Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 29: Họ:Nghi hoặc và hạnh phúc




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Tiền Tụng không để Tạ Sùng về nhà.

Anh ta cố tình ngồi lì ngay cửa phòng bao ăn vạ: “Cậu muốn đi cũng được, bước qua xác tôi đây này!”

Tạ Sùng trợn mắt khinh bỉ, định lách qua một bên nhưng anh ta đã nhanh tay ôm chặt lấy chân Tạ Sùng, sống chết không buông.

“Cậu nói đi!” Tiền Tụng vừa định mở miệng thì bị Tạ Sùng quát: “Câm mồm.”

Tiền Tụng lập tức ngoan ngoãn im bặt, lủi thủi đi theo Tạ Sùng ra ngoài. Ra đến phố, Tạ Sùng vừa mặc áo khoác vừa nói: “Đã thỏa thuận rồi, chuyện tôi kết hôn không được nói với bất kỳ ai, nếu cậu hé răng nửa lời tôi sẽ tuyệt giao với cậu.”

Tạ Sùng ghét nhất là trở thành tâm điểm của những lời bàn tán.

Đám người kia ít nhiều đều có thói xấu: Xem thường người khác qua vẻ bề ngoài. Nếu biết hoàn cảnh của Mâu Văn, chẳng biết họ sẽ thêu dệt ra những lời khó nghe đến mức nào, anh cực kỳ ghét điều đó.

“Thế sau này cậu cũng không định công khai à?” Tiền Tụng nói: “Hôm nay tụ tập, sáu giờ bắt đầu ăn mà sáu rưỡi cậu đã đòi về, người ta chắc chắn sẽ hỏi đấy.”

“Cậu cứ bảo họ là nhà tôi có việc.”

“Việc gì mới được chứ?”

“Bảo là con gà mái già tôi nuôi chết rồi.” Tạ Sùng thản nhiên nói.

Tiền Tụng trợn mắt: “Chẳng ai tin đâu.”

“Thế là được rồi còn gì? Cậu cứ bảo là không biết, có việc gì thì để họ hỏi thẳng tôi.”

Tạ Sùng chỉ muốn về nhà thật nhanh, bất kể Tiền Tụng nói gì anh cũng không hề có ý định đổi ý. Cuộc hôn nhân này của Tạ Sùng cũng khiến Tiền Tụng một phen hú vía. Mới hôm trước anh còn tuyên bố muốn tự tại độc hành giữa đất trời, hôm sau đã có bạn gái.

Anh thông báo mình có bạn gái vào đúng cái ngày trước khi họ chuẩn bị đi du lịch. Hai người vốn đã hẹn nhau đi dạo một vòng trong nước rồi ra nước ngoài, đi chơi cho hết cái Tết này.

Vào ngày trước khi xuất phát, hai người đang ở nhà Tạ Sùng. Tạ Sùng đến bưu điện lấy một bưu phẩm, sau khi về liền mở ra trước mặt anh ta. Trong bưu phẩm toàn là đồ ăn, Tiền Tụng nhìn thấy gói kẹo sữa kia liền kích động chỉ tay: “Đây… đây là kẹo sữa mà cậu không cho tôi ăn đây mà!”

Anh ta nhào tới định cướp lấy, Tạ Sùng ôm thùng hàng chạy tót vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại, nhốt anh ta ở ngoài.

Anh ta ở ngoài đập cửa mắng Tạ Sùng ăn mảnh, Tạ Sùng ở trong không một tiếng động. Rất lâu sau anh mới bước ra từ bên trong với vẻ mặt nghiêm túc, nói với Tiền Tụng rằng anh đã có bạn gái.

Tiền Tụng há hốc mồm trông như tên ngốc, “Hả? Bạn gái gì? Với ai? Cô nào? Cậu đừng có mà bị tài khoản ảo nào lừa đấy nhé? Chuyện này là sao? Cậu nói rõ cho tôi nghe!”

Tạ Sùng nhớ rõ mồn một mọi chuyện ngày hôm đó. Ban đầu anh cứ ngỡ đó chỉ là một thùng đồ ăn, cho đến khi nhìn thấy tấm thiệp bên trong. Mâu Văn viết, “Em nhớ anh lắm, chúng mình có thể bên nhau được không?”

Tạ Sùng đi gần nửa đời người chưa từng thấy lời tỏ tình nào nồng nhiệt đến thế. Anh không tài nào diễn tả chính xác cảm xúc của mình lúc bấy giờ: trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khoảnh khắc ấy anh thậm chí chẳng buồn bận tâm nội dung tấm thiệp là thật hay giả. Không, anh tin đó là thật, Mâu Văn đã viết những dòng chữ ấy bằng cả tấm lòng. Cô thật sự đang nhớ anh.

Đoạn anh đỏ mặt. Anh nhớ lại hai lần Mâu Văn chủ động hôn mình.

Anh không thể từ chối được.

Tiền Tụng vẫn đang gõ cửa bên ngoài, muốn cướp kẹo sữa của anh: Không có cửa!

Tạ Sùng cất gói kẹo vào két sắt rồi mới đẩy cửa đi ra. Anh không muốn lừa Tiền Tụng, Tiền Tụng là người bạn duy nhất của anh. Anh nói: “Tôi đang yêu, tôi có bạn gái rồi.”

Tiền Tụng kinh ngạc đến rớt cả hàm. Nhưng điều khiến anh ta sốc hơn là: Một ngày sau Tết, Tạ Sùng đột ngột thông báo anh sắp kết hôn. Tiền Tụng thốt lên: “Người anh em, không phải cậu làm bụng ai đó to ra đấy chứ? Mà không đúng, cậu đâu phải loại người đó.” Tạ Sùng cũng chẳng thèm giải thích. Tiền Tụng cứ đinh ninh anh đang nói đùa.

Sáng hôm trước, Tạ Sùng gửi cho anh ta một tin nhắn: “Tôi lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi.”

Tiền Tụng nhìn tin nhắn mà thốt lên cả chục câu “Á đù” cũng không tin nổi đây là sự thật. Anh ta gọi điện kiểm chứng, Tạ Sùng nói là thật.

Cứ như vậy, người bạn thân nhất của anh ta đã kết hôn.

Tiền Tụng hoàn toàn trở thành “cô hồn dã quỷ”. Anh ta muốn Tạ Sùng ở lại chơi thêm lát nữa, Tạ Sùng lại bảo: “Cậu cũng lo mà yêu đương rồi kết hôn đi, ngày nào cũng rượu chè thì có gì hay ho chứ?”

Tạ Sùng không thích uống rượu, cũng chẳng mặn mà tụ tập. Đám người này toàn là bạn bè xã giao, lúc cần đến thì chạy nhanh hơn bất cứ ai. Đúng chất một chốn danh lợi phù hoa.

Gia đình thì lại khác.

Cái việc “tạo” một mái nhà như lời bà nội nói, anh còn chưa kịp tốn tâm sức gì thì đã có rồi. Sáng sớm có một người vui vẻ bận rộn trong bếp, vừa thấy anh là đôi mắt đã cười cong tít, thú vị hơn nhiều so với cái tiệc rượu mù mịt khói thuốc này!

Tiền Tụng giận Tạ Sùng thật rồi.

Anh ta chưa bao giờ thật sự giận Tạ Sùng, nhưng lần này thì có. Hai người quen biết nhau từ nhỏ, cùng nhau cởi truồng nghịch bùn trong ngõ nhỏ, cùng đi học cưỡi ngựa, cùng bị thầy giáo đuổi xuống cuối lớp phạt đứng… Việc duy nhất trong đời Tạ Sùng mà anh ta không biết chính là “người vợ” trong miệng anh.

Đúng vậy, Tạ Sùng nói: “Vợ tôi đang đợi tôi!”

Tiền Tụng cảm thấy Tạ Sùng bị lừa rồi.

Anh ta khăng khăng cho rằng Tạ Sùng đã vướng vào một vụ “lừa tình đoạt tiền”, nếu không thì một người đầu óc linh hoạt như Tạ Sùng sao lại đột ngột kết hôn như thế? Hơn nữa cô gái đó Tiền Tụng còn chưa từng gặp mặt bao giờ.

Tiền Tụng nghe nói cô đến từ một thành phố nhỏ cấp bốn, nghe nói cô rất thông minh, nhờ thành tích học tập tốt mà đỗ vào chuyên ngành mũi nhọn của trường danh tiếng, nghe nói cô là thực tập sinh của nhà thiết kế lúc Tạ Sùng sửa nhà… Cô tốt nghiệp chưa đầy một năm đã gả cho Tạ Sùng, từ phòng trọ chuyển đến Vạn Liễu, một bước lên tiên, sống cuộc đời mà người bình thường có nỗ lực cả đời cũng chưa chắc có được.

Chẳng trách người ngoài, ngay cả Tiền Tụng cũng không thể chấp nhận nổi chuyện này.

“Tôi với cậu là bạn thân nên tôi mới phải khuyên cậu một câu: cậu phải giữ cho mình một đường lui. Tiền bạc thì giữ cho kỹ, đừng để đến lúc tiền mất tật mang. Xã hội này thiếu gì kẻ lừa đảo?” Tiền Tụng đứng bên lề đường gào lên với Tạ Sùng: “Cậu thông minh thế kia, sao chuyện này lại không nghĩ thông suốt chứ?”

Tạ Sùng nheo mắt nhìn Tiền Tụng.

Anh cũng giận Tiền Tụng rồi.

Anh biết người khác sẽ nhìn nhận cuộc hôn nhân của mình thế nào, nhìn nhận Mâu Văn ra sao, nhưng không ngờ ngay cả Tiền Tụng cũng nghĩ như vậy.

“Cậu có biết mình đang nói gì không? Chúng ta làm bạn bao nhiêu năm nay, trong mắt cậu tôi là người u mê như thế sao?” Tạ Sùng bình thản hỏi Tiền Tụng.

“Cậu tỉnh táo mà lại đi kết hôn chớp nhoáng với một kẻ lừa đảo à?”

“Cậu câm miệng cho tôi! Mẹ! Tiền Tụng, cậu nói lời này mà nghe được à?” Tạ Sùng thật sự muốn đấm cho Tiền Tụng một cái, cho rụng hết hàm răng trắng nhởn kia đi! Anh nén giận xoay người bỏ đi, Tiền Tụng lại đuổi theo nói: “Sẽ có lúc cậu phải khóc thôi! Tôi cứ để lời này ở đây đấy!”

Tạ Sùng đột ngột quay người chỉ vào mặt Tiền Tụng, gương mặt anh đầy hằn học, Tiền Tụng mà nói thêm câu nữa chắc chắn anh sẽ tẩn cho một trận. Ngón tay anh chỉ thẳng vào mặt đối phương, cuối cùng gằn giọng: “Sau này cậu đừng có đến nhà tôi nữa. Cậu nói đúng rồi đấy, tôi bị người ta lừa thật đấy, và tôi cam tâm tình nguyện! Đó là nhà của cô ấy rồi! Cậu đừng có đến nữa!”

Tạ Sùng nói xong liền quay đầu bỏ đi. Anh lên xe, thấy Tiền Tụng nhặt một hòn đá định ném xe mình nhưng ném chệch, rồi đứng đó hậm hực một mình.

Tạ Sùng chẳng muốn nói chuyện với anh ta nữa.

Anh kết hôn với Mâu Văn, không mong chờ sự chúc phúc của bất kỳ ai, cũng không muốn thổ lộ sự thật với ai trừ Tiền Tụng. Anh cần sự chúc phúc của Tiền Tụng vì đó là người bạn duy nhất của anh. Thế nhưng Tiền Tụng lại dùng ánh mắt đó để nhìn nhận cuộc hôn nhân của anh, dù biết là Tiền Tụng muốn tốt cho mình, nhưng trong lòng anh vẫn không khỏi thất vọng tột cùng.

Lúc bước vào nhà, anh thấy trên thảm chùi chân ở lối vào đặt hai đôi dép lê mới tinh. Một đôi in hình bé gái tóc búi củ tỏi màu cam, một đôi in hình bé trai tóc húi cua màu xanh. Thẩm mỹ kiểu gì thế không biết! Tạ Sùng nói thầm trong lòng, nhưng vẫn miễn cưỡng xỏ vào.

Anh thấy trong phòng khách có thêm ba cái giá hoa và hơn mười chậu hoa mới. Những bông hoa xinh đẹp được bày biện so le trên giá, khẽ đung đưa trong buổi hoàng hôn cuối xuân như thể đang chào đón anh. Gió thổi qua, đưa hương hoa đến trước mặt. Anh khịt mũi, cũng được, không nồng nặc mà rất thanh tao, anh không thấy bài xích, thậm chí có chút thích.

Nghe thấy tiếng động trong bếp, anh liền bước tới. Vừa đẩy cửa ra đã ngửi thấy một mùi hương đậm đà, Mâu Văn đang xào cốt lẩu. Trên bàn bếp cạnh cô bày biện hơn mười đĩa thịt và rau được xếp rất tinh tế. Những chiếc đĩa đó hoặc là nền đỏ, hoặc là viền đỏ, tạo thành một bộ tông đỏ rực rỡ.

Anh nhẹ nhàng đóng cửa bếp lại rồi đi về phía phòng ngủ.

Anh thấy trên giường mình đã trải bộ chăn ga gối đệm thêu rồng phượng màu đỏ. Nhà của Tạ Sùng gần như chưa bao giờ xuất hiện màu đỏ, anh cảm thấy hầu hết các sắc đỏ trên đời đều dung tục, mà anh thì không thích những thứ dung tục. Thế nhưng giường của anh giờ lại rực một màu đỏ thắm, anh ngồi xuống cạnh giường, đưa tay sờ thử. Tươi mới.

Giờ đây, chân anh đang đi dép đôi, ngoài ban công là những nhành hoa mới, trên giường là hai chiếc gối đặt cạnh nhau, còn trong bếp là một người phụ nữ đang bận rộn.

Đây chính là gia đình đó!

Nghe thấy Mâu Văn bưng đồ ra, anh liền bước ra khỏi phòng ngủ. Mâu Văn nghe tiếng động quay đầu lại, vừa thấy anh đã vui vẻ nói: “Anh về sao chẳng nghe tiếng động gì thế?”

“Anh gọi em tám câu rồi mà em có nghe thấy đâu.” Tạ Sùng nói dối không chớp mắt.

Mâu Văn cười he he, rồi khoe khoang nồi cốt lẩu mình tự tay xào: “Cái này là em học của bạn người Tứ Xuyên đấy! Ngon lắm luôn! Lát nữa anh phải ăn nhiều vào nhé! Vốn dĩ em định làm tám món một canh, nhưng vì em về hơi muộn, sợ không kịp nên quyết định ăn lẩu cho nhanh.”

“Nhưng em còn chẳng hỏi xem anh có về ăn cơm không.” Tạ Sùng nói: “Lỡ như anh không về thì chẳng phải em làm công cốc sao?”

“Anh không về thì một mình em vẫn ăn được mà, sao lại tính là công cốc?” Đoạn cô lại nói thêm: “Vả lại em biết chắc anh sẽ về mà, không về nhà ăn cơm thì anh còn đi đâu ăn được nữa chứ?”

Tạ Sùng nhếch môi, bắt chước điệu bộ của cô, cười he he.

Nồi lẩu Mâu Văn xào thơm thật sự.

Hai người vừa uống Coca chai thủy tinh mát lạnh tê người, vừa ăn lẩu, cảm giác mãn nguyện không gì bằng.

Tạ Sùng hỏi Mâu Văn đống hoa đó làm sao mang về được? Mâu Văn nói vì em mua nhiều nên ông chủ có xe giao tận nhà luôn. Cả đời cô chưa bao giờ mua hoa xông xênh như vậy, đống hoa đó tính ra cũng hết gần hai nghìn tệ đấy!

“Mau khen em đi.” Mâu Văn khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đầy tự hào.

“Em đúng là… biết tiết kiệm thật đấy.” Tạ Sùng nói.

Ăn cơm xong, hai người ngồi xổm ngoài ban công chăm sóc hoa cỏ.

Mâu Văn mua một ít dụng cụ nhỏ, lúc này đang đeo găng tay tự trộn đất trồng hoa. Tạ Sùng thấy vậy hơi lo lắng: “Em không định trồng rau ngoài ban công đấy chứ?”

Anh nghe nói có rất nhiều người thích trồng rau trong nhà, nào là dưa chuột, cà chua, khoai tây…

“Ý kiến hay đấy, lại còn là rau sạch hữu cơ…”

Mâu Văn chưa nói dứt lời đã bị Tạ Sùng bấu nhẹ vào má: “Em trồng thử xem!”

Mâu Văn thầm nghĩ anh cũng có biết loại nào với loại nào đâu, đợi nó lớn lên rồi anh cũng chẳng nỡ nhổ đi. Lo lắng của Tạ Sùng là đúng đấy, cô đã mua một cây cà chua giống, đang đặt trong chậu hoa ở góc khuất rồi. Nhưng cô không nói. Từ nhỏ cô đã thế: cứ lẳng lặng “làm việc xấu”, bị phát hiện thì tính sau.

Cô ngồi xổm ở đó, hai tay ôm lấy bắp chân, mặt dán vào đầu gối, nhìn Tạ Sùng cũng đang ngồi với tư thế y hệt: “Tạ Sùng, anh có thích ngôi nhà của hôm nay không? Nó khác hẳn hôm qua nhỉ.”

Tạ Sùng thành thật đáp: “Thích.”

Mâu Văn ôm gối, nhích dần về phía anh như một chú chim cánh cụt con, rồi tựa đầu lên vai anh. Anh cúi xuống nhìn cô, gió đêm thổi qua làm những sợi tóc mai của cô khẽ lay động.

Bất kể sau này có gặp phải những biến cố kỳ lạ thế nào đi chăng nữa, thì ngay lúc này, ngay giờ phút này, cô chân thực đến lạ lùng.

“Tối nay chúng ta làm thêm một lần nữa không?” Mâu Văn bỗng nhiên hỏi: “Chúng ta có nên làm thường xuyên không nhỉ?”

Tạ Sùng kinh ngạc nhìn cô, cô thật sự lúc nào cũng thẳng thắn như vậy! Mọi lời nói ra từ miệng cô chẳng bao giờ biết vòng vo là gì!

Cô thật sự đã đến.

Tạ Sùng tắm rửa xong nằm trên giường, đang lơ đãng lật giở mấy tờ tạp chí thì thấy cửa mở, một cái đầu thò vào.

“Em tới đây~” Cô nói rồi đẩy cửa bước vào, lao tới ôm chầm lấy anh.

Tạ Sùng suýt chút nữa bị cô đè cho nôn cả ra, thốt lên một tiếng “Phụt”.

Mâu Văn chống tay nhìn anh, ghé sát mặt mình lại gần, chóp mũi cọ nhẹ vào mũi anh.

Cô gái Nha Khắc Thạch thật đáng yêu, đáng yêu như một chú cừu con với hàng mi dài. Lòng bàn tay Tạ Sùng áp vào sau gáy cô, rướn người lên hôn cô.

Cánh môi khẽ chạm rồi tách ra nhìn cô; sau đó lại chạm tiếp, rồi lại rời đi. Cô ngước mắt nhìn gương mặt đang kề sát của anh, tinh nghịch thè lưỡi một cái, anh l**m nhẹ lên đầu lưỡi cô rồi khẽ ngậm lấy.

Anh lật người, đè cô xuống dưới thân.

Cô nắm lấy tay anh, để anh chậm rãi đi theo mình, ánh mắt dần trở nên mê đắm, cuối cùng nhắm nghiền lại.

Khi nhắm mắt lại, mọi cảm nhận lại càng thêm rõ rệt.

Tạ Sùng dịu dàng biết bao, bàn tay anh chậm rãi di chuyển, lượn lờ nơi mép quần, đầu ngón tay khẽ chạm vào làn da cô rồi từ từ lách vào bên trong.

Mâu Văn theo bản năng trở nên căng thẳng, nhưng anh lại hôn cô.

Đầu ngón tay khẽ di chuyển, như dính phải những giọt nước, trơn trượt vô cùng. Không nhịn được mà m*n tr*n một chút, cô liền “ưm” lên một tiếng rồi khép chặt chân lại.

“Mở ra.” Anh nói: “Mở ra đi Mâu Văn. Em đừng sợ anh.”

Sao Mâu Văn lại sợ anh được chứ? Anh là Tạ Sùng mà. Cô chậm rãi mở ra, cảm nhận được ngón tay anh chạm vào khe khẽ, rồi lại trượt vào trong.

Hơi thở của Tạ Sùng trở nên nặng nề.

Ngón tay đang khám phá vùng lãnh địa anh chưa từng đặt chân tới, mỗi một nếp gấp, mỗi một rãnh sâu đều tràn đầy sự kỳ diệu. Anh lách vào, cô sẽ thốt lên một tiếng nức nở.

Rút ra rồi lại tiến vào, tựa như khơi một dòng kênh, có tiếng nước róc rách tuôn trào. Mắt anh dán chặt vào gương mặt Mâu Văn, trông cô có vẻ rất trống trải, hé môi chờ đợi anh.

Anh đột ngột đẩy nhanh tốc độ ở tay, cúi người xuống chặn lại tiếng nức nở của cô. Mâu Văn uốn cong người trên giường, cô cảm thấy mọi thứ đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát, cơ thể hoàn toàn không nghe theo ý mình nữa.

Không biết Tạ Sùng đã chạm vào đâu, cô dùng sức đẩy anh ra, thét lên một tiếng. Nhưng Tạ Sùng chưa dừng lại. Dường như anh đã hiểu ra điều gì đó, anh biết chỗ đó là điểm khác biệt, không ngừng tấn công vào nơi ấy.

Cho đến khi Mâu Văn đờ người ra rồi đổ gục xuống giường, anh mới chậm rãi rút ngón tay ra.

Mâu Văn nắm lấy cổ tay anh, khẩn thiết cầu xin anh: “Tạ Sùng, Tạ Sùng.”

Tạ Sùng ghé sát môi cô hỏi: “Sao thế?”

“Tạ Sùng…”

Tạ Sùng dùng hai tay nâng mặt cô lên, bắt cô phải nhìn vào mắt mình, rồi từ từ tiến vào: “Thế này phải không? Mâu Văn, phải không?”

Mâu Văn đón nhận anh, chậm rãi gật đầu.

Cô cảm nhận được anh, cảm nhận anh đang khảm sâu vào cơ thể mình một cách trọn vẹn.

Nhắm mắt lại, đầu cô lún sâu vào chiếc gối đỏ thắm, mái tóc đen xõa tung trên gối như một đóa hoa kiều diễm đang nở rộ.

Cô không biết mệt, anh cũng không biết mệt, họ cứ thế quấn lấy nhau cho đến tận đêm khuya. Mâu Văn định đi tắm nhưng cánh tay anh đã vắt ngang qua vai cô, khiến cô không tài nào nhúc nhích nổi.

Mâu Văn thử nhấc tay anh ra nhưng không thể, quay đầu nhìn lại thì thấy anh đã ngủ say rồi. Thế nhưng khóe miệng anh lại hơi nhếch lên, Mâu Văn tưởng mình nhìn lầm, nhìn kỹ lại thì thấy anh đã trở lại vẻ bình thường như mọi khi.

Vài ngày sau, họ ngồi trò chuyện trên sofa.

Lúc này họ đã thân thiết với nhau hơn trước rất nhiều, Mâu Văn tựa vào sofa, chân gác lên đùi anh.

Mâu Văn hỏi Tạ Sùng có nhiều bạn bè không? Cô muốn hiểu thêm về anh. Tạ Sùng vẫn còn đang giận Tiền Tụng, cứ nghĩ đến Tiền Tụng là anh lại bực mình nên bảo: “Anh không có bạn bè gì hết.”

“Anh thấy chúng ta có cần mời bạn bè của anh đến nhà ăn cơm một bữa không?” Mâu Văn hỏi: “Em sợ nhỡ sau này họ đột nhiên đến nhà, nhìn thấy em lại giật mình.”

“Không cần mời, cũng chẳng có ai đến nhà đâu. Anh cũng không có bạn.” Tạ Sùng nói: “Nếu em có bạn bè muốn mời về nhà thì cứ tự nhiên.”

“Em thì có bạn thật.” Mâu Văn suy nghĩ một chút rồi nói: “Nhưng chúng ta có thể đi ăn ở ngoài.”

Tạ Sùng không hứng thú với chủ đề này.

Anh là một người cực kỳ lạnh lùng, cũng chẳng mặn mà với những cuộc giao thiệp vô bổ. Trong lòng anh, cuộc sống là cuộc sống, công việc là công việc. Thật trùng hợp, Mâu Văn cũng nghĩ y như vậy.

Cô không muốn người ta biết mình kết hôn nhanh đến thế, cũng không muốn người ta biết cô gả cho một người Bắc Kinh rất giàu có. Cô cảm thấy điều đó dường như sẽ chuốc lấy những lời dị nghị, cô không muốn họ nhìn mình bằng ánh mắt khác lạ.

Cô cũng muốn cuộc sống ra cuộc sống, công việc ra công việc.

Tạ Sùng nhận ra tâm tư của cô, anh khẽ mở mắt nhìn Mâu Văn. Cô chẳng biết đang nghĩ gì mà vẻ mặt trông rất nghiêm túc.

“Sau này chúng ta đều ăn cơm ở nhà có được không?” Mâu Văn nói: “Em sẽ nấu thật nhiều món ngon, chỉ cần có thời gian là em sẽ nấu cơm ở nhà.”

“Nấu cơm ở nhà vừa tiết kiệm lại vừa ngon.” Tạ Sùng nói trúng tim đen: “Em định tiết kiệm tiền để làm gì?”

“Em cũng chưa biết nữa.” Mâu Văn nói: “Thứ lỗi cho em vì chưa từng sống những ngày không phải lo nghĩ về tiền bạc thế này, anh đợi em thích nghi dần đã nhé!” Nói xong cô quay người nằm dài lên đùi Tạ Sùng: “Đợi em thích nghi xong rồi, em mới nghĩ xem chỗ tiền dư ra sẽ dùng làm gì.”

Tạ Sùng cúi đầu nhìn “Tỳ Hưu Nhỏ” này, rồi lại nằm vật ra.

Tiền Tụng nói cuộc hôn nhân của anh là một vụ “lừa tình đoạt tiền” dài hạn, nhưng có ai lại thật sự lấy chính mình ra làm mồi nhử như thế không?

“Với điều kiện như cậu, người ta lấy thân làm mồi thì có lỗ không? Khắp cái Bắc Kinh này cô ta còn tìm được ai như cậu nữa không?” Tiền Tụng nói năng bộp chộp đầy lý lẽ.

“Đừng nói nữa.” Tạ Sùng bảo anh ta câm miệng, anh không muốn nghe thêm điều gì nữa.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.