"Không có nếu như, Tiểu Bảo không phải người như vậy. Tôi biết lần nào cũng có nguyên nhân, chỉ là cậu không chịu nói nên tôi không đoán ra được."
Giọng nói của Trần Tri Diễn vào lúc này nghe có sức mê hoặc đến lạ, vừa trầm ổn lại vừa dịu dàng.
Nó khiến Giang Dục suýt chút nữa không kìm được mà muốn nói nhiều hơn để chứng minh bản thân không xấu xa.
Nhưng cuối cùng, cậu vẫn giữ lại lời nói, đổi giọng thành, "Rốt cuộc cậu có thể buông tôi ra được không? Da sau lưng tôi bị nước nóng ngâm đến nhăn hết rồi. Tắm thêm lúc nữa chắc chà phát là tróc cả da mất."
Chủ đề bị chuyển hướng quá nhanh, Trần Tri Diễn sững lại hai giây rồi lùi sang một bên, quay lưng đi tự gội đầu.
Nghe thấy Giang Dục khẽ hừ hừ, hắn hỏi, "Không nhìn thấy thì cậu cũng đồng cảm sao?"
Giang Dục tùy tiện "ừ" một tiếng, hối thúc hắn nhanh lên.
Ngay sau đó, eo cậu mềm nhũn ra dữ dội, cậu lại bảo hắn làm chậm lại chút. Nghe những lời ấy, gân xanh trên mu bàn tay Trần Tri Diễn hơi nổi lên.
Cuối cùng cũng ra khỏi phòng tắm, Giang Dục buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Cậu vớ đại chiếc khăn tắm lau qua loa vài cái lên đầu rồi định trèo lên giường nằm.
Trần Tri Diễn kéo cậu lại phía ghế sofa để sấy tóc cho cậu.
Cậu thực sự quá buồn ngủ, người cứ đổ về phía trước, cả khuôn mặt chôn chặt vào bụng Trần Tri Diễn.
Bụng hắn khá cứng, toàn là cơ bụng, khiến mũi cậu bị ép đến mức khó thở.
Cậu lại ngửa đầu lên, chỉ dùng cằm tựa vào bụng hắn, hàng mi dài cụp xuống, lờ đờ mở ra như sắp ngủ thiếp đi.
Trông cậu lười nhác như thể không có xương, lại càng giống một chú cáo nhỏ đang mê hoặc lòng người.
"Trần Tri Diễn..."
Trần Tri Diễn thấy môi Giang Dục mấp máy, nhận diện được khẩu hình liền tắt máy sấy tóc.
Hắn nâng lấy khuôn mặt cậu, lùi lại một bước rồi cúi người ghé sát vào, "Tôi đây."
Cả căn phòng im ắng khoảng chừng một phút, Giang Dục mới lại mở miệng. Cậu nhắm mắt nói, giọng toàn là tiếng thở nhẹ, giống như nói xong là có thể ngủ luôn được. Cậu bảo, "Mắc cái gì mà cậu lại bảo muốn hôn tôi..."
Trần Tri Diễn chạm vào tai Giang Dục, đưa ra câu trả lời —
"Bởi vì thực sự rất muốn hôn."
Không biết Giang Dục có nghe thấy hay không, mắt cậu đã nhắm nghiền lại hoàn toàn. Trần Tri Diễn bế cậu lên giường, ôm chặt vào lòng, đắp chăn cẩn thận rồi tắt đèn.
Tối nay.
Cứ thế bình yên ngủ một giấc.
-
Sáu giờ.
Giang Dục tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy Trần Tri Diễn.
Những đoạn đối thoại và hình ảnh của tối hôm qua cứ thế tua lại trong đầu cậu, thực sự là quá mức xấu hổ, khiến cậu muốn tìm chỗ trốn.
Nhưng Trần Tri Di Diễn không buông tay.
Cậu chỉ có thể lén dịch người xuống phía dưới.
Dịch xuống.
Dịch xuống nữa...
Rồi đỏ bừng cả mặt quay đầu lại.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói vừa đáng ghét vừa đầy ý tứ: "Tiểu Bảo, cậu như vậy... là muốn □ giúp tôi sao?"
Câu nói ấy như một quả bom sét đánh thẳng xuống đầu Giang Dục. "Mẹ nó, cậu cút ngay cho tôi!"
Trần Tri Diễn nghe Giang Dục mắng mình thì đưa tay luồn vào nách bế thốc cậu lên. Giống như cái cách Giang Dục ôm chú gấu bông rồi cọ mặt vào, hắn cũng cọ vào người Giang Dục, vừa áp sát vừa nựng nịu, mang theo cảm giác vô cùng thích Giang Dục, cực kỳ si mê mùi hương trên cơ thể cậu, "Thì ra Tiểu Bảo biết câu đó có nghĩa gì à. Thông minh thật đấy ."
Giang Dục dùng cả tay lẫn chân đẩy Trần Tri Diễn ra, nhưng thế nào cũng không đẩy nổi.
Cậu đành ra sức ngửa đầu ra sau, biểu cảm hiện rõ vẻ thà chết không chịu khuất phục, không cho Trần Tri Diễn vùi mặt vào hõm vai mình.
Vì rất nhột, và vì rất kỳ cục.
Mỗi một phút một giây Trần Tri Diễn thân mật với cậu đều khiến cậu thấy kỳ cục... Khoan đã, tại sao cậu lại dùng từ thân mật?
Lồng ngực Trần Tri Diễn phát ra từng đợt rung động của tiếng cười, hắn khen ngợi, "Bảo bối đáng yêu quá."
"...Câm miệng."
"Thực sự rất đáng yêu." Trần Tri Diễn chẳng màng đến cảm giác của Giang Dục, hắn càng ôm càng chặt, hận không thể khảm luôn cậu vào trong lồng ngực mình.
Giang Dục bị ép tới mức rên hừ hừ, "Ui da cậu buông ra đi, tôi không thở nổi rồi."
Lúc này Trần Tri Diễn mới ngẩng đầu lên, hắn cụp mắt nhìn Giang Dục. Trong mắt và trên mặt hắn đều là nụ cười mỉm hiện lên rõ mồn một.
Giang Dục nhắm mắt lại, "Mới sáng sớm, cậu đừng có lả lơi như vậy."
"...Bữa sáng muốn ăn gì?"
"Không ăn, tôi phải đến trường."
Trần Tri Diễn là một tên gay, sau này chắc chắn sẽ phải quỳ ở từ đường chịu đòn.
Hơn nữa bây giờ hắn còn lả lướt vô bờ bến, lại còn bảo muốn hôn cậu.
Cậu phải giữ khoảng cách với Trần Tri Diễn để giữ gìn sự trong sạch...
Ờ thì, đều là đàn ông với nhau, hình như cũng chẳng có sự trong sạch gì để mà giữ, cùng lắm cũng chỉ là hôn hít thôi.
"Tôi cảnh cáo cậu, cấm có hôn tôi, cấm có ôm tôi, cũng không được làm gay, mau chóng biến trở lại bình thường đi!"
"Không biến lại được nữa rồi." Trần Tri Diễn tiếp tục ôm Giang Dục, hoàn toàn ngó lơ câu "cấm có ôm tôi" của cậu.
"Bắt buộc phải biến lại, bằng không người khác sẽ nhìn cậu thế nào?" Giang Dục tận tình khuyên bảo: "Dù sao danh tiếng của tôi cũng chẳng tốt đẹp gì. Thích con trai thì thích thôi, nhiều lắm bị đánh một trận. Nhưng cậu thì khác, trong mắt họ cậu cái gì cũng tốt, nếu như bị người ta biết được, ây da biết nói sao nhỉ,"
"Chẳng phải có câu nói người tốt làm một trăm việc tốt nhưng một khi làm một việc xấu thì sẽ biến thành kẻ xấu sao. Cậu thích con trai cũng tương tự như ý nghĩa của câu đó đấy. Tóm lại đến lúc đó danh tiếng của cậu sẽ tuột dốc không phanh, cậu chắc chắn sẽ không chịu nổi sự hụt hẫng này đâu, ây đừng có sờ eo tôi... nghiêm túc nghe xem nào."
"Đang nghe đây." Giọng Trần Tri Diễn thấp xuống, "Thì ra Tiểu Bảo lại lo nghĩ cho tôi như vậy."
"Tất nhiên rồi!"
Chúng ta cộng cảm.
Lỡ như cậu không chịu nổi áp lực rồi nghĩ quẩn tự sát...
Chẳng phải tôi sẽ đau đến chết sao?
Giang Dục có tính toán của riêng mình.
Mà khoan đã... Rốt cuộc Trần Tri Diễn thích con trai từ khi nào?
Cậu và Trần Tri Diễn làm kẻ thù bao nhiêu năm nay sao lại không phát hiện ra? Bây giờ hắn lại đi bày tỏ với cậu, chẳng lẽ...
"Cậu có người mình thích rồi à?"
"Ừ."
"Thích cậu."
"Mẹ nó, đừng có hù dọa người ta." Giang Dục đột nhiên bộc phát ra một sức mạnh to lớn, đạp một cú thẳng chân khiến Trần Tri Diễn ngã nhào xuống giường.
Bản thân cậu thì đau đến mức hít hà th* d*c, ngồi bật dậy chỉ tay vào Trần Tri Diễn, "Tôi biết ngay là cậu muốn kéo tôi chịu đòn chung mà!"
Tay cậu siết chặt lấy ga giường.
Trần Tri Diễn bảo thích cậu.
Thích cậu.
Thích... cậu?
"Mẹ nó, cậu đừng trêu tôi!" Giang Dục hét lên thật lớn để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.
Cậu là một đứa vô tích sự, chẳng biết làm cái gì, chỉ giỏi gây rối, giỏi đánh nhau, lại còn uống rượu, đứa hư hỏng nhất trường chính là cậu, trên dưới toàn thân không có lấy một ưu điểm.
Nhìn kiểu gì cũng là một tên đầu gấu.
Chỉ biết gây phiền phức.
Có lần Giang Vân Đình uống say còn nói, thà rằng chưa từng sinh ra cậu.
Mà trước đây, Trần Tri Diễn rõ ràng cũng ghét cậu như vậy.
Từng nói muốn b*p ch*t cậu.
Vậy mà bây giờ...
Giang Dục cười lạnh, giọng nói run rẩy, "Sao nào, nhìn tôi trông dễ bắt nạt lắm à? Ai cũng có thể đem ra làm trò đùa sao? Cậu tưởng tôi sẽ tin chắc!"
Cậu vớ lấy điện thoại rồi bỏ chạy, chạy đi trong tình trạng vẫn đang mặc bộ đồ ngủ, dép đi trong nhà cũng chưa kịp thay.
Trần Tri Diễn vẫn còn ngẩn người ngồi dưới đất, không hiểu sao phản ứng của Giang Dục lại lớn đến vậy.
Hắn gọi điện thoại cho Giang Dục nhưng không gọi được, đành gửi tin nhắn qua —
CZY: [Xin lỗi bảo bối, làm cậu hoảng sợ rồi.]
-
Trường học.
Ký túc xá nam, vào lúc sáu giờ mười phút. Trên hành lang truyền đến một tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch dồn dập, đôi dép tiếp xúc với mặt sàn phát ra những tiếng "bạch bạch bạch bạch" cực kỳ lớn...
Lý Tiểu Hoa đang nằm gục trên cổ Lý Hành ngủ rất ngon, bị làm ồn tỉnh liền vỗ một móng vuốt vào miệng Lý Hành.
Tiếng đập cửa rầm rầm vang lên bên ngoài, hắn giật mình ngồi bật dậy, Lý Tiểu Hoa bám không chắc, lăn lông lốc một quãng xa trên giường.
"Ai đấy!"
"Mở cửa!"
Là một giọng nói vô cùng quen thuộc.
Lý Hành vội vàng đi xuống, vừa kéo cửa ra liền đứng chết trân tại chỗ, "Anh Giang, sao anh lại... mặc đồ ngủ hoạt hình thế này?"
Trông giống kiểu người ở riêng sẽ thích màu hồng lắm ấy.
Phong cách và khí chất này...
Khác xa hình tượng thường ngày quá đi?
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]