Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 16: Xa cách:Lịch sự và xa cách




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Chắc hẳn đang là đêm muộn, bên ngoài trời đổ mưa. Tiếng mưa rơi trên cửa kính lạch cạch, lộp bộp, như thể muốn đập tan tành khung cửa.

Mâu Văn đang trong cơn mộng mị vội kéo chăn trùm kín đầu, xoay người một cái lại vô tình chạm vào cổ chân đang “bị thương”, khiến cô nhíu mày, khẽ rên lên một tiếng.

Di chứng của việc đi giày cao gót không chỉ nằm ở bàn chân, mà cả cơ thể cô cũng như muốn rã ra, chỗ nào cũng nhức mỏi.

Tiếng chuông điện thoại vang lên cùng lúc với tiếng sấm khiến Mâu Văn giật nảy mình, bừng tỉnh giấc.

Không phải Tạ Sùng, mà là Sở Lăng.

“Mâu Văn, tớ về rồi đây! Cần kéo vali của tớ bị gãy rồi, bên ngoài đang mưa đá lớn lắm… Mâu Văn…”

“Cậu đang ở đâu?” Mâu Văn vừa hỏi vừa nhảy xuống đất, vội vã vớ lấy quần áo mặc vào.

“Tớ ở ngay cổng khu dân cư.”

“Đợi tớ. Đừng sợ. Tớ ra ngay đây!”

Mâu Văn cầm hai chiếc ô chạy ra ngoài, vừa ra khỏi cửa đơn nguyên mới phát hiện trời thực sự đang đổ mưa đá. Những viên đá nhỏ như hạt sỏi từ trên trời ném xuống, rơi trên đất rồi nảy lên, lăn lông lốc. Mâu Văn che chiếc ô lớn chạy về phía cổng khu dân cư, cổ chân cô bị nước mưa thấm vào, đau đến thấu xương. Nhưng cô chẳng màng đến chuyện đó nữa.

Sở Lăng đang ôm vai đứng dưới trạm chờ xe buýt, trông cô ấy thật bất lực.

Mâu Văn lao đến choàng áo lên người Sở Lăng, rồi nghiêng ô che chắn những viên mưa đá.

“Lạnh không?” Mâu Văn ôm chặt vai Sở Lăng: “Đừng sợ, mưa đá không lâu đâu, chỉ chừng mười lăm phút thôi.”

Cô đã từng thấy những trận mưa đá đáng sợ hơn ở khu chăn nuôi.

Những viên đá to bằng quả trứng gà nện xuống chuồng cừu, làm lũ cừu con sợ hãi kêu be be, ép chặt vào thành một khối. Cô ở trong lều Mông Cổ mà sốt ruột xoay như chong chóng, muốn ra giúp lũ cừu, nhưng vừa đẩy cửa ra đã bị một luồng gió quái ác thổi bạt trở lại, một viên đá đập trúng trán cô, ngay lập tức sưng lên một cục to tướng.

Đã từng thấy trận mưa đá lớn như vậy thì mấy viên đá nhỏ này chẳng có gì đáng sợ.

“Cảm ơn cậu Mâu Văn, vừa rồi tớ sợ chết khiếp.” Sở Lăng nói bằng giọng nghẹn ngào: “Lúc xuống taxi trời vẫn còn yên ổn, vừa dọn hành lý xuống thì bỗng nhiên mưa lớn. Tớ định chạy thẳng về nhà, nhưng chạy được vài bước thì mưa đá bắt đầu rơi.”

Sở Lăng chưa bao giờ thấy trận mưa đá nào như thế, đá rơi dày đặc làm cô ấy cảm giác như mình sắp bị đập chết đến nơi. Người ướt sũng, gió từ khắp ngõ ngách trên trời dưới đất cứ thế lùa vào người, cô ấy tưởng mình sắp chết rét rồi.

“Đừng sợ, đừng sợ nữa, lát nữa tớ nấu canh hồi hồn cho cậu ăn.”

Mâu Văn đưa Sở Lăng về nhà, bảo cô ấy đi tắm nước nóng trước, còn mình thì nấu canh gà hầm nấm thạch nhĩ. Vốn dĩ đây là món canh chính trong bữa tiệc tối, có một bàn thiếu mất sáu vị khách nhưng thức ăn vẫn được dọn lên đủ. Lúc đi Mâu Văn đã nhờ phục vụ gói lại, định bụng cuối tuần sẽ nấu chút mì ăn kèm.

Giờ thì đem ra chế biến lại cho Sở Lăng, thêm chút nấm rừng mà Cát Vân Thanh gửi cho, thêm ít rau xanh rồi thả mì vào, bảo Sở Lăng tranh thủ ăn lúc còn nóng.

Cô hỏi Sở Lăng việc lấy tin có thuận lợi không, nước Mỹ có gì vui không? Sở Lăng bảo việc lấy tin ngoài mệt ra thì cái gì cũng thú vị; cô ấy không chơi bời được mấy vì bận làm việc suốt, chỉ tranh thủ đi siêu thị mua quà trước khi về thôi. Đúng rồi, các vận động viên ai cũng khỏe mạnh, giống hệt cậu vậy!

Mâu Văn liền đứng dậy chống nạnh hỏi: “Khoẻ như tớ sao?”

“Đúng thế!”

Điện thoại của Mâu Văn sáng lên, cô nhanh tay cầm lấy, nhưng chẳng thấy ai cả. Sở Lăng hỏi cô: “Cậu đang chờ điện thoại à?”

Mâu Văn có chút tủi thân đáp: “Không.”

Cô không biết tại sao Tạ Sùng đột nhiên lại không màng tới cô nữa, trong lòng cũng không hẳn là đau đớn, nhưng cứ như có một bàn tay nhỏ không ngừng bóp lấy trái tim cô, lúc lỏng lúc chặt. Mâu Văn thấy cảm giác này thật lạ lẫm, cô cũng chẳng biết phải làm sao để xua tan nó. May mà Sở Lăng đã về, cô cũng bớt thấy khó chịu hơn.

Sở Lăng tặng cô rất nhiều quà, nào là son môi, mặt nạ, miếng dán tủ lạnh… Mâu Văn bảo mấy thứ này quý giá quá, Sở Lăng liền bảo: Hai đứa mình cùng dùng!

Hai người tắt đèn, mỗi người nằm trên chiếc giường nhỏ của mình. Giờ giấc sinh hoạt của Sở Lăng đang hỗn loạn, việc lệch múi giờ này phải mất mấy ngày mới ổn định lại được. Cô ấy khác hẳn mọi ngày, nói với Mâu Văn đủ thứ chuyện.

Cô ấy bảo hình như tớ sắp được thăng chức rồi Mâu Văn ạ, lãnh đạo tìm tớ nói chuyện rồi, bảo tớ làm phó trưởng nhóm.

Hiện tại có hai hướng để tớ chọn: Văn hóa giải trí hoặc Thể thao, nhưng tớ chẳng muốn làm mảng nào cả, tớ muốn làm Thời sự chính trị.

Mâu Văn, mấy ngày nay tớ cứ hay nghĩ về sau này: Tớ nghĩ có lẽ mười năm nữa, tớ sẽ trở thành một người rất giỏi, có thể độc lập phụ trách một chuyên mục…

“Cậu làm được mà, Sở Lăng.” Mâu Văn nói: “Văn chương của cậu tốt như vậy, năng lực lại mạnh, sớm muộn gì cậu cũng sẽ có chuyên mục của riêng mình thôi.”

Hai người họ cứ thế trò chuyện, đến lúc trời gần sáng, Mâu Văn chẳng biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Ngày hôm sau vì phải đến biệt thự của anh Liêu xem nhà, không cần qua công ty nên cô dậy hơi muộn một chút. Cô mặc chiếc sơ mi trắng và quần jean, nhét chiếc áo khoác vest vào ba lô rồi xuất phát.

Cô phải lặn lội từ đường Tô Châu sang tận Thuận Nghĩa.

Trên tàu điện ngầm cô lật bản vẽ mặt bằng khu dân cư của anh Liêu ra để nghiên cứu, điện thoại bỗng rung lên, hóa ra là Tạ Sùng.

Trái tim vốn bị bàn tay nhỏ cào xé bấy lâu của Mâu Văn bỗng chốc như bừng sáng, cô vui vẻ bắt máy, không đợi Tạ Sùng lên tiếng cô đã nói ngay: “Tạ Sùng! Anh biết tôi giỏi thế nào không? Hôm qua! Tôi đã ký được một biên bản ghi nhớ biệt thự độc lập đấy!”

Đây là lần đầu tiên cô gọi thẳng tên anh, cô không nghĩ ngợi nhiều, cái tên đó cứ thế tự nhiên thoát ra khỏi cổ họng, cô cực kỳ muốn chia sẻ “thành tựu” này với anh. Mặc dù đối với anh, điều này có lẽ chẳng đáng gọi là thành tựu gì.

Cô gọi tên anh, tự nhiên, vui vẻ và gần gũi đến vậy.

Tạ Sùng ở đầu dây bên kia im lặng, Mâu Văn lại gọi: “Tạ Sùng?”

“Không gọi tôi là anh Tạ nữa à?” Giọng Tạ Sùng rất khàn, tối qua anh đã uống rất nhiều rượu. Điện thoại bị Tiền Tụng tịch thu, bảo là lúc uống rượu không ai được phép xem điện thoại. Khi tàn cuộc đã là khoảng ba giờ sáng, anh thấy tin nhắn của Mâu Văn, định bụng sáng hôm sau sẽ gọi lại cho cô.

“Ồ, xin lỗi, anh Tạ.” Mâu Văn lại nảy sinh cảm xúc khó nắm bắt đó, giọng cô trầm xuống.

Tạ Sùng ở đầu dây bên kia khẽ cười: “Ký được biệt thự đơn lập rồi à? Vậy thì đáng để chúc mừng đấy. Thế này đi, chẳng phải cô bảo muốn mời tôi ăn cơm sao? Cộng thêm một bữa nữa nhé.”

“Vậy thì anh phải đợi rồi, đợi đến lúc ký xong hợp đồng chính thức, nhận được tiền hoa hồng đã…”

“Được.” Tạ Sùng không nói gì thêm, giọng anh nghe vẫn lịch sự như thế: “Tôi chỉ gọi lại cho cô thôi, hôm qua kết thúc muộn quá, sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.”

Tín hiệu chỗ Mâu Văn không tốt, đến lúc có sóng trở lại thì Tạ Sùng đã cúp máy rồi.

Sự lịch thiệp của Tạ Sùng khiến Mâu Văn không thể bắt bẻ được điều gì, nhưng trong lòng cô thầm hy vọng anh đừng như thế, hy vọng anh có chút “hơi người” hơn một chút. Mâu Văn không thích sự lịch sự này của anh. Nó khiến giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách thật xa xôi.

Ở Nha Khắc Thạch của họ, hễ ai mà cứ như Tạ Sùng, người ta sẽ nói ngay: Giả tạo cái gì? Hay là khinh người ta đấy?”

Mâu Văn dù đã đến Bắc Kinh nhưng vẫn thích cách đối đãi của người Nha Khắc Thạch hơn. Gặp bạn thân là chân trước chân sau lao đến trước mặt, đấm cho vài cú hoặc ôm một cái, rồi sau đó là rôm rả nói cười.

Nhưng Tạ Sùng không phải kiểu người như vậy.

Mâu Văn thầm nghĩ: Anh ấy không phải người Nha Khắc Thạch, anh ấy là người Bắc Kinh, anh ấy sẽ không bao giờ nhiệt thành với người khác như mình.

Mâu Văn không muốn để Tạ Sùng làm xáo trộn tâm trí mình nữa, việc quan trọng nhất ngày hôm nay của cô chỉ có một: Anh Liêu.

Mâu Văn không biết anh Liêu tên đầy đủ là gì, trên tờ đơn thỏa thuận anh ta cũng chỉ ký là anh Liêu. Cô cũng không biết rốt cuộc anh Liêu làm công việc gì, cô không dám hỏi quá nhiều vì sợ anh ta thấy mình phiền phức.

Đến cổng khu dân cư đã thấy Tiểu Cố tới rồi.

Hôm nay Tiểu Cố lái chiếc xe Jetta cũ của chồng đến. Ban đầu Tiểu Cố muốn đi đón Mâu Văn nhưng Mâu Văn không muốn cô ấy phải đi đường vòng.

Tiểu Cố trông rất mệt mỏi, nói với Mâu Văn rằng tối qua bé con bị nôn mấy lần, phải đi cấp cứu, bác sĩ bảo bị ngộ độc thực phẩm.

“Thế thì chị không cần đến đây đâu!” Mâu Văn nói: “Để em tự đo, chị cứ lén về chăm bé con đi, số liệu em gửi cho, chị chỉ việc về nhập vào là được.”

“Không được.” Tiểu Cố bảo: “Không được đi đo nhà một mình, lỡ có nguy hiểm gì thì sao. Có những người tâm lý b**n th** lắm, em mà chịu thiệt thòi thì biết kêu ai.”

Mâu Văn bước tới ôm lấy Tiểu Cố: “Tiểu Cố, chị tốt quá, sao chị lại đối xử tốt với em như vậy? Em thích chị chết mất thôi.”

Tiểu Cố cười nói: “Nếu anh Liêu này ký hợp đồng thật, em mời chị ăn món đầu vịt cay nhé?”

“Mời chị ăn đầu vịt cay liên tiếp năm ngày luôn!”

Mâu Văn gặp lại anh Liêu một lần nữa.

Anh ta cố ý lái xe từ nội thành ra, cũng vừa mới vào cửa. Anh ta còn chuẩn bị sẵn nước khoáng cho Mâu Văn và Tiểu Cố.

Mâu Văn và Tiểu Cố định cúi xuống đi bọc giày, anh Liêu liền cản: “Không cần đâu. Cứ vào đi. Dù sao cũng sắp sửa chữa lại rồi.”

Nhưng hai người vẫn nhất quyết mang vào.

Anh Liêu dẫn họ đi xem một vòng quanh nhà, đó là một căn biệt thự đơn lập lớn gồm một tầng hầm và ba tầng nổi, bao quanh là khoảng sân rộng chừng 300 mét vuông.

Anh Liêu nói đây là nhà cưới của mình.

Anh ta và vị hôn thê dự định sẽ kết hôn vào năm sau.

Mâu Văn chân thành chúc mừng anh ta, rồi hỏi thêm về các yêu cầu khác. Anh Liêu nói vị hôn thê của anh ta không muốn can thiệp sâu, cô ấy thích phong cách đồng quê Mỹ. Sử dụng một số đồ nội thất gỗ kiểu giả cổ, phối thêm một ít gạch bông nhỏ chẳng hạn. Tóm lại là trông phải phóng khoáng một chút.

“Được thôi.” Mâu Văn ghi chép yêu cầu của anh Liêu vào sổ. Viết xong ngẩng đầu lên, cô phát hiện anh Liêu đang nhìn mình chăm chú.

“Cô rất giống một người bạn của tôi.” Anh Liêu nói: “Giống một người bạn cũ.”

“Vậy sao?” Mâu Văn đáp: “Vậy thì đúng là vinh hạnh cho tôi quá.”

“Bình thường tôi rất bận, sau này chỉ có buổi trưa hoặc sau giờ làm việc là có một hai tiếng để trao đổi trực tiếp về chi tiết thi công.” Anh Liêu nói tiếp: “Nếu cô có thời gian.”

“Tôi có mà.” Mâu Văn đáp: “Cứ theo thời gian của anh Liêu ạ.”

Cô thấy anh Liêu là một người rất ôn hòa, thân thiện, anh ta cứ mỉm cười với cô suốt, thỉnh thoảng nghe không rõ cô nói gì, anh ta lại hơi ghé sát người về phía trước. Ánh mắt anh ta luôn nhìn thẳng vào Mâu Văn, cô đã mấy lần tìm chủ đề khác để lảng tránh nhưng không mấy thành công, may mà cũng hóa giải được sự lúng túng.

Hôm nay Tiểu Cố nói nhiều hơn hẳn mọi khi.

Thỉnh thoảng đang đo đạc, cô ấy lại gọi Mâu Văn: “Kỹ sư Mâu, phiền em xem giúp chị chỗ này, mắt phải chị nhìn thấy nó hơi bị lệch.”

“Kỹ sư Mâu, chỗ này chị ghi chú lại nhé: tường bị nứt rồi.”

“…”

Dù bị ngắt quãng nhiều lần nhưng anh Liêu dường như không hề khó chịu. Ấn tượng của Mâu Văn về anh ta lại tốt thêm một chút.

Rời khỏi nhà anh Liêu, Tiểu Cố bảo sẽ chở Mâu Văn đến trạm tàu điện ngầm. Trên đường đi, Tiểu Cố kể cho Mâu Văn nghe một câu chuyện: Hóa ra trước đây công ty có một nữ thiết kế rất xinh đẹp, quan hệ rất mập mờ với khách hàng, thế rồi một ngày bà vợ tìm đến tận nơi đánh ghen. Chuyện làm rùm beng cả lên, sau đó cô thiết kế đó phải nghỉ việc.

Tiểu Cố chỉ kể đến đó, Mâu Văn đã hiểu, cô ấy đang nhắc khéo cô phải chú ý mối quan hệ với anh Liêu.

“Người ta có vợ rồi mà!” Mâu Văn nói: “Vả lại em cũng không thích anh ta.”

“Có những người đàn ông chẳng quan tâm mình có vợ hay chưa đâu.” Tiểu Cố nói: “Kỹ sư Mâu à, em vừa mới tốt nghiệp, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, thấy ai cũng là người tốt. Đôi khi những kẻ miệng nam mô bụng một bồ dao găm chẳng dễ gì nhận ra đâu.”

Mâu Văn nghiêm túc suy nghĩ lời Tiểu Cố nói, cô vốn là người biết lắng nghe, cô thấy Tiểu Cố nói đúng: “Vậy sau này mỗi lần gặp anh Liêu chị đi cùng em được không?” Cô hỏi.

“Chỉ cần chị có thời gian.”

Mâu Văn không muốn trì hoãn quá lâu, cô chuẩn bị lên phương án thiết kế ngay để tránh đêm dài lắm mộng. Cô dự định cuối tuần này sẽ tăng ca làm xong phương án, thứ Hai sẽ liên hệ với anh Liêu.

Buổi tối mọi người trong công ty đã về hết, điều hòa cũng đã tắt. Mái tóc dài dính bết vào cổ khiến cô vô cùng khó chịu. Thế là cô tiện tay búi cao l*n đ*nh đầu, rồi quay người đẩy cửa sổ ra.

Cảnh đêm bên ngoài khiến cô có chút thẩn thờ.

Nhờ trận mưa đêm qua, những tòa nhà như được gột rửa, sạch sẽ lạ thường. Đỉnh tháp truyền hình trung ương đâm thẳng vào tầng mây. Khắp nơi là ánh đèn rực rỡ. Mâu Văn tì tay lên bậu cửa sổ ngắm nhìn một lúc, đón làn gió mát rượi.

Cô lại nhớ đến Tạ Sùng.

Tần suất cô nhớ đến anh ngày càng dày đặc.

Cô nhớ lại hình ảnh Tạ Sùng hôm qua đẩy cửa bước những bước dài về phía mình, nhớ dáng vẻ anh ngủ quên trên ghế sofa nhà mình, nhớ cả việc anh mang sủi cảo đến tận nhà cho cô giữa đêm khuya để trả công thợ… Tạ Sùng có phải hạng người như Tiểu Cố nói không? Có phải kiểu người thấy cô chưa trải sự đời mà tiện tay lừa gạt không?

Không phải đâu.

Mâu Văn cảm thấy anh không phải người như vậy.

Bởi vì anh đối xử với cô vô cùng lịch thiệp nhưng cũng đầy xa cách. Anh không giống anh Liêu, anh Liêu trông mới giống kẻ xấu. Khi nói chuyện cứ cố tình ghé sát vào người cô, khiến cô thấy không thoải mái.

Cô muốn gọi điện cho Tạ Sùng, nhưng lại chẳng biết dùng danh nghĩa gì, suy nghĩ hồi lâu, cô quyết định lấy lý do gọi điện chăm sóc khách hàng sau bữa tiệc.

Bên phía Tạ Sùng có tiếng nhạc, anh bảo cô lát nữa gọi lại rồi cúp máy. Tạ Sùng đang đi xem hòa nhạc cùng Tiền Tụng, Tưởng Vu và những người khác. Tiền Tụng kiếm được mấy tấm vé, mời những người bạn cũ cùng học cưỡi ngựa đi xem.

Nhóm người này nam nữ đủ cả, ngoại trừ Tưởng Vu ra thì ai cũng là con nhà giàu. Nhưng Tưởng Vu lại có vị thế lãnh đạo tuyệt đối trong nhóm, vì tất cả bọn họ đều sợ cô ấy. Năm xưa Tưởng Vu làm trợ giảng cưỡi ngựa cho bố mình, không ít lần mắng mỏ họ xối xả. Cái uy quyền đó vẫn còn kéo dài đến tận hôm nay.

Hôm nay họ sắp xếp cho Tưởng Vu ngồi cạnh Tạ Sùng, lúc Tạ Sùng nhỏ giọng nghe điện thoại, Tưởng Vu liếc nhìn qua khóe mắt. Cái tên lưu trong danh bạ dài dằng dặc, dù cô ấy không nhìn rõ là gì nhưng linh cảm đối phương có lẽ là một người đặc biệt.

Ít nhất là Tạ Sùng không ghét người đó.

Tạ Sùng đặt tên danh bạ cho những người mình ghét là “Đ…N” (đồ ngu), điều này Tưởng Vu và Tiền Tụng đều biết rõ.

Hòa nhạc kết thúc, Tiền Tụng đề nghị đi tụ tập, Tưởng Vu bảo để dịp khác, có người đến đón tớ rồi. Nói đoạn cô ấy đi về phía chiếc xe sang bên lề đường. Cô ấy lên xe, không hề ngoảnh lại.

Tạ Sùng đi cùng những người khác uống một ít rượu.

Tâm trạng anh không tốt, một ly xuống bụng đã thấy chóng mặt. Uống rượu cũng cần đúng lúc đúng chỗ, anh không chịu uống nữa, bảo rượu đó có mùi hôi, uống vào thấy buồn nôn.

Những người khác thấy vậy không dám dây vào anh, anh hiếm khi như thế này.

“Tôi đi đây.” Tạ Sùng quăng lại một câu rồi bỏ đi. Tài xế hỏi đi đâu? Anh bảo về nhà.

Ngày hôm nay thật kỳ quái, chìa khóa của anh thế nào cũng không mở nổi cửa nhà mình, lúc này anh gọi điện cho Mâu Văn: Ổ khóa các cô lắp kèm theo bị hỏng rồi.

“Ổ khóa đó không phải chúng tôi lắp.” Mâu Văn đáp.

“Chính các cô lắp.” Tạ Sùng khăng khăng nói vậy.

Mâu Văn nghe ra có vẻ tâm trạng anh đang không tốt nên không tranh cãi với anh nữa, liền bảo anh đợi một chút, cô đang trên đường về nhà, sẽ ghé qua xem giúp anh.

Mâu Văn thấy Tạ Sùng đang ngồi tựa vào cửa, thấy cô liền dùng lòng bàn tay dụi mắt rồi nói: “Đây là kỹ sư Mâu vừa ký được biệt thự đơn lập đó sao?”

“Đúng. Là nhà thiết kế kỹ sư Mâu siêu cấp vô địch lợi hại nhất vũ trụ đây.” Mâu Văn đưa tay về phía anh: “Chìa khóa đâu.”

Tạ Sùng đứng dậy móc chìa khóa, anh thấy chắc chắn hôm nay mình đã uống phải rượu giả rồi, nếu không sao anh lại đứng không vững thế này? Móc chìa khóa trong túi ra mấy lần đều không được.

Mâu Văn bước tới đỡ lấy cánh tay anh.

Cô đúng là khỏe thật, một phát đã giữ chặt được anh. Cô lần tìm chính xác chiếc chìa khóa từ trong túi anh, vừa mở cửa vừa góp ý: “Thật lòng đấy, anh thay khóa vân tay đi. Sau này khóa vân tay sẽ ngày càng phổ biến thôi.”

“Tôi không thích khóa vân tay.” Tạ Sùng nói: “Thế thì mở cửa còn gì là thú vị nữa?”

“Mở cửa thì quan trọng là mở được, chứ thú vị cái nỗi gì?”

“Cô không hiểu đâu.” Tạ Sùng tựa đầu vào cửa, khẽ nói: “Chiếc chìa khóa này mở ổ khóa này, không phải rất hay sao?”

Tạ Sùng nói xong liền dán mắt vào ổ khóa như đang trầm ngâm điều gì đó. Anh chỉ buông một câu bâng quơ nhưng lại mang chút ý nghĩa sâu xa.

Mâu Văn chẳng hiểu ý anh là gì, cô chỉ tập trung mở cửa. Vừa mở vừa nghĩ: Ổ khóa này sao lại là hàng bên mình lắp được nhỉ? Bảng báo giá là mình làm mà? Hay là sau đó được tặng kèm?

Cửa mở, cô nắm lấy tay Tạ Sùng bảo: “Đi, vào nhà.” Thấy Tạ Sùng phản ứng chậm chạp, cô liền dùng lực kéo mạnh một cái, lôi anh vào trong nhà.

Tạ Sùng lảo đảo, lí nhí phản đối: “Cô hung dữ quá.”

“Hả?” Mâu Văn hơi ngẩn ra: “Tôi hung dữ với anh lúc nào chứ? Tôi đến giúp anh mở khóa, anh lại bảo tôi hung dữ!”

“Cô hung dữ.” Tạ Sùng vừa cởi giày vừa bật đèn, ánh sáng quá chói khiến mắt anh như bị đau, anh lấy tay che lại. Lúc đi vào trong, phát hiện phía sau không có động tĩnh gì.

Ngoảnh lại thấy Mâu Văn vẫn chưa thay giày, đã chuẩn bị ra về.

“Cô sợ tôi à?” Tạ Sùng hỏi: “Sao cô không vào ngồi chút đi?” Anh cứ nhìn cô như thế, chắc mẩm cô sẽ không đi.

“Thôi.” Mâu Văn nói: “Muộn quá rồi. Anh ngủ sớm đi nhé, chúc ngủ ngon.” Cô quay người rời đi, vừa ra khỏi tòa nhà đã thấy hơi thẩn thờ. Nhìn điện thoại thì đã hết xe buýt. Chi tiêu hôm nay lại vượt định mức rồi.

Quên mất không bảo anh ký vào phiếu xác nhận công việc.

Có phiếu đó là mình có thể thanh toán phí công tác rồi. Mâu Văn thầm nghĩ.

Đúng lúc đó cô nghe thấy tiếng cửa tòa nhà mở ra, Tạ Sùng gọi cô từ phía sau: “Mâu Văn?”

Mâu Văn quay đầu lại nhìn anh.

Anh không vui.

Thật kỳ lạ, anh chẳng nói gì cả, nhưng Mâu Văn lại biết anh đang không vui. Nhưng cô không hỏi gì, chỉ nói: “Sao anh lại xuống đây?”

“Tôi đưa cô về.” Tạ Sùng nói: “Muộn rồi, đừng để xảy ra chuyện gì.”

“Đây là Bắc Kinh mà, có chuyện gì được chứ?”

“Bắc Kinh mới lắm yêu ma quỷ quái đấy.” Tạ Sùng nói: “Đi thôi, tôi bắt taxi đưa cô về.”

“Tôi tự bắt taxi được mà.” Mâu Văn nói.

“Cô sẽ không làm thế đâu, Mâu Văn.” Tạ Sùng khẳng định chắc nịch: “Tôi quá hiểu cô rồi. Cô sẽ không bắt taxi. Cô là Tỳ Hưu.” (chỉ người giữ của)

Trông anh có vẻ rất bình thản, như thể đang đùa giỡn, nếu là trước đây Mâu Văn sẽ không để bụng câu nói này. Nhưng hôm nay, cô nhận ra sự cố tình của Tạ Sùng.

Dường như anh nhất định phải nói như vậy mới giải tỏa được thứ cảm xúc nào đó trong lòng.

Mâu Văn bước đến trước mặt anh, chìa tay ra: “Đưa tiền đây.”

“Tiền gì?”

“Phí mở khóa tận nơi, năm mươi tệ.” Mâu Văn nói.

Tạ Sùng đời nào đưa tiền cho cô, anh bảo Mâu Văn rằng cô nhìn cho kỹ đây, tôi làm phép thuật cho cô xem. Sau đó dưới cái nhìn chằm chằm của Mâu Văn, anh quăng chiếc ví lên ngọn cây.

Bắc Kinh cuối tháng Tám, lá cây vẫn còn xum xuê, bất thình lình bị một chiếc ví quăng lên, những tán lá liền rung rinh như để chào đón.

Trong chiếc ví đó chắc chẳng có bao nhiêu tiền, vì nó thậm chí còn không rơi xuống nổi.

Mâu Văn thực sự nổi giận, cô nói với Tạ Sùng: “Tôi không cần biết anh bị làm sao, nhưng anh không được đối xử với tôi như thế.” Cô sắp khóc đến nơi rồi, phải hít một hơi thật sâu mới nén nổi cảm giác đau lòng đó xuống.

“Anh cút đi cho tôi.” Nói xong cô quay người chạy biến.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.