Một trong những điều khiến Văn Minh tự hào nhất về ông nội mình là: ông từng dùng toàn bộ số tiền tích góp bao năm để đầu tư một lần duy nhất – mua một dãy nhà ở vùng ngoại ô. Không chỉ có nhà ở, mà dưới tầng một của tòa nhà còn kèm thêm ba mặt tiền cửa hàng.
Lúc đó vừa mua xong, ai nấy đều nói nhà họ là đồ ngốc. Không chọn mua ở khu trung tâm thành phố, lại chạy đi ngoại ô mà đầu tư một khu lớn như thế, cho dù có “thiên phú dị bẩm” cũng chẳng làm được gì, cuối cùng cũng chỉ sống lủi thủi nơi rừng núi hoang vắng mà thôi.
Không ai ngờ, chỉ vài năm sau, vùng ngoại ô ấy đã trở thành nội thành. Lại qua vài năm nữa, ngay đối diện nhà họ còn mọc lên cả một khu trường học. Mà ngôi trường ấy ngày càng phát triển, học sinh ngày càng đông, dần dần trở thành trường tiểu học trọng điểm nổi tiếng nhất khu vực.
Kể từ khi trường tiểu học xây dựng xong, ông nội Văn Minh bất chấp mọi lời bàn ra tán vào, thu hồi lại ba gian mặt tiền tầng một, tự mình mở một quầy bán quà vặt. Chuyên phục vụ học sinh – nào là văn phòng phẩm, đồ ăn vặt, kem, cái gì cũng có, thậm chí còn kiêm luôn bán vài món ăn nhanh. Ai nhìn cũng phải khen một tiếng: đầy đủ thật!
Mọi người đều ghen tị với nhà Văn Minh, vì sống ngay sát trường học, không bao giờ lo trễ học. Cho dù trường bên kia vừa đánh chuông vào tiết, cậu vẫn có thể từ trong nhà chạy ra, vọt thẳng qua cổng bảo vệ vào lớp.
Nhưng chỉ có cậu mới hiểu: chuyện sống đối diện cổng trường thực sự phiền chết đi được!
Chỉ những ai sống ngay đối diện trường học mới hiểu được nỗi khổ của cậu. Vì ở gần trường quá, chỉ cần một cái kính viễn vọng mini là có thể theo dõi nhất cử nhất động của cậu trong trường, còn hiệu quả hơn cả mấy camera giám sát có loa phóng thanh ấy chứ!
Cũng vì gần trường, nên bất kể là hoạt động nghỉ lễ, hay mấy đợt tổng vệ sinh trong trường – mấy việc này chắc chắn cậu đều phải là người ghi danh đầu tiên. Lý do vô cùng đơn giản: “Nhà em gần trường mà, nên cần gánh vác một chút, giúp đỡ bạn học ở xa, góp chút công sức.”
Và cứ thế, cái gọi là “góp chút công sức” ấy đã theo suốt cuộc đời học sinh của cậu.
Còn cả chuyện thăm hỏi gia đình nữa – năm nào cũng đến thăm hỏi nhà cậu ! Cậu là gì, chốt làm mới vị trí của NPC trong game chắc? Mỗi lần có hoạt động rời trường đều phải ghé qua nhà cậu làm “điểm cập nhật” một cái. Thật sự…cảm ơn, nhưng thật sự không cần thiết. Các thầy cô không thể chỉ đơn giản là đến mua đồ thôi sao?
Quá đáng nhất là – ngôi trường tiểu học ấy sau này còn được nâng cấp lên, rồi mở thêm cả cấp hai với cấp ba, toàn bộ đều nằm ngay trên con phố này!
Nói cách khác, từ tiểu học đến giờ, phạm vi hoạt động của Văn Minh chưa từng rời khỏi con phố đó.
Văn Minh có lúc thực sự cảm thấy nhà mình chẳng khác gì bị “ràng buộc trọn đời” với cái trường kia – đi đâu cũng thấy hơi thở trường học, từng góc nhà đều ám mùi nó. Tất cả thầy cô trong trường đều nhìn cậu lớn lên, từ lao công tới hiệu trưởng, ai nấy đều quen thân với nhà cậu đến mức không thể thân hơn được nữa.
Đôi khi cậu thậm chí còn nghĩ, nhà mình có khi nào nên được tính là một “NPC cố định” trong game ấy – kiểu như trong hướng dẫn quy tắc trò chơi sẽ có đoạn ghi rằng: “Ở góc này nhất định phải có một quầy bán quà vặt”.
Khoảnh khắc cậu thấy vui mừng nhất trong suốt quãng đời học sinh chính là lúc thi xong đại học và chuẩn bị điền nguyện vọng. Dù là trời Nam hay biển Bắc, đi đâu cũng được – chỉ cần có thể thoát khỏi cái nơi này!
Ai ngờ, cậu chỉ thiếu có hai điểm để đạt nguyện vọng chính, rồi “xoẹt” một cái, rớt thẳng vào ngay cái trường đại học trong cái khu vực này.
Tốt thôi… cũng xem như có tiến bộ. Ít ra thì bây giờ đi học cũng phải đi xe đạp điện mất 20 phút. Coi như nâng cấp kỹ thuật – bắt đầu dùng tới phương tiện giao thông rồi.
Lúc đó, cậu thỏa mãn đến mức nào cũng không thể ngờ đến , cuối cùng mình vẫn bị nhốt trong cái mảnh sân nhỏ bé này, trong một căn phòng thuộc về nhà mình.
“Lão bản, gửi tiền nè ——”
Một giọng trẻ con trong trẻo ngoài cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Văn Minh uể oải lên tiếng từ trong quán:
“Ừ, cứ để đó đi.”
Bảy giờ sáng, tiệm quà vặt đã bắt đầu ồn ào tiếng người. Rất nhiều học sinh tiểu học đã tụ tập trước cửa. Đám này đến sớm nhất là để tham gia các buổi huấn luyện của câu lạc bộ. Đúng vậy, để phát triển hứng thú ngoại khóa phong phú, đồng thời giúp học sinh đạt đủ chỉ tiêu huấn luyện, nhiều câu lạc bộ tổ chức luyện tập từ sáng sớm – trước cả giờ học đầu tiên.
Học sinh tiểu học mà phải đến trường từ 7 giờ sáng, nghe có thấy hợp lý không? Mới sáng ra mà chúng nó đã đầy sức sống, ríu rít như đàn chim nhỏ. Trong khi đó Văn Minh thì cảm thấy mình sắp “bay màu” tới nơi. Cậu cực kỳ không hợp dậy sớm.
Nhưng nếu cậu không dậy, mấy “mặt trời nhỏ” ấy sẽ nhiệt tình đập cửa cuốn tới tấp, cho đến khi cậu buộc phải bò dậy mới thôi.
Văn Minh từng mạnh miệng tuyên bố: đời này cậu tuyệt đối sẽ không quay lại cái nơi xập xệ này. Thế mà ai ngờ được, cuối cùng cậu vẫn quay về nơi đây.
Chuyện này kể ra thì rất dài, chứ nếu có lựa chọn, cậu chắc chắn sẽ không quay lại cái nơi chán chết này để tiếp tục kế thừa tiệm tạp hóa gia truyền ba đời. Nhưng mà — con người ta sống trên đời, ngàn vạn lần không thể chống lại… tiền, đúng không?
Đinh Lỗi đúng là sắp cười chết với cái phiên bản “hồi hương phát triển” này của cậu. Nhớ ngày nào Văn Minh từng nói chắc như đinh đóng cột rằng: đời này cậu sẽ không bao giờ quay lại con phố này nữa, sau này mọi người muốn gặp chỉ có thể nhìn thấy một góc ảnh của cậu trong những bức hình thời thượng cùng đám bạn cao trung. Vậy mà giờ thì sao? Mẫu ảnh phong trần ấy đã lăn lóc quay về làm… công việc quèn nhỏ?
“Nghe đây, mẫu ảnh , mau đi lấy cho tôi hộp bút, thái độ cho đứng đắn một chút!” Đinh Lỗi gõ bàn sai việc, giọng nghiêm khắc như thật, “Không phải tôi đã nói rồi sao? Tìm mấy mẫu đơn sắc, giản dị thôi. Không cần mấy cái màu mè hoa hòe kia! Tôi vừa mới họp lớp xong, đã dặn kỹ học sinh là không được mang mấy món rực rỡ, ảnh hưởng đến tinh thần làm bài tập. Cái kiểu đơn giản, màu sắc nhã nhặn này là được rồi.”
Giờ đến lượt Đinh Lỗi vênh mặt dạy đời trước mặt mình à? Đúng là thời thế thay đổi, không thể coi thường người khác được! Vậy thì đừng trách Văn Minh đào lại chuyện cũ làm cho Đinh Lỗi bẽ mặt trước học sinh.
“Ơ kìa, đại thiếu gia họ Đinh đây rồi! Hồi đó là ai từng thề thốt, đánh chết cũng không học sư phạm, ai mà biết bây giờ lại hóa thân thành thầy Đinh rồi chứ? Gì đây,kịch bản trọng sinh bây giờ còn có bản tăng tốc nữa hả?”
Tán dóc với bạn thân là vậy đó – có khi chỉ là buột miệng nói chơi, mà bị lật tung cả chuyện cũ lên như bẻ bánh tráng. Biết không đấu lại, Đinh Lỗi vội vàng giơ “cờ trắng” đầu hàng:
“Thôi thôi, tao đi ngay được chưa? Hoa của Tổ quốc còn đang chờ tao tới tưới nước đây này!”
Ai biểu quên mất một điều: thằng nhãi này lớn lên ngay quanh khu trường học này, góc nào nó cũng quen, chuyện gì cũng rành. Đi gây chuyện với nó chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Ai ——
Văn Minh nặng nề thở dài, bản thân cậu cũng chẳng rõ mình rốt cuộc nên cảm thấy thế nào nữa.
Ban đầu thật ra cũng không phải vì chuyện gì to tát — chỉ là ông nội cậu đột nhiên phát bệnh phải nhập viện. Mà lúc đó mọi người trong nhà ai cũng bận túi bụi, vừa hay Văn Minh vừa tốt nghiệp, không có việc gì làm, liền thu dọn đồ đạc về nhà, tạm thời làm người chăm sóc ông nội. Ba tháng hộ công trôi qua, cũng đúng lúc thời gian chuyển tiếp sau tốt nghiệp kết thúc, rồi chẳng hiểu sao như có số trời sắp đặt, cậu cứ thế… tiếp nhận luôn cái nghề gia truyền này.
Tuyệt đối không phải vì cậu biết lũ bạn cùng phòng đại học của mình đã bắt đầu “làm trâu làm ngựa” – ngày nào cũng 996 (làm từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày/tuần) – khiến cậu bị dọa cho sợ chết khiếp với viễn cảnh chờ việc dài vô tận và cường độ lao động quá mức kia.
Cậu vẫn còn nhớ rõ, trước khi quay về chăm sóc ông nội, đám bạn cùng phòng vẫn còn là những chàng trai trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Vậy mà khi cậu trở lại, họ đã biến thành những “xã súc tiêu chuẩn” – gặp sếp thì chỉ biết cúi đầu, gật gù vâng dạ.
Cái mùi mệt mỏi toát ra từ cả người bọn họ thật sự khiến Văn Minh thấy không rét mà run.
Cậu đã chạy trốn — trốn về cái nơi vừa quen thuộc vừa là nơi cậu từng liều mạng muốn rời khỏi.
Tuy rằng mỗi sáng 6 giờ đã phải dậy mở cửa tiệm, nhưng chờ đến lúc đám học sinh đi học xong, cậu lại có thể thoải mái kéo cửa cuốn xuống, đánh một giấc ngủ trưa ngon lành. Học sinh sẽ không nửa đêm gọi điện bảo cậu giao báo cáo trong vòng hai tiếng, cũng không có ai suốt ngày PUA (tẩy não) cậu rằng cậu chưa đủ nỗ lực.
Ở nơi này, bất kể ai – lớn nhỏ ra vào – cũng đều khách sáo gọi cậu một tiếng “lão bản”. Nếu ra ngoài làm thuê, lớn bé gì cũng phải chịu chút thiệt thòi, chịu đựng đủ loại áp lực. Tính ra, chỉ cần trông coi cửa tiệm ở nhà, mỗi ngày sống cùng cả gia đình, như vậy… cậu chịu được.
Hiếu kính trưởng bối thì sao gọi là vất vả được chứ? Đây là người trong nhà đang “rèn luyện” cậu thôi! Huống hồ, chỉ cần mặt dày một chút, dù có tiêu tiền lương hưu của ông nội mỗi ngày, ông vẫn sẽ cưng cậu như báu vật trong lòng bàn tay. Bảo bối cháu trai của ông mà – giá trị hàm kim cao lắm!
Làm bảo bối trong nhà thì được, nhưng vẫn phải có việc để làm. Điều mà Văn Minh không hiểu nổi là — từ lúc cậu trở về giúp một tay, người nhà cậu cũng không hề có ý định buông bớt việc để ra ngoài nghỉ ngơi. Một người thì làm giáo công trong trường, một người thì làm việc ở căng tin.
Không lẽ… nhà họ thật sự bị trói buộc với cái trường học này rồi sao?
Ba mẹ yêu dấu à, trong nhà không nghèo đến mức đó đâu, không cần phải cần cù tận tụy đến thế… Thật sự làm cậu thấy hoảng! Có lúc cậu còn sợ nhà mình trở thành một “thế lực gia đình” nổi tiếng trong trường — nhận thầu tất cả mọi chuyện to nhỏ của trường từ đời này sang đời khác. Nghĩ đến đó thôi, Văn Minh đã thấy da đầu tê rần, cảm giác như mấy đời cháu chắt sau còn chưa ra đời mà trên vai đã chất đầy áp lực rồi.
Nhà người ta thì kế thừa ngai vàng, nhà cậu thì kế thừa… quầy bán quà vặt trước cổng trường.
Wow, cũng coi như một kiểu “vương vị” đấy chứ.
Nhưng thỉnh thoảng, ông Văn cũng thấy việc dậy sớm hơi vất vả. May mà ông có một đứa con trai tốt — đứa con sẵn sàng hăng hái giúp đỡ!
Sáng sớm hôm đó, vẫn là một buổi sáng bình thường như bao ngày, cậu đứng nhìn đám học sinh ríu rít đi vào trường. Đợi khi cổng trường bắt đầu vắng người, Văn Minh kéo cửa cuốn xuống, xách theo dụng cụ, bước vào trong trường.
Chú Trương và chú Lý ở cổng trường đã quá quen mặt Văn Minh, thấy cậu đến cũng chẳng hỏi nhiều, chỉ tiện tay mở cổng:
“Tiểu Minh, hôm nay lại là cháu à.”
Đúng vậy, lại là cậu.
Cảm ơn Nghe Sơn tiên sinh vì đã “giúp đỡ” tìm cho con trai một công việc làm thêm, nhưng lại là loại không lương, không bảo hiểm, không hợp đồng, hoàn toàn là kiểu “làm giúp cho vui”.
Công việc của một “giáo công” thoạt nhìn thì tạp nham, nhưng thực ra cũng đơn giản: làm đủ thứ việc không ai phụ trách, chẳng cần chuyên môn, chỉ cần tay chân lanh lẹ là được. Sửa mấy thứ lặt vặt không đáng gọi thợ, dọn mấy món đồ linh tinh trường học cần dùng, quét dọn vườn hoa nhỏ, chăm chút mấy bụi cây…
Quét rác thì đã có các dì lao công chuyên nghiệp phụ trách rồi, việc đó không đến tay cậu.
Nếu ngày nào cũng ngồi trong trường thì đúng là hơi chán thật. Nhưng xem đây là công việc làm thêm cho vui thì lại khá ổn. Có điều… việc này lại quá đều đặn, đều đặn đến mức Nghe Sơn tiên sinh thường xuyên “trốn việc” hai ngày để đi câu cá.
Và thế là — bao nhiêu việc không tên còn sót lại, đều rơi hết lên đầu cậu.
Chẳng hạn như hôm nay, việc chính là: lau sạch những vết bẩn trên sân gạch nhỏ trước trường.
Mà Văn Minh cũng chẳng hiểu nổi — vì sao nhà trường cứ nhất định phải làm sạch đám gạch lát nền màu bùn kia cho bằng được? Loại gạch đó bản thân đã có hoa văn và màu sắc, mấy vết đen loang lổ đó cũng là dấu vết của năm tháng rồi, chẳng lẽ nói rửa là sạch ngay được chắc?
Mời đội vệ sinh chuyên nghiệp thì bị chê là tốn tiền, cuối cùng lại kéo luôn cậu – giáo công bán thời gian – ra làm, đưa cho cái vòi nước rồi bảo: “Xịt đi, xịt đi, cho sạch sẽ hơn chút.”
Thật là ngây người luôn.
Cậu chỉ cần cầm vòi xịt nước bắt đầu phun, cảm giác như có phép màu vậy, vết bẩn bắt đầu “biến sạch”.
Cũng giống như lãnh đạo vậy – chỉ cần thấy có người xịt nước, trong lòng liền cảm thấy tro bụi cũng theo đó bị rửa trôi.
Bên cạnh cậu, một cậu bé học sinh đang uống nước cứ nhìn chằm chằm vào cậu không rời mắt — mà không chỉ là uống nước bình thường, cậu ta thậm chí còn nhét thẳng mặt vào dưới vòi nước của máy lọc để uống.
“Ai ai ai —— chết tiệt thật, nhóc kia, không dùng ly mà cứ thế thò mặt vào uống là sao đấy hả?! Làm cái gì vậy trời?”
Văn Minh hốt hoảng kêu lên:
“Đồng học, không thể uống nước kiểu đó được, không dùng ly là không được đâu ——”
Cậu còn chưa kịp dứt lời thì đã thấy thằng nhóc gan to bằng trời kia ấn thẳng tay mở vòi nước nóng. Một làn hơi trắng bốc lên — nước nóng sôi ùng ục đổ thẳng vào mặt nó. Văn Minh đứng xa còn có cảm giác như nghe thấy tiếng “xèo xèo” vang lên trong không khí ——
Nghe xem —— đây chẳng phải là tiếng thịt bị nướng chín hay sao?
Khoan đã, khoan đã — học sinh kia còn đứng đó làm gì? Bị bỏng sao không lập tức né ra?!
Rõ ràng cậu ta có khựng lại một nhịp, giống như đang dùng mặt để… cảm nhận nhiệt độ nước. Rồi đột nhiên như nhận ra điều gì, lập tức nhảy ra khỏi vòi nước. Tuy chỉ đứng dưới đó chưa đến ba giây, nhưng trên mặt đã rõ ràng là bị đỏ rồi!
“Đồng học, khoan đã, đừng chạy ——”
Giờ phải dội ngay nước lạnh vào, bằng không lát nữa phồng rộp thì mệt. Thời tiết gần đây lại nóng, nổi bọng nước là cực kỳ phiền phức. Văn Minh vội vàng định giữ cậu ta lại, kéo vào nhà vệ sinh rửa bằng nước lạnh.
Nhưng đứa nhóc đó nghe thấy có người gọi liền… chạy biến luôn, càng chạy càng nhanh như sợ bị bắt gặp. Có lẽ là trốn giờ thể dục ra đây uống nước, sợ bị phát hiện, nghe tiếng người là co giò chạy liền.
Chạy thì chạy, nhưng làm sao nhanh bằng Văn Minh… móc điện thoại?
Cậu nhanh chóng rút điện thoại ra, “tách” một phát chụp ngay một tấm ảnh làm bằng chứng. Xong xuôi, cậu quay người gửi ngay cho Đinh Lỗi:
“Thầy Đinh, xem giúp tôi, học sinh này thầy có nhận ra không?
Đinh Lỗi lúc đó vừa hay không có tiết, vừa nhận được tin nhắn liền lập tức phản hồi:
“Không quen biết, nhưng nhìn qua chắc là học sinh khối 4-5 gì đó. Sao thế? Nhóc đó giật ống nước của cậu à, hay là lén lấy thùng nước của cậu? Mấy đứa tuổi này đứa nào chẳng vậy, toàn thích nghịch ngợm mấy thứ không nên đụng vào.”
Văn Minh bình thản trả lời:
“Không, nó tự làm bỏng mặt mình.”
“CÁI GÌ??!”
Đinh Lỗi lập tức bật dậy, sức mạnh đến mức suýt chút nữa hất ngã cả ghế.
Văn Minh còn không quên châm thêm một câu:
“Tự đưa mặt vào ngay dưới vòi nước nóng của máy lọc đấy. Hay là cậu tìm xem rốt cuộc học sinh lớp nào đi?”
Căn bản không cần mất công điều tra, bởi vì sau khi tan học, “nạn nhân” liền tự mình… trồi lên mặt đất.
Cậu nhóc được bạn bè cấp cho một tờ khăn giấy, nửa khuôn mặt đã dán kín, nhìn từ xa cứ như đèn pha giữa đêm đen, muốn không nhìn thấy cũng khó.
Chủ nhiệm lớp nhìn thấy, lập tức túm cậu ta ra khỏi hàng, cố tỏ ra nghiêm túc:
“Mặt em làm sao thế? Sao lại quấn khăn che kín vậy?”
“Không có gì ạ. Tại gió hơi lạnh, em không muốn để mặt trần ra ngoài.”
Dù đến nước này rồi vẫn còn muốn giấu. Nhưng tuy cậu ta có thể mạnh miệng, thì bạn học kế bên lại không có lòng giúp đỡ che đậy, từng người một thi nhau tố giác:
“Thầy ơi, thầy ơi! Bạn ấy bị bỏng lúc đang uống nước!”
“Bạn ấy dúi cả mặt vào dưới vòi nước ấy ạ, định dùng miệng hứng nước, ai ngờ chưa kịp hứng thì mặt đã ăn trọn dòng nước nóng!”
May là… chỉ “mặt” tiếp xúc, chứ nếu là miệng tiếp xúc thật thì không khéo còn phải chuyển sang khám khoa nội.
Chủ nhiệm lớp một bụng tức, ban đầu định mắng một trận, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài:
“Ai —— thôi được rồi, để thầy gọi phụ huynh em tới đưa đi viện. Vết bỏng thế kia chắc chắn phải khám bác sĩ.”
“Em không muốn đi bệnh viện. Không sao đâu ạ.”
Cậu học sinh nhỏ kiên quyết đứng yên tại chỗ, người cứng đờ như tượng, cố gắng không nhúc nhích:
“Đừng gọi ba mẹ em. Họ mà biết thì mọi chuyện chỉ càng tệ hơn thôi.”
Nhưng chuyện bị thương thế này không phải thứ mà một đứa trẻ có thể tự quyết định. Cuối cùng, cậu ta vẫn bị gọi điện cho phụ huynh.
Văn Minh vốn tưởng chuyện này đã được giải quyết ổn thỏa. Không ngờ mới đến buổi chiều, bên ngoài lại ồn ào một trận, cửa cuốn bị đập vang trời —— lúc đó mới chỉ hai giờ thôi, ai mà rảnh rỗi đến mức giờ này ra cổng trường mua đồ chứ? Chín phần là đến gây chuyện, muốn cậu hoàn lại thẻ tiền, hoặc là đến phản đối chuyện cậu bán đồ ăn vặt không lành mạnh trước cổng trường?
Dù cậu có bán gì đi nữa, kiểu gì cũng có phụ huynh không vừa lòng. Họ luôn cảm thấy mấy thứ này tồn tại là để hại mấy đứa con bé bỏng yếu đuối của họ.
Nhưng người ta đã đến, cậu cũng chỉ đành phải mở cửa buôn bán, mời mấy vị đại thần ngoài kia vào —— sao, còn chưa đến tiết Thanh Minh, mà đám đầu trâu mặt ngựa này đã kéo hết đến rồi? Muốn nhảy thần thì đi đến mộ tổ tiên mà múa, biết đâu thật sự khiến phần mộ tổ tiên bốc khói cũng nên.
Thật không thể trách Văn Minh tính tình không tốt. Ở cổng trường bao nhiêu năm rồi, cái giờ này mà còn có thể gây náo loạn, thì chắc chắn không phải loại hiền lành gì.
Cửa vừa mở —— trời ạ, người đến đủ bộ thật. Chủ nhiệm lớp, người bị liên quan, phó hiệu trưởng phụ trách an toàn, còn có một đôi vợ chồng vừa nhìn đã thấy mặt nặng mày nhẹ.
Khí thế hùng hổ, người đến chẳng có ý tốt gì.
Người mẹ kia la hét cuồng loạn: “Ông nói đi, người ta ai cũng đã nói vậy rồi, là con trai ông tự ngửa mặt ra hứng dưới vòi nước. Ai cũng bảo là vậy, sao ông cứ không chịu tin?”
Còn cái người trông giống ba của đứa bé thì lặng lẽ buông một câu lạnh tanh: “Bà nghe người ta nói sao thì tin là vậy à?”
Ý gì? Cái tên đó có ý gì? Văn Minh đứng bên nghe cũng thấy tay nắm thành nắm đấm. Nhưng cậu vẫn giữ bình tĩnh giải thích: “Đúng vậy, lúc đó tôi thấy con ngài một mình đi thẳng tới gần chỗ uống nước, rồi cúi mặt xuống bên dưới để uống, lập tức bị bỏng. Tôi gọi mà nó không trả lời, rồi cứ thế chạy mất.”
Thấy không khí vẫn còn căng thẳng, Văn Minh cố tình nói thêm vài câu cho dịu bớt: “Đứa nhỏ đó giờ không sao rồi chứ? Lúc đó tôi định gọi nó lại để dội nước lạnh cho đỡ, nhưng nó thấy tôi thì lại có vẻ sợ.”
Đây là cậu —— người đứng giữa, vốn không có bất cứ trách nhiệm gì —— nhưng vì nể mặt phụ huynh, vì lời ra tiếng vào, nên mới cố gắng nói chuyện dễ nghe để mọi người cùng nhau có bậc thang bước xuống.
Không ngờ người cha kia lại chẳng hề nhún nhường, còn trở nên gay gắt hơn: “Nếu lúc đó cậu kéo nó lại dội nước lạnh thì cũng chẳng đến mức nghiêm trọng như vậy, diện tích bỏng lớn thế kia chắc chắn sẽ để lại sẹo. Đều là tại nó xui xẻo, gặp phải trường học với bà mẹ thế này, bị hủy dung cũng là đáng đời!”
“Đồng Lực Minh, chuyện này không liên quan gì đến nhà trường, cũng không liên quan tới giáo viên! Chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn thôi!” Người mẹ học sinh gào lên, giọng khàn đặc, nhưng trước mặt người cha này lại hoàn toàn vô dụng, ông ta chỉ hừ lạnh, bĩu môi, nói với vẻ giễu cợt đầy khinh miệt, như thể đã hiểu rõ tính cố chấp của bà.
“Chúng tôi chỉ là những người đi làm bình thường, lúc nào cũng phải nhịn nhục ở ngôi trường này, chẳng còn cách nào khác, là chúng tôi làm cha mẹ không có bản lĩnh.”
Có ý gì? Mấy lời này là có ý gì? Trường học ngược đãi đứa con cưng nhà ông ta à? Mở miệng ra là đổ lỗi cho người khác, còn chẳng buồn che giấu.
Lúc này phó hiệu trưởng định lên tiếng, cậu vội bước tới can thiệp: “Phụ huynh của em Đồng Tuấn, tâm trạng của anh chúng tôi hoàn toàn hiểu được, chúng tôi cũng rất quan tâm đến tình trạng sức khỏe của em ấy, nhưng sự việc đã xảy ra rồi, chúng ta nên bình tĩnh lại để cùng nhau giải quyết thì hơn, đúng không……”
“Tôi chỗ nào là không bình tĩnh? Nếu tôi mà không bình tĩnh thì cái cổng trường các người đã bị tôi đập đổ rồi! Tôi giờ mới hiểu, là tôi xui xẻo, sinh ra một đứa con chẳng có khí phách, tất cả là lỗi của chúng tôi đúng không. Thôi được rồi, về nhà!” Đồng Lực Minh duỗi tay định thô bạo kéo tay đứa nhỏ, “Về! Định ở đây làm mất mặt ai nữa!”
Cậu bé nãy giờ không lên tiếng, cuối cùng cũng nói câu đầu tiên: “Con không đi……”
Bốp! — người cha vung tay tát thẳng một cái, hành động vừa nhanh vừa đột ngột, khiến tất cả những người đứng cạnh không kịp phản ứng. “Con không đi ——” Đồng Tuấn cũng bắt đầu nổi cơn phản kháng, hai chân trụ vững trên mặt đất như mọc rễ, rõ ràng là quyết tâm chống lại cha mình đến cùng.
Người mẹ đứng bên tuyệt vọng gào khóc, cũng không thể khiến người cha kia khôi phục chút lý trí nào: “Ông làm cái gì vậy! Đánh con giữa cổng trường, có giỏi thì giết tôi trước đi!”
Gã cha “siêu nhân” một tay túm lấy vợ, tay còn lại còn định vươn qua nắm tai con.
“Mày đúng là chỉ giỏi ra oai với người nhà! Người khác ăn h**p mày thì một cái rắm cũng không dám đánh lại, trước mặt tao thì muốn làm ra vẻ?” Đồng Lực Minh giơ tay cao quá đầu, rõ ràng là định tát mạnh một cái: “Tao cho mày cứng đầu này……”
Bàn tay mang theo tiếng gió lao xuống, nhưng giữa đường lại bị một đôi bàn tay to chặn lại, giữ chặt không cho tiến thêm nửa tấc. Đồng Lực Minh cố gắng xoay người, đối mặt với một gương mặt hoàn toàn xa lạ, “Mày lo chuyện nhà người khác làm gì?!”
Ông ta cố sức vùng vẫy hai lần, nhưng không thoát ra được.
Người kia chỉ lạnh lùng giữ chặt tay Đồng Lực Minh, không nói gì thêm ngoài một câu: “Chiếc xe chắn cổng trường là của anh phải không?”
“Xe tao đậu đâu liên quan quái gì đến mày, cút!”
Khá thật, ngang ngược kiểu này chắc là chuẩn bị diễn tiết mục tát người nữa. Văn Minh lập tức lách mình quay vào tiệm, đổi hướng camera giám sát bên trong, đồng thời bật camera trên điện thoại đeo trước ngực, rồi kiên định bước ra, “Vị phụ huynh này, mời anh bình tĩnh một chút……”
“Tao bình tĩnh cái đầu mày!” Gã cha “siêu nhân” quăng mạnh vợ sang một bên, vung chân đá lật luôn cái bàn nhỏ mà Văn Minh để phía trước, rồi quay lại chuẩn bị tung cú đá về phía người đàn ông vừa đến can thiệp.
Chỉ thấy người đàn ông kia nhẹ nhàng lùi một bước ra phía sau — cú đá hụt.
Cơ hội tuyệt vời!
Văn Minh lén liếc xuống đất, dùng mũi chân khẽ khàng đá vỏ chuối trượt đến đúng ngay dưới lòng bàn chân gã cha “siêu nhân”. Còn anh chàng đẹp trai kia thì như vô tình nhấc nhẹ chân, khiến chân trái của gã kia vung mạnh về phía trước.
Rầm — ông ta lập tức ngã xoài ra đất một cách hoa lệ, tư thế chuẩn chỉnh như đang viết một chữ “đại” to tướng trên nền xi măng.
Nhìn bên ngoài không ai đoán được, tuy trông chẳng còn trẻ trung gì, ong bướm vơi dần, nhưng thân thể gã này mềm dẻo hơn tưởng tượng thật.
Gã cha “siêu nhân” ngã dúi dụi, đau đến nhăn mặt nhăn mày, một lúc lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn. Chủ nhiệm lớp chậm rãi đi tới, tỏ vẻ vừa bất ngờ vừa lo lắng, đỡ ông ta dậy: “Ôi chao, ba của Đồng Tuấn, sao anh lại không cẩn thận như thế? Đều do cái vỏ chuối này không có mắt, không biết tự động dịch vài bước tránh đường cơ chứ.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]