Sau Khi Vô Tình Hôn Nhầm, Tôi Nảy Sinh Khả Năng Cộng Cảm Với Kẻ Thù

Chương 86:




[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Giang Dục ngửa cổ ra sau, cơ thể căng cứng đến cực điểm, trong tâm trí chỉ còn lại Trần Tri Diễn.

Nghe thấy lời này, cậu run giọng gọi, "Trần Tri Diễn..."

"Ngoan lắm."

"A..."

Bên ngoài cửa sổ lại có pháo hoa vụt sáng.

Trần Tri Diễn bóp nhẹ eo Giang Dục, siết lấy chiếc cà vạt rồi quấn quanh cổ tay cậu, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ hưng phấn, "Bảo bối nhỏ sao lại khéo sinh thế này, mặt đẹp, tay đẹp, eo cũng đẹp, chỗ nào cũng đẹp."

Mỗi khi hắn nói một câu.

Chiếc cà vạt lại quấn thêm một vòng.

Cho đến khi cổ tay mình và Giang Dục bị trói chặt vào nhau, Trần Tri Diễn nắm phần còn lại trong lòng bàn tay, len ngón tay vào giữa các kẽ tay cậu, mười ngón tay đan chặt, "Rốt cuộc là bảo bối ngoan nhà ai mà đáng yêu thế này?"

"...Câm miệng."

"Hóa ra là của nhà anh, thưởng cho em ăn kẹo có được không?" Trần Tri Diễn kéo ngăn kéo ra, lấy một viên kẹo, cũng dùng răng cắn mở, ngón tay bóp phần vỏ còn lại, đẩy viên kẹo vào trong miệng Giang Dục, "Ngọt không?"

Lại hỏi kiểu này.

Giang Dục đã biết hắn muốn làm gì rồi.

Cậu không thèm thành thật trả lời ngọt hay không nữa, mà nói, "Anh tự vào mà nếm."

Đầu ngón tay nóng rực của Trần Tri Diễn chạm vào môi cậu, hắn cúi người ngậm lấy rồi m*t mát trêu đùa, động tác phía dưới không hề dừng lại, "Không ngọt bằng bảo bối."

Bên ngoài cửa sổ hết lần này đến lần khác lóe lên ánh pháo hoa.

Trần Tri Diễn siết lấy eo Giang Dục kéo cậu áp sát về phía mình, dán chặt vào sau gáy cậu.

Hơi thở lướt qua phần xương cổ gồ lên, giọng nói như một con rắn nơi âm u ẩm ướt, "Đi đâu đấy bảo bối ngoan."

"Mẹ nó, cút mẹ anh ra cho tôi..." Giang Dục vô lực chửi thề.

Trần Tri Diễn lau đi vệt nước mắt trên mặt cậu, "Chậc, nhiều nước quá, cả căn phòng sắp bị em khóc cho ngập lụt rồi."

"...Anh câm mồm vào cho tôi, cấm có nói..."

Trong phòng tắm.

Giang Dục chống hai tay lên bồn rửa mặt phía dưới, bóng của mũi chân đổ xuống mặt đất dao động dữ dội.

Cậu hối hận rồi.

Đáng lẽ cậu không nên đến đây tìm Trần Tri Diễn.

Càng không nên mang theo mấy thứ đó tới, dù cho mới chỉ dùng một chút.

Bên ngoài cửa sổ lại một lần nữa lóe lên ánh pháo hoa.

(trong tiểu thuyết được phép đốt pháo hoa, ngoài đời thực không được học theo đâu nhé ^^).

Giang Dục túm tóc Trần Tri Diễn, "Cút mẹ anh ra!"

Trần Tri Diễn áp sát Giang Dục hơn, "Anh thích ôm bảo bối ngoan, bảo bối ngoan nóng quá... Có muốn tắm bồn không?"

Hắn không hề cho Giang Dục cơ hội lựa chọn.

Trong bồn tắm.

Vòi hoa sen trên đỉnh đầu liên tục xả nước, bắn xuống mặt nước tạo thành vô số bọt nước nhỏ.

Đáng lẽ ra nước phải làm ướt mặt Giang Dục, nhưng vì sự chênh lệch thể hình này mà bọt nước đều bị Trần Tri Diễn che chắn hết.

Hơi thở của Giang Dục hỗn loạn đến mạng sống cũng muốn lung lay, đuôi mắt nhuộm đỏ một mảng lớn tựa như quả anh đào bị nghiền nát, đôi môi cũng bị hôn đến hơi sưng lên.

Cậu được Trần Tri Diễn ôm trọn vào lòng, trên người không có lấy một bông hoa nhỏ, ngoại trừ mu bàn tay ngón áp út.

"Trần Tri Diễn, tôi không chịu nổi nữa."

"Anh biết." Trần Tri Diễn vốc nước tắm lưng cho Giang Dục.

Bất chợt, mắt Giang Dục trợn tròn, gân xanh nơi cổ giật nảy lên, "Mẹ anh... Ưm."

Trần Tri Diễn lời ít ý nhiều thốt ra hai chữ, "Rách rồi."

Rạng sáng.

Trần Tri Diễn cẩn thận ôm Giang Dục đang ngủ say vào lòng. Sau ngần ấy ngày, cuối cùng hắn cũng có được một giấc ngủ ngon đúng nghĩa đầu tiên.

Những món đồ Giang Dục mang tới đều được hắn cất vào ngăn kéo. Hắn nhắn tin cho chủ nhà, báo ngày mai sẽ trả phòng.

Chủ nhà đang thức khuya cày phim, nhìn thấy tin nhắn thì nghi ngờ mình thức đêm đến lú lẫn rồi. Người đó "bịch" một tiếng ngã vật xuống giường đi ngủ bù, sợ mình đột tử.

Đêm ấy, Giang Dục không tỉnh giấc lấy một lần.

Sáng hôm sau.

Hơn 11 giờ.

Giang Dục cảm thấy trong chăn có thứ gì đó động đậy. Cậu đưa tay sờ thử, đột nhiên mở bừng mắt, túm lấy đầu Trần Tri Diễn kéo ra.

"Anh làm gì đấy?!"

"Kiểm tra."

"..."

"Anh đi mua thuốc."

"...Không cần."

"Em cứ nằm yên trước đi."

Trần Tri Diễn thay quần áo ngay trước mặt Giang Dục.

Ngay từ lúc hắn cởi áo, Giang Dục đã kéo chăn trùm kín mặt. Đến lúc này cậu mới phát hiện...

Mình chẳng mặc gì cả.

Chuyện tối qua, Giang Dục hoàn toàn không dám nhớ lại.

Sao cậu có thể to gan lớn mật đến thế chứ?

Mang đồ sang tận nơi...

Còn chủ động đến mức ấy...

Chăn đột nhiên bị vén lên một chút, ánh sáng xuyên qua rèm cửa hắt vào

Giang Dục vô tình chạm phải ánh mắt Trần Tri Diễn, vành tai lập tức nóng bừng. Cậu cúi đầu né tránh, thấy hắn tiến lại gần thì lùi về sau. Nhưng vừa động một chút, sắc mặt đã thay đổi.

Trần Tri Diễn bắt trọn sự thay đổi trên biểu cảm của cậu, nhẹ giọng hỏi, "Đau lắm à?"

"...Không đau, chỉ là... tôi cũng không nói rõ được..." Giọng Giang Dục nhỏ như tiếng muỗi.

Trần Tri Diễn áp trán mình vào trán cậu, "Anh đi rót cho em cốc nước trước."

Nói xong, hắn cúi xuống định hôn Giang Dục.

Cậu né đi.

"Đừng... còn chưa đánh răng."

"Anh không chê."

Trần Tri Diễn rót một cốc nước ấm mang qua, cắm sẵn ống hút để Giang Dục tiện uống.

Thấy cậu dừng lại, hắn hỏi, "Còn uống nữa không?"

Giang Dục lắc đầu.

Trần Tri Diễn uống nốt chỗ còn lại, hỏi cậu có muốn đi vệ sinh không, cậu tiếp tục lắc đầu.

Trần Tri Diễn đắp lại chăn cho cậu cẩn thận rồi đi xuống lầu.

Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, Giang Dục lập tức ôm lấy phần đùi, hít hà xuýt xoa.

Mẹ nó.

Chân mỏi quá.

Cứ như vừa leo hết Vạn Lý Trường Thành vậy.

Sau khi xác nhận Trần Tri Diễn sẽ không quay lại ngay, cậu mới xuống giường, mở tủ quần áo của hắn, tùy tiện lấy một chiếc áo phông mặc vào.

Chân mỏi đến mức không nhấc nổi, quần đùi cũng không mặc được.

Cậu chậm chạp lê từng bước vào phòng vệ sinh, vài phút sau mới quay lại giường.

Lúc Trần Tri Diễn trở về, thấy Giang Dục đã mặc quần áo, hắn xách túi nilon đến bên giường.

"Vừa nãy em xuống giường rồi à?"

"...Ừm."

Trần Tri Diễn gật đầu.

"Để anh xem hướng dẫn sử dụng trước."

Hắn xem xong hướng dẫn, đeo găng tay vào rồi lấy ống tiêm thuốc ra.

Giang Dục lắc đầu, "Không được, tôi không tiêm đâu!"

Trần Tri Diễn hôn cậu, "Không phải tiêm, là bôi thuốc vào bên trong thôi."

Giang Dục tiếp tục lắc đầu, "Để tôi tự làm."

"Bảo bối ngoan không cần ngại."

"...Để tôi tự làm."

Trần Tri Diễn không nói hai lời, đưa tay nắm lấy cổ chân Giang Dục, nặn một chút thuốc lên đầu ngón tay, xoa nhẹ theo vòng tròn rồi đẩy ống thuốc vào.

Giang Dục hừ nhẹ một tiếng, dùng cánh tay che mặt lại.

Mấy giây sau, cậu lại kéo chăn trùm kín mít cả người, không chịu ngẩng đầu lên, đỉnh tai lộ ra ngoài đỏ ửng một mảng.

Trần Tri Diễn nửa quỳ bên giường hỏi cậu muốn ăn gì, giọng cậu run rẩy, "Cái gì cũng được."

"Vậy anh đi làm, làm xong sẽ giúp bảo bối rửa mặt đánh răng."

Giang Dục gật đầu lấy lệ.

"Ừm..."

Đợi Trần Tri Diễn đi rồi, cậu lại mò đến tủ quần áo tìm một chiếc quần đùi của Trần Tri Diễn, chật vật mặc vào, tự mình đánh răng rửa mặt, rồi ngồi bên giường tiếp tục đỏ mặt.

Lại bị nhìn thấy rồi...

Trần Tri Diễn thật sự không thấy ghê sao...

Vừa nãy còn...

Mẹ nó.

Không chịu nổi nữa.

Muốn về nhà mình quá.

Trong lúc Giang Dục còn đang suy nghĩ lung tung, Trần Tri Diễn đã bưng bát nước táo đỏ nấu sẵn từ trong bếp đi vào.

Thấy cậu đang ngồi trên giường, hắn đặt bát lên tủ đầu giường rồi ngồi xổm xuống trước mặt cậu.

Giang Dục chống tay ra sau, lùi lại giữ khoảng cách.

Nhìn trời nhìn đất, nhất quyết không nhìn Trần Tri Diễn.

Hàng lông mi dài run lên bần bật. Trần Tri Diễn khen ngợi, "Bảo bối nhỏ giỏi quá, tự mình mặc quần áo tử tế thế này, còn rửa cả mặt nữa."

...

Nghe cứ quái gở sao ấy.

"Tôi mặc quần áo của anh rồi, lát nữa sẽ cởi ra trả."

"Không cần cởi, quần áo của anh em cứ tùy tiện mặc."

"Ồ."

"Thật ra em không mặc cũng chẳng sao."

"?"

"Ông xã rất thích xem."

"...Ông xã?"

"Anh đây."

"...Đừng có lợi dụng tôi."

"Nhưng bảo bối ngoan à." Trần Tri Diễn cong môi cười khẽ, "Chuyện anh lợi dụng em, chẳng phải từ trước đến giờ vẫn luôn rất nhiều sao?"

[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.