Mâu Văn không thể dừng bước chạy của mình lại.
Cô khao khát được gặp Tạ Sùng ngay lập tức, không muốn chậm trễ dù chỉ một giây. Cô lao ra khỏi khu dân cư, phóng qua cầu vượt, thậm chí chẳng kịp ngắm nhìn cảnh đêm, cứ thế lao về phía anh.
Anh đứng ở đó, ngay tại vị trí cũ nơi họ gặp nhau lần trước.
Đêm cuối tháng chín đã có những làn gió hiu hiu thổi, làm lay động vạt áo măng tô đen và mái tóc anh. Anh đứng thẳng tắp ở đó, ánh mắt không hề xao nhãng mà lặng lẽ đợi cô. Người qua đường vội vã như những thước phim lướt qua, chỉ có anh là hiện hữu rõ nét.
“Người đàn ông xinh đẹp” ấy khiến bao người phải ngoái nhìn, còn bản thân anh thì chẳng hề hay biết.
Mâu Văn đứng trên cầu vượt vui vẻ vẫy tay với anh: “Anh Tạ!”
Tạ Sùng ngẩng đầu, thấy cô đứng trên cao, sau lưng là đêm hè lấp lánh. Anh cũng vẫy tay với cô, giục cô mau xuống.
Mâu Văn chạy đến trước mặt anh, vạt áo gió sau lưng như đang đuổi theo cô, đến khi cô đứng vững lại, vạt áo mới chịu “đứng yên”.
“Món quà đẹp quá đi mất! Bức tranh sơn hoạ trên chiếc hộp đó là ai vẽ thế?” Mâu Văn cười hỏi.
“Tôi vẽ đấy.” Tạ Sùng nói: “Tôi cứ vung vài nét đại đại cũng thành tác phẩm nghệ thuật.”
“Thế còn chữ? Là ai viết?”
“Còn phải tìm người viết sao? Chẳng phải có tay là viết được à?” Tạ Sùng đắc ý vô cùng.
“Những thứ đó chắc quý giá lắm nhỉ? Hết bao nhiêu tiền vậy?” Mâu Văn muốn ước tính một cái giá để sau này có cơ hội sẽ trả lại ân tình cho Tạ Sùng.
“Cả đống đó có hai trăm tệ thôi.” Tạ Sùng nói hươu nói vượn.
Mâu Văn đời nào tin, cô “xì” một tiếng rồi hỏi Tạ Sùng muốn ăn gì, hôm nay nhất định cô phải đãi.
“Bữa này tính thế nào đây? Ăn một đĩa cơm rang có tính là một bữa không? Thế nếu ăn thêm cái khác thì sao?” Tạ Sùng cố tình trêu chọc, muốn xem con Tỳ Hưu nhỏ này hôm nay định dốc ra bao nhiêu tiền.
“Hôm nay ở ngõ sau này, bất kể anh ăn cái gì cũng chỉ tính là một bữa thôi. Chỉ cần anh ăn được là tôi mời được.” Mâu Văn chỉ chỉ vào mình: “Quý cô đô thị Mâu Văn, giờ cũng có chút tiền mọn rồi nhé.”
“Thế thì tôi không khách sáo nữa.”
Hai người một trước một sau tiến vào ngõ sau.
Tạ Sùng muốn nếm thử những thứ mà anh gần như chưa bao giờ đụng tới. Đậu phụ thối chiên, anh vừa cắn một miếng đã suýt nôn ra vì mùi nồng nặc; thịt xiên nướng loại lớn, anh chê chất lượng thịt không tốt; bát miến chua cay nhỏ, anh bảo sợi miến giống hệt nhựa… Mâu Văn bảo thôi anh đừng ăn nữa, anh có thích ăn đâu, lại cứ sợ lãng phí nên cố tống vào mồm, cứ ăn một miếng đậu phụ thối là lại “oẹ” một cái, anh khổ thế làm gì? Hay là đưa đây tôi ăn cho?
“Hay là về nhà tôi nấu nhé?” Đôi mắt Tạ Sùng ươn ướt, lông mi còn dính những giọt nước mắt do vừa nãy nôn khan, trông có vẻ “mong manh dễ vỡ” lắm.
“Về nhà anh nấu á? Thế thì bữa này vẫn phải tính đấy nhé.” Mâu Văn nói: “Chính anh đòi ra ngõ sau, món nào cũng là anh tự chọn muốn ăn…”
“Bữa này tính luôn.” Tạ Sùng đáp. Anh thực sự nuốt không trôi nữa, cuối cùng mua một cây kem que kiểu xưa để ăn.
Kem que ngon phết, giúp anh đỡ ngấy và thấy dễ chịu hơn hẳn.
Hai người đi bộ trên đường cho tiêu cơm, Mâu Văn hỏi Tạ Sùng về chuyện ở Cảnh Đức Trấn, cô muốn nghe “bí quyết kinh doanh” của anh, chắc chắn nó cũng thú vị như lúc cô vẽ thiết kế vậy.
“Muốn nghe đến thế cơ à?” Tạ Sùng hỏi.
“Muốn nghe.”
“Muốn nghe thì tôi kể cho mà nghe.”
Tạ Sùng sản xuất một lô hàng ở Cảnh Đức Trấn định xuất sang Mỹ. Chuyện này lọt đến tai một tên gian thương họ Trần, anh ta muốn nẫng tay trên. Anh ta tìm đến xưởng có mối quan hệ quen biết riêng với bố anh ta, trớ trêu thay xưởng này đã ký hợp đồng sản xuất với Tạ Sùng, dẫn đến việc sản xuất của Tạ Sùng bị trì hoãn, nhưng xưởng chấp nhận bồi thường vi phạm theo hợp đồng.
Hàng sản xuất xong phải vận chuyển khỏi Cảnh Đức Trấn. Tạ Sùng đã dùng một chút mẹo nhỏ hợp tình hợp pháp, khiến hàng của đối phương bị kẹt lại vài ngày, tên kia định đi đường biển nên không kịp kế hoạch cũ. Còn hàng của Tạ Sùng, tuy xuất xưởng muộn vài ngày nhưng lại đi trót lọt.
Mâu Văn nghe rất chăm chú, hỏi: “Mẹo nhỏ hợp tình hợp pháp là gì cơ?”
Tạ Sùng cười đắc ý: “Gậy ông đập lưng ông thôi. Anh ta chặn xưởng của tôi, tôi trả giá cao hơn để chặn xe vận tải của anh ta. Vận tải quanh vùng đó hai năm nay rất khan hiếm, anh ta cần đặt xe trước. Tôi chặn mất rồi nên anh ta nhất thời không tìm được xe khác.”
Mâu Văn trợn tròn mắt: “Làm thế cũng được sao?”
“Ừm hửm.” Tạ Sùng nói: “Thương trường như chiến trường mà. Nhưng dù tôi gọi anh ta là gian thương họ Trần, thực ra anh ta cũng có chút khí phách, kiểu thắng làm vua thua chịu phạt. Tôi bảo thôi chở hộ hàng của anh ta đi cùng luôn nhưng phải lấy danh nghĩa của tôi, anh ta không chịu. Anh ta bảo thà đổ hết xuống sông Hoàng Phố chứ không đưa cho tôi.”
Tạ Sùng nói xong liền cười ha hả.
Mâu Văn cũng thấy người đó khá thú vị nên cười theo.
Cô cảm thấy công việc của Tạ Sùng không giống như những gì cô tưởng tượng.
Cô vốn nghĩ công việc của anh sẽ hào nhoáng hơn, ví như ngồi trong văn phòng rộng rãi chỉ tay năm ngón, có việc gì thì để thư ký hoặc trợ lý đi xử lý. Không ngờ Tạ Sùng việc gì cũng phải thân chinh, lại còn phải đấu trí đấu lực với người ta.
“Con người xấu xa lắm!” Tạ Sùng nói: “Cô có biết trên thương trường hạng người nào dễ bị bắt nạt nhất không?”
“Hạng người nào?” Mâu Văn hỏi.
“Hạng người như cô dễ bị bắt nạt nhất.” Tạ Sùng nói: “Hay nói cách khác, tôi của ngày xưa dễ bị bắt nạt nhất. Chúng ta đều muốn kiếm tiền, luôn tỏ ra cung kính với những kẻ có thể cho ta tiền, đôi khi sẽ phớt lờ đi những chuyện khiến bản thân khó chịu, kiểu như thôi kệ cha nó đi, tiền vào túi mới là thật.”
“Không phải sao?”
“Không phải. Trước hết, đồng tiền khiến cô phải trả giá bằng sự tổn thương thì bản thân nó đã bị mất giá rồi. Cô hiểu ý tôi chứ? Hôm nay vì thương vụ này mà cô phải nhẫn nhục, dù kiếm được tiền cô vẫn thấy tủi thân, đó là một sự tổn thương tâm lý; còn đối phương thì sao? Hắn nhận ra cô có thể chịu nhục, vậy hắn sẽ không ngừng làm nhục cô… Những đồng tiền như thế đều là tiền mất giá, nó sẽ gây ra phản ứng dây chuyền.”
Tạ Sùng xua tay: “Thôi, không bàn chuyện này nữa.” Tạ Sùng giơ ngón tay cái với cô: “Cô giỏi lắm, hợp đồng lớn như thế mà nói bỏ là bỏ ngay.”
“Chứ sao nữa? Người đó ghê tởm như vậy.” Mâu Văn nói: “Trang trí nhà cho anh ta thì nguy hiểm biết bao.”
Tạ Sùng nghe vậy khẽ mỉm cười.
Mâu Văn là người rất thông minh, sau vụ tên ch* đ* kia, nếu cô muốn nhận một khách hàng nào, cô sẽ “điều tra” lai lịch trước. Những khách nam cứ thần bí không chịu tiết lộ thông tin thật, cô đều phải lưu tâm đề phòng.
Hai người họ dạo bước trên phố, hiếm khi họ có một đêm thảnh thơi như thế này. Đó là đêm cuối tháng chín ở Bắc Kinh, thời tiết mười một mười hai độ, kèm theo từng cơn gió nhẹ, họ cứ thế đi vào sân vận động của Đại học Nhân dân.
Trên sân vận động có rất nhiều người đi bộ và chạy bộ, trên khán đài có vài nhóm ngồi trò chuyện.
“Anh xem phim Những người bạn (Friends) bao giờ chưa?” Mâu Văn hỏi Tạ Sùng: “Ý tôi là… quán cà phê ở cổng Đông trông giống trong phim lắm. Tôi từng theo bạn cùng phòng đến đó một lần, thích cực.”
“Thế sao giờ không đi?”
“Vì giờ này người ta sắp đóng cửa rồi đó.” Mâu Văn đáp.
“Thế bình thường các cô còn hay đi đâu?” Tạ Sùng hỏi: “Xung quanh đây còn chỗ nào ngồi được không?”
“Tị Phong Đường này, Điêu Khắc Thời Quang (BeiJing Sculpting In Time Coffee) này… thỉnh thoảng bọn tôi cũng ghé qua, cảm giác như quay lại thời sinh viên vậy.”
“Vậy ra cô thích “Friends” à?” Tạ Sùng hỏi.
“Ai mà chẳng thích “Friends” cơ chứ!” Mâu Văn chống nạnh học theo Phoebe hát bài “Smelly Cat”: “Smelly cat, smelly cat, what are they feeding you…”
Cô vừa hát vừa không nhịn được cười, nhớ lại hồi ở trường, mấy cô bạn cùng phòng cùng nhau bắt chước các nhân vật. Tạ Sùng học theo giọng Joey, trợn tròn mắt nói: “Oh my god!”
“Anh xem rồi!” Mâu Văn chỉ vào anh: “Tôi biết ngay là anh xem rồi mà!”
“Sao lại nói thế?”
“Vì trông anh rất giống Joey, hai người đều là “mỹ nhân”, đều rất ngớ ngẩn, hai người…”
Mâu Văn định nói hai người đều giống như một gã ngốc, nhưng Tạ Sùng đã bắt đầu lườm cô. Cô không dám nói tiếp, đảo mắt nhìn đi chỗ khác.
Có người chạy tới từ phía sau suýt tông vào Mâu Văn, Tạ Sùng đưa tay ra chắn một cái, sau đó quàng qua lưng Mâu Văn đưa cô vào làn chạy trong cùng. Đêm dần khuya, sân vận động yên tĩnh hơn, họ bước lên khán đài, ngồi cách nhau một ghế.
Mâu Văn lấy tai nghe ra, đưa cho Tạ Sùng một bên, dây không đủ dài nên Tạ Sùng nhích lại gần Mâu Văn một ghế.
Mâu Văn cho Tạ Sùng nghe nhạc.
Trong tai nghe, tiếng nhạc du dương vang lên:
I see trees of green, red roses too
I see them bloom for me and you
~~
Đời người thật kỳ diệu. Bài hát cô nghe cũng là bài anh đã nghe suốt bao nhiêu năm.
Anh luôn ngồi yên bên cửa sổ vào những đêm tĩnh lặng, đón gió mát và nghe bài hát này. Nếu may mắn bắt gặp một chú chim vỗ cánh bay lên trời làm hình nền cho âm nhạc, anh chắc chắn sẽ thốt lên: “What a wonderful world”.
“Phát lại lần nữa đi.” Khi nhạc kết thúc, anh yêu cầu.
“Anh cũng thích bài này sao?” Mâu Văn kinh ngạc hỏi: “Đây là lần đầu tiên tôi gặp người cũng thích bài hát này đấy.”
“Thế thì có lẽ là do cô quen ít người quá rồi.” Tạ Sùng trêu cô: “Chẳng phải giờ có thêm tôi rồi sao?”
Mâu Văn lấy điện thoại ra, phát lại bản nhạc.
Điện thoại của cô đã dùng từ rất lâu rồi. Công nghệ phát triển nhanh như vậy, điện thoại thay đổi xoành xoạch, nhưng chiếc 5300 của cô vẫn trông như mới. Nghe nhạc xong, Tạ Sùng nhìn cô quấn dây tai nghe: sợi dây trắng muốt được quấn từng vòng từng vòng quanh điện thoại một cách ngay ngắn, sau đó mới cất vào túi tote.
Đúng thế, khi đi làm cô sẽ đeo một chiếc ba lô nặng trịch, bên trong đựng chiếc máy tính còn nặng hơn. Dân “vẽ vời” bắt buộc phải dùng loại máy tính đó, hệ thống thông thường không chạy nổi phần mềm của họ.
Còn những đêm như thế này, cô ra ngoài chỉ đeo một chiếc túi tote vai, đựng vài món đồ tùy thân.
Chiếc điện thoại của cô được thả chậm rãi vào trong túi tote.
Mâu Văn phát hiện Tạ Sùng đang quan sát mình, liền hỏi: “Sao thế?”
“Mâu Văn, tôi không có mấy bạn bè.” Tạ Sùng nói: “Còn cô? Cô có nhiều bạn không?”
“Tôi á…” Mâu Văn bấm đốt ngón tay đếm, không nhiều lắm. Cấp ba vì mải học, chưa kịp kết bạn đã thi đại học mất rồi; lên đại học quan hệ với bạn học rất tốt, nhưng tốt nghiệp xong người đi học cao học, người đi làm, bạn học đến Bắc Kinh chỉ có bốn người, trong đó hai người cô không thân; đi làm rồi toàn gặp khách hàng, Tiểu Cố coi như là bạn thân, còn có Sở Lăng nữa.
Hết rồi.
“Tôi cũng không có nhiều bạn.” Mâu Văn nói: “Thật đáng tiếc, người tốt như tôi mà lại chẳng có thời gian kết bạn.”
“Tôi có được tính là bạn của cô không, Mâu Văn?” Tạ Sùng nhìn cô chăm chú, anh muốn biết câu trả lời của cô. Đã từng có một lần, anh tin chắc cô thích anh, ngưỡng mộ anh, nhưng cô chưa bao giờ chủ động liên lạc.
Sau khi xảy ra xích mích, anh đi Cảnh Đức Trấn, cô cũng bặt vô âm tín luôn. Tạ Sùng lại nghĩ có lẽ cái nhìn ngày hôm ấy là anh nhìn nhầm rồi.
Mâu Văn không trả lời ngay.
Cô không giỏi nói dối.
Cô khao khát được nói rằng anh không phải bạn của tôi, anh là người tôi thích. Nhưng cô lại sợ nói như vậy, Tạ Sùng sẽ đứng dậy bỏ đi mất.
Anh thực sự là một người rất sợ phiền phức. Ít nhất Mâu Văn nghĩ như vậy.
“Tất nhiên là tính chứ!” Mâu Văn giả vờ thản nhiên nói: “Tôi coi anh là người bạn tốt nhất của tôi mà! Anh biết đấy, ở Bắc Kinh tôi chẳng có mấy bạn bè. Tôi rất thích được kết thân với anh, anh Tạ.”
“Tạ Sùng.” Tạ Sùng chỉnh lại cách cô gọi mình: “Tạ Sùng. Cô thấy ai gọi bạn mình là anh này cô nọ bao giờ chưa?”
Mâu Văn mỉm cười, lần này cô có thể thong thả gọi tên anh: “Tạ Sùng.”
“Tạ Sùng.”
“Tạ Sùng.”
“Cuối cùng cũng gọi thuận miệng rồi!” Mâu Văn đứng dậy ngoảnh lại nói với anh: “Chúng ta thi đấu đi?”
“Thi gì?”
“Chạy bộ chứ gì!” Mâu Văn nói: “Anh dám thi không?”
“Bao xa?” Tạ Sùng hỏi.
“Ba cây số!” Mâu Văn đáp. Mở miệng ra là ba cây số, cứ như thể một trăm mét, năm trăm mét, tám trăm mét thì không được coi là chạy bộ vậy. Tạ Sùng bĩu môi, hồi cấp hai anh từng luyện chạy cự ly trung bình dài, từng đoạt giải trong các cuộc thi cấp thành phố. Sau này vì chấn thương thể thao nên mới dừng tập chuyên nghiệp, nhưng nền tảng vẫn còn đó.
Tạ Sùng không hay khoe khoang, nhưng muốn tìm một người chạy thắng được anh trên sân vận động này thì khó lắm. Anh quyết định cho Mâu Văn biết tay.
“Thế này đi, tôi nhường cô chạy trước 20 giây.” Tạ Sùng nói: “Đừng có bảo là tôi bắt nạt cô. Ngoài ra, thi đấu phải có thắng thua mới thú vị.”
“Cược cái gì?” Mâu Văn hỏi.
“200 tệ.” Tạ Sùng nói: “Nhiều hơn nữa là cô sẽ xót tiền đấy.”
“Được thôi.” Mâu Văn treo túi tote lên xà đơn, cởi áo khoác ngoài đặt ở đó. Tạ Sùng thấy cô làm thật thì cũng không chần chừ nữa. Anh cởi áo khoác gió đặt cạnh áo của Mâu Văn. Bên trong anh mặc một chiếc áo phông sẫm màu chất liệu cực tốt, làm nổi bật vóc dáng đẹp: không quá gầy yếu cũng không quá vạm vỡ, là kiểu khỏe khoắn, vững vàng vừa vặn.
Mâu Văn bước tới lấy áo của mình che lên áo khoác gió của anh, nói: “Giấu hộ anh đấy, áo của anh đắt thế này, mất thì tiếc lắm.”
Tạ Sùng liếc cô một cái, hướng mặt về phía sân chạy: “Đi.”
Anh để Mâu Văn chạy trước, Mâu Văn cũng chẳng khách sáo, lập tức vọt đi như tên bắn. Tạ Sùng vừa thấy bước chạy đầu tiên của Mâu Văn đã bắt đầu hối hận: Tư thế chạy của “Ba Đồ Lỗ” cực kỳ đẹp và chuyên nghiệp, 20 giây này sợ là khó đuổi đây.
Thế nên anh mới đếm đến giây thứ 19 đã lao đi đuổi theo.
Đã rất nhiều năm rồi Tạ Sùng không có cảm giác thi đấu như thế này.
Sân vận động trường học khác hẳn với đường cái hay nhà thi đấu, anh cảm nhận được sự tự do trong lúc phi nước đại. Cô “bạn” Mâu Văn của anh trông hệt như một chú linh dương chân dài, đang tung tăng sải bước.
Tạ Sùng liên tục đuổi theo cô.
Đuổi theo cô đâu có dễ? Cô là một đối thủ đáng gờm với thân hình dẻo dai khỏe mạnh, đôi chân thoăn thoắt đổi bước trong đêm, vượt qua hết người này đến người khác.
Tạ Sùng vẫn liên tục đuổi theo.
Đuổi theo cô đâu có dễ? Cô như được trở về thảo nguyên quen thuộc, dưới bầu trời đêm đầy sao, cô chạy quên mình, chẳng màng đến bất kỳ ai.
Tóc cô tuột ra rồi, cô cũng chẳng buồn quan tâm. Mâu Văn vui sướng biết bao, cô thích chạy bộ đến thế, cứ như thể chỉ cần chạy đủ nhanh, cô có thể bỏ lại tất cả mọi thứ ở sau lưng.
Bao gồm cả Tạ Sùng.
Nhưng Tạ Sùng không phải dạng vừa.
Mâu Văn nhận ra anh vẫn luôn duy trì tốc độ đều đặn bám sát mình, cô ngoảnh lại nhìn một cái, phát hiện mỗi bước chạy của anh đều mang dấu vết của sự luyện tập, chẳng kém gì các vận động viên chạy đường dài trong trường.
Trời đất ơi.
Chẳng trách anh bảo nhường mình tận hai mươi giây! Đồ cáo già!
Tính hiếu thắng của Mâu Văn càng trỗi dậy mạnh mẽ, cô càng nỗ lực chạy nhanh hơn. Tạ Sùng cũng tăng tốc bám sát cô, khi còn cách đích một trăm mét cuối cùng, anh đã chạy lên ngang hàng với cô.
Anh không muốn thắng cũng chẳng muốn thua, anh cảm thấy chạy như thế này là tốt rồi, một số thứ cũ kỹ, tâm trạng tồi tệ tích tụ trong cơ thể anh đều theo từng bước chạy mà thoát ra qua từng lỗ chân lông. Giống như căn bệnh kinh niên bỗng chốc được chữa khỏi, cả người nhẹ bẫng.
Cả hai đều không nói gì.
Thỉnh thoảng họ thay phiên nhau ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong đêm thành phố rực rỡ ánh đèn, những vì sao đã ẩn mình đi mất. Tiếng thở của người bên cạnh nghe rõ mồn một, nhịp thở của họ gần như duy trì ở cùng một tần số.
Họ chạy một mạch đến đích, nhìn nhau một cái rồi đồng thời cười vang ha hả. Tóc tai cả hai trông cứ như vừa chui ra từ chuồng cừu, bù xù rối rắm.
Mâu Văn giống như mọi lần chạy bộ cùng bạn cùng phòng, liền nhảy đến trước mặt họ, khẽ ôm lấy vai để chúc mừng vì đã kiên trì đến cùng.
Lần này cũng vậy, cô nhảy đến trước mặt Tạ Sùng, vòng tay qua cánh tay anh, khẽ ôm lấy anh một cái.
Tạ Sùng đứng sững lại tại chỗ.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]