Quầy Quà Vặt Nhỏ Trước Cổng Trường

Chương 6: Tiền mặt biến mất, tất cả đều hướng về “lạp”




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Cả nhà vui vẻ hòa thuận? Nghe nói nhà bọn họ cũng rất giàu, mà tài sản thế này thì sau này chia thế nào đây? Tiền cho em trai tôi, cũng là con trai tôi; mẹ tôi là mẹ tôi nhưng cũng là bà nội của tôi.

Có điều, việc này lại vừa hay giải quyết được vấn đề muôn thuở giữa mẹ chồng và con dâu.

A phi —— không đúng, bây giờ là lúc để nghĩ mấy chuyện này sao? Trò chơi này có gì đó không ổn. Cha dượng và con gái riêng có thể không hình thành mối quan hệ nuôi dưỡng, nhưng mối quan hệ mẹ con thì lại kéo dài lâu dài. Nếu đem chuyện này phơi bày ra ánh sáng, nhà bọn họ ít nhất cũng phải có một người ngồi tù.

“Người thân bạn bè của họ không ai thấy có gì sai sao?” Văn Minh thật sự không hiểu nổi. Việc này nếu đến tai Trịnh Huy, chứng tỏ gần như cả khu đều biết. Nhiều người như vậy mà không ai muốn đi tố cáo sao?

“Có gì sai chứ. Mọi thứ đều hướng về tiền mà nhìn.” Trịnh Huy cười cười, “Tiểu Minh, cậu từ đầu đến cuối cứ giữ tiệm nhỏ trước cổng trường, kinh nghiệm còn ít lắm. Có tiền rồi thì mấy chuyện thái quá kiểu này có nhiều lắm, miễn là người ta không ly hôn. Mọi người chỉ cần kéo một cái q**n l*t ra chống đỡ mà sống qua ngày. Cuộc sống mà, có tiền là đủ.”

Bên kia vì tiền, chỉ một câu “mẹ con đồng lòng” là xong. Bên này thì chị em cùng nhau xuất trận, giữa hai chị em lại không có chút mâu thuẫn nào? Anh không tin. Nhưng vấn đề là, mỗi lần đều nhìn thấy người mẹ trên hộ khẩu thiên vịLuowng Trác, vậy mà giữa hai chị em lại hòa thuận đến thế, không có tí mâu thuẫn nào?

Không thể nào.

Văn Minh không tin mấy vào tình thân máu mủ, nhưng lại rất hiểu lòng người. Cậu biết, trong mối quan hệ chị em ruột chắc chắn sẽ hy vọng đối phương sống tốt, nhưng nếu đối phương sống tốt hơn mình quá nhiều, thì sự ghen tị sôi sục trong lòng chỉ có bản thân mới biết.

Hạ Viện Viện ba bước hai bước đuổi theo Lương Trác, thấy con trai mình sắp vào trường, vội vàng bước gấp hai bước rồi giả vờ thở dài một tiếng “Ai u ——”.

Lương Trác cuối cùng cũng không thể giả vờ như không thấy mẹ mình được nữa, đang định bước vào trường thì lại dừng lại, cố tình đỡ Hạ Viện Viện sang bên hẻm nhỏ, “Mẹ đừng có lôi kéo con ở đây, nhiều người quá.”

“Ở nhà đang yên đang lành, sao giờ con lại chán ghét mẹ con vậy?” Hạ Viện Viện xoa xoa cổ chân rồi đứng thẳng dậy, lại bắt đầu những lời dặn dò quen thuộc, “Tiểu Trác, con phải ngoan ngoãn nghe lời, chỉ có như vậy thì chúng ta mới có thể sống được những ngày yên ổn, con biết không?”

Vậy thì mẹ đã sớm nên làm vậy đi. Nếu ngay từ đầu mẹ không chọn chui đầu vào cái gia đình chen chúc rối rắm kia, thì bây giờ mẹ có đến mức lúc nào cũng bất an, lo trước lo sau thế không?

Có lúc Lương Trác thật sự không nhịn được cơn giận trong lòng, nói lời làm tổn thương người khác cũng chẳng buồn giữ lại:
“Con đâu có tranh giành cái gì , từ góc độ nào mà nói thì mẹ cũng chỉ là vợ bé mà thôi.”

“Tiểu Trác!” Hạ Viện Viện thực sự không chịu nổi khi con trai ruột lại nói chuyện với mình như vậy, tay giơ cao lên rồi lại dừng giữa không trung.
“Tiểu Trác, con hiểu cho mẹ một chút được không? Mẹ cũng hết cách rồi, đây là điều tốt nhất mà mẹ có thể tìm được cho con. Không có ba con, con có thể học ở nơi này sao? Nhà mình không có căn nhà to, chỉ có thể chuyển ra ngoại ô ở căn nhà tồi tàn, con chịu nổi cuộc sống như vậy không?”

Cảnh này đáng ra phải là một khoảnh khắc cảm động sâu sắc, nhưng Lương Trác lại chỉ bình tĩnh đẩy tay bà ra, như thể đang đối mặt với một người xa lạ:
“Đó không phải là cuộc sống mà con mong muốn, đó là lựa chọn của mẹ. Cho nên… đừng có ra vẻ tất cả đều là vì con, con cảm thấy ghê tởm lắm.”

Mỗi lúc như thế, bà đều nhắc đi nhắc lại rằng với bà, tiền quan trọng đến nhường nào. Nhưng bà lại không hiểu rằng, chính vì đồng tiền, bà lại ép cậu phải thể hiện ra trước mặt “người cha” đó một dáng vẻ mà ngay cả một hạt bụi cũng không thể chấp nhận được. Như vậy sao được?

Trong người cậu, từng giọt máu đều ngấm đầy khát vọng với tiền bạc.

Mỗi đêm cậu đều gặp ác mộng, sợ chỉ sau một giấc ngủ tỉnh dậy sẽ bị đá ra khỏi nhà, chẳng còn gì cả. Trong nhà này, thứ duy nhất khiến cậu thấy an tâm chính là tiền. Chỉ có tiền nằm trong tay cậu mới thật sự là của cậu. Những thứ khác, chẳng có gì thuộc về cậu cả.

Hạ Viện Viện còn định nói thêm điều gì, thì khóe mắt lại vô tình liếc thấy một người —— Lương Minh, cậu nhóc cũng đến trường sao?

Sắc mặt bà lập tức thay đổi, nhanh chóng nở nụ cười dịu dàng, vội vàng chạy tới đón,
“Tiểu Minh cũng đến trường học à? Anh con quên mang hộp bút chì, dì mang đến cho. Tiểu Minh phải học hành chăm chỉ ở trường nghe chưa?”

Cô ta vỗ vỗ vai Lương Trác, nhìn hai anh em cùng nhau bước vào cổng trường, dịu dàng nói:
“Dì nhỏ không giữ các con lại nữa, nhanh lên, mau vào học đi.”
Một dáng vẻ thấu hiểu và hiền từ như vậy, bất cứ ai nhìn thấy cũng phải tấm tắc khen ngợi: một gia đình hoàn mỹ.

Vừa bước qua cổng trường, Lương Minh liếc nhìn anh mình một cái, rồi đột nhiên lôi từ trong túi ra hai trăm ngàn, lén lút nhét vào tay anh:
“Trác ca, đây là tiền lì xì ông nội cho em, em chia cho anh hai trăm.”
Lương Minh nghĩ mãi không ra lý do gì nghe cho hợp lý, nên cũng không nói tiếp, cứ coi như một phút nổi hứng bốc đồng đi,
“Dù sao em có thì cũng chia cho anh một ít.”

Một cái bao lì xì mà chính nhóc ta còn chẳng rõ nguồn gốc. Chẳng lẽ Lương Minh cố tình khoe khoang trước mặt cậu sao? Lương Trác gần như không nhịn được cười, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy tiền. Đây là tiền, không liên quan gì đến những thứ như lòng tự tôn mơ hồ và vô nghĩa của cậu.

Thấy Lương Trác chịu nhận, Lương Minh rõ ràng phấn khởi hẳn lên. Điều đó đồng nghĩa từ khoảnh khắc này, hai người bọn họ chính thức trở thành đồng minh không thể quay đầu. Nhóc quàng cổ Lương Trác, như để xác nhận:
“Anh, anh sẽ không mách với thầy cô chứ?”

Mách với thầy cô chuyện gì? Chỉ cần nhóc cất giữ tiền cẩn thận, không để ai biết, thì ai mà biết được một học sinh tiểu học lại lén mang cả một khoản tiền lớn tới trường cơ chứ?

Nhưng vấn đề là — Lương Minh là cái đứa không thể giấu được chuyện gì quá ba phút. Mới ăn xong bữa trưa xong đã đứng bám vào lan can gọi to về phía tiệm tạp hóa:
“Lão bản —— lão bản ——”

Cách cả một con đường, Văn Minh dù muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được. Cậu buông chén cơm còn đang ăn dở, đành phải bước qua xem thử bên đó rốt cuộc có chuyện gì quan trọng:
“Có có có, bạn học, có chuyện gì vậy?”

Lương Minh oai phong rút ra hai tờ tiền đỏ mới toanh, mặt đầy vẻ đắc ý:
“Đây hai trăm, đổi hết cho em thành đồ ăn vặt. Nhớ chọn loại ngon nhất đấy.”

Ồ, đúng là đại thiếu gia nhà giàu đi phố mà. Một phát rút ngay hai trăm, trong thế giới học sinh tiểu học, đó là một con số khủng khiếp. Tất nhiên phải phục vụ cho thật tốt rồi. Văn Minh lập tức kéo cả rương đồ ăn vặt ra, cho cậu bé chọn trực tiếp tại chỗ. Chọn xong một món là đưa cho nhóc qua lan can luôn.

Lương thiếu gia đúng là có dáng kẻ có tiền, mỗi một đứa em nhỏ đi theo đều được phát cho hẳn một túi khoai tây chiên. Cả đám tụ tập quanh lan can vừa ăn vừa cười, nhìn đúng là có chút… ngang ngược thật.

Vẫn là học sinh tiểu học dễ chiều, một bịch khoai tây chiên là đã có thể nhận nhóc làm đại ca. Lớn thêm chút nữa thì không dễ thế đâu, ít nhất cũng phải từ sáu con số trở lên, nếu thiếu gia nhà người ta không mang theo nhiều tiền, còn chẳng thèm liếc nhìn nhóc lấy một cái. Nhìn đám nhóc con ngây thơ mấy ngày nay mà xem, từng đứa thật sự cứ ngồi ngay bên sân thể dục ăn đồ ăn vặt, chẳng đứa nào biết giấu diếm hay e dè gì cả.

Hồi trước, bọn họ ăn vụng còn biết cách giấu trong áo đem vào lớp, chờ thầy cô quay lưng lên bảng viết mới nhanh chóng nhét một miếng vào miệng. Một bịch đồ ăn vặt có thể ăn cả buổi trưa. Còn giờ thì sao? Đám nhóc này chẳng thèm lén lút gì, ăn ngay bên lan can cổng trường, ăn xong tiện tay ném rác ở thùng kế bên.

Cả một đám tụ tập ngay cửa, chẳng lẽ thầy cô mù hết rồi sao?

Nhưng chuyện đó liên quan gì tới cậu chứ. Cậu chỉ là một ông chủ quầy bán đồ ăn vặt hết sức bình thường mà thôi. Văn Minh thu tiền, rồi gom nốt phần đồ ăn vặt còn lại mang về khóa kỹ trong quầy. Sau đó cầm cây chổi, nghênh ngang bước vào sân trường.

Dạo này cây chương bắt đầu rụng lá loạn cả lên. Ban giám hiệu kêu nhân viên hỗ trợ đi quét dọn.

Một cơn gió thổi qua, cây chương lắc lư, lá đỏ vàng rụng lả tả đầy mặt đất. Trò chơi này sao mà quét cho sạch được? Mới quét xong lại rơi tiếp, căn bản là đi ngược lại quy luật tự nhiên. Hơn nữa, lá rụng thì cứ để nó nằm yên trên mặt đất đi, tối đến gió mạnh thổi qua, chẳng phải cũng sẽ thổi bay hết sao? Tốn công dọn làm gì cho mệt.

Nhưng mà… cậu nói cũng chẳng ai nghe, dù chỉ làm cho có lệ, thì cũng phải gom được vài đống lá cho giống như đang thật sự làm việc.

Hồi nhỏ cậu từng nghĩ chổi tre này nặng chết đi được, trong sân trường quét thế nào cũng không sạch lá cây. Giờ làm lại thì thấy cũng không đến mức đó, vài nhát là đã gom được một đống. Chỉ cần cậu gom được nhiều, thì coi như chứng minh được là mình làm việc nghiêm túc.

Đang mải ngẩn người nhìn đám lá rơi, thì đột nhiên có một bóng người vụt qua trước mặt —— Lương thiếu gia? Nhóc ta chạy đâu mà vội vàng vậy, giữa trưa rồi không định nghỉ ngơi chút nào sao?

Ngay sau đó là Tiền Tân Tân đuổi sát theo sau, gần như sắp lao thẳng vào nhà vệ sinh nam để truy sát cậu ta luôn.

Khoát thật — khi nào mà giáo viên chủ nhiệm lại phải cùng học sinh chơi trò rượt đuổi thế này? Việc này sao cậu không biết gì hết mà lại ầm ĩ đến vậy?

Chỉ trong chớp mắt, lại có thêm hai thầy cô nữa xuất hiện, ba người hợp lại vây chặt quanh nhà vệ sinh như vây bắt tội phạm. Gì vậy chứ, Lương Minh định cho nổ tung nhà vệ sinh à? Màn truy bắt này đúng là không thể xem thường. Văn Minh đang quét rác cũng phải chậm tay lại, sợ mình bỏ lỡ mất giây phút kịch tính nào đó.

Xào xạc — tiếng nước xối trong nhà vệ sinh vọng ra, vang mấy tiếng.

Lương Minh cuối cùng cũng chịu ló mặt ra khỏi nhà vệ sinh. Trên mặt còn mang theo chút ửng đỏ kỳ quái, đối diện với các thầy cô mà không hề lắp bắp, trả lời dõng dạc:
“Em thật sự không mang theo tiền, chắc mọi người nhìn nhầm rồi. Em chỉ mang theo hai tờ tiền trong game thôi ạ.”

Khoát! Gan đúng là to thật đấy, nói dối mà không hề ngập ngừng.

Văn Minh suýt chút nữa thì không nhịn được bật cười. Nếu nhóc ta thật sự chỉ mang theo “tiền ảo” gì đó — thì mình thu về được cái gì đây? Lũ tiểu đệ của nhóc ăn là ăn cái gì? Không lẽ là ăn không khí trong tưởng tượng?

Lời nói dối này dĩ nhiên chẳng lừa nổi mấy thầy cô. Tiền Tân Tân tức đến mức phải bật cười, đứng ngay cửa nhà vệ sinh bắt đầu giáo huấn:
“Không phải tiền? Vậy đồ ăn vặt dính ở khóe miệng em là ai cho không thế? Lương Minh, mang tiền đến trường không phải là chuyện lớn gì, nhưng điều giáo viên hy vọng là em thành thật. Hãy mang tiền về cho cha mẹ giữ giúp. Ở tuổi em mà mang một lượng lớn tiền mặt tới trường là rất nguy hiểm. Giáo viên chỉ mong em trở thành một người thành thật, biết đối diện với lỗi lầm. Vậy nên, bây giờ em hãy giao tiền ra đi, được không?”

Không ngờ, Lương Minh lại tỏ ra vô cùng bình tĩnh, còn vươn tay ra trước mặt thầy cô:
“Thầy cô, em thật sự không mang theo tiền. Những điều thầy cô nói em nghe không hiểu gì cả. Nếu không tin thì thầy cô cứ lục người em, hoặc em có thể tự móc túi ra cho xem.”

Trên người cậu bé, bộ đồng phục học sinh chỉ có tổng cộng sáu túi, từng túi một đều sạch trơn, không có một dấu vết nào của tiền. Lật tung cả bàn học của cậu ta trong lớp ra cũng không có gì — một tờ cũng không thấy.

Nhưng rõ ràng trước đó đã có học sinh nhìn thấy một xấp tiền cậu ta mang theo. Mấy món khác thì có thể nhìn nhầm, nhưng tiền, thứ quen thuộc đến mức trẻ con cũng phân biệt được, sao mà có thể nhìn lầm được chứ?

Vừa nãy học sinh khác còn tận mắt thấy cậu ta cầm tiền trong lớp, thế mà giờ lại ra sức khẳng định mình tuyệt đối không mang tiền. Lương Minh lấy gì mà tự tin như thế? Trừ phi — cậu ta biết chắc chắn người khác không thể nào tìm ra được tiền.

Tiền đi đâu rồi?

Tiền Tân Tân đột nhiên phản ứng lại —— tên nhóc này chẳng phải vừa nãy mới ném tiền vào trong nhà vệ sinh rồi xả nước sao!

Giờ mà quay lại kiểm tra nhà vệ sinh thì đã quá muộn. Mấy tiếng nước xối khi nãy, nếu tiền thực sự bị thả xuống cống, thì chắc giờ cũng đã trôi tuột xuống hệ thống thoát nước. Chỉ sợ muốn tìm lại phải đào nguyên cái hố chứa nước ngầm dưới trường lên.

Nhưng chẳng lẽ lại để thằng nhóc này cứ thế mà thoát thân sao?

Tiền Tân Tân không cam lòng. Cô móc điện thoại ra, định gọi cho phụ huynh của Lương Minh:
“Lương Minh, đứng lại. Bây giờ cô sẽ gọi cho người nhà em, hỏi xem trong nhà rốt cuộc có thiếu tiền hay không.”

Ngày thường cha mẹ cậu bé đều bận công việc, chuyện đón đưa đều do ông nội phụ trách. Gặp cảnh giáo viên gọi điện cũng đã quen, ông nghe Tiền Tân Tân kể rõ đầu đuôi câu chuyện, chỉ thản nhiên trả lời một câu:
“Cô Tiền, tình huống tôi đã nắm được rồi. Lương Minh ở nhà vẫn luôn là đứa trẻ rất nghe lời, sao đến trường lại cái gì cũng không ổn vậy? Nếu không có bằng chứng thì nên lựa chọn tin tưởng học sinh, chẳng lẽ trường học các cô dạy ra toàn bọn lừa đảo và ăn trộm à?”

“Vấn đề là ông ơi,” Tiền Tân Tân vẫn chưa bỏ cuộc, cố gắng giữ vững lý trí, “Học sinh khác thật sự thấy em ấy cầm tiền, chuyện này phụ huynh bên gia đình cũng nên quan tâm chứ ạ?”

Nhưng đầu dây bên kia, ông nội Lương Minh lại không khách khí chút nào:
“Chẳng lẽ tôi lại không tin cháu mình, mà đi tin mấy lời nói bâng quơ của người khác? Cô Tiền, tôi vì cô là giáo viên chủ nhiệm của Lương Minh nên mới tôn trọng cô vài phần. Nhưng cô nói vậy là có ý gì? Nhất định bắt cháu tôi phải thừa nhận nói dối à? Trong mắt cô, cháu tôi tệ đến thế sao? Nếu cô cứ tiếp tục nhìn cháu tôi bằng ánh mắt đầy thành kiến như vậy, chúng tôi sẽ nghiêm túc xem xét chuyện chuyển lớp.”

Tiền Tân Tân tức đến mức suýt ngã ngửa ra sau. Cô gần như nghiến răng mà thốt ra từng chữ:
“Lương Minh, nếu em thấy mình không mang tiền, thì quay lại lớp học đi.”

Mấy thầy cô khác dù không trực tiếp nổi giận, nhưng rõ ràng cũng cùng một tâm trạng: giống như mình cũng vừa bị tát thẳng vào mặt.

A, đúng rồi đúng rồi! Trong mắt phụ huynh, con mình lúc nào cũng hoàn hảo, tuyệt đối không thể có vấn đề. Nhưng mỗi lần xảy ra chuyện, có phải cũng đều là phụ huynh bị chính đứa con của mình dắt mũi như kẻ ngốc? Đến khi họ rốt cuộc nhận ra vấn đề, thì không chịu tin rằng lỗi nằm ở mối quan hệ giữa họ và con, mà luôn cố gắng đổ hết lên đầu nhà trường.

Còn cái câu “chuyển lớp” nữa —— có vẻ như đó là tuyệt chiêu uy h**p độc quyền của phụ huynh vậy.
Thích chuyển thì cứ chuyển đi, chuyển lớp thì ảnh hưởng gì đến giáo viên chứ?

Cái kiểu phụ huynh như thế này —— thiếu hợp tác, hay gây khó dễ, lắm ý kiến —— tưởng mình được hoan nghênh lắm sao?
Giáo viên nào cũng phải cầu xin họ ở lại chắc? Chẳng qua vì nhà họ nằm trong khu vực học chính, trường bắt buộc phải nhận, phải nhịn.
Chỉ sợ, sợ cái “trái tim pha lê” của họ vỡ vụn, rồi họ lại chạy lên tận sở để khiếu nại tố cáo!

Thật sự mà nói —— làm ơn, chuyển lớp đi. Không, chuyển trường luôn đi càng tốt.
Nếu ngày mai họ thật sự chuyển con sang cái trường tư thục cao cấp hoàn hảo mà họ ao ước, thì cô giáo này sẵn sàng mua mười băng pháo, đánh chiêng gõ trống, mở hội tiễn đưa cũng được!

Một số phụ huynh mãi mãi sẽ không chịu hiểu —— sự nuông chiều vô giới hạn của họ cuối cùng sẽ tạo ra dạng quái vật gì.

Lần này thoát tội trót lọt, chỉ khiến Lương Minh càng thêm lộng hành.
Tan học, ngóc còn không nén nổi ý muốn khoe khoang:

“Cô ABB đó ngu thật. Tao đứng ngay trong WC, trước mặt cô ta mà đem hết tiền ném vô trong —— một khi xuống cống thì chẳng còn chứng cứ gì hết. Chỉ có một hai ngàn đồng chứ mấy, làm gì mà đuổi tao gắt vậy. Nếu không phải bị như vậy, giờ tụi mày còn được ăn miễn phí tiếp.”

“Minh ca uy vũ!”
Đám đàn em xung quanh nhao nhao phụ họa, còn thi nhau góp ý:

“Cô ABB đó đáng ghét vãi, hay tụi mình cắt lốp xe của cổ đi?”

Một tên còn lén để lộ ra đầu dao rọc giấy sắc nhọn giấu trong tay áo.

Lương Minh lại bĩu môi, bộ dạng khinh khỉnh như thể mấy trò đó không đáng để nhóc bận tâm:

“Chỗ đậu xe của giáo viên có gắn camera, làm mấy chuyện đó dễ bị tóm lắm. Muốn chơi thì phải nghĩ cách cao tay hơn.”

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.