Ngô Huyền đứng giữa căn phòng tối tăm của "Lâu Vạn Kiếp", lòng dâng tràn những suy nghĩ hỗn loạn. Huyết mạch trong người nàng, một bí mật không thể tưởng tượng nổi, lại thuộc về Lý Tâm. Chỉ qua một lần thực hiện bí thuật của Trần Bảo, nàng đã hiểu ra rằng, sức mạnh và tài năng nấu ăn của Lý Tâm không chỉ là kết quả của sự chăm chỉ mà còn là một phần của di sản mà nàng chưa từng biết đến. Cảm giác đó như một cú đấm mạnh vào ngực, khiến nàng không thể thở được.
“Người ta thường nói, tài năng là trời ban,” Ngô Huyền lẩm bẩm, ánh mắt sắc lạnh. “Nhưng ta sẽ không để điều đó làm ta yếu đi.”
Nàng quyết định, không thể để Lý Tâm sống tự do trong khi mình lại phải ngậm ngùi trong bóng tối. Một kế hoạch chớp nhoáng hiện lên trong đầu. “Giam cô ta lại, hút sạch tài năng của cô ta bằng Hồn Phá Đại Pháp,” nàng thì thầm, cười nhếch mép. Mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu nàng có thể chiếm lấy sức mạnh của Lý Tâm.
Nàng ra lệnh cho thuộc hạ bắt giữ Lý Tâm, đưa cô đến nơi giam giữ tối tăm và lạnh lẽo. “Hãy để cô ta biết, không ai có thể chống lại ta,” Ngô Huyền ra lệnh với giọng điệu đầy quyết đoán.
Trong khi đó, Trần Bảo, người bạn thân thiết của Lý Tâm, đã nhận ra sự bất thường. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, và quyết định lén lút vào "Lâu Vạn Kiếp" để tìm hiểu. Khi anh đến nơi, ánh đèn mờ ảo chiếu sáng những bức tường lạnh lẽo. Tiếng xì xào của những người lính canh khiến anh phải nín thở, từng bước một tiến về phía căn phòng giam giữ.
Khi mở cánh cửa, anh thấy Lý Tâm đang ngồi co ro trong góc tối, khuôn mặt cô hiện lên sự sợ hãi nhưng vẫn giữ vững tinh thần. “Trần Bảo!” Cô thốt lên, đôi mắt sáng rực khi thấy người bạn. “Cứu tôi!”
“Lý Tâm, đừng lo,” anh thì thầm, bước đến gần. Nhưng chưa kịp mở cửa, Ngô Huyền xuất hiện, ánh mắt kiên quyết và đầy thù hận.
“Trần Bảo, không có lý do gì để anh can thiệp vào chuyện này!” Ngô Huyền quát, tay nắm chặt chuôi dao bên hông.
“Ngô Huyền, cô đang làm gì vậy?” Trần Bảo hỏi, giọng anh trầm xuống. “Cô không thể đối xử với Lý Tâm như thế!”
“Cô ta là mối đe dọa,” Ngô Huyền khẳng định, không chút do dự. “Và tôi sẽ không để ai ngăn cản kế hoạch của mình.”Trần Bảo không thể chần chừ thêm nữa. Anh rút dao, lao vào Ngô Huyền, chỉ nhằm mục đích cản bước nàng. “Tôi không muốn làm hại cô, nhưng nếu cần, tôi sẽ làm bất cứ điều gì để bảo vệ Lý Tâm!”
Ngô Huyền né sang bên, nhưng Trần Bảo đã chém đứt tay phải nàng, khiến nàng phải thét lên đau đớn. “Cô không thể dùng sức mạnh của mình để áp bức người khác,” anh nói, ánh mắt kiên quyết. “Tôi sẽ không để cô thành công.”
Ngô Huyền thở hổn hển, nhìn Trần Bảo với ánh mắt đầy căm phẫn. “Ngươi sẽ phải trả giá cho điều này, Trần Bảo!” Nàng quát, nhưng trong lòng nàng lại cảm thấy nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi.
Trần Bảo nhanh chóng mở cửa, kéo Lý Tâm ra ngoài. “Đi thôi, chúng ta không còn thời gian,” anh thúc giục.
“Khoan đã!” Ngô Huyền gào lên, trong lòng dâng trào một cảm giác bất lực. “Ta sẽ không để các người thoát được!”
“Cô không thể giữ Lý Tâm mãi mãi,” Trần Bảo đáp, nắm chặt tay cô. “Cô ấy xứng đáng được tự do.”
Khi cả hai rời khỏi căn phòng, Trần Bảo quay lại nhìn Ngô Huyền, trong lòng tràn đầy sự kiên quyết. “Ngô Huyền, tôi sẽ không để cô làm hại Lý Tâm. Cô hãy nhớ lấy điều đó!”
“Chờ đã!” Ngô Huyền thét lên, nhưng ánh mắt của Trần Bảo như một lưỡi dao, sắc bén và không thể lay chuyển. “Ta không chỉ là một kẻ mồ côi trong cuộc chiến này. Ta là Hoàng Tử Mất Tích, Trần Bảo! Ta sẽ quay về lấy thiên hạ!”
Những lời của Ngô Huyền vang lên như một lời thách thức, một lời hứa không thể quên. Trần Bảo và Lý Tâm chạy khỏi "Lâu Vạn Kiếp", nhưng trong lòng họ, một cơn bão mới đã bắt đầu hình thành. Cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]