Lê Quân đứng giữa đại sảnh, ánh mắt sắc lạnh như dao, vẻ tự mãn hiện rõ trên gương mặt. Đằng sau hắn, quân "Thực Vệ" đã chiếm lĩnh mọi lối vào, sẵn sàng cho cuộc bội phản mà hắn đã dày công chuẩn bị. Kinh đô giờ đây trở thành một chiếc bẫy, và hắn chính là kẻ dẫn dắt mọi thứ vào ngõ cụt.
Trần Bảo, cùng với đội quân "Huyết Y Vệ", đã nhận ra sự bất thường. Anh nhìn quanh, từng bóng dáng đều lộ vẻ căng thẳng. “Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế,” Trần Bảo nói, giọng trầm và quyết đoán. “Phải đưa thông điệp đến Hoàng Tử ngay lập tức.”
“Lê Quân không phải là kẻ dễ dàng đối phó. Hắn đã chuẩn bị mọi thứ cho cuộc chiến này,” một người lính trong đội lên tiếng, lo lắng.
“Chúng ta có món vũ khí riêng,” Trần Bảo khẽ mỉm cười, ánh mắt sáng lên. “Chỉ cần Lý Tâm chuẩn bị món ‘Thanh Tâm Loại Độc Đại Cương Tang’, chúng ta sẽ có thể phản công.”
Trong bếp, Lý Tâm đang tập trung nấu nướng. Cô biết rằng món ăn này không chỉ là một món ngon, mà còn là vũ khí để bảo vệ dân chúng. “Mình phải làm cho mọi người cảm nhận được sức mạnh của sự sống,” cô thì thầm, tay khéo léo chế biến từng nguyên liệu.
Ngô Huyền đứng bên cạnh, chờ đợi thời cơ để tấn công. “Món ăn của cô sẽ không thể cứu được mọi người đâu,” cô ta nói, ánh mắt đong đầy thách thức. “Lê Quân đã ô nhiễm nguồn nước, và không ai có thể sống sót khi bị ảnh hưởng bởi ‘Thực Dân Độc’ của hắn.”
Lý Tâm không ngại ngần. “Dù cho Lê Quân có dùng thủ đoạn nào, món ăn của tôi sẽ mang lại sức sống cho dân chúng.” Cô tiếp tục công việc của mình, từng động tác đều như một vũ điệu.
Ngô Huyền, thấy Lý Tâm không hề nao núng, chợt nhận ra sự kiên cường trong cô. “Nếu cô thành công, tôi sẽ không còn là đối thủ của cô nữa.”
Trong khi đó, Ngô Huyền đã điều động thương hội, cắt đứt mọi tuyến đường cung cấp thực phẩm của Lê Quân. “Hắn sẽ không thể giữ nổi quân đội nếu không có thực phẩm,” cô tự tin nói với Trần Bảo.
Thời điểm quyết định đến gần. Trần Bảo đứng trên bàn tiệc, nơi mà Lê Quân sẽ đến để bàn chuyện hòa giải giả tạo. “Chúng ta cần phải sẵn sàng,” anh nói với Lý Tâm và Ngô Huyền, “Một mũi tên trúng hai đích.”
Khi Lê Quân bước vào, không khí trở nên căng thẳng. Hắn nhìn Trần Bảo, nụ cười nhếch mép. “Ngươi thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể lật đổ ta.”“Ngươi sẽ thấy,” Trần Bảo đáp, giọng điềm tĩnh. “Món ăn của chúng ta sẽ nói lên tất cả.”
Lê Quân phẩy tay, ra hiệu cho người hầu dọn món ăn. Khi món “Thực Dân Độc” được mang ra, Trần Bảo và Lý Tâm nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ.
“Thế giới này cần sự thật,” Lý Tâm thì thầm. “Chúng ta phải làm điều đúng đắn.”
Món ăn của Lý Tâm đã hoàn thành. Cô tự tin mang lên bàn tiệc món “Thanh Tâm Loại Độc Đại Cương Tang”, hương vị tỏa ra ngào ngạt, khiến mọi người không thể kiềm chế. “Thưa bệ hạ, món ăn này không chỉ đơn thuần là ẩm thực, mà là linh hồn của những người đã hy sinh vì hòa bình.”
Lê Quân nhếch mép, nhưng không thể không bị cuốn hút bởi hương vị. Hắn cầm đũa, nhưng trước khi đưa vào miệng, ánh mắt Trần Bảo chớp lên. “Ngươi có thực sự muốn thử không?” anh hỏi, giọng bình thản nhưng ẩn chứa sự quyết liệt.
Khi Lê Quân đưa đũa vào miệng, sự im lặng bao trùm. Món ăn như một phép màu, mang lại sức sống và xua tan mùi vị độc hại. Hắn sững sờ, nhận ra mình đã bị đánh bại ngay tại bàn tiệc.
“Ngươi không thể thắng,” Trần Bảo nói, tay rút kiếm, ánh mắt không rời Lê Quân. “Hãy nhớ rằng, sức mạnh không chỉ đến từ quyền lực mà còn từ sự chân thành.”
Trong khoảnh khắc, Lê Quân nhận ra mình đã thua cuộc. Trần Bảo, với một nhát kiếm chém rơi đầu hắn, đã kết thúc mọi âm mưu.
“Đây là cái giá cho tham vọng,” Trần Bảo nói, ánh mắt đầy tự hào nhưng cũng không kém phần tiếc nuối.
Khi Lý Tâm nhìn về phía Trần Bảo, cô hiểu rằng cuộc chiến này chưa thực sự kết thúc. Họ đã chiến thắng một trận nhưng còn nhiều điều phải đối mặt. Cuộc sống trong đại lục này, nơi ẩm thực không chỉ là nghệ thuật mà còn là quyền lực, vẫn đang chờ đón những thử thách mới.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]