Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 34: Quê nhà:Xốc nổi và lươn lẹo




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Năm Tạ Sùng hai mươi tuổi từng muốn làm du khách ba lô*, nơi đầu tiên anh mơ ước xách ba lô lên và đi chính là Mông Cổ. Ngay trước ngày xuất phát, Tiền Tụng gặp tai nạn giao thông bị chấn động não, chuyến đi đành phải hủy bỏ.

*Du khách ba lô (hay còn gọi là khách du lịch bụi/phượt) là những người đi du lịch tự túc, độc lập, thường mang theo hành lý gọn nhẹ trong một chiếc ba lô lớn.

Du khách ba lô không hoàn thành được, Ulaanbaatar* cũng chẳng đi được. Về sau anh đã đặt chân đến vô số nơi, bèn quăng luôn chuyện đi Mông Cổ ra sau đầu.

*Thủ đô của Mông Cổ

Ngày hôm nay, anh lại tìm được cảm giác của một du khách ba lô năm nào.

Chiếc xe họ lái vào khu chăn nuôi là xe của Mâu Đức Xương.

Nguyên văn lời của Mâu Đức Xương là: “Xe của con rất tốt, rất lớn, nhưng chiếc xe nhỏ của bố mới quen thuộc với thảo nguyên. Lỡ như con lái không quen tay chỗ nào đó làm va quệt gầm xe, sửa chữa sẽ rất tốn tiền đấy.”

Tạ Sùng đã đón nhận lòng tốt của Mâu Đức Xương.

Trên xe của họ chất rất nhiều rượu, thuốc lá, trái cây, rau xanh và đồ ăn vặt. Mâu Văn ngồi ở hàng ghế sau, suốt dọc đường không ngừng ăn uống.

Từ đằng xa đã nhìn thấy những làn khói bếp.

Mâu Đức Xương giới thiệu cho Tạ Sùng: “Nơi đó chính là khu chăn nuôi rồi. Ngày nay những khu chăn nuôi thế này không còn dễ gặp nữa, phần lớn họ đã định cư ở các gacha rồi. Dân chăn nuôi còn chịu dựng nhà bạt Mông Cổ đuổi theo nguồn nước bãi cỏ ngày một ít đi.” Nói xong ông thở dài một tiếng: “Dân chăn nuôi già thì không rời bỏ được thảo nguyên, nhưng người trẻ tuổi lại thích sự ổn định.”

Từ thuở nhỏ, tình cảm của Mâu Văn đối với khu chăn nuôi đã rất phức tạp.

Cô thích đến khu chăn nuôi chơi, ở khu chăn nuôi có rất nhiều ngựa, bò, cừu, lạc đà, những ngày ở khu chăn nuôi cô lúc nào cũng bận rộn. Sinh kế của người lớn chính là trò chơi của cô. Cô thích chăn cừu, vắt sữa bò, thích dắt lạc đà đi uống nước. Trong mắt cô, đó đều là trò chơi đồ hàng. Thế nhưng cô cứ ở khu chăn nuôi quá ba ngày là sẽ bị ốm, do không được ăn đủ lượng trái cây rau xanh, môi cô bắt đầu nứt nẻ bong da, rồi bắt đầu chảy máu cam. Những lúc ấy cô lại nhớ nhà.

Làn khói bếp mỗi lúc một gần, những ngôi nhà bạt Mông Cổ đã hiện ra trước mắt.

Chúng đứng sừng sững giữa đất trời, bao quanh bởi những hàng rào rất lớn, bây giờ là ban ngày nên chuồng cừu trống rỗng. Ồ không đúng, vẫn còn ba con cừu non đang bị buộc vào hàng rào, trên cổ thắt dây đỏ, đang kêu be be.

Lại có một hàng người đứng xếp hàng chỉnh tề.

Tạ Sùng hỏi Mâu Đức Xương: “Chú đầu tiên da đen đen tên là gì ạ? Cô thứ hai có má lúm đồng tiền bên trái tên là gì ạ?…” Anh sợ mình không nhớ được sẽ làm người ta giận. Mâu Đức Xương lại cười bảo: “Cứ gọi đại đi, dù sao buổi tối uống say vào là gọi loạn hết lên ấy mà.”

Mâu Văn đã chạy tót qua ôm mấy con cừu non rồi.

Cô ôm lấy cổ cừu non, bắt chước tiếng kêu be be của chúng, giải cứu chúng ra khỏi hàng rào, dây vừa buông một cái, cừu non ngỡ mình đã được tự do, chú cừu trắng muốt như đám mây kia liền chạy nhảy loạng choạng ra xa.

Mâu Văn đuổi theo phía sau, bỏ mặc nghi thức chào đón dài dòng ở lại sau lưng.

Nơi đó chắc chắn đang ca múa tưng bừng, dâng khăn ha-đa*, tiếp đó kéo người vào trong nhà bạt uống trà sữa, nhấm nháp gạo rang, thịt bò khô rồi trò chuyện.

*Khăn ha-đa: Dệt bằng tơ lụa của người Tạng và một số người Mông Cổ ở Trung Quốc, dùng để tặng nhau khi gặp mặt, tỏ ý kính trọng và chúc mừng, cũng dùng trong các buổi lễ tế thần.

Lúc Mâu Văn ôm cừu non quay lại, Tạ Sùng đã uống xong ly rượu đầu tiên.

“Mặt trời còn chưa xuống núi mà.” Mâu Văn nói: “Để muộn chút hãy uống, bảo anh ấy đi nấu thịt cừu với con.”

Họ nấu thịt cừu bằng cách bắc một chiếc bếp ngay giữa đất trời. Đổ nước sạch vào nồi, bỏ những phần thịt cừu đã được xẻ ra vào nấu. Phải liên tục thêm củi, lửa cháy nghe tiếng lách tách, rất vui tai.

Tạ Sùng không nghe hiểu lắm lời dân chăn nuôi nói, anh ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ càm ràm với Mâu Văn: “Đều là Nội Mông Cổ cả, tại sao các vùng khác nhau nói giọng lại không giống nhau thế nhỉ? Ở Nha Khắc Thạch anh nghe hiểu người ta nói, đến đây lại chẳng hiểu gì nữa rồi.”

“Thế thì anh chỉ có thể bám sát lấy em thôi. Em là thông dịch viên nhỏ của anh đấy nhé.” Mâu Văn đứng bật dậy vênh váo nói: “Đi thôi, cái đuôi nhỏ, chúng ta ra bờ sông gánh nước.”

“Em cũng có biết nói đâu, chỉ biết bật ra vài từ đơn lẻ thôi.” Tạ Sùng vạch trần cô một cách phũ phàng.

“Nhưng em nghe hiểu được, anh có hiểu không?”

“Không.”

Hai người vừa đấu khẩu vừa chuẩn bị đi kéo nước.

Mâu Văn tìm đến một chiếc xe đẩy nhỏ để đẩy đi.

Tạ Sùng có ý muốn giúp cô một tay, bảo cô buông tay ra để anh đẩy. Thế nhưng chiếc xe đẩy lại chẳng chịu nghe lời, bắt đầu đi theo những “đường cong”. Tạ Sùng đẩy chiếc xe kéo đó lao bừa bãi trên thảo nguyên, mắt thấy càng lúc càng rời xa con suối nhỏ, Mâu Văn đi theo sau anh cười đến mức quặn cả ruột.

Trầy trật mãi mới đẩy được xe đến bên con suối nhỏ, Tạ Sùng liền bị phong cảnh nơi đây hớp hồn.

Bên bờ suối có một cây cổ thụ, tán cây lớn vô cùng, cành lá sum suê, những cành cây rủ xuống sát mặt đất trông như một cây nấm khổng lồ.

Tạ Sùng ngồi xổm bên bờ suối rửa tay, uống một hớp nước suối, ngọt lịm. Múc nước xong, cố định vào chiếc xe nhỏ, đang định đẩy đi thì nghe thấy Mâu Văn lại chế giễu anh.

“Nếu người khác biết Tạ công tử không biết đẩy xe, chẳng phải họ sẽ cười thối mũi anh sao?” Mâu Văn vừa nói vừa bắt chước điệu bộ của Tạ Sùng: “Giời ạ, cái xe này tự mọc chân rồi!”

Chẳng biết cô tìm đâu ra một chiếc khăn quàng để trùm lên đầu, gương mặt bị nắng rọi đỏ hồng, trông y như một cô gái chăn nuôi thực thụ.

Tạ Sùng bị cô nói cho cuống lên, quăng phăng chiếc xe đẩy sang một bên, hai thùng nước lăn lốc rớt xuống, nước đổ ra một mảng lớn, anh cũng chẳng thèm quan tâm, nhấc chân đuổi theo Mâu Văn.

Mâu Văn hét lên một tiếng rồi bỏ chạy.

Lần này Tạ Sùng không nhường cô nữa, chưa đầy mười mấy giây đã tóm chặt lấy cổ tay cô, dùng lực một cái liền kéo cô trở lại, ôm chặt lấy eo cô. Mâu Văn không chịu thua dùng sức đẩy anh, cả hai cùng ngã nhào ra thảm cỏ.

Những ngọn cỏ cao vút đã giấu nhẹm hai người đi.

Tạ Sùng đè Mâu Văn xuống lớp cỏ mềm mại.

Cả hai đều thở “hồng hộc” ra tiếng, chân Mâu Văn bị ngọn cỏ chọc phải một cái, cơ thể khó chịu cựa quậy một chút.

“Đừng động đậy.” Tạ Sùng nói.

Ánh nắng xuyên qua những kẽ cỏ rậm rạp rọi xuống, gió thổi qua khiến những vệt sáng ấy lay động trên gương mặt Mâu Văn. Tạ Sùng rút khăn giấy ướt từ trong túi quần ra, hai cánh tay chống hai bên đầu Mâu Văn, bắt đầu lau tay.

Hơi thở của Mâu Văn rất khẽ, nhỏ giọng nói: “Anh chọc vào em rồi.”

“Chỗ này à?” Tạ Sùng cố ý ép người xuống dưới, hỏi cô.

Mâu Văn khẽ hừ một tiếng, ngước mặt lên hôn anh một cái. Lúc mặt cô hạ xuống, Tạ Sùng liền áp sát theo.

Anh ngấu nghiến hôn cô như phát điên.

Nụ hôn này khác hoàn toàn so với những nụ hôn trước đây của anh, anh gặm nhấm một cách thô bạo, không theo bài bản nào lên đôi môi, tai và cằm của cô.

Thân hình anh càng lúc càng ghì nặng xuống, cho đến khi đè chặt khiến Mâu Văn không còn đường lui. Còn bàn tay anh, chậm rãi kéo cao tà váy của cô, thẳng lên phía trên.

Ánh sáng và bóng tối nhảy nhót trên đôi chân nuột nà của cô, lá cỏ không ngừng lướt qua mắt cá chân, ngứa ngáy chết đi được. Cô nhích người ra ngoài định trốn tránh một chút, liền tạo cơ hội cho bàn tay anh thừa cơ xâm nhập.

Anh đã lách vào trong, khẽ khàng chạm vào cô.

Mâu Văn nhìn những đám mây trên trời, hình như càng lúc càng sà xuống thấp thì phải. Mây sắp rơi xuống rồi, sắp đổ sập xuống người cô rồi.

“Tạ Sùng, Tạ Sùng, Tạ Sùng.” Cô không ngừng gọi tên anh.

“Anh đây.” Tạ Sùng vẫn dán chặt mắt vào vệt sáng tối trên mặt cô, đầu cô chẳng biết là vì sợ ánh mặt trời chói chang hay đang cự tuyệt anh mà khẽ lắc qua lắc lại, gọi tên anh không thành tiếng.

Anh lót một cánh tay xuống dưới thân cô, nâng cô tách khỏi thảm cỏ, cánh tay còn lại vẫn không ngừng dò dẫm nơi cô.

Anh thực sự muốn xử cô một trận ra trò ngay tại nơi này.

Anh chẳng biết ngọn lửa “phẫn nộ” này từ đâu ra, dường như thế nào cũng không đủ, động tác ở tay càng lúc càng nhanh. Mâu Văn không tài nào nhúc nhích nổi, dùng sức đẩy anh. Cô sợ sẽ có người đi ngang qua, nhưng lại luyến lưu cái cảm giác một khắc của đất trời này, chỉ có hai người bọn họ. Chỉ có hai người bọn họ mà thôi.

Cô cảm nhận được một luồng mát lạnh, nơi sâu thẳm nhất như có một luồng gió thổi qua, ngay sau đó liền bị lấp đầy.

Cô hoảng loạn đẩy anh: “Tạ Sùng, Tạ Sùng! Anh!”

“Đừng động đậy.” Tạ Sùng trầm giọng gầm lên: “Em đừng động đậy!!”

Lúc này anh chỉ muốn có một khoảng khắc thân mật không khoảng cách với cô, chỉ một lát mà thôi.

“Người ta nhìn thấy mất.” Mâu Văn rất căng thẳng, như thể sắp khóc đến nơi.

“Không có ai đâu, không có ai hết.” Tạ Sùng nói, anh kéo cô ngồi dậy, bắt cô tự mình nhìn xem: “Không có ai cả…”

Họ đang ở dưới gốc cây cổ thụ kia, xung quanh là những ngọn cỏ cao vút. Cô ôm lấy bờ vai anh, mặc cho cánh tay anh đang chắn sau lưng mình lúc lỏng lúc siết.

“Mâu Văn, em căng thẳng quá rồi.” Tạ Sùng ghé sát môi cô nói: “Em muốn cắn chết anh đấy à? Hửm? Muốn cắn chết anh sao?”

“Em không mà.” Mâu Văn căng thẳng đến mức như sắp khóc thành tiếng: “Em không có mà.”

“Em có.” Tạ Sùng buông cánh tay ra bắt cô cúi đầu nhìn: “Em có, em nhìn xem.”

Mâu Văn không biết có phải con người ai cũng như vậy không, cô cảm giác cả cơ thể mình vì căng thẳng mà trở nên nhỏ bé vô cùng, sắp sửa không chứa nổi anh nữa rồi. Trái lại niềm vui sướng của cô đến rất nhanh, chỉ trong một khoảnh khắc đã thấy trời đất quay cuồng.

Cô ôm chặt lấy anh, ngửa đầu nhìn ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, nhìn đám mây đè nặng trên tán cây, còn cả người cô thì đã đỏ ửng lên từ bao giờ.

Tạ Sùng buông cô ra, tháo bỏ biện pháp bảo vệ.

“Anh còn chưa…” Mâu Văn nói.

“Không sao. Anh đi đẩy xe thêm lát nữa là xuống ngay thôi.” Tạ Sùng định đứng dậy, Mâu Văn liền dùng một tay kéo anh lại, đẩy anh ngã xuống thảm cỏ.

Tạ Sùng cảm nhận được sự áp chế từ đám mây dành cho mình, rõ ràng là đám mây mềm mại như bông, sao lại có thể khiến anh nghẹt thở đến thế chứ?

Mây đen kéo đến rồi.

Cơn mưa trên thảo nguyên ập đến thật bất ngờ.

Mây đen từ phía xa cuồn cuộn lăn về phía họ, hai người họ lại đi múc nước lần nữa, lần này đổi thành Mâu Văn đẩy xe đi về.

“Tay có mỏi không?” Tạ Sùng hỏi.

Mâu Văn lườm anh một cái: “Anh tránh xa em ra chút.”

Tâm trạng Tạ Sùng đang tốt, nhỏ giọng hát. Một giọt mưa rơi trúng mặt anh, anh bảo: “Thôi xong, mưa rồi.”

Tiếp đó là hai giọt, ba giọt, vô số hạt mưa rớt xuống mặt họ. Mâu Văn hét lên một tiếng: “Chạy mau!” rồi đẩy xe chạy băng băng.

Họ làm sao chạy đua nổi với cơn mưa thảo nguyên cơ chứ?

Cơn mưa cố tình đuổi theo chân họ mà lao tới.

Chớp mắt một cái cả hai đã ướt như chuột lột.

Hai người vừa chạy vừa cười lớn hét lên: “Mưa thảo nguyên ăn thịt người rồi!”

“Ăn thịt Tạ Sùng!”

“Ăn thịt Mâu Văn!”

Dầm mưa đúng là một việc sảng khoái vô cùng!

Cho dù có bước thấp bước cao chạy trên thảm cỏ, đế giày bám một lớp bùn đất dày cộm, cho dù họ chạy về đến nhà bạt Mông Cổ thì thùng nước đầy cũng chỉ còn lại nửa thùng.

Mâu Đức Xương nhìn thùng nước chậc lưỡi bảo: “Sớm biết trời mưa thì hứng nước mưa luôn cho rồi.” Họ lại đem thùng đặt ra ngoài để hứng nước mưa rơi thẳng vào thùng, còn họ thì đứng ở cửa nhà bạt ngắm nhìn cơn mưa bên ngoài.

Lúc này mới nhận ra đám mây đen lúc nãy vẫn còn nhẹ chán, bởi vì những đám mây đen kịt thực sự đang cuồn cuộn kéo đến từ phía chân trời. Tốc độ có chậm hơn một chút, nhưng cứ đi qua nơi nào là nuốt chửng vệt sáng cuối cùng ở nơi đó, cả thế giới đều chìm vào bóng tối.

Thế giới tăm tối đang từng chút một nuốt chửng đồng cỏ, cuối cùng là nuốt chửng lấy họ.

Đàn cừu rốt cuộc cũng kịp chạy về trước khi trận mưa bão giông lớn ập đến.

Mâu Văn vội vàng chạy ra mở cánh cửa rào của chuồng cừu rồi đứng canh ở cửa, Tạ Sùng đứng bên cạnh chuẩn bị làm phụ tá cho cô. Mà anh vẫn chưa biết cô định làm gì.

Cô mặc một chiếc áo mưa lớn, ban đầu Tạ Sùng vừa mặc áo mưa vừa che một chiếc ô lớn. Thế nhưng vào lúc này, chiếc ô là thứ vô dụng nhất trên đời. Cơn gió lớn thổi qua suýt chút nữa đã hất cho anh ngã lộn nhào. Mâu Văn vuốt nước mưa trên mặt một cái, tinh nghịch nói với anh: “Anh sắp bay rồi kìa~”

Tạ Sùng chợt nhớ đến khoảng thời gian họ cùng đứng trên cầu vượt ngắm mưa năm ấy, lúc này không gian thời gian như đảo ngược lại.

Mâu Văn bảo Tạ Sùng tránh ra, đừng chắn lối đi của lũ cừu non. Lũ cừu non kêu be be lao thẳng vào trong chuồng. Mâu Văn nhanh tay vỗ vào đầu cừu hoặc mông cừu, miệng không ngừng đếm số: “Một, hai, ba…”

Những chú cừu non bị vỗ vào đầu chạy còn nhanh hơn cả lúc trước, lắc lư cái mông cừu lao thẳng vào nơi sâu nhất của chuồng, những chú cừu đã được đếm xong nhanh chóng chen chúc thành một cụm lớn, kêu “be be” như thể đang lên án trận mưa giông này.

Những người khác cũng đang bận rộn chuẩn bị đối phó trước khi trận bão mưa ập đến.

“Liệu có mưa suốt một ngày một đêm không nhỉ?” Tạ Sùng chỉ tay về phía chiếc nồi hầm thịt lúc nãy hét lên: “Chán luôn, lửa tắt mất rồi.”

Mâu Văn nào thèm quan tâm anh.

Trong mắt cô lúc này chỉ có lũ cừu non.

Bàn tay cô vỗ lên đầu hoặc mông cừu non như thể đang làm phép thuật vậy. Những chú cừu non đều giương đôi mắt tròn xoe trong veo nhìn cô, cứ như thể cô là Đấng cứu thế không bằng.

Nếu không ở Bắc Kinh, Mâu Văn chắc hẳn cũng sẽ có một cuộc đời rất rực rỡ. Ít nhất là ngay lúc này, tại vùng thảo nguyên mà Tạ Sùng hoàn toàn xa lạ, cô đang làm thủ lĩnh của đàn cừu.

Cả gương mặt cô đều đã bị nước mưa dội ướt sũng, mưa cũng ngày một lớn hơn. Cô bảo Tạ Sùng về nhà bạt Mông Cổ trước đi, Tạ Sùng từ chối, lý do là anh ở lại đây, nhỡ đâu gió có thổi bay cô đi thì anh còn kéo cô lại được.

Họ cứ thế đứng đối diện nhau hét lớn nói với nhau được hai câu.

Cừu non đã được đếm xong, không thiếu một con nào. Lúc này chú chó chăn cừu oai phong lẫm liệt đi đến trước mặt họ, dọa cho Tạ Sùng giật nảy mình. Một chú chó dẫu bị mưa dội ướt trông vẫn vô cùng to lớn, đang trừng mắt nhìn Tạ Sùng.

Mâu Văn ra lệnh cho Tạ Sùng: “Anh mau khen nó đi chứ, nó lại dẫn cừu non về nhà rồi kìa, phải khen nó đấy.”

Tạ Sùng vội vàng khen nó: “Mày giỏi lắm!” Chú chó chăn cừu được khen liền vẫy đuôi bỏ đi.

Mâu Văn dắt Tạ Sùng vào trong chuồng cừu kiểm tra nước và thức ăn.

Lần đầu tiên Tạ Sùng bước chân vào chuồng cừu ngày mưa, cái mùi bên trong khiến anh chẳng thể tả nổi. Anh mím chặt môi muốn nôn, Mâu Văn liền lườm anh một cái thật dữ dằn: “Anh nuốt ngược vào cho em!”

Tạ Sùng đành bấm bụng nhịn xuống.

Vì lũ cừu non đang sợ hãi cần anh an ủi, anh bèn quăng luôn chuyện buồn nôn ra sau đầu, v**t v* chú này nói vài câu, lại sờ chú kia nói vài lời. Anh không còn vẻ lạnh lùng như thường ngày nữa, trở nên vô cùng dịu dàng và liên thiên không ngớt.

Đến mức Mâu Văn đứng bên cạnh liên tục trợn mắt, giục anh mau an ủi nhanh lên, họ phải đi trò chuyện rồi.

Thời tiết thế này, mọi công việc đều phải tạm dừng.

Mọi người ngồi vây thành một vòng tròn trong nhà bạt Mông Cổ, ở giữa bày rất nhiều đĩa lớn bát nhỏ. Tạ Sùng nhìn thấy kẹo sữa, liền tiến lên bốc vài viên, nhét vào miệng một viên, chỗ còn lại nhét vào túi quần.

Tiếng mưa rơi lộp bộp trên đỉnh nhà bạt Mông Cổ, anh cảm thấy cơn mưa chưa bao giờ ở gần mình đến thế. Nhiệt độ giảm đột ngột, họ nhóm lên một chậu than sưởi. Những người vừa dầm mưa đều vây quanh chậu than để sưởi ấm, sưởi đến mức cả người ấm sực lên.

Mâu Văn dùng cùi chỏ huých anh, bảo Tạ Sùng đừng có lơ đãng nữa.

“Người ta hỏi anh kìa, bao nhiêu tuổi rồi.” Mâu Văn nói.

“Cháu… năm nay 27 tuổi rồi.” Tạ Sùng thật thà trả lời.

“Bố mẹ làm nghề gì?” Mâu Văn lại hỏi.

“Làm kinh doanh ạ.” Tạ Sùng lại đáp.

Ai nấy đều có rất nhiều câu hỏi, những câu hỏi này đều qua Mâu Văn thông dịch lại cho anh, rồi anh trả lời. Gần như lật tung cả tổ tông tám đời của nhà Tạ Sùng lên rồi. Mâu Văn cũng rất khoái nghe những chuyện này, vui biết mấy chứ.

Chiếc nồi bắc lại ở bên ngoài đã sôi rồi, chiếc nồi mới đặt dưới một mái lán nhỏ che mưa. Người dân thảo nguyên thật có trí tuệ, gió lớn đến thế mà ngọn lửa dưới bếp của họ vẫn cháy rất lớn.

Bà lão đang đứng một bên thái thịt bò.

Miếng thịt bò đó không giống với thịt ở thành phố lắm, Tạ Sùng không kìm được bốc một miếng ăn thử: mềm nhừ và rất đậm vị.

Cuối cùng cũng bắt đầu khai tiệc.

Bên ngoài trời đã tối đen như mực, mây đen chẳng chịu rời đi mà cứ bao phủ lấy vùng thảo nguyên này. Thế nhưng trong nhà bạt Mông Cổ lại trở nên náo nhiệt hẳn lên. Mười mấy người đều đã rót đầy rượu trắng. Có trưởng bối hỏi Tạ Sùng uống được bao nhiêu? Tạ Sùng vội vàng lắc đầu bảo cháu chỉ uống được hai lạng rượu trắng thôi ạ.

Mở mắt nói dối trắng trợn. Mâu Văn thầm nghĩ. Nhưng cô không vạch trần Tạ Sùng. Lúc này cô chợt nhớ ra Tạ Sùng ở nơi này “thân cô thế cô”, mình là chỗ dựa của anh, nên cô chăm sóc anh vô cùng chu đáo. Tạ Sùng muốn ăn một miếng dưa chuột, ánh mắt vừa nhìn qua một cái, Mâu Văn đã gắp dưa chuột cho anh; Tạ Sùng muốn uống ngụm nước, Mâu Văn liền đon đả bưng cốc nước lên tận nơi.

Các trưởng bối trêu chọc hai người họ sến súa, Tạ Sùng nghe không hiểu, Mâu Văn hứ một tiếng bảo tụi con thích thế đấy, sao nào?

Cứ mỗi hớp rượu Tạ Sùng đều làm như thể đang vô cùng đau khổ.

Trốn rượu đủ mọi đường, một chú cầm ly rượu đuổi theo anh chạy khắp nơi, mọi người đều được một trận cười nghiêng ngả.

Đến nửa sau cuộc nhậu, Tạ Sùng hỏi Mâu Văn: “Ngày mai có uống nữa không?”

Mâu Văn bảo: “Không uống nữa, chiều mai chúng ta quay về Nha Khắc Thạch rồi.”

“Thế thì được.”

Những người khác sớm đã bị rượu ngấm vào người, nói năng bắt đầu líu cả lưỡi, đủ mọi thứ tiếng Mông Cổ kỳ quái vang lên trong nhà bạt, Tạ Sùng cũng chẳng hiểu gì. Nhưng anh rất kiên trì, cầm một chai rượu và ly rượu bắt đầu chủ động tấn công.

Anh cứ nhắm thẳng vào những người ánh mắt đã lờ đờ sắp đổ gục bên bàn để tiến lên kính rượu người ta. Kính rượu cũng vô cùng lịch sự: “Nếu bác không uống được nữa thì đừng uống ạ, không sao đâu, cháu xin phép cạn ly, bác cứ tùy ý.”

Những người dân chăn nuôi thẳng thắn thật thà làm sao chịu nổi câu này? Không uống được cũng phải cố mà uống, ly rượu cuối cùng tống vào bụng là ngửa người ra sau ngủ luôn.

Mâu Đức Xương ở một bên giơ ngón tay cái lên khẽ nói với Mâu Văn: “Tửu lượng của thằng bé là thế này này, thực sự chưa từng say bao giờ à? Không phải làm nghề tiếp rượu đấy chứ?” Mâu Đức Xương nghe nói ở thành phố lớn có đàn ông làm nghề tiếp người ta uống rượu, tiếp một lần kiếm được rõ lắm tiền. Tửu lượng này của Tạ Sùng thì phát tài làm giàu mấy hồi chứ?

Mâu Văn nghiêm túc trả lời: “Con thực sự không biết tửu lượng của anh ấy có tốt không nữa, anh ấy thỉnh thoảng cũng say rượu mà.” Thế nhưng lúc này nhìn thần thái của Tạ Sùng, uống nhiều rượu như thế rồi mà bước chân vẫn vững như bàn thạch, tên cáo già này trước đây chắc chắn là giả vờ say rượu với cô rồi đúng không?

Tạ Sùng đã trở thành một huyền thoại của khu chăn nuôi này.

Anh là chàng rể đến từ nơi khác duy nhất có thể chuốc cho cả đám dân chăn nuôi gục ngã trên bàn rượu. Mọi người trước khi nằm ngổn ngang ra đất đều nói với anh: “Uống tiếp, lần sau lại uống tiếp.”

Tạ Sùng cũng lăn đùng ra đó: “Không uống được nữa rồi, không uống được nữa rồi.”

Mâu Văn dìu anh quay về “phòng” của họ.

Người nhà cố tình dựng cho hai người một chiếc nhà bạt Mông Cổ nhỏ riêng biệt, nhưng phải băng qua trận mưa lớn này, đi khoảng ba mươi mét. Họ mặc áo mưa, nắm tay nhau bước về hướng “nhà”.

Tạ Sùng cố tình giẫm vào vũng nước, Mâu Văn liền nhảy phóc luôn vào trong, nước bắn tung tóe, đừng hòng ai giữ được người sạch sẽ mà rút lui.

Vừa vào đến nhà bạt, Tạ Sùng đã bắt đầu ăn vạ.

Giọng anh nũng nịu: “Vợ, vợ ơi, anh khó chịu quá.”

Anh gọi “vợ”, giọng cứ như bị nghẹn lại trong mũi vậy, khản đặc, nghe mà lòng người ta cứ run lên từng hồi.

“Vợ à, anh muốn uống nước.”

Mâu Văn bưng nước đến cho anh, anh liền thuận thế ôm chầm lấy Mâu Văn. Đầu gối lên đùi cô, mặt cọ cọ vài cái: “Vợ, yêu em.”

Tiếng “yêu em” ấy rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy. Lông tơ trên người Mâu Văn như muốn dựng đứng cả lên, hai bàn tay cô nâng mặt Tạ Sùng lên, bắt anh mở mắt nhìn cô: “Anh nói lại lần nữa xem nào, anh vừa nói cái gì cơ? Em không nghe rõ.”

Ánh mắt của Tạ Sùng bắt đầu mơ màng, anh nói đầy mơ hồ: “Vợ, yêu em.” Nói rồi nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Anh đã uống quá nhiều rượu rồi.

Trước khi đến đây anh đã tìm hiểu kỹ, biết người khu chăn nuôi thích làm bạn với người biết uống rượu, khi uống rượu họ thích sự náo nhiệt. Bố Mâu Văn lại không uống rượu, một mình Tạ Sùng đơn thương độc mã, dùng đủ các mưu kế, trở thành người cuối cùng ngã xuống trên bàn rượu này.

Rốt cuộc tửu lượng của anh tốt hay không tốt đây hả?

Mâu Văn nhào nặn gương mặt anh bảo: “Anh cứ như bị tồ ấy, anh giả vờ say không được hay gì?”

Tạ Sùng thầm bảo: Được.

Cánh tay anh siết chặt lấy Mâu Văn hơn, chìm hẳn vào giấc ngủ.

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.