Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 22: Lưu luyến:Dịu dàng và từ bi




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Ngày hôm sau, Mâu Văn bị Sở Lăng gọi dậy.

Sở Lăng mặc một chiếc sơ mi kẻ ô, ôm một cuốn sách, hỏi Mâu Văn trông mình có giống một nữ sinh cầu tiến không. Mâu Văn bảo thế thì cậu phải buộc thêm một chiếc băng đô nữa.

Đây là buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của Sở Lăng và anh A, cô ấy tràn đầy mong đợi. Mâu Văn mặc áo khoác tiễn cô ấy ra tận cổng khu dân cư. Anh A đã đợi sẵn ở đó, tay ôm một bó hoa. Vừa từ Boston trở về, anh A vẫn chưa kịp thích nghi múi giờ, đôi mắt đỏ hoe nhưng cả người trông vô cùng sảng khoái, không giấu nổi niềm vui sướng khi được hẹn hò với Sở Lăng.

Bó hoa anh ấy mua chắc hẳn là do anh ấy tự tay chọn từng bông một, vì bông nào cũng đang nở rộ rực rỡ. Sở Lăng đặt bó hoa vào lòng Mâu Văn, anh A nói với Mâu Văn: “Nhờ em chăm sóc đống hoa này giúp anh nhé, lần sau anh sẽ mời em đi ăn cơm.”

Mâu Văn liền trêu: “Ôi ôi ôi! Những người đang yêu đúng là làm người ta ghen mà!”

Cô đưa mắt nhìn theo Sở Lăng và anh A đi xa dần.

Dáng người nhỏ nhắn của Sở Lăng đứng đến vai anh A cao gầy, cả hai đều mặc áo khoác đen, trên cổ thắt chiếc khăn len kẻ ô đỏ mà anh A đã mua trước đó. Mâu Văn không kìm được nhắn tin cho Sở Lăng: Sở Lăng, anh A nói đúng đấy, hai người thực sự là một đôi trời sinh!

Trên đời này kiểu gì cũng nên có người được ở bên cạnh người mình yêu chứ nhỉ?

Mâu Văn chưa có cặp trời sinh của riêng mình, nhưng cô có căn nhà cần phải đi xem. Bài đăng trên trang Thủy Mộc Thanh Hoa đã có phản hồi, nói rằng có phòng cho thuê gần cổng Đông Thanh Hoa. Mâu Văn rất thích Ngũ Đạo Khẩu, nơi đó có nhiều món Hàn rất ngon và cả những cửa hàng quần áo xinh xắn.

Đến nơi, cô thấy có người đang đợi mình. Đó là một người đàn ông tầm ba mươi tuổi, cặp kính cận dày gần một centimet, lúc nhìn người khác chỉ một giây là đảo mắt đi ngay, dáng vẻ lấm la lấm lét. Lúc giới thiệu về căn nhà, giọng anh ta cứ lí nhí như muỗi kêu, có vẻ rất sợ giao tiếp với người lạ.

Căn nhà cũng nằm ở tầng một, lúc vào cửa Mâu Văn cố tình để cửa mở toang rồi mới theo người đàn ông vào trong.

Đó là một căn nhà rất cũ kỹ, phòng ngủ phụ định cho thuê có một chiếc giường sắp gãy rời, trong bếp có một chiếc bàn ăn phủ một lớp dầu mỡ bóng bẩn. Mâu Văn vốn đi xem với tâm thế cởi mở, vừa xem vừa nghĩ nếu mình thuê thì có thể sửa thế này hay trang trí thế kia, chắc chắn sẽ ấm cúng lắm. Tâm trạng tốt đẹp đó kéo dài cho đến khi cô bước vào nhà vệ sinh, nhìn thấy chiếc bồn cầu đã không còn nhìn ra màu gốc, bám đầy những vệt ố vàng kinh tởm, cô suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.

Nhưng cô vẫn giữ lịch sự, bảo với người đàn ông là đã xem xong, để về suy nghĩ thêm rồi vội vàng rời đi.

Xem xong chỗ này, Mâu Văn mới nhận ra ngày trước Sở Lăng đã phải tốn bao nhiêu tâm huyết mới tìm được căn nhà họ đang ở. Dù có ở ghép đi chăng nữa, cô cũng không thể đến làm bảo mẫu đi cọ bồn cầu mỗi ngày được!

Nghĩ đến cái bồn cầu đó, Mâu Văn lại thấy buồn nôn.

Từ nhỏ cô đã là người “sạch mắt”, theo lời Cát Vân Thanh thì: Văn Văn nhà mình không chịu được đồ bẩn. Nhà vệ sinh bệt lộ thiên ở khu chăn nuôi cô nhất định không bao giờ đi, đồ đạc trong nhà có thể cũ nhưng tuyệt đối không được bẩn. Vì vậy bố mẹ cô luôn rất chú ý, nhà cửa lúc nào cũng sạch tinh tươm.

Cái bồn cầu kia khiến Mâu Văn sụp đổ, nhưng cứ nghĩ đến việc sắp được gặp Tạ Sùng là cô lại thấy vui.

Trong lòng Mâu Văn, Tạ Sùng chính là “mặt khác” của cô, là một mặt mà cô hằng khao khát. Cô thích Tạ Sùng, cũng coi Tạ Sùng là phương hướng phấn đấu của mình. Có lần Sở Lăng hỏi sau này cô muốn sống một cuộc đời như thế nào, cô đã thốt ra ngay: Cuộc sống giống như một khách hàng của tớ.

Bây giờ cô chuẩn bị đi gặp “một cuộc sống khác” đó, tâm trạng cô bỗng chốc bừng sáng. Cô đi siêu thị mua sắm, vô thức còn khẽ hát vu vơ. Đồ trong xe đẩy ngày một nhiều lên, cô còn phải ngồi thụp xuống kiểm tra xem có thiếu gì không.

Lúc thanh toán, cô lấy thẻ thành viên ra tích điểm, vừa cúi đầu lấy đồ ở quầy thu ngân thì nghe thấy một giọng nói: “Thanh toán tiền mặt, tích điểm vào thẻ thành viên.”

Cô ngẩng đầu lên thì thấy Tạ Sùng.

Cô không ngờ Tạ Sùng lại đến đây tìm mình.

Cô ngạc nhiên hỏi: “Sao anh lại đến đây? Sao anh biết tôi ở đây?”

“Dùng ngón chân cũng nghĩ ra được cô sẽ đến đây mua sắm đầu tiên.”

Cô định đến nhà anh nấu cơm, chắc chắn đã lên sẵn thực đơn và cần đi mua đồ trước; mà nếu đi mua đồ, cô nhất định sẽ đến siêu thị Thành Hương vì ở đây rẻ hơn những chỗ khác; mua xong đồ cô sẽ đi đợi xe buýt chứ không gọi taxi… Những điều này Tạ Sùng chỉ cần nghĩ sơ qua là biết, “Mâu-Grandet-Văn” chắc chắn sẽ làm như vậy.

Khi thanh toán, Tạ Sùng đưa tiền mặt trước, nhân viên thu ngân nhìn Tạ Sùng rồi lại nhìn Mâu Văn, buông một câu: “Thật đẹp đôi, tình cảm tốt thật đấy.”

Mâu Văn sợ Tạ Sùng không vui nên định giải thích, nhưng Tạ Sùng đã xách đồ đi mất. Mâu Văn chạy theo sau, định giúp anh xách một túi, nhưng Tạ Sùng tránh tay cô ra, bảo: “Tôi giao cho cô một nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ gì?”

“Cô đi mua giúp tôi một củ khoai lang nướng được không?”

“Anh bị làm sao à?”

“Tôi muốn đánh rắm.”

Sáng ra Tạ Sùng thức dậy đã thấy bụng dạ không ổn, cứ như bị đầy hơi vậy. Dựa trên kinh nghiệm sống ít ỏi của mình, anh thấy lúc này nên ăn chút khoai lang để xì hơi. Mâu Văn nghe anh nói vậy, nhịn được vài giây rồi cuối cùng cũng không kìm được, ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Tạ Sùng lườm cô một cái: “Cô cười cái gì?”

Mâu Văn lau nước mắt vì cười quá nhiều, đáp: “Không có gì, để tôi đi mua cho anh ít thuốc nhé.”

Cô đưa Tạ Sùng đến một phòng khám nhỏ phía sau siêu thị.

Phòng khám do một bác sĩ già đã nghỉ hưu mở, trước đây Mâu Văn từng bị sốt cao không dứt, Sở Lăng đã đưa cô đến đây tiêm một mũi vào mông, hết mười sáu tệ là khỏi ngay. Từ đó, bác sĩ già trở thành “thần y Bắc Kinh” trong lòng Mâu Văn. Cô dẫn Tạ Sùng đi gặp bác sĩ, trước khi vào cửa Tạ Sùng còn bảo: “Tôi với cô không oán không thù, sao cô lại muốn hại tôi?”

“Anh im mồm.” Mâu Văn đẩy mạnh anh vào trong.

Bác sĩ già vừa hay đang ở đó, khám cho Tạ Sùng xong, hỏi han triệu chứng rồi đi vào trong, hai phút sau quay ra với hai gói giấy trắng trên tay, bên trong gói vài viên thuốc, dặn Tạ Sùng mỗi lần một gói, sáng tối một lần.

“Bao nhiêu tiền ạ?” Tạ Sùng hỏi.

“Bốn tệ rưỡi.” Bác sĩ đáp.

Tạ Sùng chưa bao giờ đi khám cái bệnh nào giá “bốn tệ rưỡi” cả, à không, có rồi. Hồi nhỏ bị ốm, bà nội vẫn thường đưa anh đến những “phòng khám nhỏ” như thế này, tiêm một mũi hoặc uống tí thuốc. Thuốc cũng được gói lại như vậy, về uống là khỏi ngay.

Anh trả tiền, vừa ra khỏi cửa Mâu Văn đã giật lấy một gói thuốc xé ra, ra lệnh “Há miệng”, Tạ Sùng còn chưa hiểu cô định làm gì thì lòng bàn tay cô đã áp chặt vào miệng anh, dùng “chưởng phong” tống thuốc vào tận cuống họng anh, sau đó ấn cằm anh một cái, ép anh nuốt xuống.

Tạ Sùng sửng sốt, đúng lúc đó Mâu Văn lại đắc ý bảo: “Hồi nhỏ tôi nuôi mấy chú chó cỏ toàn cho uống thuốc kiểu này đấy, he he. Cừu con bị ốm cũng uống thế này luôn.”

Nói xong nhận ra ánh mắt Tạ Sùng như muốn lột da mình đến nơi, cô liền nhe răng cười: “Lợn con cũng uống thế. He he.” Mấy câu sau chỉ là để chọc tức anh.

“Làm sao cô có thể tìm được những nơi như thế này ở Bắc Kinh nhỉ?” Tạ Sùng cảm thán: “Sao Bắc Kinh vẫn còn những chỗ như thế này?”

Mâu Văn bảo: “Ở Bắc Kinh còn nhiều chỗ anh không biết lắm. Tuy anh là người Bắc Kinh nhưng nói thật, anh chẳng biết gì về cách người khác sống đâu.”

“Cô đến đây khám bệnh gì?” Tạ Sùng hỏi.

“Sốt đó.” Mâu Văn nói: “Sốt cao không dứt, đi bệnh viện thì phiền phức lắm. Sở Lăng, chính là người bạn thân của tôi đã đưa tôi đến đây. Mà ai đã đưa Sở Lăng đến? Là một người bạn của cậu ấy… Đây đều là di sản truyền thừa của dân sống phiêu bạt ở Bắc Kinh cả đấy.”

“Cô mà cũng ốm được cơ à?” Tạ Sùng trêu: “Trông cô khỏe như con bê ấy.”

“Mẹ tôi nói: Chỉ cần ăn ngũ cốc thì ai cũng có lúc ốm đau.”

Tạ Sùng “ồ” một tiếng.

Anh cảm thấy mình đã đỡ hơn nhiều, không phải nhờ thuốc, mà vì xách bao nhiêu đồ đi tới đi lui như vậy, có tích tụ gì trong bụng cũng tiêu hết rồi. Cất đồ lên xe, anh chở Mâu Văn về hướng Vạn Liễu.

Mâu Văn bỗng hỏi: “Tôi đến nhà anh có tiện không?”

“Không tiện, cô xuống xe đi.” Tạ Sùng đanh mặt nói, rồi hỏi ngược lại: “Tại sao lại không tiện?”

“Nhỡ đâu nhà anh có bạn thì sao?”

“Có bạn tôi sẽ nói trước với cô.”

“Ồ.”

Cả hai không nói gì thêm. Lúc dừng đèn đỏ, Tạ Sùng liếc nhìn Mâu Văn một cái, cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng rõ đang nghĩ ngợi gì. Anh chưa từng giao thiệp với cô gái nào thích mình dưới danh nghĩa bạn bè, anh cũng không biết làm thế nào mới là đúng. Đối với Mâu Văn, anh mang một nỗi áy náy sâu sắc.

Anh nhận ra mình quá tham lam, cũng quá tàn nhẫn.

“Xin lỗi.” Anh nói.

“Gì cơ?” Mâu Văn hỏi.

“Không có gì.”

Điện thoại của Mâu Văn lại reo, cô bắt máy, là người đàn ông đi xem nhà lúc sáng. Anh ta hỏi Mâu Văn có ưng căn nhà đó không? Mâu Văn bảo không, không ưng.

Âm thanh điện thoại của cô không nhỏ, đối phương nói gì Tạ Sùng đều nghe rõ, nhưng anh vẫn giữ khuôn mặt không cảm xúc mà lắng nghe.

Đối phương lại hỏi Mâu Văn có phải vì giá cả không?

Mâu Văn bảo không phải, tạm biệt.

Khi cô định cúp máy, đối phương lại nói: “Cô đừng vội cúp máy, cô có thể không cần trả tiền, hai chúng ta ngủ chung một phòng, tôi trả tiền thuê cho…”

Tạ Sùng đột ngột giật lấy điện thoại của Mâu Văn rồi mắng xối xả: “Con mẹ mày nữa! Mày nói cái quái gì thế? Thằng đầu toàn pịa mày cứ đợi đấy, tao sẽ đến dỡ nhà mày ra!”

Đối phương vội vàng cúp máy, Mâu Văn giành lại điện thoại, thấy mặt Tạ Sùng đã trắng bệch vì giận.

“Ai đấy? Chuyện này là sao? Cô đang làm cái gì vậy?” Tạ Sùng giận đến mức váng cả đầu, hai tay đập mạnh vào vô lăng: “Thằng ấm ớ đó đang nói cái quái gì thế? Nhà cô đang ở tốt như vậy, sao lại phải đi tìm nhà? Rốt cuộc cô đang làm cái gì? Giờ nói cho tôi biết thằng chó đó ở đâu?”

Mâu Văn cũng đang cơn tam bành, Tạ Sùng lại còn mắng cô cái gì chứ?

Cô giật lại điện thoại rồi gọi ngược lại, vừa bắt máy đã mắng luôn: “Nếu anh có tiền thì trước tiên hãy đi bệnh viện mà khám cái đôi mắt lác của anh đi! Rồi thay cho nhà anh cái bồn cầu dội nước không bị tắc ấy! Nếu không được nữa thì soi gương lại đi! Xem lại cái nết của mình thế nào! Trông anh đã thất đức lắm rồi, không ngờ con người anh còn khốn nạn quá mức! Anh thử gọi lại cho tôi xem! Tôi sẽ hắt nước bẩn bồn cầu vào mặt anh! Ngu như lợn!”

Cô mắng xong mà vẫn còn thở hổn hển vì giận, Tạ Sùng ngồi bên cạnh không dám ho he lời nào. Anh không ngờ Mâu Văn khi nổi giận lại hung dữ đến thế. Anh chưa từng thấy Mâu Văn nổi đoá bao giờ.

Trận lôi đình này phát ra thật đúng lúc, giờ đây lòng cả hai đều đã thông suốt, sảng khoái hẳn lên, họ nhìn nhau một cái rồi không nhịn được mà phì cười.

“Chuyện là thế nào?” Tạ Sùng hỏi: “Tại sao lại phải tìm nhà?”

“Sở Lăng, bạn cùng phòng tốt bụng của tôi đang yêu, sắp dọn về ở chung với bạn trai rồi. Cậu ấy bảo sẽ cùng tôi thuê một căn hai ngủ, nhưng tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi, nên định tự tìm nhà.”

“Tìm ở đâu?”

“Trang web cộng đồng Thủy Mộc Thanh Hoa.”

“Rồi sao? Ở ghép với người lạ? Đàn ông cũng được?” Tạ Sùng không hiểu nổi, tại sao lại phải làm vậy? Không nguy hiểm sao? Cô biết gã đó là người hay là quỷ?

Nhưng hiện tại thực tế là như vậy, lúc ở ghép sẽ ưu tiên cùng giới, nhưng nếu người khác giới là người tốt thì cũng chẳng sao. Cô hỏi Tạ Sùng: “Anh đi du học ở nước ngoài không ở ghép với người ta sao? Anh còn phải chọn bạn cùng phòng nam hay nữ à? Anh…”

“Tôi không ở ghép. Gia đình tôi mua bất động sản ở London rồi.”

Mâu Văn lập tức im bặt, cô nhận ra việc bắt Tạ Sùng hiểu cho mình là điều không thể. Tạ Sùng hoàn toàn không hiểu những chuyện này, cách suy nghĩ của anh khác hẳn cô.

“Tôi đi cùng cô.” Tạ Sùng đột ngột nói.

“Gì cơ?”

“Lúc cô đi xem nhà, tôi sẽ đi cùng.” Tạ Sùng bảo: “Đừng có đi một mình. Kể cả hai cô gái đi cùng nhau cũng không được. Tình huống như hôm nay, nếu trong nhà đối phương giấu hai ba gã lực lưỡng, thì cô dù có là Đệ nhất Ba Đồ Lỗ Nha Khắc Thạch cũng sẽ gặp chuyện, hiểu không?”

“Đệ nhất Ba Đồ Lỗ Nha Khắc Thạch?”

Tạ Sùng nhận ra mình lỡ miệng, liền lảng sang chuyện khác: “Cô còn kẹo sữa không? Cho tôi một ít, lúc tắc đường buồn mồm có cái mà ăn.”

“Kẹo sữa của Đệ nhất Ba Đồ Lỗ Nha Khắc Thạch á?”

Mâu Văn vung nắm đấm định đánh anh, anh giả vờ rụt tay lại tỏ vẻ sợ hãi. Mâu Văn mỉm cười nhìn khuôn mặt nghiêng của anh. Cô nhận ra mình thích Tạ Sùng tuyệt đối không phải vì ngoại hình hay sự giàu có, mà vì chính con người anh.

Tạ Sùng là một người tốt.

Những thứ nhơ nhớp trên người những gã đàn ông kia, Tạ Sùng đều không có. Anh chính là một người tốt đoan chính, phóng khoáng và rõ ràng.

Cô nhất định phải nấu một bữa thật ngon cho người tốt này.

Lần này cô định nấu cho Tạ Sùng một bàn tiệc “sơn hào hải vị bốn phương” hội tụ.

Cô định làm gà hầm nấm, cá chiên bé kho hành, bạch tuộc xào cay, nộm sứa, khoai tây bào xào cay, dưa chuột bóp, rồi thêm một nồi cơm gạo mới thơm phức.

Khi cô đứng trong bếp đọc tên những món này cho Tạ Sùng nghe, anh suýt chút nữa thì vỗ tay tán thưởng. Hôm nay anh không có việc gì, liền xắn tay áo lên giúp cô một tay.

Hồi nhỏ Tạ Sùng giúp bà nội, bà ngoại, thường phải đứng trên một chiếc ghế gỗ nhỏ mới cao hơn bục bếp. Vừa bóc tỏi anh vừa nhớ lại cảnh tượng đó, chợt nhận ra dường như đã rất nhiều năm rồi anh không có những ngày tháng như thế này.

Anh bắt đầu sống một mình từ khi mới hơn mười tuổi, dù sao anh cũng có tiền, quán xá Bắc Kinh anh thích ăn chỗ nào thì ăn, về đến nhà là ngủ, cứ thế mà lớn lên.

Ngay lúc này, trong căn bếp của anh, Mâu Văn đang thái khoai tây. Kỹ thuật cắt thái của cô rất tốt, tiếng dao rơi xuống thớt nhanh thoăn thoắt “cạch cạch cạch”, từng sợi khoai tây đều tăm tắp hiện ra.

Cô kiêu hãnh ngắm nghía thành quả của mình: “Kỹ thuật cắt thái đỉnh cao quá trời!”

Cô tràn đầy tự mãn.

Cô tự lẩm bẩm: “Sợi khoai tây đẹp cỡ này, nếu có thêm ít bánh tráng cuốn vào ăn thì tuyệt nhất! Đúng rồi, phải làm bánh tráng!”

Cô vỗ tay tự quyết định, vừa quay người lại đã thấy Tạ Sùng đang nhìn mình. Anh chắc hẳn đã nhìn cô rất lâu, Mâu Văn có cảm giác chắc hẳn anh đã nhìn cô lâu lắm rồi.

Anh nhìn đến mức khiến cô thấy hồi hộp, lắp bắp hỏi: “Làm… làm bánh tráng ăn nhé?”

Tạ Sùng thu lại ánh mắt: “Ăn.”

“Thích ăn không?”

“Lâu lắm rồi không ăn.”

“Bao lâu?”

“Hai mươi năm đi?” Tạ Sùng nói: “Từ khi hai bà mất, tôi chưa từng được ăn bánh tráng tự làm ở nhà, đi ăn ngoài tôi cũng chẳng nghĩ tới chuyện gọi món này.” Giọng anh rất thấp, trông có vẻ khá buồn.

Mâu Văn bước đến trước mặt anh, vỗ vỗ vai bảo: “Thôi mà, tôi xin lỗi…”

Tạ Sùng quay đầu nhìn cô.

Mâu Văn giống như một ngọn lửa bùng cháy hừng hực, thắp sáng cả căn bếp vốn lạnh lẽo của anh, sưởi ấm và vỗ về tâm hồn anh.

Anh đưa tay xoa xoa mái tóc Mâu Văn, mỉm cười gọi: “Ba Đồ Lỗ.”

Bàn tay anh rất dịu dàng, Mâu Văn học theo chú cún con nghiêng đầu qua: “Anh xoa thêm vài cái nữa đi, hay là làm cho tôi một liệu trình massage đầu luôn?”

Tạ Sùng cười ha hả, túm lấy cổ áo cô lôi ra xa một chút.

“Cô đừng thuê nhà nữa.” Anh nói.

Trong bếp đang ồn, Mâu Văn nghe không rõ, nói to: “Gì cơ?”

“Tôi bảo cô đừng thuê nhà nữa.” Tạ Sùng nói.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.