ba tớ nói tớ thừa hưởng tế bào nghệ thuật của ông ấy đấy, không tin thì hỏi anh tớ! Hừ ~~”
Nói cô thẩm mỹ kỳ quái? Không thèm chơi với bạn nữa!
Hám An An hất cằm kiêu ngạo, quay mặt đi, quyết định không để ý đến bạn học không có con mắt thẩm mỹ kia nữa.
Bạn học nào đó: “……”
Sau khi lên xe, Hám An An và Ân Tinh Trạch ngồi ở hàng ghế cuối cùng, Tần Tùy lên xe sau, trực tiếp đi đến ngồi cạnh Tinh Trạch.
Giữa An An và Tần Tùy cách nhau một người là Tinh Trạch.
An An nhiều lần định nói chuyện với Tần Tùy, nhưng lần nào cũng bị anh trai cô đẩy đầu ra.
Hám An An giận lắm.
Cô bặm môi, nhỏ giọng chất vấn: “Ca ca, sao anh cứ đẩy đầu em hoài vậy? Anh có phải muốn bắt nạt em không? Em sẽ mách ba đó!”
Ân Tinh Trạch nhắm mắt lại, thờ ơ nói: “Em cứ ríu rít mãi, phiền muốn chết.”
Hám An An ấm ức, liếc nhìn các bạn học trên xe. Rõ ràng mọi người đều đang nói chuyện mà, hơn nữa còn nói to hơn cô nữa.
Cô hừ một tiếng qua mũi, bĩu môi uất ức: “…… Vậy mình đổi chỗ đi, được không?”
Ân Tinh Trạch mở mắt.
Cậu quay đầu trừng mắt nhìn Tần Tùy một cái, rồi mới nói với Hám An An: “Hai đứa nói chuyện cũng không xong nếu không ngồi gần nhau hả?”
Hám An An gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Ân Tinh Trạch: “…… Không đổi.”
“Còn nữa, không được nói chuyện. Nhìn Tần Tùy kìa, có nói câu nào đâu.”
Hám An An trừng mắt nhìn Tần Tùy, không phát ra tiếng mà mắng: Phản đồ!
Tần Tùy nhún vai, cũng lặng lẽ đáp lại: Ân Tinh Trạch hung quá, lát nữa nói tiếp.
Câu đó khiến An An cảm thấy đồng cảm sâu sắc.
Anh cô ấy thật sự quá hung dữ, y như Daddy vậy.
Cặp sách của Tần Tiểu Béo chỉ toàn là đồ ăn. Khi xe đến nơi, các bạn học từng nhóm ríu rít chơi đùa, còn ba đứa tụt lại phía sau, đi chậm chạp.
Hám An An nhỏ giọng khoe với Tần Tùy cách họ đã “nhập cư trái phép” tiểu Lục vào trường thế nào.
Thì phía trước bỗng vang lên tiếng la hoảng loạn: “Có người bên đường chém người rồi…”
Tiếng thét hỗn loạn vang dậy.
Ân Tinh Trạch che chở Hám An An, đảo mắt nhìn quanh mấy lượt, chuẩn bị tìm chỗ an toàn để trốn.
Tiếng la hét hỗn loạn ngày càng đến gần, du khách giống như bầy đàn mất chủ, dù người cầm dao chỉ có một, nhưng tất cả như bị rút hết lý trí, chỉ biết ngơ ngác, hoảng loạn chạy theo đám đông.
Ân Tinh Trạch nhìn cảnh tượng trước mắt, sắc mặt trở nên nghiêm trọng.
Ngay lúc đó, họ nghe tiếng trẻ con khóc. Tên cầm dao đã lao đến gần, người phía trước kêu lên hoảng sợ, bảo rằng hung thủ đã chém bị thương hơn mười người…
Nghe thấy người xấu đang đến gần, mũi Hám An An nhăn lại, rúc sát vào Ân Tinh Trạch, giọng run run: “Ca ca, Tiểu Lục có thể đánh người xấu! Chúng ta thả Tiểu Lục ra cắn hắn đi!”
Ân Tinh Trạch đang định bảo cô đừng quậy nữa, thì thấy Tần Tùy đã bắt đầu thả Tiểu Lục ra.
Lời mắng nghẹn trong cổ họng, cậu đành dắt hai người lùi về sau hai bước theo đám đông. Tần Tùy lấy từ cặp ra một chiếc điều khiển từ xa. Ân Tinh Trạch thấy Tiểu Lục — một con rắn máy chế từ bàn là và máy đuổi muỗi — phát ra tiếng “rắc rắc”, phần đuôi bật ra những bánh xe nhỏ, nhanh chóng bò về phía trước.
Sau đó An An rút ra iPad.
Ân Tinh Trạch tròn mắt ngạc nhiên: Em còn mang theo cả cái này nữa á?!
Hám An An lắc lư mông, nhỏ giọng thì thầm: “Chơi Tiểu Lục thì tất nhiên phải mang theo nó rồi.” Cô thuần thục bấm mở một biểu tượng màu xám trên màn hình.
Ngay lập tức, trên màn hình xuất hiện hình ảnh từ mắt của Tiểu Lục.
Rõ ràng, đây là tầm nhìn của rắn máy.
Tần Tùy điều khiển từ xa, hình ảnh trên màn hình cho thấy Tiểu Lục đang bò nhanh hơn, còn có thể nghe được tiếng ai đó hét “Rắn a…”
“Thấy hắn rồi!” Tần Tùy kích động hét lên, rồi An An hét toáng: “Là Ngô Mỹ Mỹ, mau cứu cô ấy!”
Ngô Mỹ Mỹ đang ngã trên mặt đất, chỉ cách nơi có con dao găm lộ ra chưa đầy hai mét.
Tần Tùy nhanh chóng thao tác điều khiển.
Ân Tinh Trạch không biết hai đứa kia đã cài gì lên con rắn, chỉ thấy hình ảnh trên iPad bỗng bị méo, sau đó là tiếng chửi rủa phẫn nộ từ đám đông, video dừng lại ở khuôn mặt một người lạ.
“Đây không phải rắn đâu a…”
Tên điên kia dường như đã bị khống chế.
Hám An An thót tim, nắm chặt tay Ân Tinh Trạch: “Ca ca, Tiểu Lục sắp bị bắt rồi, mình mau đi cứu nó!”
Ba đứa nhỏ chạy nhanh về phía đám đông đang tụ tập.
Thấy hung thủ bị đè xuống đất, máu chảy đầy, thanh đao lớn vứt cạnh bồn hoa bên người, máu vẫn không ngừng nhỏ giọt. Một bên có người mắng chửi, người khác thì không nhịn được mà đá tới tấp vào hắn…
Ân Tinh Trạch cau mày. Lại thấy Hám An An lúc này sững người, bị cảnh tượng máu me dọa sợ đến ngây người, tay bấu chặt lấy cánh tay anh. Cậu vòng tay ôm lấy vai cô, dịu giọng trấn an: “Đừng sợ, ca ca ở đây rồi.”
An An sững sờ hơn một phút, rồi bỗng “Oa ——” lên một tiếng khóc òa.
Tần Tùy thấy cô bị dọa đến khóc lớn, người cũng run theo từng cơn.
Tức giận trừng mắt nhìn tên đàn ông đang bị đè, cậu theo phản xạ định dùng Tiểu Lục phun nước ớt vào hắn, nhưng phát hiện con rắn đã bị một người qua đường nhặt lên.
Tần Tùy chạy đến: “Chú ơi, đó là đồ chơi của cháu, chú có thể trả lại cho cháu không?”
Người nhặt con rắn là người đầu tiên khống chế tên điên kia. Anh ta nhìn kỹ Tần Tùy: “Cháu làm sao chứng minh là của cháu?”
Tần Tùy không nói nhiều, chỉ bấm điều khiển, đầu rắn lập tức ngẩng lên, từ hình dạng bẹp dẹp biến thành Gậy Như Ý.
“Giờ chú có thể trả lại cho cháu không?”
Người đàn ông tròn mắt ngạc nhiên, hiển nhiên rất tò mò, nhưng vẫn gật đầu, trả lại con rắn máy.
Cảnh sát và xe cứu thương đến rất nhanh.
Tên điên kia đã chém bị thương 24 người. Vì hắn vừa chạy vừa chém nên tuy không có người tử vong, nhưng có hai người bị thương nặng.
Trong số đó, có sáu người là bạn học cùng trường với Hám An An.
Hai thầy cô đi theo các bạn bị thương đến bệnh viện, còn mấy thầy cô khác thì đưa học sinh còn lại về trường. Việc nghiêm trọng như vậy, trường học chắc chắn phải báo cho phụ huynh.
Hám Uyên Trình nhận được điện thoại từ trường, nghe tin con mình gặp tên điên chém người khi đi dã ngoại, tim suýt ngừng đập.
Anh và Ân Tuyền vội vã vượt bốn đèn đỏ, phóng xe như bay tới trường.
Khi thấy An An và Tinh Trạch ngồi bình an trong lớp chờ họ, hốc mắt cả hai lập tức đỏ lên.
Không ai biết, sau khi nghe tin đó, họ đã sợ đến mức nào.
Tuy biết con mình thông minh, nhưng đôi khi, gặp phải loại tội phạm tâm thần chống đối xã hội, thì dù thông minh cũng khó mà cứu được chính mình.
Ân Tinh Trạch thấy Daddy và ba đến, khẽ thở phào.
Còn Hám An An vừa nín khóc thì lại òa lên lần nữa, bĩu môi, nước mắt lăn dài, nhào vào lòng Hám Uyên Trình: “Daddy, đáng sợ quá…”
Cô vừa khóc, các bạn học cũng bắt đầu khóc theo.
Bọn trẻ trung bình chỉ mới chín tuổi, lần đầu trong đời chứng kiến chuyện kinh hoàng như vậy, tận mắt thấy bạn học mình bị chém ngã xuống đất.
Phụ huynh càng lúc càng đông kéo đến.
Nãi nãi của Tần Tùy cũng đến.
“Không sao đâu, có bà và ba con ở đây, không ai có thể làm hại con và ca ca.”
An An nức nở, vai run lên từng chập: “Vâng… tên người xấu đó quá đáng lắm.”
Rõ ràng tụi con không chọc gì hắn, sao hắn lại chém người. Hám An An lần đầu hiểu thế nào là “người xấu” thật sự.
Ân Tuyền ôm lấy Tinh Trạch: “Con có sợ không?”
Tinh Trạch lắc đầu: “…” Cậu nhìn muội muội khóc sướt mướt, lần đầu không phản đối việc cô làm những món đồ chơi kỳ quái. Biết càng nhiều, An An mới càng biết cách bảo vệ mình.
Con gái vốn sinh ra thể lực yếu hơn, luôn dễ bị tổn thương hơn.
“Ba, lớp võ một tuần hai buổi đổi thành bốn buổi đi.”
Trên đời này người xấu vĩnh viễn không thể bị tiêu diệt hết. Vậy thì chỉ còn cách trở nên mạnh hơn họ, ít nhất là khi gặp nguy hiểm còn có khả năng tự vệ.
Ân Tuyền xoa đầu con: “Được.”
Tối đó, Hám An An gặp ác mộng.
Tỉnh dậy rồi, cô không thể ngủ lại được.
An An lê dép, nhẹ nhàng đi đến phòng Ân Tinh Trạch, gõ cửa nhẹ nhàng.
Bàn chân khép lại, cứ miết qua miết lại trên dép.
Rất nhanh, cửa mở, Ân Tinh Trạch hiếm khi không nổi giận, dịu dàng hỏi: “Sao vậy? Ngủ không được à?”
Hám An An gật đầu: “Ca ca, tụi mình đi tìm ba được không?”
Ân Tinh Trạch liếc nhìn cô đang ôm chặt Tiểu Lục, gật đầu: “Ừ, đi thôi.”
Cậu không còn là một đứa trẻ thật sự nên không bị ám ảnh tâm lý, nhưng An An thì khác.
Đừng nhìn bề ngoài cô ngày thường hồ đồ, hay nói sẽ cùng Tần Tiểu Béo đi trừng phạt người xấu, nhưng thực ra cô chẳng hề hiểu “người xấu” là như thế nào. Hình tượng đó chỉ là thứ cô tưởng tượng ra từ phim ảnh mà thôi.
Hôm nay nhất định là cô sợ thật sự rồi.
Hai anh em mang theo rắn máy, gõ cửa phòng ngủ chính.
Hám Uyên Trình thấy hai anh em đứng ngoài cửa, mím môi, rồi xoa mái tóc xoăn mềm của cô bé: “Vào đi.”
Hai đứa song sinh chưa từng cùng ngủ với họ bao giờ.
Khi họ còn nhỏ, hai anh em cùng ngủ chung một phòng dành cho trẻ con, do bảo mẫu chăm sóc.
Đến năm bốn tuổi, mỗi người có phòng riêng. Tuy lúc đầu Hám An An hay dính người, lại sợ bóng tối nên thường chui vào chăn anh trai ngủ ké, nhưng chưa đến nửa tháng đã tập lại được thói quen ngủ một mình.
Việc hai đứa tay trong tay chạy đến đòi ngủ chung giường với ba mẹ như vậy, là lần đầu tiên.
“Daddy, tối nay tụi con có thể ngủ ở đây không?” Cô bé ôm chặt món đồ chơi hình con rắn của mình, hỏi.
“Được chứ, nhưng chỉ đêm nay thôi nhé.”
Hám An An vui vẻ cười tít mắt, tự động bò lên giường, nằm nghiêng về bên trái, còn vỗ vỗ chỗ ngoài cùng: “Ca ca, ngủ bên này nè.”
Hám Uyên Trình liếc nhìn món đồ chơi trong tay con gái.
Từ lúc rời trường học đến giờ vẫn ôm mãi, anh nheo mắt suy nghĩ, hỏi: “An An, khi ngủ không nên ôm đồ chơi lên giường đâu nha ~”
An An ôm chặt hơn, bĩu môi nói: “Tiểu Lục không được, hôm nay con muốn ôm Tiểu Lục ngủ.”
Ân Tinh Trạch chậm rãi nằm xuống, giải thích: “Tiểu Lục rất lợi hại, hôm nay còn bắt được tên điên kia đó.”
Hám Uyên Trình nhướng mày, chuyện này anh lại chưa nghe ai nhắc đến.
Ân Tuyền cũng tò mò nhìn hai anh em: “Bắt bằng cách nào vậy?”
Nhắc đến Tiểu Lục, Hám An An lập tức hăng hái, cái miệng nhỏ líu lo kể: “Tiểu Lục có thể quấn người nè, còn phun nước ớt, có thể điện người nữa đó…” Tên điên chém người chính là bị combo đó làm cho choáng váng nửa phút, nên người xung quanh mới có thời gian phản ứng và khống chế hắn.
Tuy Tiểu Lục không phải yếu tố chính, nhưng cũng đóng vai trò quan trọng trong việc cảnh tỉnh đám đông.
Nếu tên kia cứ thế lao vào, chỉ khiến người khác thêm hoảng loạn. Những người vốn có thể ngăn cản hắn có lẽ vì hoảng sợ mà chần chừ, chỉ cần chậm mười giây thôi, có thể đã có thêm một người bị thương.
Hám Uyên Trình nhìn con rắn máy trông chẳng có gì đặc biệt, như đang trầm tư suy nghĩ.
Anh nhẹ nhàng xoa đầu con gái nhỏ, nghiêm túc khen ngợi: “An An rất giỏi. Hôm nay con đã bảo vệ người khác, là một tiểu anh hùng đấy.” Anh nghĩ, có lẽ nên tìm thêm vài thầy cô chuyên môn hướng dẫn cho cô.
Sáng hôm sau, Hám An An lại sống dậy đầy năng lượng.
Tan học hôm đó, khi Hám Uyên Trình đến đón hai đứa nhỏ thì ngay lập tức bị các phụ huynh nhiệt tình vây quanh.
Bởi vì có camera ghi lại được cảnh tên điên chém người.
Sáng sớm tin tức đã đưa, ngoài hình ảnh tên điên hung hăng, còn có con rắn máy lăn nhanh đến, đột nhiên lao tới, siết chặt tay đối phương, rồi phun ra chất lỏng gì đó như thật.
“…Rắn thật sao??? Nhân tính hóa quá mức, chẳng phải sau khi lập quốc không được thành tinh nữa sao?”
“Trên Weibo có người nói là đồ chơi đấy.”
“Nhìn đồ chơi nhà người ta mà xem, rồi nhìn lại nhà mình… cảm thấy tụt hậu mấy thế hệ.”
“Trên Weibo có một bác đang chơi với con ở công viên Minh Châu hôm đó, tình cờ quay lại được toàn cảnh, chụp chậm tay luôn.”
“Trời đất, đúng là đồ chơi thiệt. Còn có thể biến thành gậy vàng phát sáng…”
“Làm ơn, nhà máy nào sản xuất vậy, mở Weibo nói rõ chút đi, tôi cũng muốn mua.”
“Muốn mua 1 cái, không phải để chơi, mà là để phòng thân.”
“……”
Dù các cư dân mạng không biết đó là gì, nhưng trong lớp đã có rất nhiều bạn học từng thấy Hám An An ôm nó. Để giúp mọi người bớt sợ, An An còn thao tác trực tiếp cho họ xem.
Và khi các bạn kể lại với phụ huynh, món đồ chơi ấy càng bị thổi phồng hơn.
Đặc biệt là bản tin buổi sáng còn dành riêng một đoạn đặc tả con rắn máy, khiến các phụ huynh càng thêm tin tưởng.
“Cái đó là người khác tặng, chúng tôi cũng không rõ là công ty nào sản xuất. Dù sao cũng chỉ là đồ chơi của trẻ con nên không hỏi nhiều. Nếu biết, tôi sẽ báo lại cho mọi người.”
Hám Uyên Trình không nói thật rằng đó là sản phẩm của An An và Tần Tùy, chỉ lấy cớ cho qua.
An An còn nhỏ, không cần bị đưa ra ánh sáng hay bị thổi phồng quá mức.
Sau khi đón hai đứa, trên đường về, Hám Uyên Trình dùng giọng điệu thương lượng hỏi:
“An An, Daddy không nói cho người khác là con làm ra cái đó, con có buồn không?”
An An lắc đầu.
“Tại sao không buồn?”
Hám Uyên Trình vừa lái xe vừa chậm rãi nói: “Vì vậy sẽ chẳng có ai biết con giỏi như thế nào.”
Hám An An nghiêng đầu nghĩ một lát: “Nhưng dù người ta không biết, thì con vẫn rất lợi hại mà.”
Giống như không ai nghĩ Tiểu Béo thông minh, nhưng Hám An An lại thấy cậu ấy rất thông minh.
Hám Uyên Trình bật cười.
Cô bé nhỏ tự tin như thế, thật chẳng biết nên nói là tốt hay không tốt.
Sau khi nói chuyện rõ ràng với An An, Hám Uyên Trình cũng không quên hỏi han Tinh Trạch có mệt không.
Từ khi tám tuổi, Tinh Trạch đã theo ông ngoại tới tập đoàn Ân Thương, bắt đầu quá trình học việc.
Ân Văn Thao không phải kiểu người tham vọng mà vội vàng.
Chỉ đơn giản muốn cho Tinh Trạch làm quen sớm với môi trường công ty. Khi họp, Tinh Trạch được ngồi nghe, sau cuộc họp sẽ được hỏi cảm nhận, rồi được giải thích chi tiết về cách xử lý vấn đề.
Tinh Trạch không có ý kiến gì về chuyện đó.
Thậm chí, cậu thể hiện năng khiếu kinh doanh vượt trội.
Nếu con trai thấy vui, Hám Uyên Trình dĩ nhiên sẽ không ngăn cản sở thích của cậu.
Cũng như đối với An An, Hám Uyên Trình luôn sẵn sàng giải thích các lựa chọn của mình cho con hiểu. Nhiều lúc, anh cảm thấy con trai mình quá thông minh, suy nghĩ lan rộng quá nhanh, khiến chính anh – một người làm cha – cảm thấy không còn gì để dạy nữa.
Thời gian trôi nhanh, đông qua xuân tới.
Cô bé lăng xăng chạy khắp nơi năm xưa – Hám An An – đã trở thành một thiếu nữ cao gầy.
Từ tiểu học lên cấp hai, rồi cấp ba. An An, Tinh Trạch và Tần Tùy luôn học cùng một lớp, đến khi phân ban, cả ba cũng cùng chọn ban Tự nhiên.
17 tuổi, Hám An An đã là một thiếu nữ xinh đẹp.
Ân Tinh Trạch cao 1m89, còn An An cũng đã cao 1m75.
Cô mảnh mai, dáng cao, thấp hơn anh trai nửa cái đầu. Gương mặt vẫn là khuôn bánh bao ngày xưa, ngũ quan dịu dàng, đôi mắt to tròn ngập collagen, chiều cao vượt trội không khiến cô kiêu ngạo, mà ngược lại càng đáng yêu.
Tần Tùy từ năm lớp 9 bắt đầu “rút người”, từ cậu nhóc mập mạp biến thành soái ca cao ráo thanh tú.
Ba người đi đến đâu cũng đều nổi bật giữa đám đông.
Không biết từ lúc nào, trong cặp Tần Tùy toàn là thư từ gửi cho Hám An An. Cặp của cô thì rỗng tuếch, ngoài mấy bộ đề thi, chẳng còn gì.
“Haiz…” An An đá đá chân dưới bàn.
Tinh Trạch không phản ứng.
Tần Tùy thì nhẹ giọng hỏi: “Sao thế?”
An An nhìn chân mình u oán: “Hôm nay đo chiều cao, lại cao thêm 2cm.”
Cứ cao thế này mãi, cô sắp chạm mốc 1m80 rồi.
Tần Tùy cười nhẹ, gật đầu đồng ý: “Ừ, đúng là cao hơn trước.” Nghe vậy, An An càng buồn hơn.
“Cậu không thấy… tớ cao quá à?” 17 tuổi, An An bắt đầu có chút suy nghĩ kiểu thiếu nữ. Nhìn các cặp đôi trong lớp, dù chưa có ý định yêu đương, nhưng cô vẫn cảm thấy bất an.
Nếu cứ cao thêm thế này, sau này biết tìm bạn trai ở đâu?
Chẳng lẽ phải tìm ở trường thể dục?
An An lắc đầu, cắn móng tay suy nghĩ. Cô không thích mấy nam sinh to xác lực lưỡng. Cô muốn yêu một người chơi cùng hợp gu, cùng chung chí hướng.
Giống như Daddy và ba vậy.
Tần Tùy nhìn từ đầu đến chân cô một lượt: “Cũng được mà, không tính là quá cao.”
An An liếc cậu một cái đầy khinh bỉ, bĩu môi hừ: “Chỉ biết dỗ người ta thôi. Ngoài Kỳ Tiểu Tinh ra, tớ là cao nhất lớp rồi đó.”
Cô còn bồi thêm một câu: “Kỳ Tiểu Tinh nửa năm nay không cao lên nữa, còn tớ thì vẫn cứ cao lên… a a a a a, tớ không muốn cao thêm nữa!”
Kỳ Tiểu Tinh cao hơn cô 1cm.
Nhưng khác với An An, cô nàng lại rất hài lòng với chiều cao của mình vì muốn làm người mẫu. Chỉ là, Kỳ Tiểu Tinh khung xương to, hơi mập một chút, nên mỗi lần nhìn thấy An An đều ngắm nghía đôi chân và vòng eo của cô.
Ánh mắt ấy… như đang nhìn món ăn ngon vậy.
An An lần nào cũng bị nhìn tới mức nổi da gà.
Ân Tinh Trạch không hiểu, cậu nghe các bạn nữ trong lớp toàn ghen tị với chiều cao của An An, thế mà cô lại thích dáng nhỏ nhắn đáng yêu.
Tâm tư con gái đúng là khó hiểu thật.
“Sao lại không thích cao?”
An An hiếm khi đỏ mặt, ánh mắt đảo qua đảo lại, lí nhí nói: “…Không muốn tìm bạn trai lùn hơn mình.”
Nói xong, cô quay mặt đi, lấy tay quạt quạt cho bớt nóng mặt.
Ân Tinh Trạch: “……”
Tần Tùy: “……”
Ân Tinh Trạch lập tức quay sang nhìn Tần Tùy, thấy cậu cau mày, gương mặt cũng khó chịu chẳng kém gì mình.
Mà Hám “ngốc nghếch” An An vẫn tiếp tục: “…Trường mình mấy bạn học thể dục chẳng ai đẹp trai cả, cao thì cao đấy, nhưng cơ bắp cuồn cuộn, em không thích. Ca ca, giá mà người máy cũng làm bạn trai được thì tốt quá, em nhất định sẽ tự chế một anh bạn trai vừa đẹp trai vừa hoàn hảo!”
Nói đến sở thích yêu thích nhất, mắt Hám An An càng lúc càng sáng rực.
Đúng vậy, cô có thể tự làm cho mình một bạn trai!
Cô quay người sang, không còn ngại ngùng gì nữa, vòng tay ôm lấy cánh tay Tần Tùy: “Tiểu Béo, cậu có muốn làm cùng tớ không?”
Tần Tùy lạnh lùng từ chối: “Tớ không cần bạn trai.”
Giọng cậu rất lạnh, còn hơi sắc bén. An An bị nghẹn một chút, mắt đảo vòng, dường như hiểu ra tại sao cậu lại giận.
Cô cười hề hề, lấy lòng: “Thì… cậu cũng có thể làm bạn gái cho mình mà.”
“Phụt ——” Ân Tinh Trạch không nhịn được, bật cười.
Còn liếc nhìn Tần Tùy đầy ẩn ý.
Tần Tùy lại càng cứng giọng: “Tớ cũng không làm bạn gái.” Dứt lời, cậu túm lấy cặp của An An, “Tự cậu mang thư về nhà đi.”
Cậu lấy phần thư của An An trong cặp mình ra, nhét lại vào cặp cô, chỉ để lại một bóng lưng tức giận bỏ đi.
An An nhìn cặp sách nặng trịch đột nhiên tăng tải, mặt ngơ ngác: “Cậu ấy có phải giận thật rồi không?”
Ân Tinh Trạch cười nhẹ trong mắt, không nói lý do, chỉ gật đầu đầy cảm thông: “Ừ, giận rồi.”
An An xách cặp lên, chẹp… hơi nặng.
Cái “nặng” này không phải không mang nổi.
Mà là vai cô đã nhiều năm rồi không phải gánh đống “tri thức” nặng như vậy. Đống thư trở lại tay cô, giống như cõng nguyên một ngọn núi.
An An đi được vài bước.
Bỗng nhớ ra: “Ca, Hàn thúc đâu? Hôm nay không tới đón tụi mình sao?”
Ân Tinh Trạch liếc cô: “Không phải em nói hôm nay không cần đón sao?” Hám An An giật mình, chợt nhớ ra.
Hôm nay cô hẹn Tần Tùy đi cùng đến nhà triển lãm khoa học kỹ thuật xem mẫu robot MICO mới nhất.
Kết quả là Tần Tùy cho cô leo cây.
Mặt An An xụ xuống, tức giận trào dâng. Cô nghiến răng: “Tần Tiểu Béo đúng là đồ thất hứa, quá đáng. Lần sau không bao giờ gọi cậu ấy nữa!”
Ân Tinh Trạch âm thầm đốt nến cho Tần Tùy.
Ngày hôm sau.
Hám An An và Tần Tùy vẫn đang chiến tranh lạnh. Nhưng Tần Tùy lại mang bánh quy nhỏ cho cô ăn, và cô thì không khách khí gì, vừa ăn vừa tranh thủ khen nãi nãi Tần vài câu.
Ngày thứ ba.
Chiến tranh vẫn tiếp tục, Tần Tùy giúp cô làm một bài thi, An An không chút xấu hổ nhận làm của mình.
Ngày thứ tư.
An An không nhịn được nữa, nhưng lại không muốn chủ động giảng hòa, như vậy trông cứ như cô là người có lỗi. Mất mặt chết đi được.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, quyết định “ra tay trước”. Liền giận dữ chất vấn Tần Tùy: “Cậu hôm đó sao lại cho tớ leo cây?”
Tần Tùy đang trông mong An An xin lỗi, thì nghe câu hỏi như sấm nổ bên tai. Cậu nhìn sang Ân Tinh Trạch cầu cứu, nhưng người kia lại quay mặt làm ngơ.
Tần Tùy im lặng một lát, “Tớ không có.”
An An đảo mắt: “Chúng ta đã hẹn đi xem MICO mà? Cậu vô duyên vô cớ nổi giận, rồi còn tự dưng bỏ chạy. Nhiều năm bạn bè mà tan vỡ trong một buổi chiều, Tần Tiểu Béo, đây là lỗi của cậu.”
Tần Tùy cuối cùng cũng hiểu cô đang nói gì.
Cậu không muốn cãi nhau với cô. Dù sao thì Hám An An vô tâm vô phổi, căn bản không biết cậu đang giận điều gì, có giận cũng giận vô ích.
Tần Tùy lập tức xin lỗi: “Xin lỗi, tớ quên mất.”
An An nghe xin lỗi, mặt tươi rói, tâm trạng rất tốt, nhưng ngoài miệng vẫn phải thêm vài câu: “Được rồi, nể tình cậu nhận sai, tớ tha cho cậu. Ai bảo tớ là tiểu tiên nữ vừa lương thiện vừa dễ thương chứ. Nhưng mà… lòng tớ vẫn đau lắm. Cậu còn hung dữ với tớ, tớ đòi bồi thường ba chiếc bánh kem mini để chữa lành tổn thương!”
Ân Tinh Trạch giả vờ không nghe thấy An An làm nũng.
Tần Tùy thở dài: “Được rồi, mai mang cho cậu.”
Nói xong, cậu lại cẩn thận nhét đống thư kia về lại cặp mình.
Tần Tùy và Hám An An — chiến tranh lạnh bắt đầu không rõ lý do, kết thúc cũng không ai hiểu tại sao.
Cho đến khi hai người làm hòa, An An vẫn chẳng biết Tần Tùy rốt cuộc giận chuyện gì.
Ba người bọn họ học giỏi, lại đẹp. Trong lớp ai cũng muốn làm bạn với họ. Đương nhiên, cũng không thiếu người đố kỵ với Hám An An.
Nhưng mấy cô gái ghen tỵ ấy chỉ dám nói xấu sau lưng. Đối mặt với An An thì vẫn cười nói như thường.
Cũng có vài kẻ quá đáng, quen thói bắt nạt trong trường, nhưng kiểu đó cũng chỉ dám ức h**p kẻ yếu.
Vừa nhìn thấy Hám An An với chiều cao nổi bật, lại còn có hai “môn thần” bên cạnh, ai mà dám đến bắt nạt cô chứ.
Đặc biệt là trong lớp lại có không ít người thích Ân Tinh Trạch.
Đối với em gái của người mình thích, các cô gái đương nhiên lựa chọn kết thân trước đã. Những người ghen tị với Hám An An vì cô có một anh trai siêu đỉnh, lại còn có một thanh mai trúc mã đẹp trai như Tần Tùy, chỉ có thể đem sự ghen tức ấy ép sâu trong lòng.
Thực ra, bạn thật sự của Hám An An ngoài Tần Tùy ra thì… không còn ai khác.
Cô không giống những người khác — không có “chị em tốt” cũng không cảm thấy cô đơn, thậm chí chẳng bao giờ nảy sinh ý nghĩ mình bị xa lánh. Hám An An hoàn toàn không để tâm đến chuyện đó.
Phần lớn thời gian và tinh lực của cô đều dành cho những thứ khiến bản thân hứng thú.
Tuy còn chưa vào đại học, nhưng Hám An An thường xuyên đến nhà Tần Tùy chơi. Ông bà Tần đều là chuyên gia lớn trong lĩnh vực công trình thuốc nổ và kỹ thuật vật liệu nổ, Hám An An học được rất nhiều điều từ họ. Đến hiện tại, cô đã đọc gần hết nội dung chuyên ngành chính quy.
Người dạy cô cũng là giáo sư hàng đầu của A Đại — một trong những chuyên ngành mạnh nhất trường.
Từ lớp vỡ lòng đã bắt đầu dạy, mãi đến tận bây giờ. Có thể nói, Hám An An thực sự không có thời gian để làm bạn bè kiểu xã giao với bạn học cùng lớp.
Nhưng cô không có ý tìm bạn, không có nghĩa là người khác không tìm cơ hội tiếp cận cô.
“Hám An An, sao cậu với Ân Tinh Trạch không cùng họ vậy? Chẳng lẽ không phải anh em ruột hả?”
Hám An An mắt không rời khỏi quyển sách nguyên tác do bà nội Tần đưa, lười biếng đáp: “Tớ theo họ Daddy, còn anh ấy theo họ ba so thôi ~~”
Chỉ là cái tên thôi mà, có gì hay ho để hỏi.
Mấy người này thật là rảnh rỗi nhàm chán.
Hám An An thầm chửi một câu trong lòng, rồi lại nghe bạn nữ bàn bên ấp úng hỏi: “Vậy… Ân Tinh Trạch có bạn gái chưa?”
Hám An An liếc mắt lên, nhìn về phía anh trai mình đang ngồi, mất kiên nhẫn nói: “Anh ấy ngồi ngay kia, mấy người tự đi mà hỏi.”
Mấy cô gái đỏ mặt, còn nhìn nhau đầy ngầm hiểu.
Ai nấy đều tự cho mình là chị dâu tương lai của An An.
“Thế còn Tần Tùy thì sao? Cậu ấy có bạn gái chưa?”
Hám An An đột ngột ngẩng đầu, nhìn đối phương bằng ánh mắt đầy đồng cảm: “Cậu ấy không có bạn gái, cũng không có bạn trai. Nhưng mà, cậu vẫn đừng thích cậu ấy thì hơn, không có hy vọng đâu.”
Đúng lúc đó, Tần Tùy vừa đi vào từ cửa sau lớp học.
Vừa hay nghe thấy lời Hám An An nói. Cậu khẽ nhướng mày — chẳng lẽ cô nàng thiếu suy nghĩ này lại biết được tâm tư của cậu?
Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác vui vẻ nhỏ xíu, lặng lẽ lan tỏa khắp người. Tần Tùy mặt vẫn bình tĩnh, nhưng khóe môi hơi cong lên, đuôi mắt cũng cong cong đầy niềm vui.
Rồi nghe Hám An An nói thêm bằng giọng uể oải: “Có lẽ là… cái gì nhỉ, ừm ừm, có vấn đề, nên mất hết niềm tin vào tình yêu rồi?”
Cô không tiện nói thẳng ra.
Dù gì cũng không quen thân mấy cô bạn này lắm, thân sơ phân rõ — điều này cô hiểu rõ. Sao có thể lôi bí mật của Tiểu Béo ra cho người khác bàn tán chứ?
Dạo này cô đọc không ít báo cáo tâm lý tuổi dậy thì của học sinh.
So sánh lại với phản ứng ngày trước của Tần Tiểu Béo khi nghe nói về bạn trai bạn gái, Hám An An thận trọng kết luận: có khả năng là do vấn đề cơ thể.
Ví dụ như… phát triển chậm ở tuổi dậy thì chẳng hạn.
Nên lời nói vô tình của cô hôm đó đã chạm trúng nỗi đau của Tần Tiểu Béo, khiến cậu nổi nóng với cô.
Nhưng mà —
Càng như vậy, lại càng nên chế tạo bạn gái người máy chứ sao! Vì người máy sẽ không bao giờ chê bai hay từ chối cậu cả.
Càng nghĩ, Hám An An càng cảm thấy mình nói đúng, gật đầu chắc chắn.
Bỗng nhiên, cô thấy sau gáy lạnh toát.
Cô đưa tay sờ cổ, âm thầm lẩm bẩm trong lòng: Tần Tiểu Béo à, tớ không có ghét bỏ cậu nha. Là bạn thân mà, bất kể cậu ra sao, vẫn là bạn thân tốt nhất của tớ.
Nhưng mà… những cô gái khác có chê cậu không?
Tần Tùy quá hiểu cô.
Nghe cô nói nhỏ lại giọng, cứ úp úp mở mở như giấu giếm, cậu chỉ cần xâu chuỗi lại là hiểu ngay ý cô — đơn giản như điền vào chỗ trống vậy.
Chính vì hiểu rõ.
Nên nụ cười trên mặt cậu lập tức cứng đờ, sắc mặt tối sầm lại.
“Hám An An!”
Hám An An quay đầu lại, thấy gương mặt bình thường vốn điềm đạm của Tần Tiểu Béo lúc này như hóa thành Tu La, ngũ quan đẹp đẽ nhăn nhó, dữ tợn như quỷ thần xuất thế.
Tim cô run lên, nhớ lại những lời mình vừa nói.
Trong lòng chột dạ, cô lén hỏi: “…Tiểu Béo, cậu tìm tớ có chuyện gì sao?”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]