Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 27: Cử báo tinh, cử báo cũng vô dụng.




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chỉ có hắn là giỏi ăn nói thôi chắc? Chỉ có hắn biết quỹ lớp cần phải công khai, minh bạch thôi chắc? Ai chẳng là người từng trải ngoài xã hội, nhà cũng không đến mức quá nghèo, mà lại đi thèm khát cái 500 đồng quét dọn trong lớp này của hắn?

Chuyện này rốt cuộc là ai sai, thân là phụ huynh thì trong lòng cũng phải biết chứ? Nếu thật sự con mình làm, thì liền quay đầu lại thở than, nói trường học bóc lột sức lao động trẻ em, bắt các cháu mỗi ngày phải quét dọn, chẳng được học hành gì.

Dù sao thì kiểu người này, lúc nào cũng có thể kiếm cớ để gây sự.

Hơn nữa không biết cái tên đó rốt cuộc nghĩ kiểu gì, đã hơn mười một giờ đêm rồi, cảm xúc thì cứ dâng trào, lại bắt đầu nổi điên trên group của nhà trường. Nói thật lòng, bây giờ ai mà chẳng có cách liên hệ với giáo viên, không vừa ý thì trực tiếp tìm giáo viên nói chuyện đi chứ?

Tiền thì tiêu rồi, chỗ này chê, chỗ kia cũng không vừa lòng. Phía trước là mồm bị liệt hay tay bị gãy mà không biết tự lên tiếng?

Loại người này chắc đi mua đồ cũng kén chọn đủ điều, chắc chỉ có thuốc lá với rượu là chịu mở hầu bao. Nếu giao cho hắn một quả bom lớn mà nổ tung thì chắc cuộc sống của hắn cũng có thể khá lên rồi đấy.

Bất kể Đinh Lỗi có đang ngủ hay không, giờ phút này cũng phải bị dựng dậy. Văn Minh gọi thẳng điện thoại tới, “Lỗi tử, mau dậy, lớp mày có người đang gây chuyện, nói mày dùng quỹ lớp thuê cô lao công là có vấn đề.”

Đinh Lỗi lim dim mắt ngẩng đầu, cả người vẫn còn mơ màng. Người còn chưa tỉnh hẳn, miệng đã theo phản xạ mà bật ra câu, “Chào anh, tôi là Đinh Lỗi, xin hỏi có chuyện gì sao?”

“Dậy đi, có người gây sự rồi, mày còn không chuẩn bị trước một chút?”

Giọng quen thuộc khiến Đinh Lỗi càng thêm mơ hồ, có chuyện gì mà đến mức Văn Minh cũng phải gọi báo cho anh? Chẳng lẽ tên này lại nghĩ ra cái trò gì ghê gớm nữa?

Nhưng Đinh Lỗi vẫn cố gắng lấy lại tinh thần để nghe anh nói tiếp, “Rốt cuộc chuyện gì vậy?”

“Cái thằng mất tích ở lớp mày ấy, hắn nói muốn tố cáo mày tham ô quỹ lớp, dùng để thuê cô lao công dọn dẹp.” Tuy vẫn chưa thực sự làm, nhưng lời nói ra thì ý tứ rõ ràng như vậy rồi, còn đang đi kiếm người cùng hùa theo nữa kia.

Tật xấu —

Đinh Lỗi cuối cùng cũng phản ứng lại, “Mày đang nói cái nhóm trên trời ấy à? Tao không có ở trong nhóm đó đâu, đã rời nhóm rồi.” Mỗi ngày nghe mấy phụ huynh ríu rít như vậy đúng là phí phạm sự sống, cứ mở ra là một loạt tin nhắn thoại dài ngoằng hơn 60 giây.

Gửi cả vào viện kiểm sát chắc?

Không ai nóng ruột mà nhắn đâu, sốt ruột thì gọi điện đi. Chứ anh còn phải tốn mấy phút nghe mấy đoạn thoại dài đầy phương ngữ của mấy người đó sao? Đinh Lỗi dứt khoát rời luôn khỏi cái nhóm đó, để lại không gian thảo luận cho đám phụ huynh tự do thoải mái mà tung hoành.

Thấy anh ấy ngồi xuống thở phào nhẹ nhõm, Văn Minh cũng tò mò hỏi, “Mày không sợ ngày mai cái tên kia thật sự đi tố cáo sao? Mày tính giải thích thế nào?”

“Giải thích cái gì chứ?” Đinh Lỗi nằm xuống, bật đèn ngủ, giọng rất thoải mái, “Là tao bỏ tiền ra, thuê người chuyên làm việc này trong công ty chuyên nghiệp. Phụ huynh chỉ là góp một phần thôi, còn tiền là tao tự chi.”

Ờ đúng đúng đúng.

Tiền phụ huynh bỏ thì không được, bắt con đi lao động thì cũng không được, chỉ có giáo viên bỏ tiền thì được, trời đất này chẳng lẽ chỉ có anh– một thằng oan ức 24K đại oan chủ – là phải chịu thiệt, là xứng đáng thôi.

Anh xứng đáng học sư phạm, xứng đáng làm chủ nhiệm lớp, xứng đáng cả ngày nịnh nọt một đám phụ huynh như đang hầu cháu. Kệ Văn Minh còn định nói gì, Đinh Lỗi cứ thế nhắm mắt lại ngủ. Muốn tố cáo thì cứ việc, xem có ai vì chuyện nhỏ xíu này mà khiến anh mất việc được không?

Còn bên này, chuyện hay không đến xem thì uổng. Văn Minh lại quay lại group lớp. Cái tên “phụ huynh mất tích” quả nhiên đang nổi điên trong đó, đăng:
[ Tại sao giáo viên cả ngày cứ yêu cầu phụ huynh phải quản lý con mình, mà cái việc quét dọn – lẽ ra là trách nhiệm của nhà trường – lại bắt phụ huynh lo liệu? Tôi từ trước đến giờ luôn cố gắng ủng hộ công tác nhà trường, nhưng tôi cũng cần một lời giải thích. ]

Ừ hứ, không biết còn tưởng hắn là người có trách nhiệm lắm cơ.

Lúc này, có một phụ huynh khác thật sự không chịu nổi nữa, trực tiếp bật lại:
[ Ba của Chu Duệ à, trước hết đừng nói mấy chuyện này. Học kỳ này chỉ có nhà anh là chưa đóng quỹ lớp, tôi đã gửi rất nhiều tin nhắn, gọi điện liên tục mà anh cũng không hồi âm lại cho tôi một lời nào cả. ]

[ Tôi không nghe điện thoại lạ. ]

[ Từ học kỳ đầu tiên tới giờ, tôi vẫn luôn dùng số điện thoại này, chưa từng đổi. ]

[ Cô đừng giận, tôi chỉ có một ý kiến nhỏ thôi. Quỹ lớp đã thu vào, thì chi tiêu cụ thể có thể cho chúng tôi xem một chút được không? ]

Gia ủy vốn không dài dòng, ngay lập tức tung ra ảnh chụp thông tin đã đăng, mỗi quý đều có bảng công khai thu chi quỹ lớp rõ ràng, sáng sủa rành mạch, muốn bắt bẻ cũng không xong.

Mua đạo cụ cho đại hội thể thao, mỗi học kỳ mua tập đựng sách, rồi thì mua cặp, bóng rổ theo hình thức thống nhất… Cộng dồn lại, cũng đâu phải là tiêu quá mức.

Như riêng chuyện bóng rổ cho bọn nhỏ thôi, sợ mua phải đồ rẻ chất lượng không tốt. Cô ấy thậm chí còn đặc biệt nhờ chồng mình đi chợ sỉ lựa chọn, nhờ vào mối quen với chủ hàng, lấy giá xuất xưởng rẻ hơn trăm ngàn để mua cho bọn nhỏ.

Tên kia chắc không cho rằng chất lượng như vậy mà chỉ cần ba mươi mấy ngàn mua đại trên mạng là xong chứ?

Nói cho đúng thì cái ông ba của Chu Duệ này, e là đến cửa lớp học nằm ở đâu cũng chẳng biết.

Thấy mình bị vạch mặt, ba Chu Duệ chỉ còn cách quay sang nói về quỹ lớp học kỳ này, ngoài miệng vẫn phải cố moi lại chút lợi thế cho mình.
[ Nói đi cũng phải nói lại, sao mấy năm trước đâu có cần nhiều quỹ lớp thế này. Có khi chúng ta nên phát huy tác phong cần kiệm gian khổ thời xưa ấy chứ. ]

Câu này nghe vào tai ai mà chẳng tức điên lên.

Quỹ lớp có nhiều hơn một chút thì đã sao, chẳng phải đều dùng cho bọn trẻ cả đấy thôi?

Giờ nói quỹ lớp nhiều, sao hắn không nhìn xem bây giờ điều kiện tốt hơn, trong trường cũng có thêm bao nhiêu lớp học ngoại khóa, các môn yêu thích, phụ đạo. Nào là thi mô hình máy bay, tàu thủy, chỉ riêng bộ tài liệu cũng đã mười mấy loại. Muốn đạt thành tích, ít nhất cũng phải chuẩn bị được năm sáu phần tài liệu là còn thiếu, còn phải thuê giáo viên, đăng ký thi đấu, mượn trang thiết bị…

Rồi thì đại hội thể thao, lớp có muốn làm cho nổi bật không? Có mua chút đạo cụ, đồng phục mới cho bọn nhỏ không? Mấy thứ đó đâu phải không cần tốn tiền?

Đương nhiên có thể chẳng cần chuẩn bị gì cả, mặc đồng phục bình thường lên sân khấu là xong. Nhưng lớp khác người ta trang bị đủ kiểu, nhìn lại lớp mình chẳng có cái gì, con hắn trong lòng chẳng thấy chênh lệch chắc?

Làm cha mà bình thường chẳng thấy mặt trong các hoạt động, bây giờ đừng lên tiếng nữa có được không. Nói như thể chúng tôi – mấy phụ huynh trong ban đại diện – với giáo viên đang cố moi tiền nhà anh vậy.

Nếu không phải chuyện thu quỹ lớp còn cần thầy Đinh đồng ý, ban đại diện phụ huynh giờ đã hận không thể trả lại tiền cho ba của Chu Duệ rồi. Mỗi học kỳ chỉ là một khoản tiền nhỏ mà hắn ta cứ làm như bị người ta lấy mạng vậy. Trong khi chính mình thì ngày nào cũng hút bao thuốc mấy chục nghìn.

Không ngờ trong nhóm lại thật sự có mấy người cùng ý kiến với ba Chu Duệ, bây giờ cũng bắt đầu nhô đầu lên:

[ Trước đây tôi cũng định nói, hai học kỳ này tiền quỹ lớp có vẻ hơi cao thật, có cần thiết tiêu nhiều thế không? ]

[ Đương nhiên rồi, mọi người đưa tiền cho ban đại diện là tin tưởng hội phụ huynh và giáo viên, nhưng cũng mong mọi người thông cảm cho chúng tôi một chút, học kỳ nào cũng phải bỏ ra từng ấy tiền, sách ngoại khóa mua từng ấy cuốn cũng không biết có thực sự cần thiết không nữa. ]

Thôi xong, nghe đám người đó nói chuyện mà Văn Minh thật sự không nhịn được nữa, mở miệng luôn:

[ Mua sách ngoại khóa à, nghe như thể tụi tôi lấy tiền đi mua ghế mát-xa cho giáo viên vậy. Ha ha. ]

[ Ý cậu là gì? ] – Ồ, còn giận cơ.

Văn Minh cũng không khách sáo, lập tức đáp lại:

[ Ý là các người rảnh quá ấy. Một lần dọn dẹp dùng quỹ lớp minh bạch rõ ràng như vậy, mấy người cứ chờ cơ hội đi tố cáo đi. Mỗi lần mua cái gì cũng nói đến tiền quỹ, không thích thì tự đi mua đi, đỡ phải lằng nhằng. ]

Loại người bình thường chẳng bao giờ thấy mặt, đến khi này thì lại nhảy vào phát biểu. Mấy cái gọi là “ý kiến” của hắn, Văn Minh thật sự không nuốt nổi một câu nào.

Thế nhưng tên kia lại lanh lợi thật, lập tức bắt lỗi Văn Minh chưa đổi tên hiển thị trong nhóm:

[ Cậu là ai, sao không đổi tên theo tên con và mối quan hệ, không phải là ai đó không rõ lai lịch lẻn vào đấy chứ? ]

Không ngờ lại bị hắn bắt được điểm yếu.

Văn Minh không chần chừ một giây, nhanh chóng chỉnh sửa ảnh đại diện và biệt danh trong nhóm. Ảnh đổi thành một đóa nguyệt quý đỏ rực, biệt danh thì sửa thành “Thượng Thiện Nhược Thủy”.

Nhưng như vậy vẫn chưa đủ an toàn, dễ bị phát hiện. Văn Minh dứt khoát chuyển sang dùng một tài khoản phụ, lẫn vào giữa nhóm phụ huynh.

[ Ba của Chu Duệ à, lần này nhiệt tình góp ý chuyện quỹ lớp vậy, có phải định tranh cử làm ban đại diện không? Hoan nghênh hoan nghênh, ban đại diện cũng nên có thêm mấy người bố. ]

Mấy người vừa nãy còn phụ họa theo ba Chu Duệ lập tức đổi hướng:

[ Đúng đúng. Ban đại diện cũng nên luân phiên, không cần lúc nào cũng mấy người cũ làm mãi. ]

[ Ba Chu Duệ cũng được đấy, xem xét vấn đề khá toàn diện. ]

[ Tám người trong ban đại diện mà chỉ có một người là đàn ông, tỷ lệ đúng là không ổn lắm, nên công bằng một chút. ]

Đổ thêm dầu vào lửa – thành công mỹ mãn.

Ba của Chu Duệ hoàn toàn không ngờ mấy câu mình vừa nói lại bị đẩy lên cao đến vậy, vội vàng khiêm tốn rút lui:
[ Không không không, tôi thường ngày bận công việc, không thể đảm đương những việc này được. Ban đại diện hiện tại làm cũng rất tốt rồi, tôi chỉ là muốn góp ý vài chi tiết nhỏ để cải thiện thêm chút thôi. ]

Không làm việc mà cả ngày lên tiếng nói này nói nọ? Người khác bận bịu giải quyết chuyện rắc rối xong, hắn thì ngồi phía sau chỉ tay năm ngón? Sao mà nhàn rỗi quá vậy.

Chậc, đàn ông.
Thật là đồ chó má.
Phi phi phi, sao tự dưng lại tự chửi cả mình thế này? Cậu đâu có giống họ, cậu với anh Trịnh Huy đều là người có lương tâm, tuyệt đối không làm mấy cái trò như vậy.

Nhìn mấy câu kia mà Văn Minh tức đến bụng đầy lửa, vừa gõ chữ vừa mắng thầm, nhưng mắng xong lại xóa hết sạch. Tức giận thì tức giận, nhưng dù sao đây cũng là group phụ huynh lớp của Đinh Lỗi, nếu cậu xông vào làm ầm lên, cuối cùng chẳng phải sẽ đẩy Đinh Lỗi ra xử lý hậu quả sao?

Văn Minh cũng thấy việc cãi nhau với loại người đó thật chẳng đáng, cuối cùng chỉ làm chính mình mất giá. Cậu đang soạn tiếp một đoạn thì mới sực nhớ cuộc trò chuyện bằng giọng nói với Trịnh Huy vẫn còn đang treo chưa nói xong, bèn nhanh chóng bổ sung vài câu lấy lòng:
“Huy ca, thường ngày em không hung dữ như thế đâu…”

Mà nói sao đây? Bảo là thường ngày mình rất hiền à? Biết nhau bao nhiêu năm rồi, người ta tin mới là lạ.

Trịnh Huy liền thuận tay tiếp lời:
“Anh cũng thấy cái tên đó đúng là thiếu đòn. Chắc là quen thói hống hách trong nhà, nên cứ nghĩ đi đâu cũng phải có người xoay quanh hắn mà phục vụ.”

Đúng đúng đúng! Chính là cái dạng chết tiệt như vậy!

Văn Minh dứt khoát đóng luôn group lại cho bớt tức, mắt nhắm mắt mở. Bây giờ cậu mới thật sự hiểu tại sao Đinh Lỗi không thích vào mấy cái group phụ huynh – nhiều nhóm là thêm bao nhiêu phiền phức cho bản thân. Cậu vốn nghĩ đây chỉ là buổi thảo luận bình thường trong group phụ huynh, nói xong rồi là xong.

Không ngờ, chuyện bên phía ba Chu Duệ còn chưa lắng xuống, thì bên kia Đinh Lỗi đã bị hiệu trưởng gọi thẳng lên phòng, sắc mặt nghiêm nghị mở đầu luôn:
“Thầy Đinh, thầy cũng công tác ở trường ta mấy năm rồi. Quan hệ với phụ huynh như thế nào?”

Loại mở đầu kiểu này, tám phần là đã có phụ huynh chính thức gửi đơn tố cáo.

Nếu là mấy năm trước, chắc Đinh Lỗi còn sẽ thấy hoảng. Nhưng bây giờ thì chẳng khác nào “lợn chết không sợ nước sôi”, cứ thế bình thản ngồi xuống, không nói thêm một câu thừa.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.