Sắc Đêm Thiên Đường - Cô Nương Đừng Khóc

Chương 38: Bắc Kinh:Quên mình và bốc đồng




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Đêm tháng Tám oi bức, cửa sổ đều mở toang, luồng gió lùa qua phòng lúc này chính là ngọn gió cứu mạng.

Mâu Văn đứng trước cửa sổ, đón gió một lát. Sau khi người mát mẻ lại, cô gọi một cuộc điện thoại cho Tạ Sùng, nhưng anh không bắt máy.

Cơn nóng giận của Mâu Văn đến nhanh mà nguôi cũng nhanh. Cô cảm thấy con người ta đôi khi chính là như vậy, anh nói ý anh, tôi nói ý tôi, lời qua tiếng lại rồi đâm ra cãi nhau lúc nào không hay. Nhưng nghĩ kỹ lại thì trận cãi vã đó có gì to tát đâu chứ? Chẳng có ý nghĩa gì cả.

Cô nói với Sở Lăng chuyện mình cãi nhau với anh Vạn Liễu, Sở Lăng liền bảo: “Đăng ký kết hôn lâu như thế mới cãi nhau trận đầu tiên, hai người các cậu giỏi thật đấy. Khối người vừa nhận giấy chứng nhận xong là đã cãi nhau trong ngày rồi kìa!”

Cô hỏi Sở Lăng liệu có cãi nhau với anh A không? Sở Lăng bảo cô hãy bỏ hai chữ “liệu có” đi, rồi khẳng định chắc nịch: “Có chứ.”

Nhưng Sở Lăng lại nói thêm: “Hai người sống bên nhau, làm gì có chuyện răng không chạm vào lưỡi chứ? Đó là hai chiếc não khác biệt đang không ngừng va chạm, sao có thể hoàn toàn cùng tần số được? Cãi nhau là chuyện thường tình. Nhưng bọn tớ cãi thì cãi thế thôi, chứ không ghi thù.”

Mâu Văn cảm thấy Sở Lăng nói rất đúng.

Bản thân cô vốn dĩ cũng không phải là người hay ghi thù, huống hồ cô thích Tạ Sùng đến thế. Con người ta làm sao có thể ghi thù với người mình thích cơ chứ?

Cô lại gọi thêm một cuộc điện thoại nữa cho Tạ Sùng, Tạ Sùng vẫn cứ không nghe. Mâu Văn gửi tin nhắn cho anh: “Thôi mà, vừa rồi em không cố ý đâu, em biết anh muốn tốt cho em, đừng giận nữa nhé, hôm nào về em biểu diễn màn tay không bẻ táo cho anh xem.”

Tạ Sùng không trả lời tin nhắn của cô.

Tạ Sùng vẫn đang trong cơn thịnh nộ. Tạ Sùng cũng chẳng biết tại sao mình lại có thể tức giận đến thế, đặc biệt là khi Mâu Văn buông lại một câu như vậy rồi dứt khoát cúp điện thoại, anh cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung đến nơi rồi. Tạ Sùng ghét nhất cái kiểu nước đổ đầu vịt của Mâu Văn.

Điện thoại lại sáng lên, Tạ Sùng liếc nhìn một cái, vẫn là Mâu Văn, anh liền nhét điện thoại vào túi quần, không nghe.

Người đi cùng ở bên cạnh là Trần Khoan Niên lên tiếng: “Sếp Tạ, nếu cậu không muốn nghe máy thì tắt máy đi cho rồi.”

“Liên quan gì đến anh?” Tạ Sùng hỏi.

“Điện thoại của cậu kêu làm tôi phát phiền lên được.” Trần Khoan Niên bảo: “Dũng sĩ nhỏ Ba Đồ Lỗ cái gì chứ, nếu cậu không muốn nghe thì tắt máy đi.”

“Nếu anh chê phiền, vậy phiền anh đứng dịch qua bên kia hộ cái?” Tạ Sùng chỉ chỉ tay sang một bên, bảo Trần Khoan Niên tránh xa anh ra chút.

“Tôi không thích đấy.” Trần Khoan Niên nói: “Mấy ông già kia lớn tuổi quá rồi, lắm chuyện lắm. Tôi cứ thích ở bên cạnh cậu cơ, tuy rằng cậu cũng chẳng ít chuyện cho cam.”

Tạ Sùng lườm anh ta một cái, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Hôm nay họ đi khảo sát ở một trang trại rượu vang, người dẫn đoàn có sắp xếp một quy trình tự mình phối trộn rượu vang, làm xong có thể dán tên của mình lên rồi gửi về trong nước. Tội gì không làm, Tạ Sùng cứ coi như chơi vậy.

Lúc làm thì điện thoại đặt ngay trên mặt bàn, anh đã chuyển sang chế độ im lặng nên không phát ra tiếng động, chỉ có màn hình là cứ một lát lại sáng lên, một lát lại sáng lên. Mâu Văn đã gọi cho anh tổng cộng năm cuộc điện thoại, Tạ Sùng đều không nghe.

Trần Khoan Niên ngồi ngay vị trí bên cạnh anh, chậc chậc ra tiếng: “Sếp Tạ quỵt nợ ai à?”

“Vợ tôi.” Tạ Sùng bảo: “Đây là vợ tôi.”

“Cậu kết hôn rồi á?” Trần Khoan Niên vô cùng kinh ngạc: “? Trẻ măng thế này đã kết hôn rồi?”

“Có vấn đề gì không?” Tạ Sùng hỏi.

“Chẳng có vấn đề gì cả. Kết hôn sớm cũng tốt mà, kết hôn sớm ly hôn sớm, ly hôn sớm thì tái hôn sớm.” Anh ta đùa. Mà cũng chẳng phải là nói nhăng nói cuội, bạn bè học cùng quanh anh ta cũng có những người kết hôn sớm như Tạ Sùng, nhưng cơ bản đều ly hôn cả rồi. Tại sao vậy? Tuổi còn trẻ suy nghĩ chưa vững vàng, trước khi kết hôn thì thấy cái gì cũng tốt đẹp, kết hôn rồi thì củi gạo dầu muối loạn cào cào hết cả lên, lại thêm tuổi trẻ cái tôi cao, chẳng ai chịu nhường ai, hiếm có người nào gồng mình vượt qua được.

Lời anh ta nói Tạ Sùng không thích nghe, liền giơ tay báo cáo: “Sếp Trần bên cạnh này trông không được bình thường lắm, người dẫn đoàn, anh sắp xếp anh ta qua ngồi cạnh sếp Liêu đi.”

Người dẫn đoàn liền bảo: “Hai vị từ lúc xuống máy bay đã bắt đầu đấu khẩu với nhau rồi, cuối cùng đừng có mà đấu khẩu thành bạn bè đấy nhé.”

“Tôi đây quả thực đang thiếu bạn đấy.” Tạ Sùng nói.

Về đến khách sạn, cơn giận đã tiêu tan đi phần nào, định bụng gọi điện thoại lại cho Mâu Văn, nhìn thời gian thấy muộn quá rồi nên đành thôi.

Mâu Văn thì vẫn cứ mãi đợi điện thoại của Tạ Sùng.

Cô chưa từng mong đợi điện thoại của một người đến nhường này. Chiếc điện thoại đặt ngay trước mặt cô, cô dán chặt mắt vào đó không rời một giây, có đôi lúc mắt mỏi rã rời, cô dụi dụi mắt một cái rồi lại tiếp tục dán mắt vào nhìn, cứ như thể có thể nhìn từ trong chiếc điện thoại ra một người sống bằng xương bằng thịt không bằng.

Cô biết mình như thế này chẳng khác nào một kẻ ngốc, nhưng thế thì đã sao chứ? Dù sao cô cũng chẳng có việc gì khác để làm. Thỉnh thoảng không nhịn nổi lại muốn gọi điện thoại cho Tạ Sùng, nhưng cứ nghĩ đến chuyện mình đã gọi tận năm cuộc, năm cuộc đấy chứ đâu phải một hai cuộc, nếu anh muốn nghe thì đã nghe rồi.

Nhưng anh không nghe.

Đến hai giờ sáng, cô thực sự thấy chán chường, liền vào phòng sách làm việc. Có một khách hàng trên mạng đưa cho cô hai nghìn tệ, chỉ muốn yêu cầu một bản thiết kế từ xa. Mâu Văn dứt khoát nhận đơn.

Cô có thói quen dùng bút vẽ trên giấy trước, ngòi bút lướt trên mặt giấy phát ra tiếng sột soạt, âm thanh đó nghe thật êm tai. Mâu Văn thích nghe. Cô yêu thích việc vẽ thiết kế, thế nên lúc Vương Tiên Hạc nói với cô xong, phản ứng đầu tiên của cô là nhiều tiền quá, phản ứng thứ hai chính là thế thì mình không thể thiết kế được nữa rồi.

Trong lòng cô cảm thấy thật đáng tiếc. Mâu Văn yêu thích công việc của mình. Cho dù công việc đó vô cùng vất vả, phải chạy ngược chạy xuôi khắp mọi ngóc ngách của thành phố, phải đối mặt với hết người này đến người khác, nhưng cô thích nhìn những căn nhà thô sơ biến thành những tổ ấm ấm áp, cô yêu thích mỹ học, kiến trúc, những thứ đó đều có nhiệt độ.

Thế nên cô sớm đã có câu trả lời cho mình rồi.

Chẳng qua cô chỉ muốn chia sẻ với Tạ Sùng mà thôi, nếu như Tạ Sùng có thể đưa ra ý kiến tốt hơn thì còn gì bằng.

Cô cứ ngỡ cô có thể nói với Tạ Sùng bất cứ chuyện gì, bởi vì anh là người yêu, là người nhà của cô, cô thực sự đã nghĩ như vậy. Cô không ngờ người nhà của cô vừa lên tiếng là đã phủ định cô ngay lập tức.

Lòng Mâu Văn không tĩnh lại được, dẫu cho cô rất muốn vẽ thật tốt bản thiết kế này, nhưng đại não, bút chì và bản vẽ đều không nghe theo sự điều khiển của cô, chúng cứ liên tục phạm sai lầm. Cô có rất nhiều bản vẽ hỏng. Mâu Văn chưa bao giờ có nhiều bản vẽ hỏng đến thế này, cô hầu như đều vẽ một lần là xong bản thảo rồi đưa lên máy tính để vẽ chi tiết hơn thôi.

Đến khi cô ngước mắt lên nhìn thì trời đã sắp hửng sáng rồi.

Cô bước đến trước cửa sổ, xõa cái búi tóc cao trên đỉnh đầu ra, khẽ lắc lắc đầu, da đầu có chút đau nhức. Tâm trạng của đêm nay phải dùng từ ngữ gì để hình dung, cô cũng chẳng rõ nữa. Cảm giác đó cô chưa từng nếm trải, chỉ biết là vô cùng khó chịu.

Tại sao lại thế cơ chứ?

Mâu Văn không hiểu nổi, tại sao sau khi cãi nhau là có thể không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn được nhỉ? Chẳng lẽ muốn bốc hơi khỏi nhân gian sao? Chẳng lẽ cãi một trận là quan hệ vợ chồng có thể xóa bỏ, tiếp đó đường ai nấy đi sao? Đây có phải là một trận cãi vã đến mức không thể bỏ qua được không?

Mâu Văn cảm thấy nghẹt thở.

Cô nhớ tới mẹ vẫn thường bảo cô: “Con người ta sống cả đời này, chuyện gì mà chẳng có thể gặp phải chứ. Chúng ta không thể có lòng dạ quá hẹp hòi được, lòng dạ hẹp hòi dễ tự làm cho cuộc sống trở nên chật hẹp.”

Mâu Văn cảm thấy mẹ nói đúng, thế nên cô không giấu nổi chuyện trong lòng, bởi vì nếu trong lòng cô giấu quá nhiều lời nói, quá nhiều chuyện, lòng dạ sẽ thực sự trở nên hẹp hòi đi mất. Cô muốn nhanh chóng nói cho rõ ràng với Tạ Sùng, thế nhưng Tạ Sùng biến mất rồi.

Cô đứng trước cửa sổ một lát, rồi lại quay trở lại trước bàn làm việc.

Quá trưa cô rốt cuộc cũng hoàn thành xong công việc, gửi bản vẽ cho đối phương, nhận được tiền chuyển khoản của đối phương, Mâu Văn liền chuyển toàn bộ số tiền này vào một chiếc thẻ riêng. Trong chiếc thẻ đó đã có ngót nghét bốn mươi nghìn tệ, đó là số tiền tích lũy từ các loại việc lớn việc nhỏ cô nhận kể từ khi nghỉ việc đến nay, sau khi đã trừ đi một phần chi tiêu sinh hoạt. Chiếc thẻ này là một chiếc thẻ chuyên dụng, Mâu Văn đặt tên cho nó là – Thẻ quỹ dự phòng quà tặng sinh nhật cho Quỷ Dạ Xoa.

Cô lên kế hoạch chiếc thẻ này chỉ gửi vào chứ không rút ra, đến trước sinh nhật Tạ Sùng một tuần, sẽ mua cho Tạ Sùng một món quà sinh nhật thật tốt.

Tạ Sùng đã tặng cô rất nhiều quà, nhưng cô chưa từng tặng Tạ Sùng món quà gì có ý nghĩa thực sự cả. Mâu Văn giống như một đứa trẻ vậy, cẩn thận dè dặt đem viên kẹo mình yêu thích nhất dâng ra ngoài, cô cảm thấy mình đã cố gắng hết sức rồi, cũng chẳng biết người lớn liệu có yêu thích hay không.

Món quà sinh nhật cô dành cho Tạ Sùng chính là kiểu suy nghĩ như vậy đấy.

Cô chẳng biết nên tặng Tạ Sùng cái gì, thỉnh thoảng cô lại đi lượn ở các trung tâm thương mại để tìm kiếm một vài nguồn cảm hứng.

Hôm nay vốn dĩ cũng định đi xem thử, Tạ Sùng đi công tác về xong không lâu sau sẽ đón sinh nhật rồi, lần đầu tiên cô chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, nâng lên đặt xuống mãi, cứ thấy cái gì cũng không tốt, đều không xứng với Tạ Sùng.

Trước khi ra khỏi cửa cô đứng ở lối ra vào thay giày, đột nhiên cảm thấy có chút chóng mặt, tựa vào tường đứng vài giây đồng hồ mới sực nhớ ra từ tối hôm qua đến giờ mình chưa hề bỏ bụng một thứ gì, cũng chưa hề chợp mắt lấy một phút nào. Thế mà tầm này cô cũng chẳng thấy đói bụng.

Lạ thật đấy, chẳng nhẽ mình ốm rồi sao?

Mâu Văn nghĩ: Từ nhỏ đến lớn, dẫu cho có sốt cao đùng đùng đi chăng nữa thì mình vẫn có thể ăn vài cái bánh bao lớn được cơ mà, sao hôm nay lại không đói nhỉ?

Không đói thì cũng phải ăn, có thực mới vực được đạo.

Cô nghĩ bụng như thế liền thay lại dép lê, treo chiếc túi tote lên, vơ mái tóc lên búi lại, đi vào bếp tự nấu cho mình bát mì. Gom hết đống đồ thừa trong tủ lạnh ra quăng hết vào trong chiếc nồi nhỏ, thịt cừu cuộn, chả tôm, rau chân vịt đều quăng vào hết, lại cắt thêm chút hành ngò nữa, lúc này mới tắt bếp.

Bát mì ăn liền này chắc chắn phải ngon lắm đây. Cô nghĩ.

Ngồi trước bàn ăn thử một miếng, quả nhiên là ngon thật, mình không bị ốm, mình chỉ là quên mất ăn cơm thôi.

Cô ngấu nghiến ăn bát mì ăn liền, ăn đến mức mồ hôi vã ra khắp người. Cô nghĩ mình phải chia sẻ với Tạ Sùng cái chuyện quên ăn cơm mới mẻ này mới được, điều này từ trước đến nay chưa từng xảy ra đâu!

Cô lại gọi điện thoại cho Tạ Sùng, lần này Tạ Sùng đã nghe rồi.

Anh ở đầu dây bên kia “alo” một tiếng.

Mâu Văn định mở miệng nói chuyện, nhưng cổ họng lại nghẹn lại một cái. Sao anh bây giờ mới nghe điện thoại cơ chứ? Sao anh có thể làm được việc nói không nghe điện thoại là không nghe điện thoại được? Chỉ vì anh lớn hơn cô vài tuổi nên lòng dạ sắt đá hơn sao? Cô thấy tủi thân quá.

“Mâu Văn, em nói đi chứ.” Tạ Sùng nói.

Mâu Văn thở phào một cái thật dài mới mở lời: “Sao anh không nghe điện thoại của em vậy?”

“Anh không muốn nghe.”

“Tại sao?”

“Bởi vì em cúp điện thoại của anh.” Anh giống như biến thành một con người khác vậy, giọng điệu vô cùng lạnh lùng. Mâu Văn cảm thấy anh không phải là biến thành một người khác, anh vốn dĩ chính là người như vậy. Chỉ là từ trước đến nay cô chưa từng thực sự chọc giận anh, nên không biết anh là người không cho phép người khác xúc phạm đến mình, dẫu chỉ là một chút chút, dẫu cho cô có là vợ của anh đi chăng nữa.

Anh không nghe điện thoại, anh chiến tranh lạnh, anh dùng phương thức này để biểu đạt tình yêu cao hơn người một bậc của mình.

“Lúc đó em đang giận, hình như em hiểu sai ý của anh rồi.” Mâu Văn giải thích với anh.

“Em tức giận thì có thể cúp điện thoại, còn anh tức giận thì không được phép không nghe điện thoại đúng không?” Tạ Sùng lại hỏi.

Trong lòng Mâu Văn dâng lên một nỗi tủi thân khổng lồ, cô không muốn nói chuyện với Tạ Sùng nữa. Lúc này cô lại nhớ tới những gì Sở Lăng nói với cô: Vợ chồng thực sự thì không có mối thù qua đêm, em lùi một bước anh lùi một bước, nói cho rõ ràng mọi chuyện là được thôi mà. Ai sống cùng nhau mà chẳng cãi nhau cơ chứ? Chỉ cần vẫn còn muốn sống bên nhau thì có chuyện gì đều phải nói cho rõ ràng!

“Xin lỗi.” Mâu Văn nói: “Tạ Sùng, thực ra em không hề muốn nhận công việc đó. Trước khi em nói với anh, thực sự em muốn nghe xem lời khuyên của anh thế nào. Bởi vì anh có sự nghiệp riêng của mình, hiểu biết nhiều hơn em, em muốn nghe một số ý kiến mang tính xây dựng, chứ không đơn thuần chỉ là chuyện nhận hay không nhận công việc đó.”

“Thế thì em có thể nói với anh: Tạ Sùng, hôm nay có người cho em một offer, em từ chối rồi.” Tạ Sùng nói.

“Nhưng Tạ Sùng, ai sinh ra đã biết nói đúng mọi câu làm đúng mọi việc cơ chứ? Ai có thể biểu đạt hoàn toàn theo đúng ý của người khác được đây? Em thì không biết, có thể những người anh quen biết có năng lực này, em thì không.” Mâu Văn nói: “Em ở bên anh, cứ nghĩ đến đâu là nói đến đó, em không soạn bản thảo trước. Nếu như anh cảm thấy ngay câu đầu tiên em nói về chuyện này đã là sai rồi, vậy em cũng xin lỗi anh. Em sẽ tiếp tục học hỏi.”

“Tại sao em cứ phải liên tục xin lỗi thế?” Tạ Sùng hỏi.

“Anh cứ hùng hổ doạ người như thế, chẳng phải muốn em phải xin lỗi sao?” Mâu Văn nói: “Anh không nghe điện thoại, biến mất lâu như thế, cuối cùng chịu nghe điện thoại của em rồi thì lại là thái độ như thế này. Chẳng phải anh chỉ muốn em phải cúi đầu sao? Em cúi đầu rồi đấy, em xin lỗi. Em xin lỗi vì mỗi một câu nói mà em đã nói ra.”

Tạ Sùng nghe ra được Mâu Văn có gì đó không đúng.

Bình thường cô không phải như thế này, cô sẽ tranh luận với anh, ngày hôm nay cô chẳng có một chút ý chí chiến đấu nào cả.

“Em sao thế?” Tạ Sùng hỏi: “Có chỗ nào không khỏe sao?”

“Không.” Mâu Văn nói: “Em rất tốt. Anh còn có việc gì nữa không? Nếu không có việc gì nữa, em có thể cúp điện thoại được chưa?”

“Em có ý gì?” Tạ Sùng lại hỏi một lần nữa.

“Em có ý gì?” Mâu Văn hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: “Anh hỏi em có ý gì? Thế để em hỏi anh trước, có phải sau này mỗi một lần cãi nhau anh đều định sẽ không nghe điện thoại không trả lời tin nhắn của em đúng không? Cho dù hiện tại chúng ta đang ở hai đất nước khác nhau, có lệch múi giờ, anh cũng sẽ không nghĩ rằng em sẽ lo lắng cho an nguy tính mạng của anh ở nước ngoài, cũng như liệu anh có lăng nhăng với người khác hay không, đúng không?”

“Đúng.” Tạ Sùng nói: “Anh không thích người khác cúp điện thoại của anh, anh tức giận sẽ không muốn nói chuyện. Sau này anh cũng sẽ như vậy.”

Mâu Văn thở dài một tiếng.

Lúc này Tạ Sùng nói: “Anh còn có việc khác nữa, chúng ta có thể cúp điện thoại được rồi, tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Mâu Văn nghỉ ngơi một lát mới hồi lại được chút tinh thần.

Cô cảm thấy việc cãi nhau với Tạ Sùng chiếm quá nhiều tâm trí của cô rồi, cô đã ý thức được sức ảnh hưởng của Tạ Sùng đối với cô lớn đến nhường nào, chuyện này là không đúng. Cô không thể để Tạ Sùng làm ảnh hưởng đến mình như thế này được.

Cô gọi một cuộc điện thoại cho Vương Tiên Hạc, thẳng thắn nói luôn: “Em cảm ơn anh Chử và chị Tiên Hạc đã tin tưởng em, công việc đó e rằng em không thể nhận lời được ạ. Em đã suy nghĩ kỹ rồi, tuy rằng đãi ngộ vô cùng tốt nhưng thực sự không phù hợp với em.”

Vương Tiên Hạc bật cười: “Từ ngày hôm qua chị đã biết câu trả lời rồi.”

“Tại sao ạ?”

“Người có mục tiêu rõ ràng như kỹ sư Mâu ấy mà, một khi thực sự động lòng thì sẽ giành lấy ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, chứ không nói là cần phải suy nghĩ đâu. Em tuyệt đối không bao giờ lãng phí thời gian vào những việc mình thực sự không yêu thích.” Dựa trên phán đoán của Vương Tiên Hạc dành cho Mâu Văn, cô không từ chối ngay lúc đó chẳng qua chỉ là để quay về cân nhắc các lý do để “không nhận” mà thôi.

Mâu Văn cảm thấy Vương Tiên Hạc hình như còn hiểu rõ cô hơn cả Tạ Sùng nữa.

Cô nói lời cảm ơn với Vương Tiên Hạc, rồi lại gọi điện thoại cho Chử Ngọc Khê, cô nói vốn dĩ tôi định đến gặp mặt trực tiếp để nói với anh, nhưng tôi nghe chị Tiên Hạc bảo hôm nay anh đã sang Nhật Bản rồi. Anh Chử, công việc đó thực sự rất tốt, nhưng tôi…

“Nhưng cô không muốn nhận.” Chử Ngọc Khê ngắt lời khách sáo Mâu Văn định nói: “Cô có việc khác muốn làm hơn, cô yêu thích chuyên môn và công việc của mình, đúng không?”

Mâu Văn ngẩn người ra một thoáng rồi bảo: “Đúng vậy, anh Chử.”

“Không sao đâu. Tôi lại tiếp tục tìm.” Chử Ngọc Khê nói: “Chuyện này qua rồi nhé.”

“Vậy anh Chử, anh có vì tôi từ chối ý tốt của anh mà nghĩ rằng tôi là một người không biết điều không?” Mâu Văn hỏi.

“Không đâu.”

“Thế nếu bạn bè của anh có nhu cầu trang trí nhà cửa, anh có giới thiệu cho tôi không?” Mâu Văn có chút ngượng ngùng mỉm cười: “Tôi rất cần sự giúp đỡ của anh Chử.”

Chử Ngọc Khê suy nghĩ một chút rồi bảo: “Không vấn đề gì.”

“Cảm ơn anh! Anh Chử!” Mâu Văn vui lắm, sau khi cúp điện thoại cô quyết định đi chạy bộ.

Cô thích chạy bộ.

Cái cơ hội thoáng qua ấy cô chẳng hề muốn nắm giữ, cô dứt khoát từ bỏ rồi.

Mâu Văn cảm thấy mình hình như lại học hỏi được điều gì đó. Cô mới bước chân vào đời, gặp phải cám dỗ thì có gì khó hiểu, lớn hay nhỏ đều không quan trọng. Quan trọng nhất là phải giữ vững được tâm của mình. Cô phải chịu đựng được sự cô đơn, chống đỡ được sự cám dỗ chứ! Giống như xửng bánh bao ở tiệm của mẹ vậy, chưa đến giờ thì tuyệt đối không được mở nắp. Mở nắp trước giờ là bánh bao sẽ xẹp lép ngay.

Mâu Văn chạy ngược chiều gió, chạy một mạch ra khỏi đường Vạn Liễu Trung, chạy đến đường Tô Châu, Trung Quan Thôn. Đêm hè Bắc Kinh đối xử với cô không tệ, lo cô nóng nực nên cứ ban tặng cho cô từng luồng gió mát từng đợt từng đợt một. Cô chạy theo ngọn gió, chạy đến nơi đèn lửa lụi tàn liền tự thưởng cho mình một chiếc kem ốc quế.

Sau đó cô lại chạy bộ về nhà.

Vì thiếu ngủ nên sau khi tắm rửa xong xuôi là cô trùm chăn kín đầu ngủ một giấc ngon lành. Vào lúc rạng sáng, cô nghe thấy cửa phòng bên ngoài có tiếng động.

Mâu Văn giật mình ngồi bật dậy, có trộm!

Cô vơ lấy chiếc đèn bàn đặt ở đầu giường, khẽ khàng mở cửa bước ra ngoài. Lúc đi đến phòng khách thì cửa phòng mở ra, cô hét lên một tiếng kinh hãi rồi quăng mạnh chiếc đèn bàn ra.

Tạ Sùng bị màn “bạo lực” đột ngột này dọa cho một phen khiếp vía, ôm đầu né tránh ra ngoài cửa. Đợi đến khi Mâu Văn bình tĩnh trở lại, anh mới lại kéo cửa bước vào trong.

“Em muốn giết người đấy à?” Tạ Sùng vừa thay dép lê vừa nói: “Em đón anh như thế này sao?”

Mâu Văn nghệt mặt ra.

Cô cứ ngỡ mình vẫn đang ở trong giấc mơ, ra sức dụi dụi mắt một cái.

Là Tạ Sùng thật sao? Sao anh lại quay về rồi thế này?

Tạ Sùng cúi đầu nhìn chiếc đèn bàn, Mâu Văn đúng là biết sống thật đấy, cái đèn bàn cô dùng để ném người ta cô lại chọn đúng cái rẻ nhất.

Thấy Mâu Văn cứ đứng đờ người ra, anh bèn hắng giọng một cái rồi nói: “Có những lời nói qua điện thoại không rõ ràng được, không bằng nói trước mặt. Nói trước mặt, em có thể nhìn thấy biểu cảm, động tác của anh, giọng điệu của anh tự khắc sẽ mềm đi. Em mới có thể hiểu được suy nghĩa thực sự của anh tuyệt đối không phải theo kiểu em nghĩ.”

“Thì sao? Đây là lý do anh không nghe điện thoại của em sao? Em đã gọi cho anh rất nhiều cuộc điện thoại.” Dẫu cho việc nhìn thấy Tạ Sùng khiến cõi lòng cô lập tức reo hò nhảy nhót, nhưng đồng thời bành trướng lên theo còn có cả sự tủi hờn của cô nữa.

Cô đã gọi tận năm cuộc điện thoại cho anh mà anh đều không nghe.

Năm cuộc.

Mâu Văn vẫn đứng yên tại chỗ, cô thực sự ước gì đây là nhà của mình, căn hộ của riêng mình, như thế thì bây giờ cô có thể đường đường chính chính đuổi Tạ Sùng ra ngoài rồi!

Tạ Sùng né qua chiếc đèn bàn kia, bước đến bên cạnh Mâu Văn, dang rộng hai cánh tay với cô.

Mâu Văn vẫn cứ không động đậy.

Tạ Sùng nói: “Chúng ta ôm nhau một cái trước được không? Em hãy ôm lấy người chồng vì muốn nói cho rõ ràng trực tiếp với em mà đã ngồi máy bay suốt mười mấy tiếng đồng hồ quay về gặp em này đi.”

Anh nói xong câu này lại bắt đầu giả vờ đáng thương: “Gần 48 tiếng anh chưa hề chợp mắt, anh sắp mệt chết đi được đây này, lưng mỏi vai đau, người ngồi bên cạnh trên máy bay lại còn có cái chân rõ là hôi nữa…”

Mâu Văn bổ nhào vào lòng anh!

Tạ Sùng khép chặt hai cánh tay, ôm chặt lấy cô vào lòng.


Tác giả thông báo lịch cập nhật tiếp theo:

Trong tháng 5: Mình sẽ xin nghỉ 1 ngày, nhưng cụ thể là ngày nào thì chưa cố định, cả nhà cứ theo dõi đơn xin nghỉ phép của mình nhé.

Trong tháng 6: Mình sẽ nghỉ tổng cộng 6 ngày, cụ thể là các ngày: 6, 7, 13, 14, 20, 21. Mấy ngày này mình phải đi giải quyết công việc khác cực kỳ khẩn cấp, còn lại những ngày khác nếu không có gì ngoài ý muốn thì mình vẫn cập nhật đều đặn nha.

Thực ra ban đầu mình định thử thách bản thân cập nhật liên tục cả tháng 6 không nghỉ ngày nào cơ, nhưng vì việc đột xuất chen ngang, cuối tuần mình phải dốc toàn lực để xử lý nên mấy ngày đó mọi người đừng vào chờ chương mới nha!

Lúc mới mở hố có hứa là mỗi tuần sẽ lên 5-6 chương, mình tự thấy bản thân làm tốt lắm luôn á, lúc nào cũng viết vượt chỉ tiêu, mỗi ngày toàn 5000-6000 chữ, tính ra là bằng cả hai chương gộp lại rồi đó mọi người!

Mau khen mình đi nào, tính nết giữ hố của mình đỉnh lắm đúng không! (kiêu ngạo chống nạnh) Nhiều lúc mệt rã rời cũng muốn lười một ngày lắm, nhưng cứ nghĩ đến việc có bao nhiêu người đang đợi là mình lại như được tiêm máu gà, còn sung sức hơn cả bê con nhà tụi mình nữa! Ha ha ha ha ha. Khen mình đi! Mau lên!

Cuối cùng, chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ nhé!

Cảm ơn vì mọi người đã yêu thương mình.

Moa!

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.