Mắt tên kia đỏ rực, cứ như thể muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Chơi lớn rồi, rõ ràng là định không biết xấu hổ mà liều chết kéo theo Giang Tình cùng chìm. Nhưng mà, chọc không nổi thì trốn không được sao? Giờ thì dứt khoát.
Giang Tình quyết định rút lui, nhấc chân quay đầu chạy ngay, đến mức chẳng thèm quan tâm hai người giúp phía sau.
Nếu thật sự khiến Lâu Hoài Viễn nổi điên, một mình cô không phải đối thủ của hắn, dù gì giữa nam nữ cũng có sự khác biệt căn bản về thể lực. Cô chạy trốn rất nhanh, một mạch từ cầu thang an toàn xuống đến gara ngầm mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vừa đứng ở gara, Giang Tình mới thấy mình tính sót mất một bước — lúc ra khỏi nhà sao lại quên không lấy xe? Bây giờ trốn cũng chậm rồi, nếu tiếp tục dây dưa với Lâu Hoài Viễn, trong đó sẽ nảy sinh quá nhiều biến số.
Đang phiền não, thì một chiếc xe quen thuộc từ từ dừng lại trước mặt, trên xe là hai người quen mặt — không phải là Văn Minh thì còn ai vào đây nữa. Không kịp nói nhiều, Văn Minh vội vàng gọi cô lên xe:
“Chị Tình, đi mau, giờ xuất phát luôn. Em mang đầy đủ đồ rồi.”
Bọn họ còn mang đồ gì nữa? Chẳng lẽ định quay về dùng búa đập chết tên tra nam kia? Vậy thì dịch vụ cũng quá tận tình rồi đi. Tuy vẫn còn hơi mơ hồ chưa hiểu đầu đuôi, Giang Tình vẫn ngoan ngoãn lên xe:
“Nghe ông chủ nhỏ, giờ chúng ta đi làm gì?”
“Về nhà thay khóa chứ gì nữa.” Văn Minh mặt không đổi sắc, cứ như chỉ đang nói việc thường ngày, “Chị Tình, cái tên đó nói chị như vậy rồi, chẳng lẽ chị còn định để hắn về nhà nữa?”
Cậu còn chuẩn bị đầy đủ cả ổ khóa, định trực tiếp thay luôn khóa cửa, cho tên kia tối nay ngủ ngoài “hương ôn nhu”.
Trịnh Huy cũng tiếp lời:
“Đúng rồi, vị tiên sinh kia chắc cũng có nhiều nhà lắm, không về cái nhà này cũng chẳng sao. Đàn ông đôi khi đúng là tiện thật, chị càng quan tâm thì hắn lại thấy bị kiểm soát, không tự do. Giờ thì hay rồi, cho hắn được ‘tự do lựa chọn’.”
Anh Huy, không nhìn ra anh mà cũng học được trò miệng độc như vậy. Miệng càng lúc càng bén.
Nhưng Văn Minh rất đồng tình:
“Đúng vậy đó. Chị Tình, để hắn quay về làm gì nữa, hắn chẳng phải thấy ở bên ngoài tự do hơn sao? Vậy thì để hắn đi tìm cái tự do đó đi.”
“Nhưng có kịp thời gian không?” Giang Tình từ trước đến giờ chưa từng đổi khóa, thật sự không rõ việc này mất bao lâu. Nếu Lâu Hoài Viễn thay đồ xong là đuổi theo luôn, thì thời gian chênh lệch cũng chẳng bao nhiêu.
“À ——” Văn Minh ngồi ở ghế phụ quay đầu lại, trên mặt có chút chột dạ, “Có lẽ vị tra tiên sinh kia sẽ không đến nhanh được như vậy đâu… Ha ha… En ném cái chăn trùm người hắn lại vào phòng rồi, anh Huy tiện tay đóng cửa lại luôn.”
Thật sự là lúc Giang Tình chạy đi quá nhanh, chắc không thấy hai người bọn họ làm cái chuyện đó phía sau.
“Chăn trong phòng, cửa cũng đóng rồi?” Giang Tình bỗng dưng phản ứng lại, “Vậy chẳng phải là tên đó tr*n tr**ng đứng giữa hành lang? Ha ha ha ha ha ha ha…”
Đã đời! Chính là phải có cảm giác như vậy!
“Không phải em có thói quen tốt trong nhà sao, lúc nào cũng nhớ tiện tay đóng cửa.” Văn Minh cũng thuận miệng nói luôn, “Dù sao thì bọn mình sống văn minh, hiểu lễ phép, còn có cả thói quen tốt nữa.”
Tên đó chẳng phải rất thích khoe khoang sao, cảm thấy mình tài giỏi lắm cơ mà? Vậy thì cứ để cái sự “tài giỏi” đó tự lo liệu đi, tự đi tìm khách sạn mà ở, chắc chút nữa là giải quyết được mọi chuyện ấy nhỉ.
Lâu Hoài Viễn chậm một bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa phòng đóng sầm lại. Hắn muốn đuổi theo ba người phía trước, nhưng chỉ cần vừa nhấc chân đã thấy rõ cảnh xuân của chính mình bại lộ, chỉ có thể cứng đờ hai chân, sợ bị người ta thấy nhiều hơn.
Vốn hành lang vẫn còn mấy cánh cửa mở, nhưng sau khi người trong phòng thấy tình huống ngoài hành lang thì lập tức đóng hết lại, để mặc Lâu Hoài Viễn trơ trọi một mình đứng tr*n tr** ngoài đó.
Một người trần như nhộng đứng giữa hành lang, làm sao chứng minh được mình là ai?
Cũng may trong phòng vẫn còn một người. Lâu Hoài Viễn đập cửa, nôn nóng gọi:
“Bảo bối, mau giúp anh mở cửa với, anh bị kẹt bên ngoài rồi!” Hắn nhớ rất rõ, “bảo bối” của mình vẫn còn trong phòng, chỉ cần cô ta ra mở cửa là hắn có thể chui vào ngay.
Nhưng hắn quên mất một điều — khách sạn năm sao cách âm cực tốt. Hắn ở ngoài hành lang gọi nhỏ mấy câu, bên trong không có chút động tĩnh. Hắn vừa xấu hổ vừa tức, cuối cùng đành phải da mặt dày, cao giọng hét:
“Bảo bối, mau ra mở cửa cho anh với!”
Nhưng những lời vừa rồi của Văn Minh rõ ràng đã để lại vết hằn trong lòng “bảo bối” kia.
Đúng vậy, gã này còn đối xử như thế với vợ mình, thì cô – một kẻ thứ ba chen vào – còn mong đợi được gì? Cô ta ít nhiều cũng biết Lâu Hoài Viễn phát tài bằng cách nào, phần lớn công ty là do vợ hắn chống đỡ. Giờ vợ hắn quyết tâm ly hôn, những gì trước kia tặng cô ta đều là tài sản trong hôn nhân, vợ hắn hoàn toàn có thể đòi lại hết. Trong lúc này mà còn cố giữ lấy hắn thì chẳng được gì.
Cô ta cần là tiền, chẳng lẽ lại nảy sinh tình yêu với một gã trung niên bụng phệ sắp 40 tuổi?
Gã này cũng nên soi gương nhìn lại mình một chút. Học sinh trẻ con thì còn gọi là tình yêu thuần khiết, chứ ở tuổi này rồi mà còn mơ đến “chân ái vô địch” mỗi ngày thì thôi, xin hãy trở về hiện thực. Người đàn ông đi cùng Giang Tình lúc nãy nói rất đúng một câu.
Cô ta hiện tại chính là người thứ ba chen chân vào. Ruồi không bám trứng lành — nếu Lâu Hoài Viễn không chủ động, cô ta cũng không có cơ hội nào. Giờ hắn làm ra vẻ đáng thương trước mặt cô ta làm gì?
Nếu cô ta ra mở cửa lúc này, giả bộ ngoan hiền săn sóc thì cũng chẳng qua là tự đẩy mình vào chỗ chết. Lỡ như sau này chia tay, hắn lại tiếp tục tìm người mới, còn cô thì tiếng xấu lan khắp. Danh tiếng của phụ nữ vốn đã bị soi mói khắt khe hơn. Đàn ông ngoại tình thì cùng lắm trở thành đề tài buôn chuyện, chẳng đau chẳng ngứa.
Nghĩ vậy, trong lòng cô ta đã có quyết định. Mặc kệ Lâu Hoài Viễn ngoài kia lải nhải ra sao, cô tranh thủ xử lý bản thân thật gọn gàng, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì. May mà khi tới khách sạn cô còn cố ý mang theo khăn choàng và khẩu trang.
Giờ thì trùm hết lên, bảo đảm đến cả bà mẹ ruột đứng trước mặt cũng không nhận ra cô là ai.
Xong xuôi, cô ta hung hăng véo đùi mình một cái, đôi mắt đào hoa lập tức ngấn lệ, nghẹn ngào cất giọng mang theo ba phần uất ức:
“Anh Viễn, em thật sự không còn mặt mũi nào… Em chỉ là thích anh thôi mà, chẳng lẽ thích cũng là sai sao?”
Tiếng khóc thảm thiết vang lên. Nếu là trước đây, Lâu Hoài Viễn chắc chắn sẽ dịu dàng dỗ dành, nhưng giờ thì hắn trên người không mảnh vải, yếu thế đến đáng thương, chỉ biết thúc giục:
“Bảo bối, anh biết em rất tủi thân, nhưng giờ có thể mở cửa cho anh vào trước được không, rồi mình từ từ nói tiếp…”
Cửa mở ra.
Lâu Hoài Viễn còn chưa kịp bước vào thì thấy có một người từ trong lao ra, chạy trốn còn nhanh hơn thỏ, cứ thế một đường xông thẳng không quay đầu lại. Cửa vừa bị va vào liền bung ra, cô ta chạy mất.
Lâu Hoài Viễn bị va cho loạng choạng, còn chưa kịp đứng vững thì — cạch —cửa lại khóa lại.
Cái người đàn bà kia không phải đã quyết định bỏ đi rồi sao, mở cửa xong thì đi luôn là được, còn làm gì mà phải mạnh tay đóng cửa cái rầm như vậy. Lâu Hoài Viễn ở phía sau muốn đuổi theo, gọi theo hai tiếng:
“Bảo bối, bảo bối… em đợi anh chút…”
Nhưng người phía trước chỉ biết cắm đầu chạy như điên, hận không thể mọc thêm tám cái chân mà chạy cho nhanh hơn. Còn nghe thấy gì phía sau nữa?
Lâu Hoài Viễn kẹp chân đuổi theo miễn cưỡng được hai bước, cuối cùng cũng phải dừng lại. Phía trước là khu vực thang máy, chỉ chớp mắt thôi mà hắn đã thấy có vài người đang đi qua ngoài hành lang. Hắn vội vàng rụt người lại, chui vào khung cửa phòng, ít nhiều còn có thể che được chút th*n th* tr*n tr** của mình.
Thực ra, hắn hoàn toàn có thể đi tìm người khác nhờ giúp, nhưng mà — điều đó cũng có nghĩa là phải để nhiều người biết chuyện nhục nhã này hơn nữa. Hắn làm sao mà nuốt nổi cái nhục đó?
Còn những người ở tầng lầu này thì trong bụng đều muốn xem kịch hay tiếp, ai nấy cũng giả vờ như mình đã ngủ, không một tiếng động. Có người quá tò mò thì ghé mắt vào lỗ mắt mèo để theo dõi tình hình bên ngoài, canh chừng xem diễn biến mới nhất là gì.
Lâu Hoài Viễn vẫn còn đang do dự, nhưng nào ngờ đúng lúc ấy, nhân viên dọn dẹp tầng — một chị quét tước — đang đẩy xe công cụ đi ngang qua chỗ rẽ, liếc một cái liền thấy được hắn đang đứng tr*n tr**ng ở đó.
“Aaaa a a a ——!” Cái thân thể trắng bóng kia suýt chút nữa dọa chị ấy ngất xỉu, chị quét tước cơ hồ là lăn một vòng rồi bò chạy ra ngoài.
Không thể nào! Làm gì có ai lại tr*n tr**ng đi đứng giữa hành lang khách sạn thế này chứ?!
Nếu để chị ấy chạy đi thật thì còn mất mặt lớn hơn nữa. Lâu Hoài Viễn chẳng còn cách nào, vội vàng nhào tới bám lấy chị ấy, cuống quýt giải thích:
“Không phải đâu, chị ơi, em không phải b**n th** gì đâu, em là khách ở đây, chỉ là xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn thôi!”
Hắn nói mình là khách thì ai tin? Giấy tờ đâu? Điện thoại đâu? Người bình thường ai lại ở hành lang khách sạn trong cái bộ dạng thế kia?
Chị quét tước nhìn hắn đầy cảnh giác, khiến Lâu Hoài Viễn chỉ còn cách nhỏ giọng khẩn khoản:
“Chị làm ơn thương tình, cho em mượn tạm cái áo choàng tắm dài che thân, rồi mình cùng xuống quầy lễ tân kiểm tra, hệ thống có thông tin khách ở của em, làm sao làm giả được, đúng không?”
Sau một hồi năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng cũng khiến chị quét tước động lòng, cho hắn mượn một chiếc áo choàng tắm dài để che thân — thật ra cũng là vì chị không chịu nổi phải nhìn thêm nữa cái thân thể trơn bóng đó, thấy đúng là chói mắt muốn mù.
Chuyện hắn giải thích thân phận thế nào thì tạm chưa nói tới, bên phía Giang Tình lại đang tiến triển cực kỳ suôn sẻ.
Mọi người một đường đèn xanh thông thoáng về đến nhà. Văn Minh xách theo “dụng cụ hành nghề”, chuẩn bị sẵn ổ khóa mới, loại hàng hiệu mã hóa tử tế. Như vậy nếu có hàng xóm hỏi thì cũng có lý do để nói — ổ khóa cũ không đủ thông minh, giờ thay sang loại có vân tay và chuông cửa có camera, hệ thống cũng được nâng cấp rồi.
Văn Minh còn khoác thêm cái áo ngoài, nhìn chẳng khác gì thợ mở khóa chuyên nghiệp. Vừa làm vừa còn giới thiệu với Giang Tình:
“Giang tổng, chị xem cái khóa em đổi này đi, hàng hiệu đó. Sau này nếu gặp trục trặc gì, cứ gọi số điện thoại trên danh thiếp này, đảm bảo gọi là có mặt liền, nửa đêm em cũng dậy đi giúp luôn □□.”
“Mở khóa chuyên nghiệp”
Danh thiếp in đầy đủ thông tin trông cực kỳ chuyên nghiệp, rõ ràng là có thiết kế đàng hoàng, không phải cái kiểu tờ quảng cáo dán linh tinh ngoài đường. Giang Tình nhận lấy, cẩn thận xem qua, thật lòng tán thưởng:
“Chủ tiệm nhỏ à, cậu có trình độ chuyên nghiệp thế này thì làm gì cũng sẽ thành công.”
Ai mà ngờ được chỉ để phục vụ một vụ đổi khóa thôi mà cậu cũng làm chỉn chu tới mức in luôn cả danh thiếp, đã vậy còn là thiết kế nghiêm túc. Tuy trong tiệm có máy in sẵn, việc này với cậu cũng đơn giản thôi, nhưng dù sao cũng bỏ ra công sức và thời gian thực sự, hoàn toàn xứng đáng được ghi nhận.
“Thật ra là thật đấy chị…” Văn Minh gãi đầu có chút ngại ngùng, “Em thật sự kiêm luôn nghề mở khóa. Kỹ năng này vốn là cha em dạy, sau đó ông ấy truyền lại cho em…” Cậu thậm chí còn truyền cho cả anh Huy nữa.
“Chị yên tâm, bọn em đều có đăng ký với công an rồi,mở khóa chuyên nghiệp. Tuy không chuyên hẳn nghề này, nhưng giờ thì tiện thể kiêm thêm bán khóa.” Văn Minh vẫn còn có chút xấu hổ.
Không phải cậu không đủ nghĩa khí, mà là hơn ngàn ổ khóa tồn kho kia đã nằm trong tiệm hơn nửa năm rồi, không bán được đi đâu cả. Cậu nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy chỉ có bán cho chị Tình là khả thi nhất, mà chắc chị cũng sẽ không tính toán mấy đồng tiền ổ khóa đâu ha.
Nghĩ vậy, Văn Minh càng cúi đầu lắp khóa chăm chú hơn, sợ mình lỡ miệng để lộ ý đồ thật sự, “Chị Tình, cái khóa này tuy hơi mắc một chút, nhưng dùng chắc chắn lắm. Nếu chị còn lo, sau khi về nhà cứ khóa cả ổ nhỏ bên trong nữa, người ngoài có giỏi mấy cũng không mở nổi cửa đâu.”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]