Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa có ý định dừng lại.
Với kiểu thời tiết này thì rất khó gọi được xe. Lâm Vi Sâm đề nghị đưa Mâu Văn về nhà, nhưng đúng lúc này vợ anh ta gọi tới: “Em đói bụng quá, anh mau về nấu cơm cho em đi!”
Vợ Lâm Vi Sâm đang ở những tháng cuối thai kỳ, mỗi ngày đều rất vất vả. Mâu Văn vội từ chối ý tốt của anh ta: “Thầy mau về với cô đi, không cần lo cho em đâu.”
“Nhưng em không gọi được xe đâu.” Vẻ mặt Lâm Vi Sâm đầy khó xử.
“Để tôi tiện đường đưa cô ấy về cho.” Tạ Sùng quăng trả chiếc áo khoác Mâu Văn vừa đưa cho anh lại cho cô: “Cứ mặc đi, về đến nơi rồi trả tôi sau.”
Mâu Văn không còn sức để cố chấp nữa, cô chỉ muốn mau chóng về nhà, người cô mệt rã rời rồi. Cô khoác chiếc áo da của Tạ Sùng, lẳng lặng đi theo sau anh.
Suốt dọc đường xuống hầm để xe, cô lầm lũi đi phía sau, không còn hơi sức đâu mà nói đùa, trông rất đáng thương. Cô nhớ tới hồi nhỏ mẹ Cát Vân Thanh mua một con bê con từ khu chăn nuôi về, bảo là nuôi lớn sẽ vắt sữa cho cô uống. Con bê đó đến ngày thứ ba là đã phủ phục dưới đất, ủ rũ rã rời, y hệt như cô lúc này vậy.
Tạ Sùng thi thoảng quay lại nhìn cô một cái, anh im lặng một cách lạ thường, không nói câu nào.
Chiếc xe của anh trông thật nổi bật giữa hầm để xe tối mờ.
Thời gian trước Mâu Văn từng giúp khách hàng thiết kế gara riêng nên cũng tiện tay tìm hiểu về xe cộ, cô có thể nhận ra mẫu xe này của Tạ Sùng là một chiếc Bentley Continental GT vô cùng đắt đỏ.
Anh thuận tay mở cửa xe cho cô rồi đi vòng sang ghế lái, còn cô đứng đó, cúi đầu nhìn đôi giày ướt sũng của mình và nội thất xe sạch sẽ đến lạ lùng của anh, đắn đo không biết có nên lên xe hay không. Tạ Sùng đã thắt xong dây an toàn, anh ló đầu ra nhìn cô: “Lên đi, bẩn cũng không cần cô rửa.”
Anh nói trúng tim đen nỗi lo lắng của Mâu Văn, nhưng lại chưa nói hết tất cả. Anh biết không chỉ là chuyện làm bẩn xe, mà còn là nỗi chán chường sinh ra sau một ngày tồi tệ, cùng sự hoang mang trước khoảng cách giàu nghèo quá lớn giữa người với người.
Mâu Văn hạ quyết tâm bước lên xe, dưới sự chú ý của Tạ Sùng, cô thắt dây an toàn rồi bảo: “Làm phiền anh rồi, anh Tạ. Xe của anh đẹp lắm.”
“Thích không?” Tạ Sùng hỏi.
“Thích. Sau này kiếm được tiền tôi cũng mua một chiếc.” Mâu Văn nói đùa một câu, chợt nhớ tới vị khách hồi chiều, nếu anh ta ở đây chắc chắn sẽ nói: “Cẩn thận đấy, ngồi bẩn xe tôi là cô không đền nổi đâu. Cái xe này cô có tích góp cả đời cũng chẳng mua nổi.” Người đó nhất định sẽ nói như vậy.
Tạ Sùng lại bảo: “Mua màu Topaz Blue ấy, hợp với cô.”
“Được, cảm ơn, tôi nhớ rồi.”
“Chiếc này của tôi là của người khác cho mượn thôi.” Tạ Sùng liếc nhìn cô một cái: “Thật đấy.”
Chiếc xe lao đi trong màn mưa tầm tã, trên đường gặp hai vụ va chạm đuôi xe, thời gian trôi qua thật nặng nề.
Tạ Sùng hỏi Mâu Văn có lạnh không, nhưng Mâu Văn không trả lời. Anh ghé sát lại nhìn kỹ, phát hiện cô đã ngủ say. Tạ Sùng thở phào nhẹ nhõm. Sự nhếch nhác của Mâu Văn khiến anh thấy không thoải mái. Cuộc sống của anh hiếm khi xuất hiện những cô gái như thế này, anh thoáng nhìn thấy một góc của sự nghèo khó và thấy mình với cô không cùng một thế giới. Sự nhếch nhác của cô giống như một cái miệng đỏ ngòm, chỉ cần nhìn lâu một chút là sẽ bị nuốt chửng vậy.
Trong lòng anh có chút bài xích kiểu người như vậy.
Nếu bảo anh nảy sinh tình cảm với người thế này, anh nhất định sẽ không bao giờ. Thực ra anh đã nhận ra có lẽ Mâu Văn dành cho anh một chút tình cảm khác lạ.
Anh vừa không muốn đùa giỡn tình cảm của một cô gái “nghèo”, lại vừa sợ những rắc rối không thể tránh khỏi.
Nhưng anh sẽ không biểu hiện ra ngoài. Anh vẫn sẽ lịch sự đưa áo cho cô, chân thành đề nghị đưa cô về nhà, dĩ nhiên anh biết rằng sau ngày hôm nay, anh sẽ cố ý giữ khoảng cách với cô.
Đến đường Tô Châu, anh tìm một chỗ đỗ xe.
“Mâu Văn.” Anh gọi một tiếng, Mâu Văn không phản ứng.
“Mâu Văn.” Anh gọi thêm tiếng nữa, Mâu Văn vẫn không có phản ứng gì.
Chẳng lẽ chết trong xe mình rồi! Anh chợt nảy ra ý nghĩ đó, đưa tay thử hơi thở của cô, vẫn còn sống, anh thở phào, thu tay lại rồi gọi lớn: “Mâu Văn!”
Mâu Văn giật mình tỉnh giấc sau giấc ngủ sâu, cô nhìn ngó xung quanh, thấy chiếc cầu vượt quen thuộc và tòa nhà bên cạnh.
“Tôi về đến nhà rồi.” Cô cất tiếng nói, giọng khản đặc.
“Đúng, cô về đến nhà rồi.” Tạ Sùng nói: “Cô đợi một chút.” Anh đội mưa xuống xe ra phía sau lấy hai chiếc ô, tự mình che một chiếc, vòng sang phía ghế phụ mở cửa cho cô. Thấy Mâu Văn đang định cởi chiếc áo da ra trả, anh liền bảo: “Cứ mặc đi, sau này có dịp thì trả lại cho tôi.” Mâu Văn ngẩng đầu lên thấy trên tóc anh vương một hạt mưa, trái tim cô bỗng khẽ rung động.
“Không cần đâu.” Mâu Văn nói: “Chỉ có mấy bước chân thôi, tôi chạy vèo cái là vào đến cửa rồi.”
Nhưng cô vẫn nhận lấy chiếc ô của Tạ Sùng. Bởi vì cô đang đeo ba lô, bên trong là máy tính của cô. Cô sợ máy tính bị dầm mưa hỏng mất.
Những “dân vẽ” như cô, dù đi đâu cũng phải bảo vệ tốt công cụ kiếm cơm của mình, sự lý trí này cô nhất định phải có.
Cô bước vào màn mưa, cũng không quên ngoảnh lại hét lớn với Tạ Sùng đã lên xe: “Cảm ơn anh, anh đúng là người tốt.”
Tạ Sùng mỉm cười với cô một cái trước khi kéo kính cửa sổ lên rồi nổ máy rời đi.
Mâu Văn hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi tâm lý của Tạ Sùng, cho đến khi tắm nước nóng xong, uống thuốc và nằm trên giường, cô vẫn còn thầm nhủ: “Anh Tạ không giống những khách hàng ngạo mạn khác, anh ấy là một người tốt, một người cực kỳ tốt.”
Còn Tạ Sùng sau khi về nhà thu dọn xong xuôi, mở điện thoại thấy tin nhắn Mâu Văn gửi: “Cảm ơn, chiếc ô lần tới tôi sẽ trả lại anh.” Anh không trả lời tin nhắn đó ngay.
Anh sợ mình trả lời rồi, Mâu Văn lại nói sang chuyện khác, anh sẽ phải mất công đối phó. Trong lòng anh đã mặc định Mâu Văn chắc chắn sẽ là kiểu người như thế.
Mãi đến sáng hôm sau anh mới nhắn lại: “Không cần trả. Quà tặng kèm khi mua xe. Tôi có nhiều lắm.” Anh cũng chẳng hỏi han gì đến bệnh tình của Mâu Văn.
Còn cái cô “bê con” Mâu Văn này, sáng hôm sau vừa mở mắt đã xin Lâm Vi Sâm nghỉ nửa ngày rồi lại lăn ra ngủ tiếp, đến trưa tỉnh dậy là tinh thần đã sảng khoái hẳn lên. Sở Lăng chưa đến giờ làm ca tối thấy vậy thì chép miệng: “Sức khỏe cậu tốt quá đi mất!”
Mâu Văn giơ cánh tay khoe cơ bắp với Sở Lăng: “Tớ là người Nội Mông lớn lên bằng sữa dê đấy nhé!”
Sở Lăng nhéo nhéo da cô: “Săn chắc thật đấy, đúng là khỏe mạnh.”
Cô ấy thấp hơn Mâu Văn nửa cái đầu, là một cô gái miền Nam dịu dàng trắng trẻo. Đôi khi nhìn Mâu Văn lúc nào cũng tràn trề năng lượng như trâu mộng, cô ấy không khỏi ngưỡng mộ.
Lúc này trong ký túc xá chỉ có hai người, Mâu Văn thấy đói rồi.
Sau khi ốm dậy, khẩu vị của cô luôn tăng vọt, không, là cực kỳ tốt.
Cô hỏi Sở Lăng có muốn ăn gì ngon ngon không, Sở Lăng hỏi ăn gì? Cô bảo để tớ trổ tài làm món mì hầm cho cậu nhé! Đợi đó! Sở Lăng bảo chúng mình làm gì có dụng cụ, cô bảo chúng mình có nồi điện nhỏ mà!
Cô đúng là một nàng “Na Tra” búi tóc củ tỏi, khoác áo mưa vào, bàn chân chạy như tóe lửa lao thẳng ra siêu thị Thành Hương, mua đậu que, thịt ba chỉ, hành gừng tỏi và mì sợi rồi lại lao về. Chỉ với một chiếc nồi điện nhỏ, cô bắt đầu xào cháy cạnh rồi mới hầm mì, sợ trong phòng có mùi, hai người chen chúc ngoài ban công nhỏ đầy đồ đạc lặt vặt nhưng mở cửa sổ thông thoáng, cùng nhau hoàn thành một món mỹ vị Nội Mông.
Những hạt mưa bụi bay vào, họ liền lấy một chiếc ô che cho cái nồi điện nhỏ.
“Đúng là nên cho mẹ tớ xem cảnh này.” Mâu Văn vừa ăn vừa nói: “Mẹ tớ cứ bảo ở ngoài không đủ ăn thì về nhà giúp mẹ làm bánh bao. Mẹ bảo kiểu gì thì kiểu, làm bánh bao cũng không chết đói được. Tớ phải nói với mẹ là ở ngoài con cũng không chết đói được, không những không đói mà còn ăn đến căng cả bụng đây này~”
“Ợ~”
Sở Lăng ôm bụng cười: “Mâu Văn, cậu hài quá! Sao cậu lại thú vị thế không biết!”
Mâu Văn ăn no uống đủ rồi chuẩn bị đi làm, mở điện thoại thấy tin nhắn trả lời của Tạ Sùng, theo bản năng cô liền nghĩ: Mua một chiếc xe mà được tặng nhiều ô thế cơ à? …
Cô hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường trong tin nhắn của Tạ Sùng, chỉ cảm thấy hôm qua quả thực đã làm phiền anh quá, cô lịch sự soạn tin nhắn:
Hôm qua thực sự đã làm phiền anh quá, hôm nào mời anh đi ăn cơm nhé.
Nghĩ đến việc mấy bạn thực tập ở Bắc Kinh cứ hay bảo “hôm nào” tụ tập, cái chữ “hôm nào” đó luôn xa vời vợi, chẳng mấy chân thành, thế là cô soạn lại:
Hôm qua thực sự đã làm phiền anh quá, lúc ký hợp đồng trang trí tôi mời anh đi ăn cơm nhé.
Lại nghĩ đến việc những bữa cơm Tạ Sùng ăn không giống với bữa cơm cô ăn, chắc cô chẳng mời nổi, cô cũng không muốn cố đấm ăn xôi, cuối cùng cô gửi cho Tạ Sùng là:
Hôm qua vất vả cho anh quá, để tôi xin thầy, lúc thi công sẽ đặc biệt xin cho anh thêm một món quà điện gia dụng cực kỳ xịn nhé!
Quyền hạn của cô chỉ đến đó, khách hàng của công ty đa số đều là người giàu, nên quà tặng kèm cũng không hề xoàng xĩnh. Cô mượn hoa dâng Phật, vẹn cả đôi đường.
Tạ Sùng thấy tin nhắn này liền gửi lại một dấu chấm hỏi: “Tôi bảo tôi sẽ ký với các cô rồi à?”
Mâu Văn trả lời: “Dĩ nhiên rồi ạ~ Tôi không tin phương án của người khác tốt hơn của tụi tôi đâu!” Trong lòng cô thầm nói: Tôi không tin ai giỏi hơn tôi đâu.
Mâu Văn đã bỏ ra rất nhiều công sức, cô đã nghiền ngẫm hết tất cả các phương án trong kho tư liệu của công ty, lại đi xem nhà của những người nổi tiếng qua các tin tức, rồi quay lại suy ngẫm về sở thích có thể có của người như Tạ Sùng… Cô không tin có ai làm tốt hơn mình, cô có sự tự tin như vậy đấy. Rất tiếc, Tạ Sùng không nhắn lại nữa, những lời cô chuẩn bị “thuyết trình” không có cơ hội gửi đi.
Mâu Văn đến công ty là tìm Lâm Vi Sâm ngay, hỏi anh ta có cần tìm Tạ Sùng ký hợp đồng không. Lâm Vi Sâm bảo cô đi theo dõi sát sao. Cô gọi điện cho Tạ Sùng, bất kể là số công việc hay số riêng đều không có người nghe.
Mâu Văn thực sự sợ Tạ Sùng bị nơi khác nẫng tay trên mất.
Cô đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, cũng muốn có được tiền thưởng từ dự án này. Tuy chia đến tay cô chẳng đáng bao nhiêu, nhưng dù chỉ là một xu cô cũng muốn có.
Cô không dám gọi thêm nữa, sợ chạm vào vảy ngược của Tạ Sùng. Tối qua cô còn thấy anh là người tốt, khách hàng này cô nhất định phải có được; hôm nay cô lại thấy Tạ Sùng có lẽ không giống như những gì cô nhìn thấy, lòng dạ anh rất thâm sâu.
Cô vừa mới hạ sốt, chút sức lực trâu mộng đã dùng hết sạch, vì Tạ Sùng không nghe điện thoại mà cô trông có vẻ hơi đáng thương. Cô nhận ra trái tim mình đang bị thứ gì đó lôi kéo, nhưng lại không thể nói rõ đó là cái gì.
Sắp đến giờ tan tầm, cô nghe thấy Lâm Vi Sâm nhấc máy: “Anh Tạ.”
Gần như trong tích tắc, Mâu Văn bật dậy khỏi chỗ ngồi, vểnh tai chạy đến bên cạnh bàn Lâm Vi Sâm, tì người lên vách ngăn kính, đôi mắt ngập tràn kỳ vọng nhìn Lâm Vi Sâm.
Lâm Vi Sâm làm dấu tay “Yeah” với cô, rồi nói: “Anh Tạ đã so sánh các phương án xong rồi, quyết định ký với chúng tôi phải không?”
“Khi nào thì tiện ký hợp đồng nhỉ?”
“Hôm nay?” Lâm Vi Sâm thấy Mâu Văn nhảy cẫng lên trước mặt mình, cô xoay vòng tròn tại chỗ để tự ăn mừng, ăn mừng thành công của bản thiết kế đầu tiên trong đời cô.
Còn biết nói gì nữa đây? Cô học trò này của anh ta thực sự rất giỏi mà!
Anh ta vừa gác máy chưa kịp mở lời, Mâu Văn đã nói: “Thầy, em biết rồi! Em đi làm hợp đồng ngay! Em làm xong ngay đây ạ!”
Lâm Vi Sâm lúc này mới nhớ ra một vấn đề: “Chiều nay anh ấy không nghe điện thoại của em?”
Mâu Văn ngừng ngay động tác ăn mừng: “Đúng ạ, không nghe.” Sau đó cô lắc đầu cái rụp: “Kệ đi thầy, không nghe thì thôi, sau này không nghe cũng được! Vì anh ấy, đã thuộc về chúng ta rồi!”
Mâu Văn ngập tràn trong niềm vui sướng.
Cô cảm thấy mình như một chậu cây thủy sinh, chỉ cần nhỏ một hai giọt dung dịch dinh dưỡng là có thể mọc um tùm khắp phòng. Hợp đồng của Tạ Sùng chính là dung dịch dinh dưỡng của cô.
Trước khi làm hợp đồng, cô gửi tin nhắn QQ cho Sở Lăng: “Quý cô Sở Lăng, bây giờ! Lập tức! Nhanh chóng! Hãy quyết định cuối tuần này ăn gì đi! Pizza Hut hay gà Cửu Đầu Ưng!”
Sở Lăng gửi lại một gương mặt đầy dấu hỏi: “Cậu có hợp đồng mới rồi à! Cái vụ 800 nghìn tệ cậu nói thành công rồi sao!”
“Đúng! Thành công rồi!”
“Pizza Hut! Pizza Hut!” Sở Lăng dứt khoát chọn: “Tớ muốn ăn Pizza Hut!”
“Đợi tớ!”
Mâu Văn vừa sửa hợp đồng vừa ngân nga hát, mọi sự khó chịu trên cơ thể đều biến mất, cô vui quá đi mất, cô sắp bay lên được rồi!
Lâm Vi Sâm nhắc cô phải biết kìm nén cảm xúc, đừng để khách hàng cười nhạo là thiếu hiểu biết, cô nói vâng ạ, rồi dùng hai ngón trỏ ép chặt khóe miệng mình lại.
Tạ Sùng đến rồi. Trên người anh mang theo hơi ẩm bên ngoài, như thể vừa đi trong mưa tới.
Hợp đồng đã được bày biện ngay ngắn trên bàn, bên cạnh còn đính kèm một danh sách quà tặng.
Mâu Văn rất thích chiếc máy rửa bát đó, cô nghĩ nếu mình là Tạ Sùng, mình sẽ chọn máy rửa bát. Máy rửa bát thiết thực biết bao! Hiếm có biết bao! Mẹ cô thậm chí còn chưa từng thấy cái máy rửa bát thật bao giờ nữa là!
Cô đứng sau lưng Lâm Vi Sâm, dù đã cố ý tự nhắc nhở bản thân, nhưng niềm vui trong mắt cô cứ trào ra khỏi ngũ quan, nơi nơi đều là sự hạnh phúc của cô. Tạ Sùng chỉ liếc nhìn cô một cái rồi cúi đầu xem hợp đồng.
Thực ra anh biết những bản hợp đồng mẫu này sẽ không có vấn đề gì lớn, công ty thiết kế hàng đầu trong ngành này đã được khách hàng tôi luyện qua hàng nghìn lần rồi. Anh chỉ lướt qua các điều khoản cốt lõi rồi hỏi Lâm Vi Sâm: “Hôm nay đóng tiền đặt cọc luôn chứ?”
“Có thể chuyển khoản.” Lâm Vi Sâm nói: “Trong điều khoản có thông tin số tài khoản ngân hàng.”
“Được. Ngày mai tôi sẽ ra ngân hàng xử lý.”
“Cũng có thể quẹt thẻ.” Lâm Vi Sâm nói: “Quẹt thẻ rất tiện.”
Mâu Văn gào thét trong lòng: Quẹt thẻ đi! Quẹt thẻ đi!
Tạ Sùng lúc này mới nhìn về phía cô: “Vậy là tôi sẽ nhận được hai món quà tặng đúng không?”
Mâu Văn đã sớm xin phép Lâm Vi Sâm trước nên trong lòng không hề nao núng: “Vâng, thầy tôi đã đặc biệt xin thêm cho anh một món nữa.”
“Được.” Tạ Sùng cầm danh sách quà tặng lên, anh chẳng coi trọng mấy thứ này nên tùy tiện chọn lấy hai món. Anh không chọn máy rửa bát, Mâu Văn thầm nghĩ: Tiếc quá đi mất, máy rửa bát thiết thực thế cơ mà!
“Vậy công việc sau này ai sẽ đối ứng với tôi?” Tạ Sùng lại hỏi.
“Tôi và…”
Tạ Sùng ngắt lời Lâm Vi Sâm: “Được rồi, vậy phiền kỹ sư Lâm sau này có việc gì cứ gọi thẳng cho tôi.”
Mâu Văn đến lúc này mới nhận ra sự bất thường của Tạ Sùng.
Họ mới chỉ gặp nhau vài lần, lúc chia tay đêm qua anh vẫn còn mỉm cười với cô, vậy thì rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu chứ?
Cô nghĩ đến đôi giày vải “tử trận” của mình, nhớ lại ánh mắt Tạ Sùng rơi trên chân cô khi cô bước vào phòng họp tối qua với đôi giày đó.
Hóa ra là vậy.
Mâu Văn nghĩ: Anh ta chẳng khác gì những khách hàng ngày hôm qua cả. Sự ngạo mạn của kẻ khác thì nói ra bằng lời, còn sự ngạo mạn của anh ta thì giấu kín bên trong. Trông anh ta lịch thiệp là thế, nhưng lại lặng lẽ đá cô ra khỏi “giai cấp” của mình.
Nhịp thở của Mâu Văn bỗng khựng lại.
“Ngột ngạt quá.” Cô đi mở cửa sổ. Cơn mưa bên ngoài vẫn đang rơi, từng lớp từng lớp như đang đè nặng lên con người.
Niềm vui của cô dường như đã bị pha loãng, nhưng vẫn còn lơ lửng khắp nơi. Lâm Vi Sâm bảo cô giúp xử lý các công đoạn hậu kỳ, cô vẫn vui vẻ dẫn Tạ Sùng đi.
Cô vẫn trực tiếp bày tỏ lời cảm ơn với Tạ Sùng: “Thật lòng cảm ơn anh vì tối qua đã đưa tôi về, nhưng rất xin lỗi, tôi không ngờ hôm nay lại gặp anh nên đã để ô ở ký túc xá mất rồi.” Thấy Tạ Sùng nhìn mình vẻ không hiểu, cô hơi ngượng ngùng nói: “Chiếc ô đó của anh tốt lắm, tôi sợ dùng hỏng mất.”
“Tôi biết anh có nhiều ô, nhưng thực ra tôi cũng có một chiếc.” Cô cười nói với Tạ Sùng: “Một chiếc là đủ dùng rồi! Ngày mai tôi mang đến công ty, sau này thầy tôi đến công trường thì nhờ thầy mang trả lại cho anh.”
Cô đã mặc định rằng bản thân sẽ không bao giờ đến công trường của Tạ Sùng nữa, anh hẳn sẽ không đồng ý cho cô đến đó nữa. Anh không thích đôi giày “há mõm” của cô.
Tạ Sùng nghe cô nói vậy, cuối cùng cũng nghiêm túc nhìn về phía cô.
Anh nhận ra cô thực sự là một cô gái thông minh, tâm tư lại tinh tế và nhạy cảm, dường như cô hiểu hết tất cả.
“Được thôi. Không vấn đề gì.” Anh nói.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]