Sau khi trưởng thành, chân tình của con người là thứ khó tìm nhất trên đời này. Nó hầu như chẳng bao giờ xuất hiện với diện mạo nguyên bản, mà khoác lên mình hết lớp áo này đến lớp áo khác, tự trang điểm cho mình thành một thứ khổng lồ vĩ đại. Người ta phải l*t s*ch từng lớp quần áo, trang sức đó, cuối cùng mới thấy được cái gọi là “chân tình” bên trong thực chất chỉ có “một chút chút” mà thôi.
Tấm chân tình của Mâu Văn đã khoác lên một lớp áo mới, khiến cô trông có vẻ “mạnh mẽ” hơn một chút.
Thế nhưng cô cũng cảm nhận được những rung động chân thực, nụ hôn kéo dài mãnh liệt ấy giống như một thỏi socola nguyên chất 100% đường, cô ngậm trong miệng, nó tan ra, đường huyết tăng vọt, đầu óc choáng váng.
Có thứ gì đó đang tì vào người, cô cảm thấy khác lạ, mơ hồ đưa tay vào giữa hai người để ngăn cách, nhưng Tạ Sùng lại hừ một tiếng rồi gập người lại, nắm lấy cổ tay cô kéo tuột sang bên cạnh. Từng ngón tay anh hạ xuống, lần lượt len vào kẽ ngón tay cô, ấn chặt tay cô lên cánh cửa.
Mâu Văn không thể cử động, chỉ đành để mặc anh tì vào mình.
Nhưng anh không còn động tác nào khác, gục đầu vào hõm cổ cô, cơ thể vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
“Xin lỗi.” Anh nói: “Tôi không cố ý cứng lên đâu.”
“Gì cơ?” Mâu Văn nghe không rõ: “Cái gì cứng?”
Câu hỏi này thực sự làm khó Tạ Sùng, anh hơi đứng thẳng người nhìn mặt cô, xem cô đang nghiêm túc hay đang đùa. Còn cô thì đang nghiêm túc đợi anh trả lời: “Cái gì cứng cơ?” Cô hỏi lại lần nữa.
“Cứng miệng.” Tạ Sùng buông tay cô ra, hỏi: “Trường học ở Nha Khắc Thạch các cô có dạy môn vệ sinh sinh lý không đấy?”
“Có dạy chứ.” Mâu Văn đáp: “Trường nào mà chẳng dạy?”
“Thế lúc học môn đó chắc cô bận đi chăn cừu ngoài thảo nguyên rồi đúng không?” Tạ Sùng hỏi tiếp.
Mâu Văn đột nhiên phản ứng lại Tạ Sùng đang nói về cái gì.
Cô mím môi, không tự nhiên mà nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài tối đen như mực, chỉ có tiếng gió rít gào u u.
Ánh mắt Tạ Sùng nhìn cô đầy vẻ dò xét, anh muốn biết vừa rồi cô bị làm sao. Anh càng lúc càng không nhìn thấu được cô, lẽ ra cô phải là người rõ ràng, chân thật, ít nhất trước đây anh đã nghĩ như vậy, nhưng giờ anh thấy mình nhìn nhầm rồi.
Mâu Văn đón lấy ánh mắt anh, một cách trực diện. Cô không hiểu bản thân mình trước đây, tại sao có thể cam chịu làm bạn với anh, cứ như thể chỉ cần cô mưu cầu gì đó từ anh thì sự yêu thích của cô sẽ trở nên rẻ rúng không đáng một xu vậy.
Không phải đâu, không phải thế. Có mưu cầu thì sự yêu thích của cô mới càng có giá trị, càng chân thực. Cô không phải thi sĩ ca tụng tình yêu, kiểu ngay cả khi xung quanh là đất cằn sỏi đá vẫn có thể ngâm vịnh ra một bài thơ bất hủ. Cô không phải người như vậy, nếu xung quanh khô cằn, cô sẽ tìm mọi cách để sống sót trước đã.
“Tạ Sùng, anh có thích tôi không? Có thích tôi không?” Mâu Văn muốn biết câu trả lời của Tạ Sùng, dù là giả dối cũng được, cô hy vọng anh nói rằng anh thích cô.
Nhưng Tạ Sùng không trả lời, anh chỉ nhìn cô thật sâu. Linh hồn kiêu hãnh và đầy tự trọng không cho phép anh đáp lại khi chưa xác nhận được tình cảm của Mâu Văn ngay lúc này. Anh không tin Mâu Văn hoàn toàn thích mình.
Cô sẽ lao về phía anh vào khoảnh khắc nhìn thấy anh, rồi lại lãng quên anh ngay sau khi rời khỏi. Tạ Sùng không thích kiểu tình cảm hư ảo mông lung như vậy, anh thích những thứ thực tế, nhìn được chạm được, anh thích sự chắc chắn và không cần anh phải đoán mò.
“Không sao đâu, không thích tôi cũng không sao.” Mâu Văn đặt tay lên trước ngực anh, mệt mỏi tựa mặt vào vai anh. Ngày hôm nay cô quá mệt mỏi rồi, chút sức lực cuối cùng cũng tan biến hết.
“Tạ Sùng, anh có thể ôm tôi một lát được không? Chỉ một lát thôi.” Mâu Văn nói: “Hôm nay tôi không ổn lắm.”
“Cô sao thế?” Tạ Sùng hỏi.
“Không có gì, chỉ là gặp chút chuyện trong công việc thôi.”
Tạ Sùng cảm thấy cô thật đáng thương.
Cánh tay anh chậm rãi ôm lấy vai cô, kéo cô vào lòng. Vòng tay anh rất ấm áp, Mâu Văn nhắm mắt lại, cảm thấy lòng bình yên đến lạ.
Trái tim cô ngày hôm nay luôn bị trận gió lớn lật tung, lúc thì bay tận trên trời, lúc thì bị đập xuống đất. Lúc ở trên trời cô thấy rất vui, nghĩ rằng cuộc sống sắp tiến đến một nơi tốt đẹp hơn; lúc bị đập xuống đất lại đau thấu xương, cứ như chẳng còn hy vọng gì nữa.
Nói cho cùng cô vẫn còn trẻ, trải qua thăng trầm sóng gió quá ít. Những kẻ xấu mà cô gặp cũng chưa thấm vào đâu.
Tạ Sùng không bắt cô giải thích về nụ hôn quái lạ này nữa, anh cũng chẳng cần cô giải thích. Họ cứ thế ôm nhau, và cũng chẳng ai chủ động định nghĩa mối quan hệ giữa hai người.
Mâu Văn ngửi thấy mùi hương trên người anh, giống như mùi của một lò sưởi bập bùng cháy giữa nơi giá lạnh, khiến cô an lòng.
Mãi đến khi tiếng chuông cửa vang lên, hai người mới giật mình tách ra. Họ dường như đột nhiên đều tỉnh táo lại.
“Để ở cửa đi.” Tạ Sùng nói vọng ra ngoài.
Anh chú ý đến chiếc khăn quàng, cô đang quàng chiếc khăn anh tặng. Hai người giằng co hồi lâu, đến mức quên cả việc cởi khăn và áo khoác. Trong phòng rất nóng, mặt cô đỏ bừng. Tạ Sùng đưa tay giúp cô tháo khăn.
Chiếc khăn bị cô quấn bừa bãi hai vòng quanh cổ, anh từ từ gỡ hai vòng đó ra, để lộ chiếc cổ xinh đẹp.
Anh chăm chú nhìn vào cổ cô. Trước đây anh chưa từng nhìn kỹ cổ cô, ánh mắt anh luôn dừng lại trên khuôn mặt cô, vì cô lúc nào cũng rạng rỡ đầy sức sống khiến anh chẳng kịp nhìn chỗ khác. Trước đây cảm xúc của anh đối với cô luôn trong sáng vô tư, nhưng giờ thì không phải nữa.
Anh muốn chiếm hữu cô.
Phẩm cách lịch thiệp của anh biến mất, anh nảy sinh d*c v*ng mãnh liệt với một người phụ nữ.
Mâu Văn thấy sợ. Cô sợ ánh mắt này của Tạ Sùng.
Thế nhưng anh lại tiến lên một bước, đứng rất gần cô, hơi thở phả lên cổ cô, cô theo bản năng rụt người lại, lùi về sau một bước; anh tiếp tục tiến thêm một bước, cô lại lùi thêm một bước…
Cơ thể cô tựa vào cánh cửa, không còn đường lùi nữa, đành phải ngẩng đầu nhìn anh. Ánh mắt Tạ Sùng dừng lại trên đôi môi cô trầm lặng, tay đặt lên tay nắm cửa, nói: “Tôi phải mở cửa.”
Mâu Văn “ồ” một tiếng, nhưng không nhúc nhích.
Cô đứng tựa vào cửa, đôi chân chẳng còn sức lực, Tạ Sùng kéo cô một cái, để cô đứng sang một bên. Anh mở cửa xách túi đồ ăn vào. Xung quanh đây không có nhiều nhà hàng cung cấp dịch vụ giao hàng, cuối cùng anh tìm được cái nhà hàng thái giám cung nữ kia, bảo họ đưa ít đồ ăn qua.
“Ăn đi.” Tạ Sùng nói: “Chẳng phải cô đói rồi sao?”
Mâu Văn nhìn Tạ Sùng gọi bao nhiêu là đồ ăn, hỏi: “Làm sao mà ăn hết được?”
“Cô quên sức ăn của mình rồi à?” Tạ Sùng nhắc nhở.
“Tôi đúng là đói thật.” Vừa mở bao bì cô vừa tự giễu: “Ăn cái này xong, coi như tôi cũng từng được làm Cách Cách rồi.”
Mâu Văn ăn rất ngon miệng. Một miếng cuốn vịt quay nhét tọt vào miệng, thơm nức nở. Tạ Sùng cố tình tranh với cô, Mâu Văn dùng hai tay bao quanh hộp vịt quay, giả vờ không cho anh ăn.
Hai người giành giật nhau mà ăn hết một bữa cơm. Mâu Văn ăn quá nhiều, định ra ngoài chạy bộ. Tạ Sùng chỉ tay vào cơn gió lớn bên ngoài hỏi: “Cô điên rồi đúng không?”
Lúc này gió còn to hơn lúc nãy.
Mâu Văn lại chẳng sợ: “Chút gió này thấm tháp gì, anh cứ đến khu chăn nuôi của chúng tôi mà xem. Gió tuyết mùa đông cuộn tuyết thành đủ loại hình thù, đáng sợ lắm. Tôi đi giao hàng với bố gặp một lần rồi, chẳng nhìn thấy đường đâu cả. Nó có thể cuốn bay cả một con cừu lên trời luôn đấy!”
“Thế cô đi mà chạy.”
“Tôi không chạy nữa.” Mâu Văn xoa bụng mình: “Ăn xong nằm xuống cũng tốt, tôi phải học tập những kẻ lười biếng như các anh.”
“Cô bảo ai lười hả?” Tạ Sùng đá vào bàn chân cô một cái.
“Tôi lười.” Mâu Văn đáp.
Cô thấy hơi buồn ngủ.
Chính xác mà nói, sau khi trải qua một ngày tồi tệ này, cô chẳng còn sức lực để đối phó với thế giới này nữa, cô chỉ muốn yên tĩnh một mình, không nói gì, không suy nghĩ. Cô muốn để lại mọi vấn đề cho ngày mai.
Tạ Sùng bật nhạc lên, tự rót cho mình một ly rượu ngồi ở phía bên kia sofa, thỉnh thoảng nhấp một ngụm. Lần đầu tiên Mâu Văn cuộn tròn trên sofa nhà Tạ Sùng nhưng chẳng thấy chút lạ lẫm nào, ban đầu cô định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, thế mà ngủ thiếp đi luôn.
Lò sưởi nhà Tạ Sùng thực sự rất ấm.
Căn nhà cô và Sở Lăng thuê không được ấm áp như thế này, hai người đã gọi quản lý tòa nhà đến xả nước hai lần mà lò sưởi cũng chỉ gọi là tạm dùng được. Ở trong nhà hai người vẫn phải đi tất lông và mặc đồ ngủ bông dày.
Cô lại nảy ra ý nghĩ như lần đầu tiên bước vào căn nhà này: Nếu căn nhà này là của mình thì tốt biết mấy. Nếu mình được sống ở đây thì tốt rồi.
Cô co quắp trên sofa, ghế da dường như cũng tỏa nhiệt, dưới lưng nóng hôi hổi, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Tạ Sùng thì cứ như bị mù, chẳng thấy mồ hôi của cô, lại còn đắp thêm cho cô một lớp chăn lông. Xong còn đứng đó ngắm nhìn kiệt tác biết “chăm sóc người khác” của mình. Anh ngồi thụp xuống ngắm Mâu Văn một lúc.
Mâu Văn đúng là “con em thảo nguyên”, khi ngủ gương mặt giãn ra, sắc mặt hồng hào, tất nhiên, tiếng ngáy cũng giống như một chú bê con vậy. Tạ Sùng rất ngưỡng mộ Ba Đồ Lỗ này, cô lúc nào cũng dồi dào sức lực, ngay cả khi ngủ trông cũng khỏe mạnh hơn người khác.
Ánh mắt anh dừng lại trên đôi môi cô, nghĩ đến nụ hôn mãnh liệt lúc cô mới vào cửa, cả hai lúc ăn cơm đều tuyệt nhiên không nhắc đến một chữ.
Mâu Văn sao vậy?
Sao cô lại bất thường đến thế?
Tạ Sùng cảm thấy cô đã gặp chuyện gì đó, nhưng cô không nói, tự có lý do của cô. Anh không ngốc, anh biết lần mất kiểm soát và sự chủ động tiếp cận này của Mâu Văn là có ý đồ.
Đúng vậy, cô cố tình làm thế. Tạ Sùng biết. Nhưng anh giả vờ như không biết gì cả.
Tạ Sùng vỗ nhẹ vào mặt cô gọi dậy, hỏi cô có muốn vào phòng ngủ không, anh có thể cho cô mượn một phòng ngủ phụ.
Mâu Văn nhìn đồng hồ, đã rất muộn rồi, sợ Sở Lăng lo lắng nên lập tức nhắn tin cho cô ấy: “Tớ đang trên đường về nhà rồi. Cậu đừng đợi tớ nhé.”
Sau đó cô đứng dậy mặc áo khoác để về nhà.
Cô cố tình tiếp cận anh, nhưng lại chọn về nhà vào ban đêm. Sự “cố tình” của cô là có chừng mực, chưa đến mức bất chấp tất cả.
Tạ Sùng cầm chìa khóa xe đi theo sau cô, Mâu Văn chỉ vào ly rượu anh chưa uống hết: “Không cần đưa tôi về đâu, anh uống rượu rồi mà.”
“Rượu không cồn.” Tạ Sùng nói.
“Còn có thứ đồ tốt này cơ à?” Mâu Văn bước tới uống một ngụm, chép miệng một cái, thấy cũng ngon. Cô ngửa cổ uống cạn luôn.
Tạ Sùng nhìn cô tự nhiên cầm ly rượu của mình lên uống rồi đặt xuống, nhắc nhở cô: “Đây là ly của tôi.”
“Anh ở ký túc xá bao giờ chưa?” Mâu Văn bảo: “À quên, anh chưa ở bao giờ. Bọn tôi với bạn thân thường xuyên dùng chung một cái cốc nước đấy.” Cô cố tình nhấn mạnh hai chữ “bạn thân”.
“Rồi sao? Các cô còn làm gì chung với bạn thân nữa không?” Tạ Sùng hỏi.
Mâu Văn không trả lời anh, bước nhanh ra khỏi cửa nhà anh. Tạ Sùng nhìn cô ở sảnh thang máy, chờ đợi cô đi thêm một bước cờ nữa. Nhưng cô chẳng nói cũng chẳng làm gì cả.
Lên xe rồi anh mới hỏi: “Cô có lời gì muốn nói với tôi không? Hay có chuyện gì muốn kể không?”
Mâu Văn đáp: “Không có. Nếu thực sự có, thì chắc là lỡ có một ngày tôi không có việc làm, không có tiền tiêu, thì hãy cho tôi mượn căn nhà anh nói lúc trước để ở một thời gian nhé.”
“Hết rồi?”
“Hết rồi.”
Đây là nguồn cơn của nụ hôn đó sao?
Xe chạy ra khỏi khu dân cư, đồ đạc ven đường bị gió thổi bay loạn xạ, cứ như ngày tận thế sắp đến nơi. Giữa đường có một cành cây to bay thẳng về phía xe của Tạ Sùng, Mâu Văn xót xa ôm lấy ngực mình, sợ chiếc xe đắt tiền của Tạ Sùng bị đập hỏng.
Tạ Sùng lại thích cảm giác này.
Đó là một cảm giác k*ch th*ch khi thế giới mất đi trật tự và tầm kiểm soát, cuộc sống của họ vốn dĩ bình lặng, có được một ngày khác biệt thế này thật chẳng dễ dàng gì.
Anh lái xe rất chậm trên con đường Vạn Liễu Trung tĩnh lặng. Mâu Văn ngồi ngay cạnh anh, cứ la hét ầm ĩ suốt. Cảnh tượng đó rất buồn cười, Tạ Sùng không nhịn được mà cười trêu cô.
“Đập hỏng thì có bảo hiểm lo.” Tạ Sùng nói.
“Nhưng tôi vẫn xót.” Mâu Văn bảo: “Anh không hiểu, đồ mới tinh và đồ hỏng rồi sửa lại như mới là hai chuyện khác nhau. Một cái là mới thật sự, một cái chỉ trông có vẻ mới thôi.”
“Sau này gọi cô là Mâu Biết Tuốt.”
Mâu Văn cười hì hì.
Cô về đến nhà, xuống xe liền bị gió cuốn đi. Gió thổi từ phía sau tới, như đẩy vào lưng cô, cô không nhịn được mà chạy lon ton, tóc tai dựng đứng hết cả lên, khăn quàng cũng bị thổi tung, kéo ra một đường vòng cung dài phía sau.
Khi cô vào nhà, Sở Lăng vẫn chưa ngủ, đang đeo kính duyệt bản thảo trang chủ. Vừa duyệt vừa vui vẻ nói: “Văn Văn, chuyên đề đó tụi tớ họp bàn rồi, định tháng Ba sẽ lên sóng! Tại sao lại là tháng Ba hả? Vì sắp tới là chuyên đề năm mới, chuyên đề đêm giao thừa rồi…”
Mâu Văn vừa cởi áo khoác vừa cười: “Tớ nhớ năm ngoái các cậu làm chuyên đề về quê ăn Tết, hay lắm, rất cảm động.”
“Năm nay bọn tớ sẽ cố gắng làm tốt hơn.” Mắt Sở Lăng sắp lòa đến nơi rồi, duyệt bản thảo mệt quá, cô ấy tháo kính ra làm bài tập xoa mắt.
Vừa làm vừa hỏi Mâu Văn: “Hôm nay ký hợp đồng xong chưa? Khách hàng “từ trên trời rơi xuống” ấy!”
Mâu Văn ngồi ở đầu giường, nghiêm túc trả lời Sở Lăng: “Ký rồi. Nhưng người thiết kế chính không phải là tớ nữa.”
Sở Lăng dừng động tác, mở mắt nhìn Mâu Văn, xót xa hỏi: “Chuyện là thế nào? Sao người thiết kế chính lại không phải là cậu? Thế cậu có nhận được tiền nữa không?”
Mâu Văn nhún vai: “Xác suất cao là không nhận được rồi.”
“Thế cậu định làm thế nào?” Sở Lăng hỏi.
“Tớ định đi tắm rồi ngủ cái đã, mai mở mắt ra mới tính tiếp nên làm thế nào.”
Mâu Văn quá mệt rồi, cô cần nghỉ ngơi. Khi cô nằm trên giường, cơ thể hoàn toàn thả lỏng, Tạ Sùng lại xông vào tâm trí cô.
Cô nhớ đến đôi môi của Tạ Sùng, nụ hôn của anh, và cả ánh mắt anh rơi trên người cô, cứ như muốn thiêu chết cô vậy. Thế mà cô lại thích đến thế.
Mâu Văn rất mâu thuẫn, nhưng cô thầm mừng vì ngày hôm nay có một nụ hôn như vậy, để cô có thể quên đi Lâm Vi Sâm ghê tởm trước khi ngủ, đắm chìm trong một loại ảo tưởng giống như thiếu nữ.
Cô ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau cô vẫn đi làm như bình thường, mọi người không nhận ra cô có điểm gì bất thường. Tiểu Cố lén hỏi cô: “Em ổn chứ?”
“Em ổn mà.” Mâu Văn hỏi Tiểu Cố: “Căn nhà của anh Chử đó, có được thưởng thêm cho chị không?”
“Không đâu.” Tiểu Cố bảo: “Kỹ sư Mâu, ở công ty mình, nhân viên cơ sở như chị muốn kiếm thêm tiền khó lắm, không bị trừ là may rồi.”
Vậy là Lâm Vi Sâm cướp đơn hàng của mình, người hưởng lợi chỉ có anh ta và kẻ đứng sau anh ta thôi. Mâu Văn nghĩ.
“Kỹ sư Mâu, em đừng buồn. Thực ra chuyện của anh Chử ở công ty mình thường gặp lắm, ai mới đến ít nhiều cũng gặp phải thôi. Đợi tầm hai ba năm nữa, đứng vững chân rồi thì chuyện này sẽ không xảy ra nữa đâu.” Tiểu Cố đặt một ly socola nóng lên bàn cô: “Em uống đi, chị tự làm đấy, đựng trong bình giữ nhiệt mang đến. Ngon hơn ngoài hàng nhiều.”
“Tiểu Cố…” Mâu Văn sắp khóc đến nơi.
“Ôi, tâm trạng không tốt thì phải uống đồ ngọt!” Tiểu Cố ôm cô một cái, rồi khoác ba lô định đi ra ngoài. Mâu Văn đuổi theo hỏi cô ấy có muốn nghỉ ngơi không, cô có thể đi thay cô ấy. Tiểu Cố lắc đầu bảo: “Kỹ sư Mâu, chị thích ở bên ngoài, thích len lỏi trong thành phố này. Thực ra ở trên đường chị chẳng thấy mệt chút nào đâu.” Tiểu Cố kéo khóa ba lô cho Mâu Văn xem, bên trong là những cuốn sách tiếng Anh dày cộp, cô ấy suỵt một tiếng với Mâu Văn, nói nhỏ: “Kỹ sư Mâu, chị cũng có việc riêng của mình phải làm. Chỉ là chị không được lợi hại như em, em tuy nhỏ tuổi nhưng cái gì cũng dám nói dám làm, còn chị chỉ dám âm thầm thôi.”
“Tiểu Cố, cố lên.”
“Kỹ sư Mâu, cố lên.”
Mâu Văn quay lại bàn làm việc, trong đầu toàn là hình ảnh cuốn sách dày cộp của Tiểu Cố. Lâm Vi Sâm từ ngoài về, cô vẫn tung tăng chạy đến đón như mọi khi, gọi: “Thầy!”
“Chào buổi sáng, kỹ sư Mâu.” Lâm Vi Sâm nói đoạn đưa cho cô một miếng bánh ngọt: “Vừa mới mua đấy.”
“Cảm ơn thầy!” Mâu Văn bưng miếng bánh theo anh ta về bàn làm việc, cười híp mắt.
Lâm Vi Sâm thấy vậy liền hỏi: “Có việc gì à?”
“Có ạ!” Mâu Văn chỉ vào hai khách hàng diện tích nhỏ cho Lâm Vi Sâm: “Thầy, em muốn nhận hai khách hàng này, em muốn kiếm tiền về quê ăn Tết.”
Lâm Vi Sâm nhìn qua rồi bảo: “Đi đi, hai khách này cho em đấy.”
“Cảm ơn thầy!” Mâu Văn vẫn chưa đi ngay, đứng đó nhìn Lâm Vi Sâm cười.
“Lại cái gì nữa đây?” Lâm Vi Sâm hỏi.
“Thầy, em muốn đạt giải nhân viên mới xuất sắc năm nay, thầy chấm điểm cao cho em nhé!” Mâu Văn nũng nịu nói: “Em không biết đâu, dù sao thầy cũng hứa với em rồi, nhân viên mới xuất sắc năm nay nhất định phải là em, em muốn số tiền thưởng mười nghìn tệ đó. Em cần tiền, bạn cùng phòng của em sắp dọn đi rồi, em phải thuê nhà mới. Tết về em còn muốn mua vé máy bay để được ở bên bố mẹ lâu hơn chút nữa… Em…”
Lâm Vi Sâm cười: “Được rồi được rồi, biết rồi, của em hết!”
“Lừa em thầy là chó nhé.” Mâu Văn nói: “Thầy thử gâu một tiếng em nghe nào!”
Lâm Vi Sâm rút cuốn sách ra định đánh cô, cô rụt cổ lại cười rồi chạy biến.
Mâu Văn biết mình đang làm gì.
Cô phải lấy được tất cả số tiền có thể trước ngày 15 tháng 1. Cô có thể nhẫn nhịn được.
Lâm Vi Sâm tưởng Mâu Văn thực sự đã thông suốt rồi nên cũng cho chuyện đó qua đi. Phương án của anh Chử đã bị cô Vương kia bác bỏ hai lần, từ khi ký hợp đồng đến giờ Lâm Vi Sâm chưa được gặp lại anh Chử. Anh ta sốt ruột muốn anh Chử chốt bản thảo, thế là một ngày nọ hỏi Mâu Văn xem có quan hệ riêng gì với anh Chử không, Mâu Văn ngơ ngác mở to mắt lắc đầu.
Trong thời gian đó, Mâu Văn chủ động gọi điện cho Tạ Sùng vài lần, họ tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời, đề tài gần như không bao giờ cạn kiệt.
Tạ Sùng đang đi công tác ở Tuyền Châu. Công việc của anh là vậy, đi khắp thế giới tìm nguồn hàng, tìm cảm hứng, rồi thiết kế, sản xuất, chế tác. Anh chẳng bao giờ ở Bắc Kinh quá lâu.
Tạ Sùng hỏi Mâu Văn có phải sắp được nghỉ rồi không, Mâu Văn bảo đúng, cô đã mua vé máy bay, ngày 27 tháng 1 công ty cho nghỉ đồng loạt, có thể mang việc về nhà làm.
Tạ Sùng bảo được, tôi biết rồi.
Ngày 15 tháng 1, Mâu Văn nhận được tiền thưởng nhân viên xuất sắc, tiền thưởng nửa cuối năm 2011, cùng với phần hoa hồng doanh số còn lại, tổng cộng được 70 nghìn tệ. Trong buổi tiệc tất niên của công ty, mọi người uống rất vui vẻ, có người mời rượu Lâm Vi Sâm, Lâm Vi Sâm chỉ vào Mâu Văn bảo: “Em uống thay thầy đi, em còn nợ thầy một chén rượu đấy.” Nói như thể giải nhân viên xuất sắc là cô nhờ “đi cửa sau” chỗ anh ta mà có được không bằng.
Mâu Văn đứng dậy nói: “Tôi xin uống chén này thay thầy. Cảm ơn mọi người đã quan tâm chăm sóc tôi thời gian qua.”
Cô ngửa cổ uống cạn.
Uống xong cô thấy rất khó chịu, xuống xe sớm trước hai trạm.
Lúc đi qua cầu vượt, cô thấy trên bầu trời lác đác những bông tuyết rơi.
Bắc Kinh đổ tuyết rồi.
Vào một ngày như thế này.
Mâu Văn đứng trên cầu vượt, nhìn tuyết rơi trên những tòa nhà cao tầng, trên mặt đường, trên những chiếc xe đang lăn bánh, dần dần phủ lên thế giới này một lớp màng trắng xóa.
Cô gọi một cuộc điện thoại cho cô Vương, nói thẳng luôn: “Tôi sắp rời khỏi công ty rồi, tôi muốn thiết kế biệt thự miễn phí cho anh Chử. Phiền cô chuyển lời tới anh Chử giúp tôi được không?”
“Cô Mâu, cô chắc chứ? Thiết kế miễn phí cho anh Chử?” Cô Vương, cũng chính là Vương Tiên Hạc, đang ngồi đối diện Tạ Sùng, vân vê ly cocktail trong tay. Cô ấy thấy Tạ Sùng ở đối diện ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô ấy.
“Đúng vậy. Thiết kế miễn phí.” Mâu Văn nói: “Anh Chử vốn dĩ là khách hàng của tôi, vốn dĩ là vì tôi nên mới chọn hợp tác với công ty. Nhưng người ta lại bất chấp tất cả, sửa tên người thiết kế chính trong hợp đồng để cướp mất anh Chử. Tôi biết quyết định hiện tại của mình là ngu xuẩn, nhưng tôi không hối hận, thậm chí tôi còn thấy rất vui. Xin cô hãy cho tôi cơ hội này.”
Vương Tiên Hạc mỉm cười, dường như cô ấy không hề ngạc nhiên. Cô ấy thấy cô gái nhỏ này không giống hạng người cam chịu bị bắt nạt, ngày ký hợp đồng cô ấy cứ ngỡ cô sẽ làm loạn ngay tại chỗ, không ngờ cô còn lợi hại hơn cô ấy tưởng vài phần. Cô đã nhẫn nhịn đến ngày hôm nay, trong thời gian này chắc chắn đã nỗ lực và chuẩn bị rất nhiều.
Cô quả là một người đáng gờm!
Vương Tiên Hạc bảo: “Được thôi, đây là chuyện tốt đối với anh Chử, giúp anh ấy tiết kiệm được khối tiền. Vậy thì khoản tiền thanh toán trước khi ký hợp đồng đó, anh Chử coi như bỏ đi cũng không sao.”
“Cảm ơn cô, cô Vương.” Mâu Văn nói.
“Cứ gọi tôi là Tiên Hạc, Vương Tiên Hạc.”
Cô vân tương dã hạc, khởi hướng nhân gian trụ. (Mây cô độc dắt hạc hoang, đâu muốn ở lại nhân gian). Dường như trong phút chốc Mâu Văn hiểu ra nguồn gốc cái tên của Vương Tiên Hạc. Cô nói: “Cảm ơn, Tiên Hạc.”
Cúp máy, cô ngẩng đầu nhìn tuyết bay đầy trời.
Cô đến từ Nha Khắc Thạch, nơi giao nhau giữa Hô Luân Bối Nhĩ và dãy Đại Hưng An Lĩnh, trận tuyết thế này ở quê cô thực sự chẳng bõ bèn gì. Nhưng trận tuyết ngày hôm nay trong lòng cô lại rơi một cách vô cùng hoành tráng.
Tay cô siết chặt chiếc điện thoại, khớp xương vì dùng lực mà dần dần trở nên trắng bệch, lạnh lẽo.
Cuối cùng, cô quyết định gửi cho Tạ Sùng một tin nhắn.
Mà lúc này Tạ Sùng đang tán chuyện về Mâu Văn cùng Vương Tiên Hạc. Đúng vậy, anh vừa mới xác nhận cô Mâu trong miệng Vương Tiên Hạc chính là Mâu Văn. Anh nói: “Vậy là Mâu Văn từ chức rồi, còn muốn thiết kế nhà miễn phí cho anh Chử? Cô ấy ngốc à? Cô ấy dựa vào cái gì để sống chứ?”
Vương Tiên Hạc nhún vai: “Cô ấy thông minh như vậy, nhất định đã có đường lui cho mình rồi.”
Phải rồi, cô thông minh lắm. Tạ Sùng nghĩ, cô nhất định đã nghĩ sẵn đường lui, hoặc đã tự trải sẵn đường cho mình rồi. Điện thoại rung lên, anh cầm lên xem, là Mâu Văn.
Cô nhắn: “Anh về Bắc Kinh chưa? Chúng ta gặp nhau đi?”
Tạ Sùng nhìn tin nhắn này, tự giễu mà mỉm cười một cái.
Chỉ một cái vậy thôi.
Tiểu Tiêu Nữ: Mình mới beta lại về hai nhân vật cô Vương và anh Chử~
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]