Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 27: Họ:Xuôi về Đông, trôi về Tây




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Vào đêm giao thừa, Nha Khắc Thạch đổ một trận tuyết lớn.

Tiệm bánh bao của Cát Vân Thanh nghi ngút khói giữa trời tuyết, bệ cửa sổ phủ đầy tuyết trắng, những con người bên trong khung cửa ấy đang bận rộn không ngơi tay.

Mâu Văn viết lên bảng hiệu: Hôm nay bán sủi cảo: Nhân thịt cừu hành lá, thịt bò hành lá, hẹ trứng. Chúc mừng năm mới. Phía sau dòng chữ chúc mừng, cô vẽ thêm một hình trái tim.

Số lượng không nhiều, chủ yếu để dành cho những người già neo đơn không có con cái bên cạnh, giá một tệ một phần gồm 15 cái sủi cảo. Họ dự định sẽ gói 30 phần.

Cát Vân Thanh hỏi Mâu Văn ở Bắc Kinh có tự gói sủi cảo không, Mâu Văn bảo có chứ ạ, con với bạn cùng phòng, là bạn thân Sở Lăng của con ấy, cuối tuần nào cũng gói ở nhà, con kể với mẹ rồi mà.

“Sở Lăng có thích sủi cảo con gói không?” Cát Vân Thanh hỏi: “Người miền Nam liệu có ăn quen không?”

“Ai mà không thích sủi cảo con gói cơ chứ? Con là người được chân truyền tay nghề từ bà chủ tiệm bánh bao số một Nha Khắc Thạch cơ mà!” Mâu Văn thầm nghĩ: Không chỉ Sở Lăng thích, mà Tạ Sùng ở đường Vạn Liễu Trung, Bắc Kinh cũng thích lắm đấy. Tạ Sùng toàn ăn một miếng hết sạch một cái thôi!

Có người ghé mua sủi cảo, Cát Vân Thanh không bán, bảo người ta: “Đừng có lười nữa, về nhà tự gói mà ăn!” Người nọ cũng chẳng giận, chỉ cười ngờ nghệch rồi đi. Cát Vân Thanh biết rõ sủi cảo này nên bán cho ai, đến hơn chín giờ thì còn dư ba phần. Bà đưa cho Mâu Văn một địa chỉ, bảo cô mang đến tận nhà bán sủi cảo cho họ.

Việc này năm nào Mâu Văn cũng làm nên đã quá đỗi quen thuộc. Cô đeo đôi găng tay len, quấn chiếc khăn len dày sụ, xách bình giữ nhiệt bước ra cửa. Vừa ra đến cổng thì gặp nhân viên bưu điện, người đó đưa cho cô một tờ phiếu, bảo cô tranh thủ trước 11 giờ ra bưu điện nhận đồ.

Mâu Văn liếc nhìn, cô không quen người gửi, cũng chẳng biết đó là thứ gì, bèn nhét vào túi áo rồi đi giao sủi cảo tiếp.

Những con phố cũ kỹ của Nha Khắc Thạch đã bị tuyết trắng phủ kín, trên đường chỉ lác đác vài người đi bộ đang vội vã về nhà ăn Tết. Tuyết rơi trên đầu trên cổ cô, rơi trên ngôi trường tường đỏ, trên sân ga tàu hỏa, trên bãi cỏ xa xăm.

Cả thế giới hóa thành một màu trắng xóa, tựa như những đợt sóng trắng nhấp nhô cuộn về phía chân trời.

Mâu Văn giống như một chú mèo hoang nhỏ, lầm lũi lang thang trên những con phố cũ, phía sau để lại những dấu chân dài dằng dặc. Đến trước căn nhà gỗ nhỏ phía sau rạp chiếu phim, cô gõ cửa hồi lâu thì một bà cụ bước ra. Mâu Văn đưa sủi cảo cho bà: “Cháu bán sủi cảo ạ, một tệ một phần.”

Bà cụ chẳng nói chẳng rằng, lấy ra tờ một tệ nhăn nhúm từ trong túi áo đặt vào lòng bàn tay cô. Mâu Văn bảo: “Chúc bà năm mới vui vẻ, sang năm cháu lại đến.”

Đó là chuyện của nhiều năm trước, sau vụ tai nạn của bố cô Mâu Đức Xương, cuộc sống gặp nhiều khó khăn, nhưng tiệm bánh bao bỗng dưng lại đông khách lạ thường. Rất nhiều người Nha Khắc Thạch trở nên lười biếng, không tự hấp bánh bao hay làm mì, gói sủi cảo tại nhà nữa mà đều đến tiệm mua, mỗi lần lại đưa thêm vài đồng bảo không cần trả lại. Cát Vân Thanh bảo ơn một giọt nước phải trả bằng một dòng suối, vì vậy mỗi đêm giao thừa, bà đều gói sủi cảo bán rẻ cho một số người.

Mâu Văn hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao liền ghé qua bưu điện.

Chú nhân viên bưu điện đã sắp đến giờ tan làm, thấy cô liền chẳng cần hỏi tên đã vào trong lấy bưu kiện. Thành phố nhỏ này vốn chẳng lớn, Mâu Văn tự lực thi đỗ Đại học Thiên Tân rồi ở lại Bắc Kinh làm việc, năm đầu tốt nghiệp đã đổi được xe cho bố, sớm đã trở thành một ngôi sao nhỏ của Nha Khắc Thạch, ai mà chẳng biết cô cơ chứ!

Bưu kiện được đẩy ra bằng một chiếc xe đẩy nhỏ, là một cái thùng lớn cùng một lá thư. Chú nhân viên bưu điện còn tiện tay tặng cô một viên kẹo bạc hà có thể thổi ra tiếng sáo, chúc cô năm mới vui vẻ.

Mâu Văn giống như lúc còn nhỏ, chắp hai đôi găng tay len lại chào ông ấy rồi bảo: “Năm mới vui vẻ chú nhé!”

Cô bước ra khỏi bưu điện, mở lá thư bảo đảm ra, bên trên là mấy chữ rồng bay phượng múa rất đẹp:

Được. Tạ Sùng.

Oa.

Mâu Văn không kìm được thốt lên một tiếng, cô cảm tưởng như nghe thấy cả thế giới đang vang lên một hồi chuông chấn động tâm can. Trái tim cô trong phút chốc như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, bay vào thế giới tuyết trắng xóa này.

Cô cứ ngỡ mình sẽ không nhận được thư hồi âm của Tạ Sùng, vì mấy ngày sau khi bưu kiện được gửi đi, anh có gọi điện bảo đã nhận được. Sau đó anh có gọi thêm một cuộc nhưng tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện trong thư. Anh ấy lại muốn giống như trước đây, coi như không thấy hoặc giả vờ ngây ngô không đáp lại rồi, Mâu Văn đã thầm nghĩ như thế.

Vậy mà vào đúng đêm giao thừa tuyết rơi trắng trời này, cô lại nhận được thư của Tạ Sùng, anh nói: Được.

Mâu Văn đọc đi đọc lại lá thư mấy lần, mãi lâu sau mới áp lá thư vào ngực, đứng trên nền tuyết mà phấn khích dậm chân liên hồi. Mặt cô nóng bừng, cô lại giơ lá thư lên xem, nhưng lại không nhìn rõ, mờ mất rồi.

Tạ Sùng nói Được. Mình đang yêu rồi, với người mình thích!

Cô về đến nhà, Cát Vân Thanh đã đang bận rộn trong bếp. Mâu Đức Xương vẫn chưa về, hôm nay công đoàn tổ chức phát quà cứu trợ cho hộ nghèo, bố cô đã tình nguyện đem chiếc xe mới của mình đi chở hàng giúp họ.

Mâu Văn mở chiếc thùng lớn ra, nhìn thấy những thứ bên trong.

Vịt muối quay của Tr**ng S*, kẹo trà Triều Châu, bánh sừng bò bơ Hồng Kông, kem cừu của Úc, thịt bò sợi Thành Đô. Còn có một chiếc điện thoại, iPhone 4S màu trắng. Bên trong thùng có một tấm thiệp vẽ tay, hình một nữ lực sĩ đang nhấc bổng một đống thứ lộn xộn nào là cây cối, hoa hòe, nhà cửa… Lật mặt sau thấy dòng chú thích:

Ăn nhiều vào, Đệ nhất Ba Đồ Lỗ Nha Khắc Thạch mau sớm nhấc bổng cả Trái Đất.

Ngoài ra, vứt cái điện thoại nát kia đi.

Tạ Sùng.

Sao mà anh cứ như vậy cơ chứ? Mâu Văn dang rộng vòng tay ôm lấy chiếc thùng, như thể đang ôm lấy chính Tạ Sùng vậy.

Cát Vân Thanh vào phòng thấy nhiều đồ thế này liền hỏi: “Đồng nghiệp gửi à con?”

Mâu Văn suy nghĩ một chút rồi đáp: “Dạ không, là một… người bạn ạ.”

“Điện thoại gì đây?” Cát Vân Thanh ngồi xuống cầm hộp điện thoại lên xem: “Trông cũng đẹp quá nhỉ. Cái này cũng là người ta tặng à? Quý giá quá, không nhận được đâu con.”

Mâu Văn mỉm cười, để Cát Vân Thanh yên tâm, cô bảo: “Công ty phát đấy mẹ ạ.”

“Thế thì được. Lại đây giúp mẹ một tay nào.”

Khi bữa cơm tất niên kết thúc, tuyết vẫn chưa ngừng rơi. Mâu Văn ở trong căn phòng nhỏ của mình ngắm nghía chiếc điện thoại mới không rời tay, nâng niu lắp thẻ sim vào. Mâu Đức Xương đang treo pháo dưới sân tuyết, bảo năm nay làm ăn khấm khá, phải đốt pháo cho thật rầm rộ để tiễn năm cũ đón năm mới.

Mâu Văn tì cằm bên cửa sổ nhìn ra ngoài, giữa thế giới tuyết bay trắng xóa, thành phố nhỏ bừng sáng bởi những màn pháo hoa khắp nơi.

Những điều tồi tệ đã trôi về phía tây không trở lại, những điều tốt đẹp đang xuôi dòng phương đông tiến về phía trước.

Cuộc gọi của Tạ Sùng cuối cùng cũng thông máy, anh đang phơi nắng trên một bãi biển ở tận Nam bán cầu xa xôi. Tiếng sóng biển từ ống nghe truyền vào tai Mâu Văn, hòa quyện cùng tiếng pháo nổ bên ngoài tạo nên một thế giới trọn vẹn.

Anh không yêu cô cũng chẳng sao, anh đã cho cô một lời hồi đáp chân thành, không khiến tình cảm của cô phải vụn vỡ. Thế giới này vốn dĩ luôn tồn tại những sự khác biệt, giàu và nghèo, yêu và không yêu, đẹp và xấu… điều đó không quan trọng, quan trọng là lúc này đây, tình yêu mãnh liệt và non nớt của cô đã được anh đón nhận.

“Vịt muối quay đã dọn lên bàn ăn rồi, ngon lắm.” Mâu Văn nói.

“Ừm hửm~”

“Em đang dùng điện thoại mới gọi cho anh đấy.”

“Anh biết, cái điện thoại nát của em đời nào mà nghe rõ được thế này.” Tạ Sùng bảo: “Hôm nào em lại theo chú đi giao hàng ở khu chăn nuôi rồi thử gọi điện xem.”

“Rồi sao?”

“Rồi em sẽ thấy ở cái nơi đó, iPhone còn vô dụng hơn nữa!”

Mâu Văn ngẩn người một lát, rồi bật cười thành tiếng. Tạ Sùng đúng là hài hước thật, gì anh cũng mắng, gì cũng chướng tai gai mắt, ngay cả món quà chính tay mình tặng cũng phải mỉa mai một trận mới chịu, thế thì trên đời này còn cái gì là tốt đẹp trong mắt anh nữa đây?

“Kẹo sữa ngon lắm. Lúc nào về Bắc Kinh nhớ mang thêm.” Tạ Sùng nói: “Chúc mừng năm mới.”

“Chúc mừng năm mới.” Mâu Văn cúp máy, bố đang vẫy tay gọi cô xuống lầu đốt pháo. Mâu Văn thích nhất là đốt pháo, cô hớn hở chạy xuống lầu.

Theo tiếng pháo bay vút lên bầu trời, năm 2012 đã đến.

Mâu Đức Xương lái chiếc xe mới đưa Mâu Văn ra Hải Lạp Nhĩ đón tàu hoả, cả nhà ba người ngồi trong xe trò chuyện vui vẻ. Họ xuất phát sớm, ăn trưa ở Hải Lạp Nhĩ rồi đi dạo một lát, mãi đến chiều tối mới tiễn Mâu Văn lên tàu.

Mâu Văn không biết một Bắc Kinh như thế nào đang chờ đón mình, cô sắp mất việc, nhưng cô không hề nói chuyện này với bố mẹ. Cô sớm đã hiểu được tâm trạng của những người “chỉ báo tin vui không báo tin buồn”, bố mẹ ngày càng già đi, sức chịu đựng cũng dần vơi bớt. Những người đang trưởng thành sẽ dần có thêm sức mạnh. Có lẽ đó chính là một sự chuyển giao trách nhiệm.

Sở Lăng và anh A ra ga đón cô.

Tết này bố mẹ hai bên đã gặp mặt nhau ở Quảng Châu, cuộc sống của họ sắp sửa lao nhanh về phía trước rồi.

Anh A đỡ lấy vali của Mâu Văn, để cô và Sở Lăng ríu rít phía sau. Hai người nắm tay nhau, cứ như đổ đậu từ trong ống ra mà kể hết mọi chuyện cho nhau nghe.

Sở Lăng bảo sau khi hai người đăng ký kết hôn sẽ mua nhà, nói công việc của anh A có sự điều chuyển, phải đi Thâm Quyến một thời gian, họ vừa cưới xong đã phải yêu xa rồi. Mâu Văn cũng chia sẻ với Sở Lăng về những ngày ở Nha Khắc Thạch, cô bảo quê hương tuy xa xôi, nhưng ngày tháng cứ trôi qua êm đềm như tiệm bánh bao của mẹ, lúc nào cũng nghi ngút khói nóng và thơm phức.

Chân cô bị phù vì ngồi tàu đường dài, lúc về đến nhà tháo đôi ủng đi tuyết ra cũng phải tốn không ít sức lực. Sở Lăng thấy vậy liền lấy máy ảnh ra, muốn chụp lại cảnh này cho chuyên đề của mình. Mâu Văn thản nhiên để cô ấy chụp, vừa giữ nguyên tư thế vừa bảo: “Thế thì cậu phải xem chân của mấy bạn cùng lớp người Tân Cương của tớ ấy, họ đi tàu về Tân Cương, lúc xuống tàu còn chẳng đi vững nữa cơ!”

“Sau đó họ lại đến Bắc Kinh.” Sở Lăng vừa nói vừa chạy đi lấy sổ ghi chép: Sau đó họ lại đến Bắc Kinh. Những người làm nghề viết lách là thế, trong sổ luôn đầy ắp những cảm hứng vụn vặt.

“Sở Lăng, tớ không thuê chung với hai người nữa đâu.” Mâu Văn bảo: “Hai người cứ tận hưởng thế giới hai người đi, đừng lo cho tớ.”

“Tại sao chứ? Văn Văn, tớ không muốn…”

“Nghe tớ nói này Sở Lăng, cậu phải tin tớ, tớ tuyệt đối không phải hạng người thích gồng mình lên đâu.” Mâu Văn cố ý làm ra vẻ quan trọng rồi nháy mắt với Sở Lăng: “Tớ có sắp xếp của riêng mình rồi.”

Mâu Văn thực sự đã sắp xếp mọi thứ, bao gồm cả Tạ Sùng.

Yêu một người thì cứ hướng về người đó, đừng quan tâm anh ấy đang ở đâu. Có đi mới biết mình sẽ nhận được những gì.

Ngày thứ ba đi làm sau Tết, Mâu Văn nộp đơn xin từ chức. Lâm Vi Sâm rất ngạc nhiên, hỏi cô tại sao lại làm vậy. Cô bảo mình muốn thay đổi môi trường làm việc. Lâm Vi Sâm nói công ty chúng ta đã là hàng đầu trong ngành rồi, còn muốn chuyển đi đâu nữa? Mâu Văn bảo muốn tìm một nơi làm việc đỡ vất vả hơn.

Cô không nói thật với Lâm Vi Sâm.

Trước đây cô là người khinh ghét nhất việc nói dối, cô tự nhận mình là người thẳng thắn, chuyện gì cũng phải mang ra bàn bạc công khai. Giờ cô đã hiểu, đôi khi nói dối là một cơ chế tự bảo vệ mình. Trong xã hội phức tạp này, cô phải học cách nói dối đôi chút.

Lâm Vi Sâm thậm chí còn tìm cách giữ cô lại, bảo thu nhập ở các công ty khác không cao bằng ở đây đâu, Mâu Văn đáp: “Em muốn học thạc sĩ tại chức, cần thời gian để ôn tập.”

Tóm lại, cô không nói một lời nào không nên nói, Lâm Vi Sâm đồng ý để cô làm nốt đến cuối tháng.

Vì sắp nghỉ việc nên công việc bỗng chốc trở nên nhàn nhã. Cô ngồi ở chỗ làm đọc sách mỗi ngày. Anh Chử yêu thích Quốc học, mong muốn ngôi nhà của mình mang phong cách nho nhã và phong lưu. Mâu Văn chưa nghiên cứu nhiều về Quốc học, vừa hay tranh thủ lúc này để làm bài tập chuẩn bị.

Ngày 1 tháng 3, cuối cùng Tạ Sùng cũng quay lại Bắc Kinh.

Trước đó, cứ cách hai ba ngày họ lại gọi cho nhau một cuộc điện thoại ngắn ngủi. Tạ Sùng trong điện thoại không hề có sự thân mật của một người bạn trai, cứ như thể từ “được” mà anh phản hồi cho cô là bị ai đó ép buộc viết ra vậy.

Nhưng không sao, Mâu Văn đã sớm quen với sự lạnh lùng của anh khi không kề cạnh. Anh vốn dĩ là người như vậy.

Tạ Sùng về đến Bắc Kinh đúng vào lúc hoàng hôn.

Anh gọi cho Mâu Văn hỏi cô đang làm gì. Mâu Văn nói em đang chuẩn bị chạy bộ ở sân Đại học Nhân dân. Tạ Sùng bảo vậy anh chạy cùng với, Mâu Văn liền đáp anh đợi đấy em qua nhà đón anh!

Cô đeo tai nghe rồi bước ra khỏi cửa.

Ánh hoàng hôn chiều tà thật dịu dàng, làn gió nhẹ cũng thật dịu dàng, lòng cô nhẹ bẫng, chẳng hề thấy lo âu thêm chút nào vì cuộc sống chưa định hướng sắp tới.

Cô chạy bộ trong ráng chiều để đi gặp Tạ Sùng.

Đã lâu lắm rồi cô không gặp anh, cô cảm giác như họ đã xa nhau cả thế kỷ. Tai nghe đang phát bài “New Soul”:

I’m a new soul I came to this strange world 

(Tôi là một linh hồn mới, bước vào thế giới lạ lẫm này)

hoping I could learn a bit about how to give and take~~~

(hy vọng tôi có thể học được một chút cách cho đi và nhận lại~~~)

Tâm trạng cô nhịp nhàng và thư thái, cô vừa hát theo nhạc “la la la la la la…” vừa chạy về phía Tạ Sùng. Cây cối trên đường Vạn Liễu Trung đang đâm chồi nảy lộc, vạn vật như vừa được tái sinh. Cô cảm thấy mình là một người hoàn toàn mới trong thành phố này, vì cuộc sống của cô đã trở về con số không và đang chuẩn bị khởi động lại.

Chuyện đó chẳng sao cả! Trở về số không cũng chẳng sao! Cô sắp được gặp người mình thích rồi!

la la la la~

Cô chạy đến nhà Tạ Sùng, hít một hơi thật sâu rồi nhấn chuông. Đây là một cuộc gặp gỡ khác hẳn mọi lần, vì anh đã nói “được”, nên trong lòng cô anh đã trở thành một người vô cùng thân mật.

Thế nên ngay khoảnh khắc Tạ Sùng mở cửa, một cơ thể nóng hôi hổi đã lao tọt vào lòng anh, đôi chân quắp chặt lấy thắt lưng anh! Anh thậm chí còn chưa nhìn rõ mặt cô! Trái tim anh bỗng chốc bay bổng lên cao!

Cô ôm chặt lấy cổ anh, ôm thật chặt, chân quấn quýt trên người anh: “Em nhớ anh, Tạ Sùng, em nhớ anh lắm!”

Cô chưa từng yêu ai, không biết yêu một người lại phải trải qua nỗi nhớ nhung khắc cốt ghi tâm đến nhường này. Trên đường đến gặp anh, cô cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đều đang cất tiếng hát.

lalalala~

lalalala~

Chúng xếp hàng ngay ngắn mà hát lên những giai điệu ấy.

Tạ Sùng ôm lấy cô, xoay một vòng trên mặt đất.

Anh bảo: “Em ăn cũng không ít đâu nhỉ… Định nhấc bổng cả Trái Đất thật đấy à?”

Mâu Văn cười khúc khích, ngửa đầu ra sau nhìn anh. Cuối cùng cô cũng nhìn thấy đôi mắt anh, ôi chao, đây là đôi mắt của bạn trai mình mà. Đôi mắt anh biết cười, biết nói. Thế là cô đặt một nụ hôn lên mắt anh.

Trái tim Tạ Sùng cứ thế bay bổng hết lần này đến lần khác. Cô nhiệt thành đến mức cứ như thể họ đã bên nhau từ rất lâu rồi vậy.

Liệu niềm vui có lây lan không? Nếu không thì tại sao anh cũng bỗng chốc thấy hạnh phúc đến thế? Anh bế cô xoay thêm một vòng nữa rồi tiến về phía sofa. Đến cạnh sofa anh thả cô xuống, cô la “ơ ơ ơ” loạn xạ, kéo cả anh cùng ngã nhào xuống ghế.

Thế giới bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Cô nâng lấy khuôn mặt anh, nhìn thật kỹ. Rồi cô cẩn thận, khẽ khàng đặt một nụ hôn lên môi anh. Tạ Sùng cứ thế lặng yên nhìn cô.

Khuôn mặt cô ửng hồng, đôi môi hồng nhuận. Cô luôn vậy, ra khỏi nhà chẳng bao giờ trang điểm cầu kỳ, vốn dĩ thế nào thì cứ để vậy. Anh hơi nhích cằm về phía trước, chạm khẽ vào môi cô rồi từ từ rời ra.

Ánh hoàng hôn vương trên mặt cô, trông cô thật ấm áp.

Môi Tạ Sùng lại áp xuống, lần này là một nụ hôn sâu. Chiếc sofa phát ra những tiếng kít kít, cơ thể cô không ngừng chìm xuống để thích nghi với lực đè của anh.

Nụ hôn của anh mang theo vị ngọt ngào như kẹo, cô không kìm lòng được mà đáp lại anh.

Tay anh nắm lấy cổ tay cô, đặt sang hai bên đầu, những ngón tay đan chặt vào kẽ tay cô, những đường gân xanh nổi lên vì anh đang phải kìm nén không để tay mình chạm vào nơi khác.

Mâu Văn nhớ lại giấc mơ mình từng mơ, và cả cảm giác trống trải của cơ thể khi tỉnh mộng, dường như chính là khung cảnh này đây.

Cô không kìm được khẽ “ưm” một tiếng, âm thanh rất nhẹ, rất khẽ chui tọt vào tai Tạ Sùng. Anh hôn cô càng thêm mãnh liệt, hôn lên mũi, lên tai, lên chiếc cằm đang ngửa cao của cô, bàn tay anh càng thêm sức siết chặt lấy cổ tay cô, cho đến khi cô kêu khẽ một tiếng đau, anh mới đột ngột buông tay, ngồi dậy.

Anh ngồi bên mép sofa nhìn Mâu Văn.

Cô đưa tay che miệng ngồi dậy, thu mình vào một góc. Giấc mơ ấy giờ đã hiện hữu ngay trước mặt, trong không gian chỉ còn lại tiếng thở chậm rãi của hai người và ánh mắt quấn quýt không rời.

Tạ Sùng đứng dậy bảo: “Đi thôi, đi chạy bộ.” Cúi đầu thấy chiếc quần thể thao bị cộm lên một chỗ, anh lại ngồi phịch xuống, bảo: “Lát nữa rồi chạy.”

Mâu Văn vốn đã đứng lên theo anh, giờ lại ngơ ngác ngồi xuống.

“Chạy xong rồi?” Cô hỏi.

“Đừng nói chuyện.” Tạ Sùng đáp.

“Ồ.” Cô lặng lẽ chờ đợi, nhưng Tạ Sùng lại càng thêm phiền muộn, anh trút giận lên cô: “Đừng có thở.”

“?” Mâu Văn kinh ngạc nhìn anh: “Anh bá đạo thế? Ở nhà anh không được thở à?”

Tạ Sùng không thèm để ý đến cô, quay mặt đi chỗ khác, mãi lâu sau mới đứng dậy bảo: “Đi thôi, chạy bộ.”

“Đi.”

Hai người chạy bộ quanh khu nhà, cả hai đều bày ra tư thế như đang thi đấu, đuổi nhau ráo riết, người qua đường nhìn họ cứ như nhìn mấy người không bình thường, từ xa đã né sang một bên. Nhưng họ chẳng màng, nhẹ nhàng chạy hết mười cây số.

Tối nay Tạ Sùng có buổi xã giao, chạy xong anh đưa Mâu Văn về nhà trước.

Đám trẻ con trong khu dân cư nhà Mâu Văn đã ra sân chơi đùa náo nhiệt. Tạ Sùng tiễn cô đến cửa, nhìn cô vào nhà mới thôi. Đi đến cổng khu dân cư, sực nhớ tai nghe của cô vẫn đang ở trong túi đeo hông của mình, anh liền quay lại định trả cho cô.

Cửa sổ phòng cô đang mở, cô đang nói chuyện với Sở Lăng.

Sở Lăng hỏi cô định chuyển đi đâu? Mâu Văn bảo tớ dự tính hết rồi, tớ sẽ chuyển đến Vạn Liễu ở.

“Vạn Liễu?” Sở Lăng ngạc nhiên: “Nhà ở Vạn Liễu không rẻ đâu, cậu tìm được rồi à?”

“Tìm được rồi, không tốn tiền.” Mâu Văn nói đùa: “Sau này tớ cũng sẽ không tốn tiền đâu. Cậu đừng lo cho tớ.”

Hai chữ “dự tính” khiến lòng Tạ Sùng trĩu xuống, cô lao vào lòng anh là dự tính, cô hôn anh là dự tính, và tình yêu của cô cũng là dự tính. Tại sao trên đời này lại có những dự tính hèn mạt đến thế? Anh không trả tai nghe cho cô nữa, quay người bỏ đi.

Trước khi ngủ Mâu Văn gọi điện cho Tạ Sùng, bên anh ồn ào quá nên anh không nghe máy, chỉ gửi lại một tin nhắn bảo cô ngủ sớm đi.

Ngày hôm sau Mâu Văn không còn phải đi làm nữa, cô không cần phải chen chúc xe buýt đến cầu Bạch Thạch, cũng không cần phải thức trắng đêm rồi đón chuyến xe buýt sớm tinh mơ trở về, nhưng cô vẫn thức dậy lúc bảy giờ rưỡi sáng.

Cô tập một bài thể dục ở nhà, rồi tắm rửa, ăn hai quả trứng ốp la, uống một ly sữa, sau đó khoanh chân ngồi bên giường, đặt máy tính lên chiếc bàn nhỏ để vẽ bản thiết kế cho anh Chử.

Cứ thế cô chìm đắm vào công việc, đến bữa trưa cũng quên ăn, mãi đến tận bốn giờ chiều mới ngẩng đầu lên khỏi máy tính, cầm lấy điện thoại xem có cuộc gọi lỡ nào từ Tạ Sùng không. Không có.

Cô gọi cho Tạ Sùng hỏi xem anh có muốn đi ăn tối cùng không, Tạ Sùng không nghe máy. Mâu Văn quyết định ra hẻm sau kiếm cái gì đó ăn. Cô phải thích nghi với cuộc sống mới.

Lúc ăn xiên nhúng, bà chủ quán hỏi sao ngày thường mà lại đến sớm thế này, cô bảo cháu ra làm riêng rồi. Vốn chỉ là câu nói bâng quơ nhưng trong đầu cô bỗng lóe lên một tia sáng. Ăn xong cô về nhà ngay, mở máy tính lên và bắt đầu đăng bài trên khắp các diễn đàn và trang web – Kỹ sư, nhà thiết kế từ công ty hàng đầu cung cấp dịch vụ thiết kế giá trị cao cho bạn.

Cô đã nghĩ thông suốt hoàn toàn rồi, cô phải làm riêng. Cô sẽ không bao giờ quay lại làm thuê cho doanh nghiệp nữa.

Mâu Văn bỗng chốc như được lên dây cót, cô vốn rất giỏi học hỏi, một khi đã có mục tiêu rõ ràng là sẽ lập ra một kế hoạch chi tiết, bước tiếp theo nên làm gì, mục tiêu từng giai đoạn ra sao, tất cả nhanh chóng hình thành trong đầu cô.

Cô bận rộn mãi đến tận khuya, gọi điện cho Tạ Sùng anh vẫn không nghe máy.

Vì phải giúp Sở Lăng đóng gói hành lý nên cô không gọi cho Tạ Sùng nữa.

Đồ đạc của Sở Lăng không nhiều, chủ yếu là sách và rất ít quần áo. Mâu Văn đem tặng hết số bát đĩa hai đứa mua chung cho Sở Lăng, vì Sở Lăng dọn đến nhà mới bắt đầu cuộc sống chung nên rất cần những thứ này.

Sở Lăng hỏi cô vậy sau này cậu nấu cơm kiểu gì?

Mâu Văn suy nghĩ một chút rồi bảo: “Tớ sẽ có chỗ để nấu cơm mà.” Thấy Sở Lăng không hiểu, cuối cùng cô cũng nói ra: “Sở Lăng, tớ có bạn trai rồi.”

Sở Lăng suýt chút nữa thì hét toáng lên, túm lấy Mâu Văn bắt cô kể về người bạn trai đó. Mâu Văn nhất thời chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, Sở Lăng đòi xem ảnh, bảo ảnh thì chắc chắn phải có chứ? Mâu Văn lắc đầu: Không có.

Cô thề với Sở Lăng: Cô không hề nói dối, cô thực sự có một người bạn trai, xin Sở Lăng đừng lo lắng.

Cô còn bảo với Sở Lăng: Tớ có thể ở chỗ anh ấy. Tớ sẽ đối xử với anh ấy thật tốt, thật tốt để báo đáp ơn anh ấy đã cưu mang tớ.

Sở Lăng nghe ra có gì đó không ổn, liền đính chính: “Đây không phải là cưu mang, đây là một tình cảm đến từ hai phía. Mỗi người đều bỏ ra những thứ khác nhau, không thể vì anh ấy bỏ ra ngôi nhà mà coi đó là cưu mang cậu được. Như thế là không đúng đâu, Mâu Văn.”

Mâu Văn gật đầu: “Được, tớ sẽ đối xử với anh ấy thật tốt, chúng tớ sẽ cùng đóng góp những gì mình có để cùng nhau sống thật tốt.”

Mâu Văn đã nghĩ kỹ rồi: Cô sẽ đến ở căn nhà khác của Tạ Sùng, cô cần một không gian làm việc yên tĩnh, việc thuê nhà khác đã không còn đáp ứng được yêu cầu của cô nữa. Cô sẽ dành tất cả tình yêu của mình cho Tạ Sùng. Nếu sau này có tiền, cô cũng sẽ đưa cho anh một ít.

Sáng sớm hôm sau, cô giúp Sở Lăng chuyển nhà. Nhà của Sở Lăng ở Hồi Long Quan. Sở Lăng bảo các đồng nghiệp hầu như đều mua nhà quanh khu này, bọn họ cũng muốn mua ở đây, để tiện cho việc trang trí nên dứt khoát thuê luôn ở gần đây.

Mâu Văn rất thích căn nhà Sở Lăng thuê, nó nằm ở tầng thượng của một khu dân cư cũ. Anh A đặt một chiếc ghế nằm trên sân thượng, thỉnh thoảng họ có thể lên đây sưởi nắng và hóng gió.

Mâu Văn cũng lên đó hóng gió.

Cô nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió xuân dịu dàng m*n tr*n đôi gò má, thật dễ chịu.

“Cảm ơn cuộc đời đã đối xử tốt với tớ.” Sở Lăng nói: “Mỗi bước tiến của một con người bình thường, giản đơn trong thành phố này đều đáng được vỗ tay tán thưởng.”

Mâu Văn phối hợp cùng cô ấy: “Vỗ tay!”

Sở Lăng hơi ngượng: “Xin lỗi nhé, bệnh nghề nghiệp lại tái phát rồi.”

Bữa cơm đầu tiên tại nhà mới của Sở Lăng là do Mâu Văn làm bếp trưởng.

Sở Lăng muốn ăn đồ Hồ Nam, Mâu Văn bảo vậy thì cậu cứ đợi đấy, hôm nay tớ sẽ cho cậu nếm mùi dầu cay hương nồng, ăn cho sạch sành sanh mới thôi!

Cô bận rộn trong bếp, chiếc muỗng lớn trên tay cô xào nấu ra cả những tia lửa, nhanh chóng đã có sáu món mặn một món canh dọn lên. Họ uống chút rượu rồi hàn huyên rất lâu, mãi đến đêm khuya Mâu Văn mới về đến nhà.

Nửa chiếc giường của Sở Lăng giờ trống trải, một nửa căn nhà cũng trống vắng, lòng cô bỗng chốc thấy thật lạnh lẽo.

Cô đơn.

Hóa ra điều khó chịu đựng nhất của một người ở thành phố xa lạ chính là sự cô đơn. Cô lại gọi cho Tạ Sùng, lần này Tạ Sùng đã nghe máy.

Anh đã về đến nhà, giọng rất khàn: “Hôm nay đi xã giao, uống nhiều rượu quá.”

“Anh uống say rồi sao?” Mâu Văn hỏi.

“Say rồi.” Tạ Sùng đáp. Thực ra đầu óc anh rất tỉnh táo, hành động vững vàng, chút rượu đó thấm thía gì với anh.

“Em sang xem anh thế nào. Anh đợi em.” Mâu Văn nói xong liền cúp máy luôn.

Cô có thể tạm biệt sự cô đơn rồi, vì cô đã được gặp Tạ Sùng.

Tạ Sùng tựa người trên sofa, trông rất uể oải. Mâu Văn hỏi anh có muốn uống canh ngọt không? Anh lắc đầu, vỗ vỗ vào chỗ trống trên sofa bảo Mâu Văn ngồi xuống.

Mâu Văn lặng lẽ ngồi bên cạnh anh.

Tạ Sùng cứ nằm ngửa ở đó, mắt nhìn lên trần nhà, khiến giọng anh nghe cứ trầm trầm nghèn nghẹn.

“Bạn cùng phòng của em dọn đi rồi à?” Anh hỏi.

“Dọn đi rồi. Vừa dọn hôm nay xong.”

“Thế bao giờ thì hết hạn hợp đồng nhà?” Anh lại hỏi.

“Vẫn còn mấy ngày nữa.”

Tạ Sùng im lặng.

Sự im lặng này thật đáng sợ, bạn chẳng thể biết điều gì sẽ xảy đến tiếp theo, là tốt hay là xấu.

Mâu Văn cũng tựa ở đó, chìm đắm trong nỗi cô đơn vừa nãy. Cô nghĩ: Nếu Tạ Sùng nói chúng ta chia tay đi, thì cô sẽ hoàn toàn cô đơn mất. Cô cảm giác anh sẽ nói lời chia tay, chẳng hiểu sao kể từ khi gặp lại anh, cô không còn cảm nhận được chút nhiệt tình nào từ anh nữa. Cô thấy sớm muộn gì họ cũng sẽ chia tay thôi.

Tạ Sùng quay mặt lại, lặng yên nhìn Mâu Văn. Cô đúng là một người lạc quan, dù đối mặt với khó khăn lớn nhường này vẫn luôn thấy cuộc đời để lại cho mình một đường lui.

“Em nghĩ tình yêu đơn phương có thể kéo dài bao lâu?” Tạ Sùng hỏi.

“Em không biết.” Mâu Văn đáp.

“Em có để ý việc kết hôn với một người không yêu em không?” Tạ Sùng cũng chẳng rõ câu hỏi này rốt cuộc là đang hỏi ai, nhưng anh đã thốt ra lời đó.

“Nếu người đó là anh, thì mọi chuyện đều không thành vấn đề.” Mâu Văn nói.

Cô thực sự rất yêu Tạ Sùng.

Cô cảm thấy tình yêu cô dành cho anh vừa mang theo sự toàn tâm toàn ý của thiếu nữ, vừa mang theo những kỳ vọng về cuộc sống của một người trưởng thành. Tình yêu của cô dành cho anh là một sự vẹn tròn. Đó là sự hòa quyện hoàn hảo giữa chủ nghĩa lãng mạn và chủ nghĩa hiện thực.

Tạ Sùng vẫn luôn nhìn cô, thấy khóe mắt cô hơi ươn ướt. Dường như cô đang lo lắng điều gì đó, lo rằng mình không có nơi để ở, lo rằng thứ mình có được chưa đủ nhiều. Ít nhất Tạ Sùng đã nghĩ như thế.

Tạ Sùng thở hắt một hơi thật sâu và dài, rồi bảo: “Mâu Văn, chúng ta kết hôn đi.”

Mâu Văn tưởng mình nghe lầm, kinh ngạc nhìn anh.

“Đúng vậy, chúng ta kết hôn đi.” Tạ Sùng lặp lại: “Không cần phải đi đường vòng nữa, kết hôn thôi.”

Trái tim Mâu Văn đập loạn nhịp, cô cảm thấy tình yêu dành cho Tạ Sùng đang tăng lên theo cấp số nhân, cuối cùng bùng nổ trong lòng cô, khiến cả thế giới như chao đảo. Nước mắt cô trong phút chốc tuôn rơi, cô chẳng còn chút lo âu nào nữa, bất chấp tất cả mà lao đến ôm chặt lấy Tạ Sùng, nghẹn ngào nói: “Tạ Sùng, hiện tại em chỉ muốn có một mái nhà, dù chỉ bé nhỏ như vỏ ốc sên cũng được. Tạ Sùng, em cần một nơi để che mưa chắn gió…”

Cô đã móc hết ruột gan ra cho anh thấy rồi.

Tấm chân tình đó thực sự không hề phức tạp hay bẩn thỉu như anh nghĩ, dù nó có chút tì vết nhưng tình yêu dành cho anh chân thực đến thế. Đây là lần đầu tiên trong đời cô yêu một người mà!

Tạ Sùng lại tỏ ra rất bình tĩnh, anh vỗ vỗ vai cô, bảo: “Anh muốn uống canh ngọt rồi.”

Năm ngày sau, Mâu Văn nhận được sổ hộ khẩu. Ban đầu Cát Vân Thanh nhất quyết không gửi cho cô vì sợ cô bị lừa, Mâu Văn hỏi bà: “Mẹ, mẹ nói con nghe, từ nhỏ đến lớn có bao giờ con hồ đồ trong những chuyện lớn chưa ạ? Đây chính là người đã gửi đồ ăn cho con dịp Tết đấy ạ. Anh ấy là người tốt.”

Cát Vân Thanh muốn gặp Tạ Sùng, Mâu Văn bảo chúng con sẽ về thăm mẹ. Mẹ sẽ sớm được gặp anh ấy thôi.

Ngày 29 tháng 03 năm 2012, Mâu Văn và Tạ Sùng đã đăng ký kết hôn tại Cục Dân chính quận Hải Điến. Vào ngày cuối cùng của hợp đồng thuê nhà, Mâu Văn đã dọn đến nhà Tạ Sùng.

Cô chẳng có mấy hành lý.

Khi đến thành phố này cô vốn dĩ chỉ có một mình, món hành lý quan trọng duy nhất cô mang theo chính là bản thân.

Giờ đây cô đứng giữa phòng khách nhà Tạ Sùng, chẳng biết nên đi đâu hay làm gì tiếp theo. Cô cứ thế đứng nhìn Tạ Sùng, nhìn người mà mình hết lòng hết dạ yêu thương.

Tạ Sùng thấy cô ngượng nghịu, liền bảo: “Đi tắm đi.”


Tiểu Tiên Nữ: Tiếp theo cùng đón chờ cuộc sống hôn nhân của cô Mâu và anh Tạ nhé~ Giờ này mình vẫn đang tăng ca, biết hôm nay họ kết hôn nên mình đã trốn việc =)))))) 

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.