Những Ngày Không Quên

Chương 16: Những Dấu Hiệu Nghi Ngờ




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Minh Huy và Thảo Ly đứng đối diện nhau trong căn phòng học nghệ thuật, bầu không khí nặng nề bởi những hiểu lầm chưa được giải quyết. Ánh mắt của Thảo Ly chứa đầy lo lắng, trong khi Minh Huy cảm thấy như một gánh nặng đè nén lên trái tim mình. Huy muốn nói ra tất cả, nhưng từng từ ngữ như mắc kẹt trong cổ họng.

“Cậu có biết mình cảm thấy như thế nào không?” Thảo Ly cất tiếng, giọng cô có chút run rẩy. “Mình không thể hiểu nổi.”

“Mình cũng vậy,” Huy đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nhưng chúng ta cần phải nói chuyện rõ ràng.”

“Rõ ràng?” Thảo Ly nhếch môi, đôi mắt cô sáng lên một tia giận dữ. “Thật khó để mà rõ ràng khi mà tất cả những gì mình nghe thấy đều là những điều dối trá từ Tùng.”

“Cậu không nên tin hắn,” Huy nói, lòng đầy lo lắng. “Hắn chỉ muốn chia rẽ chúng ta. Mọi thứ giữa chúng ta đều có thể giải quyết nếu chúng ta cùng nhau.”

“Nhưng cậu không thể chỉ đứng đó và nói rằng mọi thứ sẽ ổn. Mình cần biết cậu thực sự nghĩ gì về mình!” Thảo Ly nói, giọng cô trở nên mạnh mẽ hơn.

Huy cảm thấy bị dồn vào chân tường. “Mình… mình đã thích cậu từ rất lâu rồi. Nhưng mình sợ,” anh thừa nhận, “sợ rằng những gì mình cảm thấy không đủ để khiến cậu hạnh phúc.”

Ánh mắt Thảo Ly dịu lại, nhưng vẫn có sự hoài nghi. “Sợ cái gì? Sợ rằng Tùng đúng à? Rằng cậu không đủ can đảm để yêu một người?”

“Không phải như vậy,” Huy vội vàng phản bác. “Mình sợ rằng mình sẽ làm tổn thương cậu. Mình không muốn giống như những người khác đã từng làm cậu thất vọng.”

Thảo Ly im lặng, lòng cô cũng đang rối bời giữa những cảm xúc. Cô đã từng nghĩ rằng Huy là người duy nhất hiểu được cô, nhưng giờ đây, những nghi ngờ lại trỗi dậy. “Vậy thì, cậu sẽ làm gì? Để chứng minh rằng tình cảm của mình là thật?”

“Chúng ta có thể cùng nhau đối mặt với Tùng,” Huy đề nghị, ánh mắt anh kiên quyết. “Chúng ta không thể để hắn làm tổn thương chúng ta thêm nữa.”

“Cậu thật sự nghĩ rằng mình có thể làm điều đó?” Thảo Ly hỏi, một chút hy vọng lóe lên trong mắt cô.

“Có chứ,” Huy khẳng định. “Nếu không phải vì cậu, thì mình sẽ không làm. Chúng ta cần đứng lên và bảo vệ những gì chúng ta có.”

Khi họ đang bàn bạc, tiếng cười khúc khích vang lên từ hành lang. Đó là Mai Anh và Hoàng Minh, hai người bạn thân thiết của họ. Huy và Thảo Ly nhìn nhau, một cảm giác thấu hiểu lướt qua. Họ cần sự giúp đỡ, và đôi bạn này sẽ là đồng minh tốt nhất.

“Chúng ta cần lên kế hoạch,” Huy nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Đừng để Tùng có cơ hội chiến thắng.”

“Nhưng mình vẫn cảm thấy lo lắng,” Thảo Ly thừa nhận. “Tùng không phải là người dễ đối phó.”

“Đúng vậy, nhưng chúng ta không thể để hắn kiểm soát mối quan hệ của mình,” Huy nói. “Hắn sẽ không thắng được nếu chúng ta cùng nhau.”

“Vậy thì… chúng ta sẽ cùng nhau,” Thảo Ly nói, nụ cười nhẹ dần xuất hiện trên môi. “Mình tin tưởng cậu, Huy.”

Nhưng điều họ không biết là Tùng đang lén lút theo dõi từ xa, nụ cười tự mãn hiện lên trên gương mặt hắn. Hắn đã chuẩn bị cho một trò chơi lớn hơn nhiều so với những gì họ nghĩ.Trong buổi học tiếp theo, Huy và Thảo Ly đã cùng nhau lên kế hoạch. Họ sẽ không đối đầu trực tiếp với Tùng mà thay vào đó, tạo ra một tình huống mà hắn không thể can thiệp. Huy gợi ý tổ chức một buổi biểu diễn âm nhạc nhỏ vào cuối tuần, nơi mà anh có thể thể hiện tình cảm của mình dành cho Thảo Ly một cách công khai.

“Cậu nghĩ sao về việc mình sẽ biểu diễn bài hát mình viết cho cậu?” Huy hỏi, ánh mắt long lanh.

Thảo Ly hơi ngượng ngùng nhưng không thể giấu được sự phấn khích. “Mình… mình rất muốn. Nhưng… nếu Tùng xuất hiện thì sao?”

“Chúng ta sẽ chuẩn bị,” Huy nói chắc chắn. “Mình sẽ không để hắn làm hỏng khoảnh khắc này.”

Họ bắt đầu tập dượt cho buổi biểu diễn, và từng ngày trôi qua, mối quan hệ của họ dần trở nên gắn bó hơn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, Huy vẫn cảm thấy có điều gì đó không ổn. Mỗi lần Tùng xuất hiện, Huy lại cảm thấy như một chiếc bóng lớn đang đè nén lên họ.

Cuối cùng, ngày biểu diễn cũng đến. Cả trường đều háo hức chờ đợi. Huy cảm thấy hồi hộp, không chỉ vì âm nhạc mà còn vì những gì sắp diễn ra. Anh nắm chặt tay Thảo Ly, cảm nhận được nhịp đập của trái tim cô qua những ngón tay đan chặt.

“Cậu sẵn sàng chưa?” Huy hỏi, cố gắng xua tan sự lo lắng trong lòng.

“Đã sẵn sàng,” Thảo Ly trả lời, nhưng vẫn có chút do dự.

Khi tiếng nhạc vang lên, Huy bước ra sân khấu, ánh đèn chiếu sáng gương mặt anh. Anh nhìn xuống Thảo Ly, thấy cô đứng ở hàng ghế đầu, ánh mắt đầy hy vọng. Huy bắt đầu cất tiếng hát, từng nốt nhạc tràn đầy cảm xúc, và những lời ca như chạm đến trái tim cô.

Nhưng giữa lúc họ đang tận hưởng khoảnh khắc, một tiếng cười khinh bỉ vang lên từ phía cuối khán đài. Tùng đứng đó, nụ cười chế nhạo trên môi. “Chà, thật ngọt ngào! Nhưng liệu cậu có thực sự dám nói ra sự thật không, Huy?”

Huy cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh. Từng từ của Tùng như một lưỡi dao đâm vào trái tim anh. Huy nhìn Thảo Ly, trong ánh mắt cô có chút hoang mang, và điều đó khiến anh cảm thấy đau đớn.

“Cậu không có quyền phá hỏng buổi biểu diễn này!” Huy hét lên, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Nhưng mình không thể chịu đựng được khi thấy hai người giả vờ như mọi thứ đều ổn. Hãy để mọi người biết sự thật,” Tùng nói, và rồi hắn cười lớn.

Thảo Ly nhìn Huy, lòng cô dâng lên một nỗi lo lắng. “Huy, mình không biết…”

“Mọi người không cần biết gì cả!” Huy cắt ngang, quyết tâm trong giọng nói. “Mình sẽ không để hắn làm hỏng điều này.”

“Nhưng nếu hắn nói đúng…?” Thảo Ly ngập ngừng, ánh mắt cô đầy sợ hãi.

Huy cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. Anh biết rằng đây không chỉ là một cuộc chiến với Tùng, mà còn là cuộc chiến để bảo vệ những gì họ đã xây dựng. Anh sẽ phải chứng minh cho Thảo Ly thấy rằng tình yêu của họ đủ mạnh để vượt qua mọi thử thách.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Huy nói, ánh mắt kiên định. “Mình sẽ không để Tùng làm tổn thương chúng ta nữa.”

Nhưng trong sâu thẳm, Huy biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những hiểu lầm vẫn đang chờ đón họ ở phía trước.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.