Mâu Văn nói quyết định của mình trước toàn thể nhân viên công ty.
Cô sẽ ra vùng ngoại ô mở một studio, nhà đã thuê xong xuôi, tiếp theo chính là bắt tay vào sửa sang, đồng thời cô sẽ dùng chính tác phẩm này để tham gia cuộc thi. Có điều đối với mọi người mà nói, việc này sẽ làm thay đổi bối cảnh sinh hoạt và làm việc thường ngày, dù sao thời gian vẫn còn sớm, mọi người cứ chuẩn bị tinh thần trước. Dù lựa chọn thế nào, công ty cũng đều sẽ hỗ trợ.
“Sau đó thì sao ạ? Chị Văn, chuyển đến bên đó rồi thì công việc của bọn em có gì thay đổi không?” Vương Chí Cường hỏi: “Cứ chạy đi chạy lại thì bất tiện lắm á.”
“Đợi sau khi chuyển qua đó, dịch vụ của chúng ta sẽ nâng cấp dần lên. Công ty sau này chỉ phục vụ khách hàng phân khúc cao cấp, diện tích và loại hình nhà ở đều sẽ khác biệt so với hiện tại. Có làm nên trò trống gì hay không thì còn phải xem vận may và mức độ nỗ lực của chúng ta nữa. Tôi chỉ có thể nói là tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Mâu Văn họp xong với mọi người thì đi thẳng đến căn nhà trệt.
Vương Chí Cường vác theo đủ loại dụng cụ đi cùng cô. Trên đường đi, Vương Chí Cường hỏi Mâu Văn: “Em nghe nói cái sân này khó thuê lắm, phải có người giúp đỡ mới được.”
Mâu Văn “ừm” một tiếng.
“Chị Văn, có phải chị sắp đi Maldives rồi không?”
“Ừm.” Mâu Văn lại ừm một tiếng.
“Người lần trước mời tụi mình ăn cơm ấy…”
“Ừm.” Mâu Văn lại ừm thêm tiếng nữa.
Vương Chí Cường có chút choáng váng đầu óc, chị Văn hiện tại rốt cuộc là có mấy anh người yêu vậy? Biết nói thế nào với anh Tạ bây giờ đây? Anh Tạ bảo cậu ấy dò la tin tức về đám đàn ông xung quanh chị Văn, chẳng lẽ cậu ấy lại đi nói với anh Tạ là chị Văn có ít nhất hai người yêu sao?
Vương Chí Cường ôm hộp dụng cụ, ngồi thẫn thờ ở đó suy nghĩ.
Mâu Văn liếc nhìn cậu ấy một cái, quyết định phải cảnh cáo cậu ấy một chút: “Vương Chí Cường, tôi biết cậu thân thiết với anh Tạ của cậu, nhưng tôi nhắc nhở cậu: Người phát lương cho cậu là tôi, tôi mới là sếp thực sự của cậu. Anh Tạ của cậu hỏi chuyện về tôi, cậu đừng có chuyện gì cũng kể sạch.”
Mâu Văn đã nghiêm túc thì trông rất đáng sợ, Vương Chí Cường không dám ho he.
“Nếu chuyện gì cậu cũng bép xép kể với anh ta, vậy cậu sang bên đó mà làm việc cho anh ta luôn đi.” Mâu Văn lại liếc Vương Chí Cường một cái, thấy cậu ấy đã sợ hãi, cô quay mặt đi chỗ khác không nhịn được mà trộm cười một cái, sau đó khẽ ho một tiếng, tiếp tục đanh mặt hỏi: “Nhớ kỹ chưa hả!”
Vương Chí Cường lập tức cam đoan: “Dạ nhớ kỹ rồi ạ. Thế nếu anh Tạ hỏi thì em phải nói thế nào?”
Mâu Văn chỉ điểm cho cậu ấy: “Cậu phải biết chọn lọc chuyện mà nói.”
“Ồ.”
Mâu Văn vẫn luôn âm thầm tích lũy mạng lưới quan hệ của riêng mình, dùng chính lời của cô mà nói thì: “Tôi là như vậy, cái này tôi cũng muốn, cái kia tôi cũng muốn.” Những năm qua, số lượng khách hàng qua tay cô đã lên tới hơn 2000 người, bất kể có đi đến hợp tác hay không, cô đều giữ mối quan hệ tốt đẹp với họ.
Người khác có người nâng đỡ nên từ sớm đã một lòng hướng về giải thưởng, cô không có, cô chọn cách tích lũy thật dày để bùng nổ sau. Việc giật giải thưởng là mục tiêu cốt lõi của cô ở thời điểm hiện tại, ngoài việc chú tâm vào bản thiết kế của mình, cô còn nghiên cứu các tác phẩm đoạt giải qua các năm, cũng như chịu khó tìm đến các đại sư khác nhau để học hỏi.
Học vài lần, cô liền cảm thấy rất nhiều đại sư chỉ là hữu danh vô thực, sự thấu hiểu về thẩm mỹ của họ tính ra còn chẳng bằng Tạ Sùng. Những lúc thế này, Tạ Sùng xem ra lại có vài điểm tốt. Mâu Văn thỉnh thoảng sẽ thảo luận vài câu về thẩm mỹ với Tạ Sùng, đôi lúc cũng phê bình quảng cáo của công ty Tạ Sùng có vài chỗ khá dung tục.
Sự giao thiệp giữa cô và Tạ Sùng dần khôi phục lại trạng thái tự nhiên, ít nhất là không còn kiểu gượng gạo cố chấp như trước kia nữa.
Một ngày nọ vào đêm muộn, Tạ Sùng gọi điện thoại cho cô.
Lúc Mâu Văn nghe máy, cô đang khoanh chân ngồi trên ghế sofa để lục lọi két sắt của mình, bên trong toàn là những món đồ bảo bối của cô.
Cô đang kiểm kê lại toàn bộ “tài sản tích cóp” của mình, đó là mấy cuốn sổ tiết kiệm, mỗi một cuốn đều là một khoản tiền; cô còn có một chút vàng miếng mua vào mỗi dịp Tết; tiếp đó là những món đồ kỳ quái tích góp lại suốt những năm qua. Muốn hoàn thiện thật tốt một tác phẩm xuất sắc, chắc chắn sẽ phải đốt rất nhiều tiền.
Cô cầm cuốn sổ tay đặt trên đầu gối để tính toán sổ sách, tính qua tính lại phát hiện tiền vẫn không đủ, tính đến mức bực mình, “giời ạ” một tiếng, vứt phắt cuốn sổ sang một bên. Bực hết mình.
Tạ Sùng gọi tới vào chính lúc này.
Cô bắt máy, nghe thấy đầu dây bên kia cứ rè rè, đứt quãng mãi không thành tiếng. Cô liền bảo: “Alo, sếp Tạ, anh nói đi!” Sở dĩ hôm nay gọi anh là sếp Tạ là vì mấy ngày trước anh vừa giới thiệu cho Vương Chí Cường một khách hàng, cô gọi vậy để khách sáo mang tính tượng trưng. Cô cũng không chỉ cảm ơn suông bằng miệng, cô đã bảo lão Mâu gửi cho Tạ Sùng một con cừu làm thịt sẵn của Hải Lạp Nhĩ.
“Mâu! Văn!” Tạ Sùng cuối cùng cũng truyền tới được một câu hoàn chỉnh, là do dùng giọng hét lên.
“Cái! Gì!” Mâu Văn bắt chước anh. Cô cảm giác Tạ Sùng chắc là đang tìm chỗ nào có sóng tốt, bởi vì trong ống nghe thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng bước chân của anh, hình như là đang chạy.
Một lát sau, Tạ Sùng hỏi: “Nghe rõ chưa?”
“Rõ rồi.” Mâu Văn nói: “Anh đang ở trong rừng sâu núi thẳm đấy à?”
“Đúng.” Tạ Sùng bảo: “Xung quanh toàn là ma.”
“Sao vậy?” Mâu Văn hỏi: “Có chuyện gì không?”
“Có chứ.” Tạ Sùng nói: “Em qua nhà tôi một chuyến, mang con cừu thịt sẵn em tặng tôi đi đi. Em thừa biết tôi không biết nấu ăn, em đưa cho tôi cả con cừu, em muốn chọc tôi tức chết đấy à?”
“Chẳng phải anh có thuê dì giúp việc biết nấu ăn sao? Thịt cừu đó nấu kiểu gì cũng ngon.”
“Dì ấy nghỉ việc, về quê chăm cháu nội rồi.”
“Ồ.”
“Nhớ qua lấy đấy, không là thối um lên hết!”
“Ồ.”
Anh còn nói thêm câu gì đó nữa, nhưng Mâu Văn không nghe rõ, cô cũng không hỏi lại mà cúp luôn điện thoại.
Buổi tối, Mâu Văn lái xe qua nhà Tạ Sùng để lấy thịt cừu. Lúc đi qua đường Tô Châu thì tắc xe nghiêm trọng, cô bị kẹt cứng ngay dưới chân cầu vượt.
Chính là cây cầu vượt đó, cây cầu vượt cô đã đi qua không biết bao nhiêu lần, giờ cô lại bị kẹt tại đó. Cô nhớ lại năm đó, cô luôn đứng trên cầu vượt nhìn xuống con đường bị tắc đến mức nước chảy không lọt, ánh đèn xe kéo dài mãi cho đến tận cuối chân trời. Khi đó cô luôn nói đùa rằng: “Nhìn xe người ta bị kẹt, lòng tôi tự dưng hết nghẽn luôn.”
Giờ đây, trên cầu vượt đang là một người khác đứng đó.
Cô gái nhỏ đứng ở vị trí ấy nghe nhạc, chiếc tai nghe màu trắng nhét chặt vào tai, ánh mắt cô ấy mông lung nhìn vào dòng xe cộ tấp nập trước mắt.
Mâu Văn ngẩng đầu nhìn cô gái ấy, cảm thấy cô ấy trông thật đẹp biết bao.
Chiếc xe của cô nhích từng mét một về phía trước, mỗi một mét đều trầy trật vô cùng. Khó khăn lắm mới nhích ra khỏi đoạn đường ùn tắc, khoảnh khắc đường thông thoáng mang lại một cảm giác nhẹ nhõm, sảng khoái vô cùng.
Tâm trạng cô khá tốt, ngân nga hát.
Lúc đỗ xe xong bước vào khu dân cư thì tình cờ gặp một khách hàng quen từ trước, người đó chủ động chào cô: “Lâu ngày không gặp nha, hai vợ chồng cô cậu đều lâu lắm rồi không thấy mặt.”
“À…” Mâu Văn nhất thời nghẹn lời, cô chợt nhớ ra Tạ Sùng là kiểu người không thích tiết lộ chuyện riêng tư của mình cho người ngoài biết, vậy nên chuyện bọn họ ly hôn, những “hàng xóm” quan hệ lạnh nhạt này đương nhiên là sẽ chẳng ai biết rồi.
“Dạo này kinh doanh có ổn không? Studio đó của cô sau đó nhận làm hai mối, rồi đều dẹp cả rồi.”
“Thế sao?” Mâu Văn có chút kiêu hãnh: “Thế thì vẫn là tôi giỏi hơn rồi, hồi đó nhờ có mọi người giúp đỡ ủng hộ nên tôi mới làm ăn được tới giờ.”
“Thịt bò khô cô gửi hồi Tết Trung thu ngon lắm.” Hàng xóm nói: “Cảm ơn cô nhé.”
“Đừng khách sáo, lần sau tôi lại gửi tiếp!”
Mâu Văn vẫy tay chào tạm biệt đối phương rồi rảo bước đi nhanh.
Lúc này cô mới sực nhớ ra mình chưa hỏi mật khẩu nhà Tạ Sùng, bèn gửi tin nhắn cho anh: “Mật khẩu cửa.”
Tạ Sùng nhắn lại: “Chưa đổi.”
“Quên rồi.” Mâu Văn nhắn xong ngón tay đã quen đường thuộc lối mà nhập mật khẩu vào.
“Khỏi diễn. Em ly hôn chứ không phải mất não.” Tạ Sùng nhắn lại cho cô như thế, nhưng cô đã vứt điện thoại vào trong túi xách, không nhìn thấy câu này.
Mâu Văn mở cửa bước vào.
Trong nhà tối tăm và trống trải, chỉ có những nơi được ánh trăng rọi vào là có một chút ánh sáng le lói. Mâu Văn tiện tay bật đèn hành lang lên, nhìn thấy phòng khách vẫn y hệt như ngày trước. Ngoại trừ ban công.
Trên ban công không còn hoa nữa, cho nên những làn hương hoa thoang thoảng dịu nhẹ cũng đã biến mất khỏi nơi này. Không còn hoa, cũng đồng nghĩa với việc không còn dấu vết của cuộc sống. Ngôi nhà của Tạ Sùng dường như lại quay trở về thời điểm hai người họ mới quen nhau, sạch sẽ đến bất thường, không có hơi ấm, và thật lạnh lẽo.
Mâu Văn đi thẳng đến trước tủ lạnh, kéo cửa tủ ra, nhìn thấy bên trong xếp đặt gọn gàng đủ các loại nước. Điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu của Mâu Văn.
Cô mở ngăn đông ra để lấy con cừu đã làm thịt, gần hai mươi cân thịt cừu non, mỗi phần được xếp yên vị ở đó. Một thứ nằm ở góc ngăn đông bỗng thu hút sự chú ý của cô: Đó là một túi hoành thánh nhỏ đã đông đá, bên trong có kèm theo một gói gia vị nấu hoành thánh. Mâu Văn vừa nhìn một cái là nhận ra ngay, đó là túi hoành thánh chính tay cô gói ngày trước.
Tủ lạnh của Tạ Sùng đúng là nguyên thủy thật, chuyện từ tám trăm năm trước mà vẫn còn có thể bới ra được từ bên trong.
Mâu Văn vốn định mang hết số thịt này đi, nhưng lúc xếp vào thùng cô lại thay đổi ý định. Cô đem từng khay thịt cuộn, xương sống cừu xếp ngược trở lại vị trí cũ. Sau đó quay người đi ra ngoài hướng thẳng đến siêu thị.
Chẳng hiểu sao, cô lại thấy Tạ Sùng khá đáng thương.
Đằng sau vẻ bề ngoài hào nhoáng của anh lại là một cuộc sống lạnh lẽo đến thế.
Cô mua rất nhiều nguyên liệu nấu ăn và gia vị trong siêu thị, chẳng mấy chốc đã chất đầy một chiếc xe đẩy nhỏ. Lúc thanh toán mới nhớ ra mình có thẻ hội viên, cô báo số điện thoại, vậy mà bên trong vẫn còn tiền.
Mâu Văn lại xếp đồ đạc vào trong xe, lái quay trở lại.
Thịt cừu cuộn có thể trực tiếp cắt thành lát để làm thịt nhúng, món này là đơn giản nhất, thả thêm mấy miếng hành tỏi, vài lát gừng, hoa hồi vào bên trong là coi như xong nồi nước dùng lẩu thanh đạm, thế nên cô cắt sẵn hết rồi xếp vào hộp bảo quản thực phẩm; còn xương sống cừu thì có thể đem hầm, vậy là cô nấu luôn một nồi nước cốt lẩu xương cừu…
Cô bận rộn trong căn bếp quen thuộc cho đến tận đêm muộn, trước khi đi còn dán một tờ giấy ghi chú lên cửa tủ lạnh của Tạ Sùng, trên đó viết: Ăn theo nhu cầu.
Mở điện thoại lên thấy câu mắng “mất não” của Tạ Sùng, cô nhắn lại: “Anh không mất não, anh mất tay.”
Tạ Sùng nhắn: “Mang đi rồi à?”
“Mang đi rồi.” Cô trả lời.
Cứ thế cô dứt khoát rời đi, thậm chí còn không nhìn xem các phòng khác.
Tạ Sùng đi công tác về nhìn thấy dòng chữ trên tủ lạnh, mở tủ ra xem, trong một khoảnh khắc liền bật cười thành tiếng. Anh có thể hình dung ra dáng vẻ Mâu Văn chuẩn bị những thứ này, lăng xăng bận rộn trong căn bếp mà cô vô cùng yêu thích.
Khung cảnh đó, thực sự đã cách anh quá xa xôi rồi.
Anh đối với Mâu Văn gần như là có cầu tất ứng, nhưng thỉnh thoảng anh cũng sẽ trêu chọc cô một chút.
Chẳng hạn như ngày hôm nay, Vương Chí Cường gửi tin nhắn cho Tạ Sùng, Tạ Sùng không trả lời. Gọi điện thoại cũng không bắt máy. Vương Chí Cường nói với Mâu Văn: “Lạ thật đấy, sếp Tạ trước đây có bao giờ thế này đâu.”
“Muộn chút rồi liên hệ lại vậy.” Mâu Văn bảo.
Muộn chút rồi liên hệ lại, Tạ Sùng vẫn cứ không nghe máy.
Đến chập tối, Tạ Sùng nói với Vương Chí Cường: “Ngại quá, vừa rồi bận đi đo nhà với bạn.”
Vương Chí Cường cuống lên: “Đo nhà? Đo nhà gì ạ?”
Cậu ấy lập tức quay qua nói với Mâu Văn.
Mâu Văn thấy có lẽ Tạ Sùng đang trêu mình, nhưng cô cũng không dám đánh cược vào tính khí thất thường của anh. Cho nên cô gửi qua cho Tạ Sùng một đường link nhà hàng, nói: “Bảy giờ tối nay, công ty tôi sắp xếp mời sếp Tạ dùng bữa.”
Tạ Sùng đủng đỉnh bước đến, thấy người xuất hiện lại là Vương Chí Cường. Tạ Sùng cũng chẳng buồn động đũa ăn uống gì, chỉ ngồi tán gẫu dông dài với Vương Chí Cường.
“Người theo đuổi chị Văn của em nhiều lắm đấy.” Vương Chí Cường vừa ra sức gặm xiên nướng vừa kể: “Có người thích đi xem triển lãm này, có người chơi xe này, có người làm nghệ thuật này…”
“Thì? Triển lãm đã xem chưa? Xe đã chơi chưa? Nghệ thuật đã làm chưa?”
“Nghe bảo là sắp đi trải nghiệm thử…” Vương Chí Cường nói: “Chị Văn của em cũng chỉ thấy bình thường với mấy thứ đó thôi, nhưng nghe nói mấy người này có mạng lưới quan hệ rộng lắm, chị Văn bảo nếu quan hệ rộng thì xem xem rộng đến mức nào.”
Tạ Sùng cười lạnh một tiếng.
Vương Chí Cường vội vàng chữa cháy: “Vậy chắc chắn là không thể rộng bằng sếp Tạ rồi.”
“Không gọi là anh Tạ nữa à?”
“Chị Văn bắt em phải tự chấn chỉnh lại vị trí của mình, bảo suy cho cùng em vẫn là người của công ty, không cho em quá thân thiết với anh Tạ.”
“Chị Văn của cậu cảnh cáo cậu rồi đấy.” Tạ Sùng nói. Mâu Văn này có quá nhiều tâm tư gian xảo, cô càng ranh ma, anh lại càng thấy thú vị.
Một lát sau anh cầm điện thoại lên nói: “Tôi thấy nhà thiết kế hôm nay khá ổn, cậu có thể ký hợp đồng với anh ta.”
Vương Chí Cường nghe vậy liền nhắn tin cho Mâu Văn: “Toi rồi chị Văn, sếp Tạ chơi thật rồi.”
“?”
“Anh ấy tính đưa khách hàng cho người khác.”
“Đợi tôi.”
Mâu Văn lao tới như một cơn gió, ngồi phịch xuống đối diện với Tạ Sùng. Cô thấy Tạ Sùng đang khoanh tay trước ngực, nghiêm nghị nhìn mình. Tạ Sùng rất hiếm khi lộ ra thần thái này, bình thường như thế này đồng nghĩa với việc “tâm trạng anh đang không tốt, anh rất khó chơi”. Mâu Văn uống một ngụm nước, quay đầu nhìn Vương Chí Cường.
Cậu chàng lúc này mới tinh ý, tuy rằng vẫn chưa xem hết chuyện thú vị, nhưng cũng lưu luyến không rời đứng dậy kiếm cớ chuồn lẹ. Lúc đi cứ một bước lại ngoảnh đầu ba lần, cảm thấy bản thân sắp sửa bỏ lỡ một màn biểu diễn đặc sắc.
“Sao anh không ăn?” Mâu Văn nhìn cái bát trước mặt Tạ Sùng còn sạch hơn cả mặt anh, đúng là chưa đụng một miếng nào.
Tạ Sùng cứ khoanh tay nhìn cô như vậy.
Lúc này Mâu Văn một lòng muốn dỗ dành anh, bèn nói: “Tôi phải qua công trường gấp một lát ấy mà, nên mới bảo Vương Chí Cường qua đây ăn với anh trước.”
Tạ Sùng đạt được mục đích, bắt đầu ra oai, vừa cầm đũa lên vừa nói: “Lần sau mời khách ăn cơm, nói cho rõ là ai đến ăn. Em mà còn lươn lẹo với tôi kiểu này nữa là biết mặt tôi đấy.”
“Được, tôi bảo đảm với sếp Tạ, lần sau tôi sẽ không đến muộn nữa.” Kiên quyết không chịu thừa nhận là mình muốn cho anh leo cây.
Tạ Sùng hừ nhẹ một tiếng trong mũi, ăn một miếng thịt rồi bắt đầu kén cá chọn canh: “Nguội rồi.”
Mâu Văn vội nói: “Tôi bảo họ hâm nóng lại.”
Cô thật sự là ân cần hết mức.
Tạ Sùng cứ xem màn kịch “ân cần” này của cô, hỏi: “Gặp phải chuyện gì rồi à? Hôm nay hạ mình thế.”
“Làm gì có chuyện đó. Tôi trân trọng khách hàng.” Mâu Văn nói: “Thời buổi này kiếm được một khách hàng đâu có dễ dàng gì.”
“Em đang bận rộn cái gì?” Tạ Sùng nói: “Ngày nào cũng như một cơn gió. Hôm đó tôi đến công ty em, thấy em đang nghiên cứu về các loại gỗ. Em định làm gì?”
“Tôi đang học hỏi.” Mâu Văn nói: “Bây giờ chẳng phải đang thịnh hành làm sân vườn kiểu Trung Hoa sao, rất nhiều khách hàng muốn làm, nên tôi nghiên cứu chút thôi.”
“Trong miệng em chẳng có lấy một câu thật lòng.”
“He he.” Mâu Văn nhếch mép cười với Tạ Sùng một cái: “Ăn cơm ăn cơm, đói thật rồi.”
Hai bọn họ đã lâu lắm rồi không ngồi ăn cơm riêng với nhau như thế này.
Lúc này, con người quen thuộc ấy đang ngồi ở phía đối diện, vẫn là dáng vẻ thèm thuồng món ngon như ngày nào, mỗi một miếng ăn vào cứ như một sự cứu rỗi vậy.
Họ yên lặng ăn một lúc, khi sắp ăn xong, Tạ Sùng đột nhiên hỏi Mâu Văn: “Lời tôi nói với em qua điện thoại hôm đó, em có nghe thấy không?”
“Gì cơ? Hôm nào?”
“Hôm mà tôi bảo em qua lấy thịt cừu làm sẵn.”
“Ồ ồ, không nghe rõ. Anh nói gì thế?” Mâu Văn hỏi.
“Tôi nói: Em cần mạng lưới quan hệ thì cứ trực tiếp tìm tôi. Em lúc nóng lúc lạnh bỏ mặc một người hữu dụng nhất, quay đầu cười giả lả với đám người vô dụng kia, thế không phải là đi đường vòng à?” Tạ Sùng ngồi thẳng người dậy, quan sát phản ứng của Mâu Văn.
Mâu Văn vừa gật gù vừa cố ý chọc tức anh: “Vấn đề là anh cũng đâu có quen biết cả thế giới đâu.”
“…” Tạ Sùng bị cô làm cho nghẹn họng, vừa gật đầu vừa nói: “Được được được, em nói đúng. Sau này có chuyện gì em đừng tìm tôi, nghe rõ chưa?”
Mâu Văn đưa tay lên bên tai, vờ như điếc: “Gì cơ? Tôi, không, nghe, thấy!”
Tạ Sùng làm bộ muốn đánh cô, cô rụt cổ lại một cái rồi bật cười: “Được, thế thì sau này tôi sẽ cứ làm phiền sếp Tạ mãi thôi nhé. Cảm ơn sự ủng hộ của sếp Tạ.”
Ăn xong bước ra ngoài, Mâu Văn đi đến bên cạnh xe của mình, trước khi lên xe cô hỏi Tạ Sùng theo phép lịch sự: “Anh đỗ xe ở đâu? Vậy tôi đi trước nhé?”
“Tôi không lái xe.” Tạ Sùng nói vậy, rồi kéo cửa xe của Mâu Văn ra, ngồi phịch một phát lên ghế phụ.
Thấy Mâu Văn cứ đứng đực ra đó không nhúc nhích, anh nói: “Đi thôi! Đứng nghệt ra đấy làm gì?”
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]