Đau.
Một cơn đau xé rách tâm can truyền đến từ tận sâu trong lục phủ ngũ tạng, hệt như có hàng vạn mũi kim tẩm độc đang điên cuồng đ.â.m chọc vào từng tấc kinh mạch.
Cô Hoàng khẽ nhíu mày, hàng mi dài khẽ run lên rồi từ từ mở ra. Ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua lớp mành che tồi tàn, chiếu rọi vào một không gian chật hẹp, xóc nảy dữ dội. Mùi gỗ mục ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, pha lẫn với một mùi hương liệu rẻ tiền gay gắt.
"Bổn tọa... chưa c.h.ế.t?"
Nàng lẩm bẩm trong đầu, thanh âm mang theo sự lạnh lẽo ngàn năm của một vị ma tôn từng khiến cả tu chân giới phải khiếp sợ. Rõ ràng nàng đã bị cửu cửu thiên kiếp đ.á.n.h cho hồn xiêu phách lạc, làm sao có thể tỉnh lại ở một nơi tồi tàn như thế này?
Chưa kịp để nàng suy nghĩ nhiều, một luồng ký ức xa lạ, hỗn loạn ồ ạt tràn vào đại não, cưỡng ép dung hợp cùng thần hồn của nàng.
Lục Tang Tửu. Mười sáu tuổi. Đại tiểu thư đích xuất của Thất Tình Hầu Phủ thuộc Linh Hư Vương Triều.
Chỉ là, danh xưng "đại tiểu thư" này lại nực cười đến mức t.h.ả.m hại. Mẫu thân mất sớm, để lại cho nàng Ngọc bội Linh Hư mang theo một bí mật tày đình. Phụ thân Bạch Hành sủng thiếp diệt thê, một lòng nâng đỡ thứ muội Diệp Chi Dao - kẻ được đại sư bói mang "Phượng mệnh", khí vận ngút ngàn, vinh quang ch.ói lọi.
Còn Lục Tang Tửu nàng? Một kẻ ốm yếu bệnh tật, bị vứt bỏ ở Xích Phong Viện lạnh lẽo, sống không bằng một con ch.ó. Khôi hài hơn cả, chuyến đi đến Lạc Nhai Sơn Trang tham gia đại tiệc săn b.ắ.n lần này, phụ thân từ ái của nàng lại lấy cớ "cầu phúc", ép nàng ngồi vào cỗ xe ngựa đi đầu đội hình, mặc y phục đỏ rực giống hệt Diệp Chi Dao.
Kẻ ngu cũng nhìn ra, đây là cái bẫy. Bọn chúng biến nàng thành mồi nhử, thành thế thân, thành cái bia thịt vạn tiễn xuyên tâm để hứng trọn ám khí của thích khách thay cho đóa "bạch liên hoa" trân quý kia.
"Khụ khụ..."
Cô Hoàng - nay đã là Lục Tang Tửu - ho khan vài tiếng, đưa tay lên nhìn. Đầu ngón tay xanh xao, gầy gò đến mức thấy rõ từng đường gân m.á.u. Khóe môi nàng câu lên một nụ cười trào phúng, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi đao dính m.á.u.
"Một đóa bạch liên hoa giả thần giả quỷ, một lão già cặn bã mù quáng. Dám lấy thân thể này ra làm đá lót đường? Được lắm, bổn tọa liền bồi các ngươi chơi đùa một phen."
"Két... cạch!"
Đúng lúc này, cửa cỗ xe ngựa nát bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài. Một nha hoàn mặc y phục xanh lục, dáng vẻ lanh lợi nhưng ánh mắt lại giấu không được sự xấc xược, khom người bước vào. Trên tay ả bưng một khay gỗ sứt mẻ, đặt bên trên là một chén trà đang bốc khói nghi ngút.
Ký ức lập tức nhắc nhở Lục Tang Tửu: Thúy Liễu, nha hoàn nhất đẳng hầu hạ bên cạnh Diệp Chi Dao.
"Đại tiểu thư, đã đến giờ dùng trà rồi." Thúy Liễu cất giọng, dẫu gọi là "đại tiểu thư" nhưng thái độ lại vô cùng hờ hững, sống lưng thẳng tắp, chẳng hề có nửa điểm cung kính của kẻ làm nô tài. Ả đẩy chén trà về phía Lục Tang Tửu, nhếch mép: "Nhị tiểu thư thương xót thân thể đại tiểu thư suy nhược, đường sá xa xôi xóc nảy, đặc biệt dặn dò nô tỳ pha cho người chén trà sâm này để bồi bổ. Người mau uống lúc còn nóng đi."
Lục Tang Tửu rũ mắt, ánh nhìn lướt qua chén trà sứ trắng điểm hoa văn thô kệch. Chỉ một cái liếc mắt, thêm một cái hít thở nhẹ nhàng, đồng t.ử nàng khẽ co rút, nhưng rất nhanh đã bị che giấu bởi hàng mi rủ xuống.
Mùi vị này... hăng hắc, tanh ngọt nơi cuống họng.
Diệt Linh Thủy!
Đường đường là ma tôn kiếp trước, loại độc d.ư.ợ.c gì nàng chưa từng nếm qua? Diệt Linh Thủy là một loại kỳ độc vô sắc, vô vị đối với phàm nhân, nhưng với người tu đạo, chỉ cần ngửi qua liền biết. Độc này không đoạt mạng ngay lập tức, nhưng sẽ phá hủy triệt để gân mạch, làm hỏng thanh quản, khiến kẻ trúng độc không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, cuối cùng biến thành một phế nhân sống dở c.h.ế.t dở.
Tâm tư thật độc ác. Diệp Chi Dao không chỉ muốn nàng làm bia đỡ đạn cho thích khách, mà còn sợ nàng trong lúc hoảng loạn sẽ la hét, kêu cứu, làm lộ thân phận thế thân khiến đám thích khách nhận ra mục tiêu sai lầm. Ả muốn Lục Tang Tửu phải câm lặng mà c.h.ế.t trong vũng m.á.u, triệt để ôm bí mật xuống hoàng tuyền.
"Sao đại tiểu thư không uống? Chẳng lẽ lại chê tâm ý của nhị tiểu thư?" Thúy Liễu thấy Lục Tang Tửu ngồi bất động, bèn lên tiếng thúc giục, trong giọng nói đã xen lẫn sự đe dọa ép buộc. Ả tiến lên một bước, định bưng chén trà dâng tận miệng.
Nếu là Lục Tang Tửu nhu nhược của ngày hôm qua, hẳn đã ngoan ngoãn uống cạn rồi chịu c.h.ế.t. Nhưng hiện tại, bên trong cái vỏ bọc ốm yếu ấy là một linh hồn sát phạt quyết đoán.
Lục Tang Tửu hít sâu một hơi. Khi nàng ngẩng mặt lên, toàn bộ khí tức ma tôn lạnh lẽo đã bị thu liễm sạch sẽ, thay vào đó là một đôi mắt đỏ hoe, ngấn nước, dáng vẻ mỏng manh tựa như nhành hoa lê hứng hạt mưa rào, chỉ cần chạm nhẹ liền vỡ vụn.
"Thúy Liễu..." Thanh âm của nàng run rẩy, mềm mại đến nao lòng, mang theo sự ủy khuất cùng cực. "Ta... ta nào dám chê trách tâm ý của nhị muội. Trong cái phủ này, ai mà không biết nhị muội tâm địa bồ tát, luôn quan tâm đến tỷ tỷ phế vật là ta đây."
Nàng vừa nói, vừa khó nhọc nâng ống tay áo lên chấm khóe mắt, bả vai gầy guộc khẽ run lên bần bật, thoạt nhìn đáng thương đến mức khiến người ta phải mủi lòng. Nhưng Thúy Liễu vốn đã quen thói ch.ó cậy gần nhà, thấy Lục Tang Tửu khóc lóc nhu nhược thì càng thêm khinh bỉ.
"Đã biết nhị tiểu thư có lòng, vậy người còn chần chừ gì nữa? Uống mau đi, xe ngựa sắp đến Lạc Nhai Sơn Trang rồi, nô tỳ còn phải quay về phục mệnh." Thúy Liễu mất kiên nhẫn, đưa tay chộp lấy chén trà.
"Nhưng mà..." Lục Tang Tửu đột nhiên rụt người lại, ho sặc sụa, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm vào chén trà, giọng nói thút thít: "Chén trà này... nguội rồi. Thân thể ta mang bệnh từ trong bụng mẹ, đại phu từng dặn tuyệt đối không được dùng đồ nguội lạnh. Nếu ta uống vào, nhỡ đâu dọc đường phát bệnh, làm chậm trễ hành trình cầu phúc của phụ thân và nhị muội... tội lỗi này, ta làm sao gánh vác nổi?"
Thúy Liễu sững người, trừng mắt: "Nguội cái gì? Rõ ràng vẫn còn bốc khói!"
