Lửa lò không có nhiệt độ. Chỉ có đau.
Lý Tâm cảm thấy xương sống mình đang bị bẻ gãy, từng đốt một, bởi một bàn tay vô hình tên là "Sinh cơ". Năm mươi năm. Rút ra từ tủy xương, từ mạch máu, từ chính tinh huyết nuôi dưỡng cơ thể này một trăm bốn mươi lăm năm. Da tay nàng, lúc nãy còn sần sùi, nhăn nheo như vỏ cây già, giờ đây trắng bệch, mỏng manh, lộ rõ những đường xanh xao của tĩnh mạch. Móng tay bong tróc, máu sữa oozing ra, hòa lẫn vào nước canh đang sôi.
— [Sinh cơ còn lại: 95 năm. Thể chất: Yếu ới. Cảnh báo: Hệ miễn dịch sụp đổ.] — Giọng máy lạnh lùng vang trong đầu, không một chút thương xót.
Nàng không hề run. Tay phải nắm dao *Thần Tử* – lưỡi dao đen nhọn, tay cầm bằng xương thú, vật duy nhất mang theo khi xuyên không. Tay trái bóp cổ con **Gà Trống Đỏ**. Thú cấp 1, huyết thống loãng, thịt dai, máu tanh. Nhưng nó có một thứ quý giá: *Tinh Huyết Nguyên Khí* tại tim.
Lưỡi dao lóe lên. *Rạch.*
Âm thanh khô khan, sạch sẽ. Máu nóng phun ra, không rơi xuống đất, mà được hút vào nồi gốm đen bằng một lực hút vô hình – kỹ thuật *Thôn Thiên Phệ Tâm* của Thần Vị Ký. Mùi tanh nồng nàn bốc lên, đè bẹp mùi gỗ cháy và bụi bặm.
Lý Tâm hít sâu. Phổi già nua co rút đau đớn. Nàng cần nấu xong trước khi "Khách" đến. Mười lăm phút. Hệ thống nói mười lăm phút. Nhưng trong thế giới tu tiên, mười lăm phút đủ để một Kiếm Tu chém rơi mười lăm đầu người.
Nàng bỏ xương gà vào nồi, xương phát ra tiếng *kết kén* khi va chạm với máu sôi. Tiếp theo là lòng, lá chanh, gừng già, và một nắm *Huyết Thảo* – cỏ mọc trên mộ người mới chết, nàng trồng ở góc sân sau. Nước canh chuyển từ đỏ tươi sang đen kịt, như sệt, như nước mực.
— "Huyết Thương Phục Sinh". — Nàng thì thầm, giọng khàn như hai mảnh gạch chà vào nhau. — Dùng máu ta nuôi thịt nó. Dùng mạng ta đổi mạng hắn. Công平交易.
Chiếc chuông gió treo cửa chính reo lên. *Ting ting.*
Không phải gió. Đêm này không có gió.
Lý Tâm không quay đầu. Nàng biết tiếng bước chân đó. Nhẹ nhàng, đều đặn, đè nén hoàn hảo. Không phải Kim Đan Hậu Kỳ kia – tên kia đang bay trên không trung, áp lực linh lực ép nieder cả mái ngói. Tiếng bước chân này từ mặt đất, từ phía nam, đi qua ngõ cụt vắt bùn đất.
Ba người. Một người đi trước, hai người sau lưng.
Cửa gỗ cũ nát bị đẩy ra. Không có tiếng k** r*n.
Ánh đèn lồng ngọc bích – vật giá trị hơn cả cái quán này – chiếu rọi vào sảnh tối tăm. Một cô gái khoảng hai mươi lăm tuổi bước vào. Da nâu khỏe, không trang điểm, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, áo lụa đen thêu huyết long cuốn quanh thân hình đẫy đà. Không mang theo hương nước hoa, chỉ có mùi sắt lạnh của máu và mùi bột gạo – mùi của người làm ăn, của người nắm tiền.
Ngô Huyền.
Sau lưng nàng là một nam tử cao to, áo bào xám, tay cầm một cuốn sách kế toán dày cộm. Gương mặt băng giá, mắt nhìn thẳng, không chớp. Trần Bảo. Tổng quản Ngô gia. Kẻ không bao giờ nói thừa một lời.
Cuối cùng là một lão già gù lưng, tay cầm gậy gỗ, quần áo rách nát – quan gia già của Ngô gia, mang theo miệng sỏm răng vàng.
Lý Tâm vẫn quay lưng, khuôn mặt già nua ánh lên nồi canh đen ngòm. Giọng nàng khàn, không cảm xúc:
— Quán đóng cửa. Không bán canh đêm. Đi đường khác.
Ngô Huyền không động. Nàng đứng ở ngõ, mắt nhìn thẳng vào lưng già nua kia, qua làn khói đen đặc quánh.
— Nợ Ngô gia ba vạn lạng bạc. Lãi suất ba phần mười một tháng. — Giọng nàng trầm ấm, từng chữ một, như đập vào mặt trống. — Hạn chót là hôm nay. Ngô Tâm... hay là Lý Tâm?
Lý Tâm cười. Một âm thanh khô khan từ họng già.
— Tên nào cũng được. Nợ thì có. Tiền thì không. Xác thì có. Đem xác ta đi bán thịt, đủ ba vạn lạng không?
— Xác già nua này không đáng năm trăm văn. — Ngô Huyền tiến gần hơn, chân đạp lên nền gỗ mục, không tiếng động. — Nhưng *Thần Vị Ký* trên người ngươi, và đôi tay nấu "Canh Tái Sinh" hồi sinh tử thi... đó là tài sản vô giá.
Không gian im bặt. Chỉ còn tiếng nước canh *bọp bọp* trong nồi.
Lý Tâm từ từ quay người.
Gương mặt già nua, da nhăn nheo như giấy bùa cũ, nhưng đôi mắt... Đôi mắt đó không phải của người già. Sâu thẳm, lạnh lẽo, chứa đựng sự tính toán của một kẻ đã sống hàng trăm năm, nhìn thấu hết giả dối. Hai màu mắt không giống nhau: một đen như mực, một vàng như amber – dị tướng của Thần Vị Ký chủ.
— Ngươi nhìn thấy? — Lý Tâm hỏi, tay vẫn đang khuấy nồi, đen nhọn dao chạm vách nồi gốm *keng keng*.
— Nhìn thấy. — Ngô Huyền đứng cách nàng ba bước. Ánh đèn lồng chiếu rọi, làm khuôn mặt nàng càng thêm kiên quyết, tàn nhẫn. — Ngươi dùng tinh huyết của mình, đun với máu thú, hấp tincture linh hồn kẻ vừa chết. *Huyết Thương Phục Sinh*. Món ăn cấm kỵ. Tà đạo. Ăn người nuôi quỷ.
— Tà đạo hay chính đạo, ăn no mới biết. — Lý Tâm ngẩng đầu, nụ cười méo mó trên môi khô nứt. — Ngô tiểu thư đến thu nợ, hay đến mua mạng?
— Mua người. — Ngô Huyền nói thẳng, không chút do dự. — Ba vạn lạng nợ, cộng thêm năm vạn lạng vốn đầu tư quán mới, nguyên liệu, nhân sự. Tổng tám vạn lạng. Đổi lấy: Lý Tâm làm đầu bếp chính "Nhà Hàng Tình Thương" – thuộc quyền sở hữu trọn vẹn của Ngô gia. Hợp đồng nô lệ. Thời hạn: hai mươi năm. Hoặc đến khi ngươi chết.
Nàng vung tay. Lão quan gia bước lên, đặt một cuốn sách da thú dày cộm lên bàn ăn gần đó. Mực chưa khô.
— Điều khoản ba mươi bảy. Đọc đi. — Ngô Huyền nói. — Đặc biệt là điều mười hai và điều hai mươi chín.
Lý Tâm không伸手 lấy sách. Nàng chỉ nhìn Ngô Huyền. Và nhìn Trần Bảo đứng sau lưng nàng như một bức tường đá.
— Điều mười hai: Nô lệ phản bội, cắt lưỡi. — Lý Tâm nhẩm, giọng bằng phẳng như đọc báo tử. — Điều hai mươi chín: Nô lệ tiết lộ bí mật gia chủ, đốt hai tay, phá kinh mạch, tàn tật終身. Ngô Huyền, ngươi thật sự muốn mua một con quái vật tà đạo bằng cách... biến nó thành con chó cắn chủ?
— Con quái vật không có lưỡi thì không nói được lời nguyền rủa. — Ngô Huyền cười, nụ cười không lên đến mắt. — Con quái vật không có tay thì không nấu được độc dược. Ngươi còn năm mươi năm sinh cơ? Chín mươi lăm năm? Đủ để làm con chó trung thành của ta.
— Ta không phải chó. — Lý Tâm bỗng nói, giọng xuống thấp, mang theo một uy áp vô hình khiến không khí trong bếp ngưng đọng. — Ta là đầu bếp. Và ta không bán mình cho kẻ không xứng đáng.
— Xứng đáng hay không, do ta quyết định. — Ngô Huyền tiến thêm một bước, gần đến mức hai người có thể cảm thấy hơi thở của nhau. Mùi sắt từ nàng nồng nặc. — Ngươi sắp chết. Kim Đan Hậu Kỳ đang chờ trên mái nhà. Ngươi dùng hết Sinh cơ nấu món đó, còn sống được mấy phút? Mười? Hai mươi? Ta cho ngươi cơ hội sống sót. Làm đầu bếp cho ta. Ta che chở ngươi. Công bằng.
— Che chở? — Lý Tâm cười to, tiếng cười khàn khàn vang vọng trong quán nhỏ. — Ngô gia muốn Thần Vị Ký. Muốn bí pháp "Canh Tái Sinh". Muốn ta nấu món "Long Phượng Tướng Hỷ" để cưới gả聯姻 cho lão già Ngô Trụ cột kia. Ngươi ép kết hôn, ép sinh con, ép nấu ăn. Và ngươi gọi đó là che chở?
Ánh mắt Ngô Huyền lóe lên một tia gì đó – giận dữ? Khinh thường? Hay là... sự hiểu lầm được xác nhận?
— Ta không phải Ngô Trụ. — Nàng nói từng chữ, nặng nề. — Ta là Ngô Huyền. Người sẽ kế thừa Ngô gia. Và ta cần ngươi để làm điều ta muốn. Không phải cha ta. Không phải ai khác.
— Vậy hãy ký. — Lý Tâm bỗng伸出 tay phải.
Bàn tay già nua, xương cộm, máu sữa chảy rỉ từ móng tay bong tróc. Nàng chỉ vào cuốn hợp đồng.
— Nhưng ta có điều kiện.
Ngô Huyền nhíu mày. Trần Bảo cuối cùng cũng động, bước lên một bước, che chắn cho chủ nhân.
— Nói. — Ngô Huyền lạnh lùng.
— Điều mười hai, hai mươi chín: Xóa bỏ. — Lý Tâm nói. — Thay vào đó: Nếu Ngô Huyền phản bội ta, bán ta, hoặc ép ta làm việc chống lại ý chí ta... ta sẽ tự hủy Thần Vị Ký. Tự đốt tinh thần. Biến cái quán này thành mộ chung cho cả Ngô gia. Ngươi tin không?
— Ngươi dám uy h**p ta? — Trần Bảo nói lần đầu tiên. Giọng trầm, như đá va đá.
— Không phải uy h**p. Là giao dịch. — Lý Tâm quay sang nhìn Trần Bảo. Đôi mắt dị sắc nhìn thẳng vào mắt xám lạnh lùng của hắn. — Tổng quản Trần. Ngươi tu *Băng Tâm Quyết*, tâm như nước đóng băng. Nhưng ngươi biết không? Người tu Băng Tâm Quyết sợ nhất là... *Hương Vị*. Món ăn chạm đến ký ức. Ngươi có muốn nếm món "Quên Ái" không? Đảm bảo ngươi quên sạch tên mình, quên sạch Ngô Huyền, quên sạch trách nhiệm. Chỉ còn lại... một con người bình thường.
Không khí đóng băng. Trần Bảo nhìn Lý Tâm. Lần đầu tiên, trong mắt hắn xuất hiện một thứ gọi là *cẩn trọng*.
Ngô Huyền giơ tay, cản Trần Bảo. Nàng nhìn Lý Tâm, lâu lắm mới nói:
— Xóa điều mười hai, hai mươi chín. Thêm điều: Ngô Huyền không được bán, tặng, ép buộc Lý Tâm làm việc ngoài phạm vi nấu ăn và quản lý bếp. Nếu vi phạm, hợp đồng tự hủy, nợ tan, Lý Tâm tự do rời đi mang theo Thần Vị Ký.
— Thêm: Ngô Huyền phải cung cấp nguyên liệu thượng phẩm, linh thạch, đan dược đủ cho tu luyện và nấu ăn. — Lý Tâm thêm, ngón tay xương cộm gõ nhẹ lên mặt bàn. — Và... an toàn tính mạng. Kim Đan Hậu Kỳ kia... ngươi xử lý.
Ngô Huyền im lặng. Nàng nhìn ra cửa sổ gỗ mục, nơi áp lực linh lực Kim Đan đang ép nieder, làm kính rung rinh, mái ngói rơi rụng.
— Hảo. — Nàng gật đầu. — Ký đi.
Lý Tâm không hề dogo. Nàng cầm bút lông ngỗng, châm máu ngón tay mình – máu tươi đỏ tươi, không phải máu đen của già nua. *Rít.* Chữ ký đỏ tươi in xuống giấy da thú. *Rít.* Vân tay.
Hệ thống trong đầu reo lên, không phải tiếng máy, mà là một giọng nói cổ xưa, trầm hùng:
**[Hợp đồng "Nô Lệ Thần Vị" đã ký kết. Ràng buộc Linh Hồn. Đối phương: Ngô Huyền (Kim Đan Trung Kỳ). Điều khoản đặc biệt: "Tự do là sinh mệnh". Hiệu lực: Vĩnh viễn. Phạt vi phạm: Đạo tâm sụp đổ, Tu vi hao tổn, Vạn kiếp không siêu.]**
Một sợi dây đỏ vô hình bay từ cuốn sách, quấn quanh cổ tay Lý Tâm, sau đó bay đến cổ tay Ngô Huyền. Cảm giác răng rắc, lạnh thấu xương. Không phải sắt, là *Đạo*.
Lý Tâm cảm thấy cái lồng ngực già nua của mình bỗng nhẹ bẫng. Gánh nặng ba vạn lạng, gánh nặng "Thần Vị Ký", gánh nặng 145 năm... dường như chuyển một phần sang người phụ nữ đứng trước mặt.
— Xong. — Lý Tâm bỏ bút, tay run run không phải vì sợ, mà vì *sinh cơ đang chảy máu liên tục*. — Bây giờ... ta là nô lệ của Ngô gia. Tổng quản Trần, mời ngươi chứng minh.
Trần Bảo không nói. Hắn chỉ gật đầu, rút ra một tờ giấy trắng, ký tên mình vào ô "Người chứng kiến". Chữ viết như kiếm, sắc bén, không một chút rung động.Ngô Huyền thu cuốn hợp đồng vào ngực. Nàng nhìn Lý Tâm – nhìn cái lưng già nua, cái bếp lửa, cái nồi canh đen ngòm.
— Món canh đó... nấu xong chưa? — Nàng hỏi.
— Còn ba phút. — Lý Tâm quay lưng, tiếp tục khuấy. — Khách Kim Đan sắp xuống. Ngươi xử lý sao?
— Ta không xử lý. — Ngô Huyền nói, giọng bình thản như nói về thời tiết. — *Ngươi* xử lý. Ngươi là đầu bếp. Ta là chủ quán. Khách đến, đầu bếp phục vụ. Đó là quy tắc.
Lý Tâm cười khẽ. — Chủ quán bảo vệ đầu bếp. Đó mới là quy tắc.
— Ta bảo vệ *tài sản*. — Ngô Huyền sửa lại. — Và tài sản của ta đang nấu một món ăn tốn 50 năm sinh cơ để đối phó một tên Kim Đan Hậu Kỳ. Rất lãng phí. Món tiếp theo... ta sẽ cho ngươi nguyên liệu tốt hơn. Không cần tự tử.
Nàng quay lưng, bước ra cửa. Trần Bảo theo sau, đóng cửa nhẹ nhàng.
Lý Tâm đứng một mình giữa bếp tối. Tiếng bước chân xa dần. Tiếng xe ngựa khởi động. Răng răng... răng răng...
Ba phút.
Nàng nhìn vào nồi canh. Màu đen kịt đã chuyển thành màu *hồng hào trong veo*, như huyết ngọc. Mùi tanh biến mất, thay vào đó là mùi hương thơm nồng nàn, say đắm, mang theo vị ngọt của sự sống, vị đắng của cái chết, vị mặn của nước mắt.
**[Món "Huyết Thương Phục Sinh" hoàn thành. Hiệu quả: Hồi sinh tử thi (dưới 2 giờ), Tăng 10 năm Sinh cơ cho người ăn, Phục hồi 50% thương nặng. Chi phí: 50 năm Sinh cơ chủ nhân. Đánh giá: Thần Phẩm (Hạ).]**
Mái nhà *RẠCH* một cái vang to. Gỗ vụn, ngói vỡ bay tứ tung. Một thân ảnh đen kịt rơi thẳng xuống giữa sảnh quán, ép nát bàn ghế, làm mặt đất nứt toác ra một hố sâu.
Là một lão già. Tóc trắng xóc, râu bạc, áo bào đen thêu kim long. Hai mắt hắn mở to, đồng tử dọc như rắn, toát ra ánh sáng kim chói lọi. Kim Đan Hậu Kỳ. Áp lực *Thần Niệm* quét qua, ép Lý Tâm phải nắm chặt vách nồi để không ngã.
— Thần Vị Ký... — Lão già khàn giọng, giọng như kimattribute cọ xát sắt. — Nộp ra. Ta để ngươi chết toàn thây.
Lý Tâm không ngẩng đầu. Nàng bát canh. Đổ đầy một bát lớn, màu hồng ngọc. Bốc khói thơm.
— Ăn đi. — Nàng nói, đặt bát lên bàn ăn gần lò sưởi. — Món "Đi Về Đâu". Miễn phí. Tặng kẻ sắp chết.
Lão già sững sờ. Hắn không hiểu. Kẻ nào dám khinh thường Kim Đan Hậu Kỳ?
— Tìm cái chết! — Hắn gầm, lòng bàn tay phải bốc lên lửa kim sắc, chụp thẳng vào đỉnh đầu Lý Tâm. *Hỏa Long Chưởng*. Một chiêu có thể tan xương nát thịt cường giả Nguyên Anh.
Lý Tâm không tránh. Nàng chỉ... nhấc đũa. Gắp một miếng thịt gà mềm ngon, đưa vào miệng chính mình. Nhai chậm rãi. Nuốt.
— Ngon. — Nàng nói, mắt nhìn lão già. — Nhưng thiếu muối.
Bàn tay lão già đang ở giữa không trung. Hắn *không thể hạ xuống*. Không phải bị chặn. Là *không muốn*. Một luồng hương vị lạ lùng xâm nhập vào mũi hắn qua lỗ thở. Không phải độc. Là *Ký ức*.
Mẹ hắn. Người phụ nữ hiền hậu nấu bát canh rau ngót ngày hắn ra đi tu tiên. Mùi rau ngót. Mùi nước mắm. Mùi tình yêu.
Nước mắt lão già rơi. Chảy dài trên má già nua. Hỏa Long Chưởng tan biến. Linh lực Kim Đan hỗn loạn.
— Mẹ... — Hắn thì thầm, giọng như trẻ con.
Lý Tâm đặt đũa xuống. Gương mặt già nua bỗng sáng lên một tia gì đó – không phải lòng trắc ẩn, là *sự tính toán lạnh lùng của một thương nhân*.
— Ăn xong canh. Rời đi. Đừng bao giờ quay lại. — Nàng nói. — Nếu quay lại... món sau là "Canh Đầu Ông". Dùng đầu ngươi nấu. Rất bổ cho não.
Lão già run rẩy. Hắn nhìn bát canh hồng ngọc. Nhìn người già xương cộm kia. Và... hắn *sợ*.
Một Kiếm Tu Kim Đan Hậu Kỳ, sợ một bà già không có chút linh lực nào.
Hắn cúi đầu, gắp bát, uống cạn một hơi. Mùi vị lan tỏa. Thương tổn nội tâm lành lại. Sinh cơ tăng vọt. Nhưng đạo tâm... đạo tâm đã nứt một vết.
— Đa tạ... tiên nhân... — Lão già quỳ xuống, kowtow ba cái, đầu đập vào nền gỗ *đông đông* có tiếng. — Tiểu nhân... tiểu nhân đi ngay.
Hắn leo lên mái nhà, bay đi trong đêm, dáng vẻ chẳng khác nào một con chó bị đuổi.
Lý Tâm thở ra. Một hơi dài. Người ngã xuống ghế, toàn thân run rẩy. 95 năm sinh cơ. Cảm giác già nua đập vào mặt dữ dội. Tai ù ù. Mắt mờ.
**[Cảnh báo: Sinh cơ dưới 100 năm. Thể chất suy kiệt. Cần bổ sung "Chân Dương Quả" hoặc "Huyết Linh Đan" trong 7 ngày, nếu không thể xác sẽ lão hóa thành tro bụi.]**
Nàng nhắm mắt. Tay run run tìm trong túi áo, lấy ra một viên đan dược đen xịn – *Huyết Thổ Đan*, chế từ máu thú cấp 2, hiệu quả giữ sinh cơ 10 năm, tác dụng phụ: đau đớn như vạn kiến cắn xé.
Nàng nuốt.
Đau. Rất đau. Nhưng nàng không kêu. Chỉ nắm chặt tay áo, móng tay xé da thịt, máu chảy ra đen sì.
Cửa bếp lại bị đẩy ra. Nhẹ nhàng. Không tiếng động.
Lý Tâm không mở mắt. — Quên đồ gì? Ngô tiểu thư.
— Không. — Giọng Trần Bảo. Lạnh. Gần. — Ta quên nói: Từ hôm nay, ta là người trực tiếp quản lý "Nhà Hàng Tình Thương". Mọi chi tiêu, nhân sự, nguyên liệu... qua tay ta.
Lý Tâm mở mắt. Đôi mắt dị sắc nhìn hắn qua sương khói đau đớn.
— Tổng quản Trần... rất rảnh rỗi.
— Không rảnh. — Trần Bảo đứng trước mặt nàng, cao to, che hết ánh lửa lò. — Ta cần biết: Món "Huyết Thương Phục Sinh" kia... còn bao nhiêu nguyên liệu? Có thể nấu thêm không?
Lý Tâm cười khổ. — Máu ta chỉ còn đủ cho... một bát nữa. Hoặc không. Tùy ta có muốn sống đến mai không.
— Ta sẽ chuẩn bị máu thú cấp cao. Linh thạch. Đan dược. — Trần Bảo nói, giọng không chút dao động. — Ngươi chỉ việc nấu. Những món ăn tà đạo, cấm kỵ, giết người không thấy máu... ta sẽ lo phần sau. Gom xác, tiêu hủy bằng chứng, che đậy tin tức.
Hắn伸出 tay, đặt một chiếc hộp ngọc lên bàn. Mở nắp. Bên trong là ba viên đan dược sáng long lanh, mùi thuốc nồng nàn xộc vào mũi. *Huyết Linh Đan*. Chân phẩm. Thượng phẩm.
— Điều kiện? — Lý Tâm hỏi, giọng khàn.
— Không điều kiện. — Trần Bảo nhìn thẳng vào mắt nàng. — Chỉ cần... đừng nấu món "Canh Đầu Ông" cho Ngô Huyền. Ta... không muốn gom xác chủ nhân.
Hắn quay lưng, đi ra. Giọng vang lại từ ngõ cửa:
— Sáng mai năm giờ. Khai trương. Chuẩn bị thực đơn.
Cửa đóng.
Lý Tâm nhìn chiếc hộp ngọc. Ba viên đan dược. Đủ kéo dài 30 năm sinh cơ. Đủ để nàng không chết ngay lập tức.
Nàng cười. Nụ cười lần này không lạnh. Không tính toán. Chỉ... mệt mỏi.
— Năm giờ sáng... — Nàng thì thầm, tay run run lấy một viên đan dược nuốt. — Nhà Hàng Tình Thương... khai trương.
Nàng nhắm mắt, nằm dài trên sàn gỗ lạnh, để đan dược hóa thành dòng lửa nóng chảy qua kinh mạch, đốt cháy nỗi đau, đốt cháy sự già nua, đốt cháy cả quá khứ 145 năm.
Trong tối tăm, hệ thống nhảy lên dòng chữ cuối cùng:
**[Nhiệm vụ "Khai Trương" hoàn tất. Phần thưởng: "Bí Kíp Thần Thức Nấu Ăn - Sơ Cấp", "Rương Nguyên Liệu Cấp 1 (Ngẫu Nhiên)". Hệ thống "Thương Lương" cập nhật phiên bản 2.0: Chức năng "Món Ăn Của Kẻ Thù" đã mở khóa. Mời chủ quán thiết kế thực đơn cho... Ngô Huyền.]**
Món ăn của kẻ thù.
Lý Tâm mỉm cười trong giấc mơ. Đôi mắt nhắm hờ hững vẫn long long ánh sáng vàng đen.
*Hay lắm. Món đầu tiên... sẽ là "Canh Đầu Ngô". Dùng đầu óc của Ngô Huyền nấu. Rất bổ cho... sự kiên cường.*
Đêm sâu. Lửa tắt. Quán ăn im ắng như mộ.
Nhưng sáng mai... sẽ có máu. Sẽ có tiền. Sẽ có kẻ ngu ngốc đến mua hy vọng bằng mạng sống.
Và chủ quán... đã sẵn sàng.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]