Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 38: Ôn nhu một đao, đâm thẳng tử huyệt




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Gia hỏa này làm sao biết địa chỉ nhà bà?

Trên mặt mẹ của Giả Khoa chợt hiện lên vẻ hoảng hốt, nhưng chỉ một cái chớp mắt đã bình tĩnh lại, “Ba của Cao Nhất Phàm? Tôi với hắn không quá thân, nhưng con trai hắn rất nổi tiếng, hình như gây không ít chuyện trong trường. Loại học sinh này mà tiếp tục học trong trường sẽ là một kiểu uy h**p đối với mấy đứa trẻ khác, tôi cảm thấy nhà trường nên áp dụng một số biện pháp kiểm tra để quản lý.”

Ừm, lời này nghe qua đúng là rất ra dáng người có học, không biết còn tưởng đây là một người mẹ có trình độ giáo dục vĩ đại cỡ nào.

Chỉ là, chỉ những người thực sự từng sống trong kiểu gia đình như vậy mới hiểu được, bên dưới lớp vỏ ngoài hoa lệ đó là những vết thương âm ỉ do giáo dục gia đình gây ra. Một đứa trẻ mới học tiểu học, cấp thấp, thì hiểu chuyện được bao nhiêu chứ? Ở cái tuổi này, suốt ngày gây chuyện thị phi ở bên ngoài mới là điều bình thường. Nếu một đứa trẻ đã biết lo lắng cảm xúc của người lớn, vậy thì hoặc là đứa bé đó thiên phú dị bẩm, hoặc là trong nhà đặt quá nhiều kỳ vọng lên người nó.

Nhưng thiên phú dị bẩm rốt cuộc cũng chỉ như lông phượng sừng lân, hiếm có vô cùng, mà rơi vào nhà người bình thường thì phần lớn vẫn chỉ là người bình thường. Điều quan trọng nhất mà một số bậc cha mẹ nên làm, đó là chấp nhận con mình là một người bình thường đúng nghĩa.

Không cần giống người mẹ trước mắt đây, cứ cố ép bò uống nước, còn luôn cảm thấy người khác phải đặc biệt coi trọng ánh mắt của mình. Tâm lý kiểu này tuyệt đối là có vấn đề.

Văn Minh lười tiếp tục chơi mấy trò đáng đố với bà ta mỗi ngày, cậu nói thẳng:
“Mẹ của Giả Khoa, thật kỳ quái nha. Tôi chỉ nói là người nhà của Cao Nhất Phàm, sao cô lại biết đó là ba của cậu ta? Vì sao cô lại phản xạ cho rằng người đó là ba?”

“Không phải mẹ của Cao Nhất Phàm đã bỏ nhà đi rồi sao.” Mẹ của Giả Khoa buột miệng đáp.

Câu này vừa ra, lại càng không ổn. Chẳng phải chứng tỏ rằng bà ta vẫn luôn theo dõi chuyện nhà Cao Nhất Phàm sao? Điều đó hoàn toàn mâu thuẫn với thái độ “không liên quan” mà bà ta thể hiện lúc trước. Biết mình lỡ lời, bà ta lập tức chuyển chủ đề để lấp l**m:
“Bên này chúng tôi có nhiều người bàn tán về nhà họ lắm, lúc đi chợ mua đồ nghe được vài câu.”

Còn biết diễn nữa cơ. Văn Minh tuy chưa bắt được chứng cứ thực chất, nhưng nhìn dáng vẻ người phụ nữ trước mặt giống như con thú bị dồn đến chân tường, liều mạng tìm lý do cho bản thân, thật sự rất thú vị.

Cậu chưa bao giờ sợ tiểu nhân, chỉ sợ không biết ai là tiểu nhân. Chỉ cần lôi những người như vậy ra ngoài ánh sáng, bản thân họ sẽ không còn chỗ trốn. Nói thật, Văn Minh thật lòng cảm thấy con trai của bà ta rất đáng thương. Mới học lớp 5, bị cấm ăn đồ vặt, lúc chơi chung thì người khác luôn bị nói là đang quấy rối cậu ta. Sau này trong lớp, còn ai muốn làm bạn với cậu ta nữa?

Đợi đến khi đứa bé ấy thật sự trở thành kẻ cô độc trong lớp, đến lúc đó bà mẹ này lại định khóc lóc kể lể rằng tất cả bọn trẻ đều nhìn con mình bằng ánh mắt kỳ thị, không ai muốn chơi với con mình nữa? Nhưng bà ta có từng nghĩ, rốt cuộc ai mới là người đã tạo ra tình cảnh đó?

Con người ấy mà, luôn là như vậy—vĩnh viễn không thấy được khuyết điểm của chính mình, nhưng bắt lỗi người khác thì lại giỏi vô cùng.

Thấy Văn Minh cứ đứng ngay trước cửa không chịu đi, Mẹ của Giả Khoa bắt đầu có chút kích động:

“Lão bản, cậu có ý gì đây? Chuyện này cũng tính lên đầu tôi sao? Chuyện giữa chúng ta chẳng phải đã kết thúc rồi à? Hay là cậu coi tôi là phụ nữ thì có thể dễ dàng chiếm được lợi gì từ tôi? Nếu không thì cậu cứ vào mà xem, nhà tôi chẳng còn gì cả. Vì Khoa Khoa, tôi đã vét sạch mọi thứ rồi, thật sự chẳng còn gì.”

Càng nói, bà ta càng xúc động, trông như sắp khóc ầm lên thêm trận nữa.

Văn Minh thật sự nghe ngán mấy tiếng khóc lóc kiểu này rồi, cậu đưa tay gãi tai, lạnh nhạt nói:

“Mẹ của Giả Khoa, cô nhạy cảm như vậy làm gì? Tôi chưa từng nói gì cô hết. Tôi chỉ đơn giản tò mò thôi, ba của Cao Nhất Phàm mỗi ngày chỉ lo đi uống rượu, đánh bài, vậy làm sao ông ta biết mấy món đồ vặt đó đáng giá? Chẳng lẽ mấy người bạn ngồi đánh bài với ổng lại nói mấy chuyện đó cho ông ta nghe?”

Những người mà ngay cả nhà cũng không thèm về, chẳng lẽ lại quan tâm đến trào lưu trong đám con nít?

Người duy nhất ở gần ba của Cao Nhất Phàm, lại còn nắm rõ chuyện của mấy đứa nhỏ, thật ra dễ đoán lắm. Văn Minh vốn đã hơi nghi ngờ, đến giờ thì gần như chắc chắn rồi. Gia hỏa này, cùng lắm cũng chỉ là loại có gan vác rìu chèo thuyền ba lá, nghe nói tối qua bên đó có chuyện xảy ra, với cái gan như vậy, không biết có phải đang trốn trong chăn mà run như cầy sấy không?

“Cô thử nghĩ đi, ba của Cao Nhất Phàm tuy rằng ngày thường chẳng ra gì, nhưng cũng không đến mức tự đẩy mình vào tình cảnh như vậy. Chẳng lẽ không có ai đứng sau giật dây, khích bác? Thật là kỳ quái, Cao Nhất Phàm chơi đồ vặt lâu như vậy rồi, ngày thường chẳng ai phát hiện, sao chỉ hai ngày gần đây lại bị tóm? Lẽ nào là ba cậu ta bỗng nhiên khai sáng, bắt đầu quan tâm tới hành vi của con trai mình?”

Cậu càng nói, sắc mặt của Mẹ của Giả Khoa càng khó coi, gần như không còn chịu nổi mà tiếp tục giả vờ bình tĩnh.

Văn Minh vỗ vỗ lớp bụi vốn không tồn tại trên người, lui về sau một bước, nhường cho hai người kia một khoảng trống để quay lại nhà. Cậu còn cố tình dặn dò:

“Mẹ của Giả Khoa, lần sau nhớ dẫn bé Khoa Khoa nhà cô tới tiệm tiêu dùng nha, đồ ăn vặt thì không cần, nhưng vở với bút thì dùng suốt. Sau này ngẩng đầu không thấy, cúi đầu cũng gặp, cô nói có phải không?”

Cậu rõ ràng đang cười, nhưng giả Mẹ của Giả Khoa lại cảm nhận được một loại uy h**p vô hình — cậu ta đã biết.

Cậu ta biết là chính bà đã cố tình nói với ba của Cao Nhất Phàm chuyện thằng bé chơi đồ vặt, bà cũng chính là người nói với ông ta mấy món đó đáng giá bao nhiêu. Bà thậm chí còn không hề do dự mà khích ông ta tự đến tiệm đòi lại đồ. Khi đó, Cao Cường uống rượu đến say mèm, vốn định về nhà ngủ một giấc rồi mới tính, nhưng vì bà cứ lải nhải mãi chuyện này, nên ông ta mới đổi ý, nổi điên chạy đến tiệm.

Bà từng nghĩ rằng cùng lắm thì Cao Cường chỉ đến dọa nạt lão bản để lấy lại món đồ, ai ngờ gia hỏa đó lại đập tiệm luôn.

Không phải lỗi của bà. Không phải bà sai. Đây là lựa chọn cá nhân của Cao Cường. Đúng, lựa chọn cá nhân.

Nhưng bà vẫn không thể kìm nổi sự hoảng loạn trong lòng. Nếu Cao Cường bị bắt, hắn có thể mỗi ngày đều ngồi trong trại tạm giam mà nhớ lại cảnh lúc đó, liệu có nghĩ rằng chính vì bà nói mấy câu đó mà dẫn đến hậu quả nghiêm trọng vậy không?

Tội trộm cướp thì bị giam bao lâu đâu, lỡ như hắn ra tù sớm, nhất định sẽ quay lại trả thù bà. Không, nếu tình tiết không nghiêm trọng, hắn thậm chí còn không bị bắt, chỉ là hoãn thi hành án thôi.

Nói cách khác, gia hỏa đó sẽ sớm được thả. Nếu hắn tới tìm bà gây chuyện thì sao? Nếu hắn bị phạt tiền, gia đình hắn mất tiền, lỡ như đổ lỗi lên đầu bà thì sao?

Không không không, dù không phải lỗi của bà, tên khốn đó cũng sẽ tới đòi tiền. Hắn chắc chắn nghĩ bà không dám đối đầu thẳng mặt với hắn.

Phải làm sao đây?
Mẹ của Giả Khoa máy móc cắn móng tay, chưa từng cảm thấy khốn đốn thế này bao giờ.

Đến lúc này, bà mới nhận ra bản thân căn bản không phải người làm việc xấu có năng lực gì. Trước đây cảm thấy bản thân mưu kế giỏi, có lẽ chỉ vì chưa từng bị ai lật tẩy. Chỉ đến khi Văn Minh tìm tới tận cửa, bà mới biết cái gọi là “mưu kế” của mình thật nực cười, bị một câu chọc liền rơi rụng tan tành.

Còn mấy suy nghĩ rối rắm của bà, chẳng liên quan gì tới Văn Minh cả. Cậu vui vẻ đi trên đường về nhà. Hai ngày tiếp theo là cuối tuần, vừa hay có thể sắp xếp lại cửa tiệm cho gọn gàng, thay mấy tấm kính, chờ đến thứ hai tuần sau là cửa hàng có thể trở lại hoạt động như thường.

Dù gió có thổi tới, độ cong cũng vừa vặn hoàn hảo.

“Nhưng mà, tớ vẫn cảm thấy có gì đó không đúng.” Văn Minh nhịn cả buổi cuối cùng cũng không nhịn được mà nói ra, “Tuy rằng mẹ của Giả Khoa có rất nhiều vấn đề, nhưng còn ba của cậu ta đâu? Tớ nhớ rõ nhà họ không có ly hôn, cả ba lẫn mẹ đều còn sống, vậy mà ba cậu ta thì biến đi đâu mất?”

Gần hai năm rồi, vậy mà Văn Minh chưa từng thấy qua mặt ông ta một lần nào. Chuyện này bình thường sao? Chẳng lẽ trong một gia đình, luôn phải có một người ở nhà chịu trận, còn người kia chỉ cần mở miệng nói “đi làm” là coi như xong trách nhiệm?

Nhìn bộ dạng mẹ của Giả Khoa mỗi ngày gồng mình gắng gượng, có lúc Văn Minh thật sự cảm thấy bà ấy rất đáng thương. Cậu cũng không biết bà ấy đang cố gắng vì điều gì nữa. Hai người trong nhà kia chưa bao giờ thật lòng thương yêu bà ấy, chỉ biết nói bà ấy không có tự do, mà mỗi lần đến thì lại thao thao bất tuyệt kể chuyện trong nhà. Nhưng thử nghĩ mà xem, nếu đã giam người ta trong nhà, thì người ta còn có thể nói chuyện gì ngoài mấy chuyện trong nhà đâu?

Có lúc cậu cảm thấy, cái gia đình của bà ấy đúng là kiểu đả kích mang tính hủy diệt. Không chỉ làm một người mất hết quá trình hòa nhập xã hội, mà đến cả logic suy nghĩ cũng bị bóp méo hoàn toàn. Dù có muốn giúp bà ấy, cậu cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Trịnh Huy giúp cậu mang kính mới đến, cẩn thận sắp xếp lại đồ đạc trong tiệm theo đúng phân công của Văn Minh.

Ngồi trong cửa hàng to lớn như vậy, Văn Minh trong thoáng chốc có hơi hoảng hốt, không biết rốt cuộc mình nên làm gì cho đúng. Tuy rằng cậu cũng không ghét việc mình trở thành một ông chủ quầy bán đồ vặt, nhưng nếu mỗi ngày đều trôi qua như vậy, lặp đi lặp lại, chẳng phải sẽ quá buồn tẻ sao?

Cảm giác như có thể nhìn thấy luôn cả phần đời còn lại chỉ qua một cái liếc mắt.

Cậu mở điện thoại ra, nhàn rỗi chẳng có việc gì, liền vào xem mấy người bạn học cũ đang làm gì. Có người đang ngồi ở nhà gác chân, có người làm trâu làm ngựa trong công ty. Vẫn là làm ở công ty IT trông có vẻ thú vị nhất. Chiều ba giờ đã được cho về nghỉ ngơi, vì… tối 11 giờ rưỡi còn phải họp.

Cái gì vậy trời? Buổi tối? 11 giờ rưỡi? Họp?

Từng chữ đều quen thuộc, ghép lại thì lại thành một chuyện cậu hoàn toàn không hiểu nổi. Cũng được thôi, bỗng nhiên lại cảm thấy mình thật ra cũng không cần phải bận rộn như vậy. Ngày đi làm từ 6 giờ sáng đến 5 giờ chiều là quá ổn rồi, buổi chiều còn có thể nằm ngủ trưa thoải mái một giấc.

Dù sao nửa buổi chiều cũng không ai đến cổng trường mua đồ, có thể đóng cửa sớm, kết thúc sớm. Ngoại trừ việc không thể đi chơi lung tung, mọi thứ khác đều gần như hoàn hảo, chỉ cần có một người trông cửa hàng là được — khoan đã, lão Văn chẳng phải đang đánh đúng vào điểm này sao? Bảo là đi nghỉ phép ở đảo, mà lần này đi là đi nguyên một tháng, chắc là vui tới quên cả đất trời rồi.

Cũng tốt, đang lúc rảnh rỗi, cậu cũng có thể tận hưởng vài ngày sống nhàn nhã.

Nhưng hiện tại vẫn còn một chuyện tương đối quan trọng — chính là chuyện giữa cậu và Trịnh Huy. Tên gây chuyện kia chắc là đã bị bắt, vậy thì Trịnh Huy có định chuyển về nhà không? Khổ cho cậu, còn chưa kịp nắm tay anh ấy được mấy lần, đã phải đối mặt với chia xa rồi sao?

Văn Minh vốn nhiều chuyện là thế, lần này lại chẳng thể mở miệng giữ người lại. Cậu đành lục trong góc não ra một cái cớ cực kỳ gượng ép:

“Huy ca, cuối tuần mà, anh về nhà cũng chỉ một mình, hay là hai đứa mình ở lại nấu cơm chung nha? Một người nấu cơm thiệt tình quá khó luôn á.”

A phi —— cậu tìm lý do gì mà dở quá vậy. Nói kiểu đó, người ta có tin được không?

Ai ngờ Trịnh Huy lại tin thật, còn đáp:

“Được chứ. Cuối tuần hai người ăn cơm thì tiện hơn. Em muốn ăn gì, giờ anh đi mua luôn?”

Sao có thể để anh ấy phiền vậy được.

Văn Minh sớm đã chuẩn bị hết rồi, “Gần đây tôm hùm đang đúng mùa, trong chợ bán 100 tệ được 8 cân, tụi mình lấy luôn 8 cân về ăn từ từ.” Thêm vài chai bia nữa, rồi kéo người vào chăn, thế là gạo nấu thành cơm luôn.

Chỉ nghĩ thôi mà người đã muốn run lên vì kích động.

Nói là làm, chiều hôm đó đi mua tôm hùm còn được khuyến mãi thêm. Ông chủ còn đóng gói cẩn thận cho, 100 tệ được hẳn 9 cân. Đống tôm hùm nhiều đến nỗi cho vô nồi còn hơi chật. Văn Minh phải chia ra làm hai nồi mà chế biến. Thêm thật nhiều ớt cay, mùi thơm cay xộc lên tận xa.

Thơm thật! Văn Minh hít một hơi, sống mũi cay đến mức suýt nữa nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Món này đúng là cấp độ pháo cay.

“Hắt xì ——” dưới lầu vang lên một tiếng hắt xì long trời lở đất, có người ngẩng đầu nhìn lên trên, đôi mắt đỏ bừng — cái quái gì vậy, cậu xào món này có độc hả? Cay tới mức làm người ta thành ra như vậy?

Văn Minh trong lòng hoảng hốt, vội vàng chạy xuống lầu kiểm tra.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.