Diêm Kiệt thề, mỗi lần thấy Vương Sâm online, trong lòng anh chẳng có tí ý nghĩ đen tối nào cả, chỉ còn lại khao khát được thăng cấp. Thật vất vả mới làm quen được một cái “đùi vàng” như vậy, tất nhiên là phải nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Làm sao có thể dễ dàng để người khác cạy mất đi được.
Chỉ là anb chưa bao giờ nghĩ tới, cái tật quen miệng ba hoa của mình lại khiến một thiếu niên ngây thơ chất phác hiểu lầm. Vậy chẳng phải anb trở thành cái loại người dụ dỗ thiếu niên đơn thuần sa ngã hay sao?
Diêm Kiệt cả người chấn động, định bụng phải giải thích rõ ràng ngay tại chỗ, làm sáng tỏ sự khác biệt giữa tình yêu và tình đồng đội:
“Vương Sâm, không, bạn học Vương. Anh gọi người khác là ‘thân ái’ là vì anb chơi acc nữ, lúc xưng hô hơi không đứng đắn một chút. Nếu như mấy lời đó khiến cậu hiểu lầm, thì tại đây anh xin lỗi cậu, cậu muốn mắng anh thế nào cũng được. Nhưng mà, bạn học Vương, điều mà bây giờ cậu nên làm là học tập cho tốt. Chuyện tình cảm giữa anh với cậu, anh sẽ nhanh chóng giải quyết dứt điểm. Hy vọng những chuyện giữa chúng ta sẽ không ảnh hưởng gì đến tương lai của cậu.”
Bên kia thái độ thật sự rất thành khẩn, thành khẩn đến mức khiến cả Vương Vũ Khôn cũng ngại ngùng không tiện tiếp tục làm căng. Nói cho cùng thì người ta thấy Vương Sâm chơi giỏi, muốn tổ đội cùng nhau là chuyện rất bình thường. Dạo này chẳng phải vẫn hay có tin nói tiểu học sinh kỹ thuật siêu đỉnh còn cõng được cả sinh viên hay sao? Chỉ là ông chưa bao giờ nghĩ tới, đứa nhỏ nhà mình vậy mà cũng có một ngày nảy sinh tình cảm yêu đương.
Nhưng tình huống hiện tại thì thật sự quá xấu hổ.
Ban đầu mọi người đều tưởng đây là một màn tư bôn long trời lở đất, ai ngờ đâu lại là Vương Sâm tự mình đa tình. Những màn diễn cảm động lòng người kia hóa ra đều là nhóc ta tự tưởng tượng ra. Bây giờ bắt Vương Sâm ngoan ngoãn theo bố về nhà, chẳng khác nào xác nhận nhóc là đứa gây sự vô cớ. Trẻ con cũng có sĩ diện, xác định là trong lòng rất không vui.
Nhưng mà để cho Vương Sâm tiếp tục cố chấp không quay đầu lại, hình như lại càng mất mặt hơn.
Tình cảnh hiện tại cứ như đặt nhóc ta lên đống lửa để quay, tên đã lên dây, không phát không được.
Ngực Vương Sâm phập phồng kịch liệt mấy lần, trong lòng vẫn như cũ không cam chịu thua:
“Vương Vũ Khôn, bố đừng có mơ nữa! Con tuyệt đối sẽ không về cùng bố! Con là con chim tự do, không phải tù nhân bố nhốt trong nhà. Con muốn theo đuổi tự do thuộc về chính mình, dù có đi đâu cũng được, con phải rời khỏi bố!”
Gia hỏa này đúng là đang ở thời kỳ phản nghịch rồi.
Nếu nói là dính đến chuyện yêu đương, Vương Vũ Khôn còn có thể nghi ngờ xem có phải tên nào không có mắt nào đã dụ dỗ đứa con trai đơn thuần nhà ông không. Nhưng giờ nhìn lại, đơn giản là thằng nhóc này tự mình ngu ngốc.
Ba ngày hai bận cứ nhắc đến tự do, được thôi, nó muốn tự do thì cho nó tự do.
Vương Vũ Khôn sải bước tiến lên hai bước, chỉ thẳng vào mũi Vương Sâm mà mắng:
“Được lắm, mày không phải muốn cắt đứt quan hệ với tao sao? Vậy thì ngay bây giờ, c** s*ch quần áo trên người mày ra cho tao! Mày chưa từng kiếm về cho nhà một đồng xu nào, mấy cái này đều là tao mua cho mày. Đã muốn đi thì đi cho sạch sẽ, những thứ này đều phải trả lại hết!”
“Cởi thì cởi!” Vẻ mặt Vương Sâm bi phẫn, hai tay túm lấy vạt áo bên cạnh, bắt đầu chậm rãi kéo lên, “Vương Vũ Khôn, bố nhớ cho kỹ! Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo! Đến lúc bố già rồi, dù bố có quỳ xuống trước mặt con, con cũng tuyệt đối sẽ không nuôi dưỡng bố lúc tuổi già đâu!”
Vương Sâm đưa tay lên, vạt áo thun bị kéo cao, che luôn cả tầm mắt nhóc.
Chính là lúc đó!
Vương Vũ Khôn bước dài tiến lên một bước, chụp lấy hai tay đang giơ cao của Vương Sâm, rồi thuận thế kéo xuống một phát, trực tiếp ấn nhóc chắc nịch xuống đất. Chiếc áo thun mà Vương Sâm đang cố cởi lại trở thành chướng ngại lớn nhất, trói lấy thân thể nhóc, khiến nhóc chỉ có thể vô lực vặn vẹo trên mặt đất.
Vương Sâm nhất thời không có cách nào phản kháng, Vương Vũ Khôn thậm chí còn móc ra một chiếc đai lưng từ trong túi, trực tiếp còng hai tay đứa con trai mình lại một chỗ.
Mọi chuyện đều đã sẵn sàng — dù Vương Sâm có ba đầu sáu tay cũng không thoát nổi chiếc đai lưng giờ đã biến thành còng tay khóa chặt cổ tay cậu. Ban đầu vốn là chuẩn bị mang đi buộc đồ, hôm nay lại dùng để trói người, mà dùng cũng vừa khít đến lạ.
Nhìn xem, cái tên vừa nãy còn liều mạng vùng vẫy bây giờ chẳng phải đã ngoan ngoãn rồi sao?
Vương Sâm lúc này chỉ có thể miễn cưỡng nhấc được nửa người lên, trong mắt tràn đầy phẫn nộ, gần như có thể hóa thành thực thể, nhưng tất cả lại bị áo thun trùm kín, không ai nhìn thấy. Đến cả lời hung dữ định buông ra cũng trở nên uể oải, rầu rĩ nói:
“Vương Vũ Khôn, có bản lĩnh thì bố thả con ra!”
“Bản lĩnh với mày cái gì,” Vương Vũ Khôn chẳng buồn tranh luận, vung tay túm lấy thằng con lôi dậy, sau đó còn quay sang xin lỗi mọi người một cách chiếu lệ:
“Ngại quá, làm phiền mọi người phải chứng kiến chuyện này. Giờ tôi dẫn nó về.”
Nhìn cái dáng điệu thô bạo đó, trở về e rằng không tránh khỏi một trận đòn ra trò.
Tào Phỉ hơi lo lắng, đi theo phía sau khuyên can:
“Bố của Vương Sâm, đừng quá nghiêm khắc với con nít. Trẻ con lớn rồi sẽ có suy nghĩ riêng, không thể lúc nào cũng bắt nó phải nghe lời phụ huynh. Mình cũng nên chú ý một chút đến cách thức và phương pháp……”
“Không sao đâu. Nó cả ngày chỉ biết ru rú trong nhà, đầu óc sắp lú luôn rồi, lôi ra ngoài làm việc chút còn tốt hơn nhiều. Chúng tôi đi đây.”
Vương Vũ Khôn nói xong thì nhét người vào ghế sau, ngay lập tức chuẩn bị khởi động xe rời đi. Đèn trước bên trái nhấp nháy, trông như lúc nào cũng có thể vụt tắt.
Về như vậy… thật sự ổn chứ?
Văn Minh ghé tai Trịnh Huy thì thầm, giọng đầy bất an:
“Em cứ cảm thấy chuyện này chưa xong đâu. Anh nói xem có khi nào mai thằng nhóc này lại giở trò nữa không?”
Nhìn cái bộ dạng kia thì chắc chắn là không dễ dàng bỏ qua đâu.
Đừng bao giờ đánh giá thấp sức phá hoại của mấy thằng nhóc tuổi này — chúng có sức lực nhưng lại không có đầu óc, mà thường thì chính những đứa như vậy mới có thể làm ra những chuyện lớn không tưởng.
Nhưng Trịnh Huy lại không cho là có gì to tát, bình thản nói:
“Nó hôm nay ra ngoài là nhờ vào một cơn bốc đồng thôi. Giờ bị bắt lại rồi, cái khí thế đó cũng tan luôn, chắc cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu.”
Xem ra ông bố này trong nhà đúng là nói một là một, chẳng cần tranh cãi. Trước đây Vương Sâm có thể lén lấy được chìa khóa xe là vì bố nó không đề phòng con mình, còn bây giờ — thì đã khác rồi.
Tình thế hoàn toàn không còn như trước nữa.
Tên nhóc này tưởng mình giỏi lắm, nhưng chỉ cần gắn thiết bị chặn tín hiệu internet trong phòng là lập tức xẹp lép. Trịnh Huy vội vàng bước tới, chặn lại chiếc xe vừa mới nổ máy, nói:
“Chú ơi, trong nhà có cần thiết bị cài đặt WiFi ngăn trẻ con lên mạng lung tung, kiểm soát di động các kiểu không? Trên xe cháu có sẵn, lắp tối nay là có thể triển khai kiểm soát toàn diện rồi.”
Người làm việc? Anh ta từ đâu ra đất chui ra, muốn kiểm soát, hạn chế wifi của nhóc?
Vương Sâm ở ghế sau vùng vẫy dữ dội, hét toáng lên:
“Lên mạng là tự do của em! Sao các người lại dùng phương pháp vô nhân đạo như vậy được! Em muốn đi tố cáo các người!”
Tố cáo cũng vô ích thôi.
Bất kỳ cơ quan nào cũng mặc kệ chuyện phụ huynh trong nhà mình lắp thiết bị chặn sóng.
Mặc dù cậu ta phản ứng dữ dội như vậy, Trịnh Huy cũng không định chơi ác, chỉ là Vương Vũ Khôn sau khi nhìn bảng giá trên mạng thì thuận tiện cộng thêm luôn chi phí thiết bị kiểm soát toàn bộ:
“Cái này có thể để phụ huynh điều khiển từ xa. Chỉ cần vài thao tác đơn giản trên điện thoại, là toàn bộ điện thoại và máy tính trong nhà không lên mạng được nữa.”
Điện thoại? Máy tính? Cáp mạng? Tất cả đều trở thành đồ bỏ. Một giây sau là như quay lại thời đại đồ đá.
Thiết bị này còn hữu dụng hơn cả mấy cái app kiểm soát phụ huynh thường thấy. Mặc dù chế độ kiểm soát thanh thiếu niên đôi khi có thể bị bẻ khóa bằng tài khoản người lớn, nhưng cái này mà bị chặn sóng thì coi như bó tay. Mỗi lần muốn lên mạng, Vương Sâm chỉ còn cách dùng cái miệng năn nỉ bố mình mà thôi.
Quá tuyệt. Có thể trực tiếp nhốt nhóc ta trong nhà mà không cần khoá cửa.
Vương Vũ Khôn không do dự dù chỉ một giây, “Lên xe, về nhà lắp ngay!”
Vương Sâm thích yêu đương online, thích tìm kiếm cái gọi là tự do trên mạng? Được thôi, vậy thì cắt đứt mạng của nó. Để xem rốt cuộc nó thích học hành hay thích online.
Vương Sâm muốn lanh lợi đến mấy cũng chẳng sao, vì Vương Vũ Khôn còn có điện thoại riêng, có thể dùng mạng di động. Vậy thì đố thằng con vượt mặt nổi.
Dù cho cái tên này có là thần tiên chuyển thế, thì cũng không thoát nổi lòng bàn tay của ông bố này.
Nhìn xem, mối quan hệ cha con đầy nguy cơ và căng thẳng này suýt nữa đã đến bờ vực sụp đổ. Nhưng mà nói gì thì nói, nếu quan hệ huyết thống mà chỉ vì một chút chuyện nhỏ đã có thể hoàn toàn gãy đổ, thì chứng tỏ từ trước đến nay giữa họ cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm làm nền.
Bình thường cứ nghĩ cho con ăn no mặc ấm là đủ, đến khi con có vấn đề thì không đánh cũng không mắng, lại còn muốn con phải nghe lời mình — sao mà được?
Chẳng phải người ta vẫn hay nói sao, đến cả con nhà giàu cũng thấy mình thiếu thốn tình yêu thương. Nuôi con thật sự không phải chỉ cần bỏ ra ít tiền là xong chuyện.
Nhưng những chuyện nhà người khác cũng chẳng liên quan gì đến Văn Minh. Trịnh Huy thì lo việc của mình, còn Tào Phỉ thì chủ động tới đưa Văn Minh về. Chiếc xe này không phải đưa không, Tào Phỉ cũng có tính toán riêng của mình:
“Nghe nói anh là chủ tiệm, trong tiệm có lắp theo dõi đúng không?”
“Có lắp, sao vậy?” Văn Minh cảm thấy lời Tào Phỉ có ẩn ý, liền chủ động nói trước mấy lời khó nghe để dằn mặt:
“Nói trước nhé, tôi không chia dữ liệu theo dõi cho phụ huynh, cũng không chia cho nhà trường.”
Đừng trách cậu tàn nhẫn — nếu dễ dãi chia sẻ, thì chuyện này sẽ chẳng bao giờ kết thúc. Thế nào cũng có phụ huynh ngày ngày dán mắt vào camera, hận không thể soi từng li từng tí bằng kính lúp.
“Không cần không cần, tôi chỉ muốn ang để ý giúp một học sinh thôi. Nếu nó đem một cọc tiền tới, thì thông báo giùm tôi một tiếng.” Tào Phỉ không nói quá rõ, nhưng Văn Minh còn lạ gì nữa.
“Ăn trộm tiền của phụ huynh à.” Văn Minh không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không phản đối tức là đã đồng ý. Đây chính là sự ăn ý giữa những người trưởng thành.
Thời buổi bây giờ, học sinh tiểu học đứa nào cũng ranh ma hơn người, mỗi ngày phụ huynh với giáo viên như đang chơi trò đối đầu. Văn Minh giúp được thì sẽ giúp một tay, cũng coi như tích chút thiện duyên.
Ngày này cuối cùng cũng trôi qua. Tuần mới rồi cũng đã đến.
Có đôi khi, thật sự cảm thấy mỗi ngày như đang bị lặp lại — Văn Minh giống như một NPC cố định ở cổng trường, mỗi ngày đều làm đúng mấy chuyện đó: mở cửa tiệm, thu tiền, bán lẩu Oden.
Từ 7 giờ rưỡi đến 8 giờ là khoảng thời gian náo nhiệt nhất trước cổng trường. Có người đến mua văn phòng phẩm, có người ghé ăn sáng, cũng có đứa trẻ đứng khóc lóc ăn vạ ngay tại cổng.
Thật đúng là một ngày tràn đầy sức sống.
Chỉ là…
Trong đám người đó, có một người khiến Văn Minh chú ý — một người phụ nữ mắt sưng đỏ. Phụ huynh tóc tai rối bời thì gặp nhiều rồi, nhưng phụ huynh với dáng vẻ hồn bay phách lạc thế này thì hiếm thấy. Mỗi ngày đều bị con cái vắt kiệt tinh lực, ngay cả sức để thắt cổ còn không có, lấy đâu ra hơi sức để khóc như vậy?
Gặp loại người đặc biệt thế này, phản xạ đầu tiên của Văn Minh là lập tức chụp lại và chia sẻ với Trịnh Huy:
“Báo cáo lão đại, cổng trường lại xuất hiện một nhân vật mới, xin chỉ thị.”
“Giữ khoảng cách, quan sát.”
Người phụ nữ này tuyệt đối có gì đó không bình thường!
Cô ta hoảng hốt tìm kiếm trong đám đông, rồi đột nhiên như thấy được thứ gì, bước nhanh tới và túm chặt lấy một học sinh:
“Em là bạn học Cung Viễn phải không? Cuối cùng chị cũng tìm được em rồi!”
Hành động bất ngờ khiến cậu học sinh giật mình hoảng sợ, vùng vẫy muốn thoát ra:
“Cô làm gì đấy, em đâu có quen cô!”
“Bố em đâu? Gần đây bố em có về nhà không?!”
Giọng cô ta vang lên thê lương, cả người tiều tụy như một oan hồn lưu lạc giữa nhân gian.
Hỏi con để tìm cha? Chuyện này… đúng là hiếm thấy thật.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]