14
Lục Yên phát hiện, Cố Mộ Từ bắt đầu trở nên không bình thường.
Cô ta thường giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm, rồi thấy Cố Mộ Từ ngồi bất động bên cạnh, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Anh mơ thấy Tiểu Niệm.” Ông thấp giọng lẩm bẩm.
“Mơ thấy anh đưa con bé đi công viên giải trí.”
Trong các cuộc họp cổ đông, ông bắt đầu liên tục thất thần.
Các lãnh đạo cấp cao bắt đầu phản đối, cho rằng trạng thái hiện tại của Cố Mộ Từ không thích hợp tiếp tục giữ chức CEO.
Thế là ông từ chức.
Lục Yên vô cùng căng thẳng.
Cô ta biết nếu hỏi quá thẳng sẽ khiến Cố Mộ Từ chán ghét, nhưng ông vẫn mãi không lên tiếng, cô ta buộc phải hỏi….
Số cổ phần và tài sản dưới danh nghĩa của ông, rốt cuộc định phân chia thế nào.
Đối với chuyện này, Cố Mộ Từ chỉ nhàn nhạt đáp:
“Quyên góp dưới danh nghĩa Tiểu Niệm.”
Lúc ấy Lục Yên mới biết, Cố Mộ Từ đã lập một quỹ từ thiện mang tên “Tiểu Niệm”.
Quỹ công ích này chuyên giúp đỡ những trẻ vị thành niên gặp khó khăn.
Cho dù là gia cảnh nghèo khó không thể tiếp tục học hành, hay bị tổn thương tinh thần vì gia đình nguyên sinh tồi tệ, hoặc từng bị bạo hành, bắt nạt, tất cả đều có thể tìm tới quỹ này cầu cứu.
Quỹ thuê rất nhiều chuyên gia trong các lĩnh vực khác nhau để có thể giúp đỡ chính xác cho những đứa trẻ ấy.
Điều Lục Yên sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra.
Cố Tiểu Niệm ch/ết rồi.
Những gì lúc còn sống Cố Mộ Từ chưa thể cho cô bé, sau khi cô bé ch/ết đi, ông lại cảm thấy cho bao nhiêu cũng không đủ.
Bất đắc dĩ, Lục Yên đăng lên Weibo một bài viết đầy vẻ chân tình cảm động.
Cô ta muốn mượn sức mạnh dư luận để khiến Cố Mộ Từ nhớ ra rằng ông rõ ràng còn có vợ con, vậy mà lại tiêu tốn phần lớn tài sản cho một người đã ch/ết, đó là lựa chọn ích kỷ và không quan tâm tới gia đình đến mức nào.
Nhưng Lục Yên không ngờ rằng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi sau khi bài viết được đăng tải, cư dân mạng đã đào sạch chuyện cũ năm xưa.
Hơn nữa hướng dư luận chẳng những không như cô ta mong muốn, mà còn hoàn toàn ngược lại.
[Cô Lục cứ mở miệng là nói Thẩm Vân là tiểu tam, nhưng sao tôi lại thấy cô mới là tiểu tam vậy?]
[Thẩm Vân dù có giở thủ đoạn tới đâu, nếu tổng tài Cố hoàn toàn không muốn thì đứa nhỏ được sinh ra kiểu gì? Cuối cùng mọi sai lầm đều là lỗi của phụ nữ à?]
[Bất kể ai tới trước tới sau, Thẩm Vân và Cố Mộ Từ có giấy đăng ký kết hôn đúng không? Vậy họ là vợ chồng hợp pháp. Nếu tôi nhớ không nhầm thì lúc Thẩm Vân vừa mới ch/ết, còn chưa lạnh mồ yên mả, tổng tài Cố đã công khai tái hợp với cô Lục rồi. Những người từng hóng drama năm đó chỉ là giờ lớn tuổi không thích buôn chuyện nữa thôi, chứ không phải mất trí nhớ đâu nhé.]
[Ủng hộ lầu trên. Lục Yên vốn nổi tiếng chen chân mà, sau khi Cố Mộ Từ kết hôn với Thẩm Vân, cô ta chẳng phải còn dính scandal với một đại gia nước ngoài sao? Sau đó vì bà vợ chính thất quá dữ nên mới xám xịt về nước. Nói vậy thì tổng tài Cố thật sự nên đi xét nghiệm ADN đi, chưa chắc đứa con trai là của anh đâu……]
……
Cứ như vậy, sự nghiệp diễn xuất của Lục Yên hoàn toàn chấm dứt.
Càng nhiều chuyện bị đào ra, cô ta càng đứng trước nguy cơ thân bại danh liệt.
Còn Cố Mộ Từ thì không bao giờ quay về nhà nữa.
Thật ra nếu Lục Yên và Cố Tiểu Đình biết tiết kiệm sống qua ngày, số tài sản Cố Mộ Từ để lại vẫn đủ để họ sống sung túc rất lâu.
Nhưng Lục Yên không thể chấp nhận kết cục như vậy.
Cô ta đem một khoản tiền lớn đi “đầu tư” theo lời bạn bè giới thiệu, cuối cùng mất sạch.
Thế là cô ta tin rằng nhất định là oan hồn của Cố Tiểu Niệm chưa tan, phá hỏng phong thủy của căn nhà này.
Vì vậy cô ta mời hết thầy này tới thầy khác, muốn họ trấn áp tôi.
Các đại sư ai cũng trổ hết bản lĩnh, chiêu thức mỗi người mỗi khác.
Điểm giống nhau duy nhất là tất cả đều nhận tiền rất hậu hĩnh.
Và hoàn toàn vô dụng.
Tôi nhìn linh hồn nửa trong suốt của mình, phát hiện bản thân vẫn không thể rời khỏi thế giới này.
Chắc là pháp thuật của các đại sư và hệ thống của tôi không cùng một hệ rồi.
Lục Yên ngày nào cũng khóc tới sưng mắt.
Cô ta vừa khóc vừa nói với Cố Tiểu Đình:
“Mẹ làm tất cả cũng là vì con.”
Giọng Cố Tiểu Đình lạnh nhạt vô cùng:
“Đừng nhắc nữa. Nếu không phải tại mẹ, con cũng đâu thảm như vậy.”
Lục Yên ngây người.
Cô ta một lòng một dạ tranh giành tương lai cho con trai, chưa từng nghĩ có một ngày mình sẽ nghe thấy nhiều oán hận như thế trong giọng nói của con.
Cố Tiểu Đình thật sự hận Lục Yên.
Đương nhiên, cậu ta cũng hận Cố Mộ Từ.
Đứa trẻ từ nhỏ được nuông chiều tới hư này cho rằng tất cả những gì ba mẹ cho mình đều là lẽ đương nhiên.
“Đưa tiền đây.”
Cậu ta chìa tay ra, gào lên với Lục Yên.
Lục Yên vừa khóc vừa nói:
“Nhà mình còn đâu ra tiền nữa……”
Cố Tiểu Đình mất kiên nhẫn.
Cậu ta đá một cú vào bụng Lục Yên, rồi lục từ trong tủ ra hai chiếc nhẫn cuối cùng mang đi bán lấy tiền.
Cậu ta cầm số tiền ấy tới góc kín đáo nhất trong hộp đêm.
Vui thật đấy.
Chỉ có cảm giác tê liệt ngắn ngủi này mới giúp cậu ta trốn tránh hiện thực, quay về cuộc sống xa hoa như mộng ngày xưa.
Tôi lơ lửng trong hộp đêm, mượn ánh đèn lia tới không ngừng để nhìn con mọt được nuôi lớn trong hũ gạo mang tên “nuông chiều” này.
Cố Tiểu Đình uống rất nhiều rượu.
Cậu ta say mềm nằm vật trên sofa, số tiền cuối cùng vừa có được cũng đã tiêu sạch.
Thật ra uống rượu không thể tiêu hết nhiều tiền như vậy.
Trên cánh tay cậu ta có những vết kim cũ.
Mà vết kim mới nhất lại nằm trên cổ.
Đêm hôm ấy, cảnh sát triệt phá toàn bộ hộp đêm.
Nhưng Cố Tiểu Đình lại không bị bắt.
Bởi khi cảnh sát phát hiện ra cậu ta, cậu ta đã nằm trên sofa, miệng và mũi bị chất nôn bít kín, hoàn toàn không còn thở nữa.
15
Cố Mộ Từ không hề biết tin con trai đã ch/ết.
Ông tắt máy rất lâu, lên núi nhập thiền tu hành.
Có lẽ là muốn tìm kiếm sự bình yên cho tâm hồn.
Ông thắp nhang cúng Phật, quỳ trước tượng Phật cầu nguyện.
Cầu cho kiếp sau tôi vẫn có thể làm con gái mình, và ông nhất định sẽ bù đắp thật tốt cho tôi.
Hệ thống dường như có chút cảm động.
Nó nhìn gương mặt gầy gò của Cố Mộ Từ, nhìn lời cầu nguyện đầy thành kính ấy rồi nói:
“Ba cô thật sự biết sai rồi.
“Kiếp sau, cô còn muốn làm con gái ông ấy không?”
Tôi bật cười, đáp:
“Phụt.”
……
Nhưng hệ thống rất cố chấp.
Mọi người biết mà, truyện thường viết như thế đấy.
Cho dù quá trình có gà bay chó sủa tới đâu, kết thúc vẫn phải đại hòa giải, cả nhà ngồi xuống ăn một bữa cơm đoàn viên vui vẻ.
Đó là cái kết tiêu chuẩn của mọi câu chuyện tình thân.
Tôi thật ra cũng không muốn phàn nàn về kiểu kết thúc này.
Ngược lại, tôi hiểu nó.
Người ta ngoài miệng nói muốn cắt đứt với gia đình nguyên sinh, nhưng thực sự làm được, trong một vạn người chưa chắc có nổi một.
Khát vọng được yêu thương vốn là bản năng con người.
Huống chi còn là những thiếu niên chưa từng bước ra thế giới rộng lớn hơn.
Đối với trẻ con, ba mẹ chính là cả thế giới.
Để đạt được cái kết viên mãn ấy, hệ thống đã đi báo mộng cho Cố Mộ Từ.
Trong mơ, Cố Mộ Từ nghe thấy một giọng điện tử trầm thấp.
Nó giải thích đầu đuôi câu chuyện cho ông nghe.
Giải thích vì sao nếu ông không tới dự sinh nhật tôi thì tôi sẽ ch/ết.
Sau bao nhiêu năm, Cố Mộ Từ lại một lần nữa khóc không thành tiếng trong giấc mơ.
“Thật sự là tôi đã gi/ết con bé……”
“Con gái ngài không trách ngài.” Giọng điện tử nói.
“Ngài muốn gặp cô ấy lần cuối không?”
16
Tin tức tổng tài tập đoàn Cố thị tự sát leo thẳng lên trang đầu.
Cố Mộ Từ gieo mình xuống giữa biển mây núi Vân Sơn.
Vị tổng tài từng hiển hách vô cùng ấy, trước khi ch/ết lại sống trong một căn phòng chứa đồ nhỏ bé ở thiền viện.
Bên cạnh không có bất kỳ người thân hay bạn bè nào.
Khung cảnh đơn sơ đến cực điểm.
Thứ trang trí duy nhất……
Là một con búp bê mặc váy hồng.
17
Tôi nhìn thấy linh hồn của Cố Mộ Từ.
Ông đang đi về phía tôi.
Dang rộng vòng tay, nước mắt rơi đầy mặt.
“Tiểu Niệm, ba đây.”
Trong quãng đời dài đằng đẵng ấy, tôi đã vô số lần mơ thấy cảnh tượng này.
Trong mơ, tôi chạy như bay lao vào vòng tay ấy, trong lòng tràn đầy cảm giác an toàn mà nghĩ….
Tốt quá.
Tốt thật.
Thì ra mình cũng là một đứa trẻ được ba yêu thương.
Nhưng khi tỉnh mộng, bên cạnh tôi vẫn chỉ có một chiếc điện thoại.
Bên trong trống rỗng, không nhận được nổi một tin nhắn hồi âm.
Vì vậy tôi lùi lại một bước, xoay người đi mất.
Tôi nghe thấy Cố Mộ Từ hỏi hệ thống, giọng hoảng loạn:
“Tại sao? Tại sao tôi không đuổi kịp Tiểu Niệm?”
Hệ thống im lặng rất lâu, cuối cùng mới trả lời:
“Bởi vì con gái ngài không muốn bị ngài đuổi kịp nữa.
“Con bé đã trưởng thành rồi. Chỉ cần con bé không muốn, ngài sẽ không bao giờ có thể giam cầm con bé thêm lần nào nữa.”
Tôi bật cười.
Thì ra là vậy.
Tôi chạy về phía trước, càng lúc càng nhanh.
Không quay đầu.
Không hòa giải.
Chỉ cần cứ mãi chạy về phía trước, rồi sẽ có ngày gặp được người thật lòng yêu thương mình.
Khoảng trời phía trước ngày một rộng lớn.
Ngày một rộng hơn.
Cuối cùng, ánh sáng trắng rực rỡ nuốt chửng lấy tôi.
Tôi nhìn thấy cơ thể mình dần hoàn toàn trở nên trong suốt.
Tạm biệt, Cố Mộ Từ.
Tạm biệt, Cố Tiểu Niệm.
18
Sau này, Cố Mộ Từ đã được gặp Cố Tiểu Niệm một lần.
Ông cầu xin hệ thống, xin nó cho mình nhìn xem Tiểu Niệm sống thế nào.
Hệ thống đồng ý.
Nhưng cái giá phải trả là linh hồn của Cố Mộ Từ sẽ hoàn toàn tan biến.
Cố Mộ Từ chấp nhận.
Thế là ông thật sự nhìn thấy Tiểu Niệm của thế giới mới.
Cô bé tết hai bím sừng dê, mặc quần yếm, vừa cắn kem sữa vừa chạy lon ton. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ông, cô bé vui mừng reo lên:
“Ba!”
Cô bé chạy về phía ông.
Hốc mắt Cố Mộ Từ đỏ hoe, dang rộng vòng tay. Chưa bao giờ ông kích động đến thế….
Cuối cùng ông cũng sắp được ôm con gái mình rồi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Tiểu Niệm xuyên thẳng qua cơ thể.
Cô bé lao về phía người đàn ông phía sau, nhào vào lòng đối phương.
Người đàn ông bật cười, bế bổng Tiểu Niệm lên cao.
Đó là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, mặc đồng phục đầu bếp, trên mặt đầy dầu mỡ và mồ hôi.
Nhưng Tiểu Niệm chẳng hề chê bai.
Ngược lại, cô bé còn cười tít mắt, quệt chút kem trên cây kem sữa rồi bôi lên mặt người đàn ông thành một bộ ria mép:
“Ba biến thành mèo hoa rồi!”
Người đàn ông cười ngây ngô, đặt Tiểu Niệm ngồi trên vai mình:
“Đi thôi nào, về nhà thôi! Tiểu Niệm muốn ăn gì, ba làm cho con!”
Cố Mộ Từ ngẩn người, lặng lẽ đi theo họ về nhà.
Đó là một căn nhà rất nhỏ, nằm sâu trong con hẻm.
Trong bếp thậm chí còn không có máy hút mùi, khói dầu cay xè cả mắt.
Nhưng Tiểu Niệm nằm bò trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh làm bài tập, cô bé cười vui đến như thế.
Suốt cả đời trước, Cố Mộ Từ chưa từng thấy trên gương mặt cô bé biểu cảm hạnh phúc như vậy.
“Báo cho Tiểu Niệm một tin vui nhé, ba được thăng làm bếp trưởng rồi, lương tăng thêm một ngàn năm trăm tệ.”
“Tuần sau nghỉ hè rồi, ba dẫn con đi Disneyland nhé, được không?”
Tiểu Niệm vui đến mức reo ầm lên.
“Bất ngờ đâu chỉ có thế, ta-da….nhìn xem đây là gì nào?”
Cố Mộ Từ nhìn người đàn ông như đang làm ảo thuật, lấy ra một món quà rồi dâng báu vật lên trước mặt Tiểu Niệm.
Một con búp bê mặc váy hồng.
Tiểu Niệm vui phát điên, ôm con búp bê váy hồng chạy thẳng vào phòng ngủ.
Trong đó có một cái tủ gỗ rẻ tiền.
Tiểu Niệm kéo cửa tủ ra.
Cố Mộ Từ sững sờ.
Bên trong có rất rất nhiều búp bê.
Có con mặc váy đỏ, có con mặc váy trắng, cũng có con mặc quần biker đeo kính râm.
Thì ra cô bé không chỉ thích màu hồng.
Thì ra… ông chưa bao giờ thật sự hiểu con gái mình.
……
Đó là suy nghĩ cuối cùng của Cố Mộ Từ.
Giây tiếp theo, một cơn gió thổi qua.
Linh hồn ông tan biến trong cơn gió Bắc lạnh buốt.
……
Tiểu Niệm dường như cảm thấy có ai đó đang nhìn mình từ phía sau.
Cô bé quay đầu lại.
Trong phòng trống rỗng.
Người đó chắc là đã rời đi rồi nhỉ.
Cô bé lắc đầu, kiên nhẫn chải tóc cho con búp bê váy hồng, rồi đặt nó vào “đại quân búp bê chị em”.
Trong cuộc đời sau này, cô bé vẫn sẽ còn nhận được thật nhiều, thật nhiều món quà nữa.
Kết thúc truyện.
[Đọc truyện miễn phí tại truyenfull.win]